Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Lễ Chúa Giáng Sinh - Năm A - ngày 25 tháng 12 năm 2013


Tin Mừng: Ga 1:1-5, 9-14


Lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời. Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa, và Ngôi Lời là Thiên Chúa. Lúc khởi đầu, Người vẫn hướng về Thiên Chúa. Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và không có Người, thì chẳng có gì được tạo thành. Điều đã được tạo thành ở nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng. Ngôi Lời là ánh sáng thật, ánh sáng đến thế gian và chiếu soi mọi người. Người ở giữa thế gian, và thế gian đã nhờ Người mà có, nhưng lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận. Còn những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa. Họ được sinh ra, không phải do khí huyết, cũng chẳng do ước muốn của nhục thể, hoặc do ước muốn của người đàn ông, nhưng do bởi Thiên Chúa. Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. Chúng tôi đã được nhìn thấy vinh quang của Người, vinh quang mà Chúa Cha ban cho Người, là Con Một đầy tràn ân sủng và sự thật.

_______________________________________________________________________________



CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Lễ Chúa Giáng Sinh - Năm A - ngày 25 tháng 12 năm 2013
Tin Mừng: Ga 1:1-5, 9-14


Chi Tiết Hay:
• (c. 2) Quirinius: Thống đốc của Syria trong các năm 6 và 7. Khó có thể xác định một cách chính xác năm sanh của Đức Giêsu vì cuộc kiểm tra nhắc đến trong đoạn Phúc Âm này xảy ra sau năm 6, trong khi Phúc Âm Thánh Luca (1:5) kể lại sự Giáng Sinh của Đức Giêsu xảy ra dưới thời Vua Hêrôđê, người đã trị vì từ năm 37 cho đến năm thứ 4 trước Công Nguyên và đã mất trước khi Quirinius lên cai trị Syria.
• (c. 3) Nazarét là một làng trong xứ Galilê, cách biển hồ Galilê 15 dặm về phía tây nam. Bethlehem có nghĩa là "nhà chứa bánh" và là đất tổ của dòng dõi vua Đavít.
• (c. 7) Con đầu lòng được coi như là một ngôi thứ đặc biệt trong luật Môisen. Người KiTô hữu hiểu rằng Đức Giêsu là "trưởng tử giữa một đàn em đông đúc" (Rom 8:29) theo ý nghĩa thiêng liêng.
• Tã lót và máng cỏ là biểu hiệu của sự nghèo khó. Không có chỗ trú trong quán trọ và phải dùng máng cỏ là hai sự kiện cho thấy Thánh Giuse và Mẹ Maria đã nghỉ đêm ở nơi chuồng súc vật.
• Máng cỏ là nơi để đồ ăn. Chúa nằm trong máng cỏ là thức ăn nuôi sống muôn dân. [JEROME]
• (cc.13-14) Các thiên thần hát khen với những lời vinh danh cao cả nhất dành cho Chúa Hài Đồng, dù Người đã đến thật khiêm tốn.
• Giới chăn chiên là hạng người nghèo, vô học, thường bị tình nghi ăn cắp, và được xếp hạng thấp nhất trong xã hội chung với kẻ thu thuế cho quân địch và chung vơí bọn đĩ điếm [FULLER]. Vua David khi còn nhỏ, trước khi được chọn làm vua, cũng đi chăn chiên. Vậy sự hiện diện của các mục đồng có hai ý nghĩa: Chúa đến với người nghèo, và Chúa giống vua David.

Một Điểm Chính:
Đoạn Phúc Âm này kể lại sự ra đời một cách khiêm tốn của Đức Giêsu, Đấng Cứu Tinh của nhân loại. Người được sinh ra trong cảnh cơ hàn và được đón mừng bởi những kẻ nghèo hèn nhất. Tuy nhiên, sự Giáng Sinh của Người lại được các thiên thần loan báo là "Tin Mừng đến với mọi dân tộc".

Suy Niệm:
1. Tôi đã đón nhận Tin Mừng về Đấng Cứu Tinh của nhân loại và của chính cá nhân tôi như thế nào?
2. Khi đã quyết tâm theo Đức Kitô, tôi làm thế nào để đến với những người thấp hèn hay "nghèo khó" trong mọi khía cạnh của đời sống, và những người đang đau khổ về thể xác hoặc tinh thần? Tôi sẽ đem "Tin Mừng" đến với họ bằng cách nào?
3. Tôi có sẵn sàng bỏ đi những gì tôi đang có, như Đức Kitô đã từ bỏ ngai vị của Người trên Trời, để đến với những người thấp hèn và nghèo khó nhất? Bỏ đời sống vật chất của tôi? Bỏ thời giờ của tôi? Bỏ sự thoải mái dễ chịu của cá nhân tôi?

_______________________________________________________________________________


MỪNG LỄ CHÚA GIÁNG SINH


(Ga 1:1-5, 9-14)


Hằng năm người Công Giáo mừng lễ sinh nhật Chúa Giêsu sinh ra làm người ngày 25 tháng 12. Đó là theo niên lịch phụng vụ của Giáo Hội đã đặt ra trong dòng thời gian lịch sử suốt hơn hai ngàn năm Hội Thánh.

Hằng năm không chỉ người tín hữu Công giáo mừng lễ Chúa giáng sinh, nhưng cả những người Kitô giáo như Tin lành, cũng mừng ngày lễ này nữa. Riêng Chính Thống giáo, theo niên lịch riêng của họ, mừng lễ Chúa giáng sinh muộn hơn vào ngày 06.01. hằng năm.

Ngày lễ mừng Chúa giáng sinh, tuy là ngày lễ tôn giáo của Công Giáo, nhưng nhiều nơi trên thế giới trong đời sống xã hội, không phân biệt tôn giáo mầu sắc niềm tin tín ngưỡng, người ta cũng mừng ngày lễ này. Nhưng họ mừng lễ này với chủ đích khác hơn tôn gíao.

Mùa mừng lễ Chúa giánh sinh đã đang trở thành một mùa lễ hội cho nhu cầu thương mại buôn bán, cùng thuận tiện cho nghỉ ngơi dịp cuối năm cũ và đón mừng năm mới Dương lịch.

Dịp mừng lễ Chúa giáng sinh cùng những ngày cận kề cuối năm cũ thuận tiện cho việc xum họp gia đình.

Dịp mừng lễ Chúa giáng sinh theo phong tục tập quán văn hóa xã hội Âu châu, Mỹ châu, cha mẹ tặng quà cho con cháu, con cháu tặng quà cho cha mẹ, vợ chồng tặng quà cho nhau, bạn bè người quen thân cũng trao tặng nhau quà vừa mừng lễ và cũng vừa chúc tuổi mừng năm mới.

Mùa mừng lễ Chúa giáng sinh khắp nơi từ trong thánh đường ra tới ngoài đời sống xã hội và ở cả gia đình ánh sáng đèn điện, ánh sáng những cây nến được bật thắp chiếu sáng rực rỡ lung linh vào lúc ban chiều, ban đêm tối trời.

Theo lịch sử và phong tục nếp sống văn hóa thì như thế. Nhưng lễ mừng Chúa giáng sinh còn mang chiều kích ý nghĩa đạo giáo tinh thần sâu rộng hơn nữa.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã có suy tư: "Lễ mừng Chúa giáng sinh còn sâu rộng nhiều hơn nữa: chúng ta đi ra ngoài đường để gặp gỡ Chúa bằng trái tim tâm hồn, bằng đời sống. Cuộc gặp gỡ như thế là cuộc gặp gỡ bằng đức tin. Và không dễ dàng sống bằng đức tin.

Hình ảnh Viên đại đội trưởng trong Kinh Thánh thuật lại đã gây ngạc nhiên cho Chúa Giêsu rất nhiều. Ngài sửng sốt bỡ ngỡ về đức tin của ông ta. Viên đại đội trưởng này đã đi ngược trở lại con đường để đến gặp được Chúa Giêsu. Ông ta làm như vậy với lòng tin. Ông ta làm như thế không chỉ để gặp Chúa Giêsu, nhưng ông ta đã cảm nhận được niềm vui mừng trong cuộc gặp gỡ này với Chúa.. Và đó chính là cuộc gặp gỡ mà chúng ta mong muốn: Cuộc gặp gỡ của đức tin.“

Mừng lễ Chúa giáng sinh là thời gian niềm vui trào dâng từ trong trái tim tâm hồn. Đây là quãng thời gian suy nghĩ nhìn ngược trở lại quá khứ với tâm tình lòng biết ơn những gì đã lãnh nhận được trong quãng thời gian vừa qua do từ Trời cao ban cho đời sống.

Lễ mừng Chúa giáng sinh là thời gian mang đậm nét tình yêu thương. Thiên Chúa tình yêu thương đã đến trong trần gian với con người.

Lễ mừng Chúa giáng sinh là lễ khởi đầu mới, mà Thiên Chúa thực hiện nơi trần gian: Thiên Chúa làm người sống chung giữa trần gian.

Lễ mừng Chúa giáng sinh là lễ sinh nhật Chúa Giêsu, đấng là con Thiên Chúa sinh ra làm người mang ánh sáng ơn cứu độ cho con người.

Khi hài nhi Giêsu sinh ra trên trần gian, Thiên Thần báo tin cho các mục đồng: "Ta báo tin vui trọng đại cho anh em, hôm nay vị cứu tinh đã sinh ra cho anh em trong thành vua Đavít, Người là Đấng Kitô“.

Chúa Giêsu không sinh ra làm người hôm qua, nhưng hôm nay, dù ngài đã sinh ra trên hơn hai ngàn năm rồi. Vì ngài sinh ra trong tâm hồn con người, khi gặp gỡ Ngài trong đức tin.

Chúa Giêsu xuống thế làm người không chỉ có một lần ngài sinh ra trong máng cỏ Bethlehem ngày hôm qua. Nhưng Ngài sinh ra hôm nay trong tâm hồn con người, mỗi khi con người đến gặp gỡ Ngài trong tình yêu mến.

Chúa Giêsu được sinh ra làm người từ cung lòng đức mẹ Maria ngày hôm qua cách đây hơn hai ngàn năm. Nhưng ngày hôm nay Ngài vẫn hằng sinh ra trong cung lòng con người, khi con người tin nhận đón tiếp Lời Ngài cùng những ân đức Ngài ban cho trong đời sống làm người.

Mừng lễ Chúa giáng sinh 2013
Lm. Đaminh Nguyễn ngọc Long

_______________________________________________________________________________


NIỀM VUI GIÁNG SINH ĐÍCH THỰC


(Ga 1:1-5, 9-14)


Điểm lại trong lịch sử nhân loại, chúng ta thấy có một số vị vua có lòng yêu thương dân đặc biệt, nên đã xuống với các thường dân thăm hỏi, ủng hộ, động viên và khích lệ người dân. Việt Nam có vua Nhân Tông, vua Thánh Tông… Trung Quốc có vua Đường, vua Khang Hy, v.v...

Tuy nhiên chưa có một vị vua nào đến với các thường dân và chấp nhận trở thành một “thường dân” như Đức Giêsu Kitô. Quả vậy, Đức Giêsu là vua trời đất và Chúa muôn loài, nhưng Ngài không đến trần gian chỉ để viếng thăm, hay trao tặng cho con người một vài món quà nào đó rồi trở về cung điện như các vị vua chúa trần gian.

Ngài đến với con người và trở thành một con người như mọi người, ngoại trừ tội lỗi. Nói theo ngôn ngữ của thánh Gioan là Ngài đã “làm người”. “Làm người” đến nơi đến chốn, “làm người” thực sự, “làm người” 100%, chứ không phải chỉ “làm” lấy có, “làm” hình thức.

Quả vậy, Đức Giêsu vốn là thân phận Thiên Chúa, nhưng Ngài đã chấp nhận đi vào trần gian trong hình hài của một trẻ thơ được sinh ra trong cảnh nghèo hèn trần trụi. Là Đấng Hằng Hữu, nhưng Ngài đã vui nhận mang lấy thân phận phải chết của con người chúng ta. Để làm gì?

Trước hết là để “ở với” con người, để cảm thông với thân phận con người, đặc biệt là thân phận của những người thấp cổ bé miệng, và hơn thế nữa là để chết cho con người, để rồi qua cái chết của Ngài, con người được hưởng ơn cứu độ. Nếu Thiên Chúa sinh ra trong cung điện, trong đền đài vua chúa, hay sinh ra trong một gia đình giàu sang quyền quý, có lẽ những người phận hèn không bao giờ có cơ hội đến được với Ngài, càng không bao giờ dám được làm bạn với Ngài.

Chuyện kể rằng một đêm kia, đứa bé nghèo nằm mơ thấy Chúa Giêsu đi ngang qua cửa nhà em, một mái nhà tranh xiêu vẹo. Vừa thấy Chúa, em vội vàng chạy theo Ngài.

Nghe tiếng chân em từ phía sau, Ngài liền quay mặt lại và đứng chờ em bước tới. Em run run lên tiếng hỏi: “Xin cho con được nói chuyện với Chúa”. Ngài trả lời: “Hãy nói đi hỡi người bạn nhỏ bé của Ta ơi”.

Em ngạc nhiên khi thấy Ngài trả lời và gọi em là bạn, tuy em chỉ là đứa bé cùng đinh. Em lấy hết can đảm hỏi thêm: “Trong nhà của Chúa còn có chỗ cho con không?”

Ngài vui vẻ trả lời: “Dĩ nhiên rồi, trong nhà của Ta còn rất nhiều chỗ”. Em đánh bạo hỏi thêm: “Xin Chúa cho con đi theo Chúa được không?” Ngài dang rộng hai tay và mỉm cười nói: “Tại sao không, hãy đến với Ta hỡi người bạn nhỏ bé của Ta”.

Sau cùng em đánh liều hỏi tiếp: “Xin cho con được ở gần bên Chúa luôn mãi được không?”

Ngài âu yếm ôm em vào lòng và nói nhỏ vào tai em: “Tất nhiên rồi, con sẽ ở gần bên Ta luôn vì Ta thương yêu con”.

Em sung sướng nhắm mắt dựa lòng vào Chúa và tự nhủ, Ngài đã trả lời với em như thế, tuy em chỉ là đứa bé nghèo hèn thuộc lớp người cùng đinh.

Thiên Chúa đến trần gian để ở với con người và làm bạn với con người đó là điều có thật, chứ không phải là giấc mơ nữa. Và đây cũng là điều làm kỳ diệu. Noel Amstrong, nhà du hành vũ trụ đầu tiên đặt chân lên mặt trăng đã nói với các phóng viên khi trở về trái đất rằng: “Cái vĩ đại không phải là con người đã lên được trên trời nhưng điều vĩ đại là Thiên Chúa đã đi xuống trần gian làm người”.

Thiên Chúa đã làm người thực sự để nói cho con người điều gì nữa? Thưa là để nói cho con người biết Thiên Chúa yêu thương con người như thế nào. Chắc hẳn, con người sẽ không bao giờ cảm nghiệm được tình yêu của Thiên Chúa nếu Thiên Chúa chỉ ngồi ở trên trời cao và rêu rao là mình yêu thương con người. Một Thiên Chúa cao sang uy quyền đã hạ cố đến với con người, chắc chắn không còn cách thế nào hơn thế để chứng tỏ tình yêu thương lớn lao cho con người.

Một người cha ngồi trên lầu và bảo với đứa con nhỏ mới chập chững biết đi của mình rằng cha yêu thương con lắm, con chịu khó leo cầu thang và lên đây với cha đi. Đứa con thơ ấy khó có thể hình dung được tình yêu của cha dành cho nó là tròn hay méo. Ngược lại, chỉ cần người cha ấy bước xuống khỏi cầu thang rồi ẳm lấy đứa con của mình và đưa lên lầu với mình; tức khắc, đứa con đó sẽ cảm nhận được tình thương mà cha của nó dành cho nó ngay. Khỏi cần nói, khỏi cần giải thích gì nhiều.

Thiên Chúa là một người cha đã xuống với đứa con thơ của mình là nhân loại, vốn không thể tự mình “lên trời” được, để đồng hành, để sẻ chia thân phận giới hạn bất toàn của con người, và rồi để nâng con người “lên trời” với Ngài mai sau. Thật vậy, qua mầu nhiệm nhập thể, Thiên Chúa muốn nói cho con người biết rằng Ngài yêu thương họ đến dường nào. Thánh Gioan cũng đã khẳng định: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban chính Con Một mình để những ai tin vào Người thì không bị hư mất”.

Đó cũng là lý do nhân loại mừng ngày Ngài chào đời một cách tưng bừng và mừng vui như thế! Đó cũng là lý do tại sao người Kitô hữu chúng ta cử hành Thánh lễ mừng Chúa Giáng Sinh một cách long trọng và hân hoan như thế!

Tuy nhiên, không phải ai cũng đón nhận niềm vui ấy như nhau. Niềm vui ấy trước hết là hoa trái của đức tin. Bởi chưng, trước biến cố Giáng Sinh của Con Thiên Chúa, không phải ai cũng đón nhận được niềm vui ơn cứu độ. Vua Hêrôđê, các giới chức đạo đời Dothái và nhiều con dân thành Giêrusalem không hề có được niềm vui Giáng Sinh. Đơn giản vì họ không tin Đức Giêsu vừa giáng thế là con Thiên Chúa. Chỉ những ai có tâm hồn đơn sơ và tin tưởng thì mới đón nhận được niềm vui Giáng Sinh thực sự. Họ là Giuse, là Maria, là các mục đồng, là ba nhà đạo sĩ, và là những môn đệ thành tâm tin nhận Đức Giêsu là Cứu Chúa cùa đời mình.

Tắt một lời, để có thể đón nhận được niềm vui của ơn cứu độ, con người phải có niềm tin, nói cách khác niềm vui đích thực của Giáng Sinh - niềm vui ơn cứu độ chính là hoa trái của niềm tin. Không có niềm tin, người ta chỉ mừng Giáng Sinh một cách hời hợt, theo kiểu hoàn toàn trần tục. Không có niềm tin, người ta sẽ không có thể có được niềm vui Giáng Sinh thực sự.

Năm ngoái, có dịp vào Sàigòn mua đồ trang trí Giáng sinh, chúng tôi đã đi tham quan một vòng ở khu trung tâm Sài Gòn, qua đường Đồng Khởi, đường Nguyễn Huệ, Nguyễn Trãi… đường nào cũng trang hoàng thật đẹp và rất hoành tráng. Có điều tìm mãi mà vẫn không thấy bóng dáng nhân vật chính của ngày lễ Giáng sinh là Chúa Hài Đồng đâu cả. Thực tế, người ta tưng bừng chuẩn bị cho Noel vì mục đích vui chơi hay thương mại, chứ không phải vì để đón Chúa. Đơn giản vì họ không có niềm tin.

Là Kitô hữu, ta đón Noel phải là đón Chúa. Mà muốn đón Chúa thì cần có niềm tin. Nói cách khác, niềm tin phải là thứ mà ta cần trau dồi, “nâng cấp” hơn hết, để có thể đón Chúa đến với mình, gia đình mình và xứ đạo của mình.

“Trang trí lộng lẫy sẽ trở nên vô nghĩa nếu quên đi một nhân vật chính của ngày lễ: Vị Hoàng Tử của Công Lý và Hòa Bình. Hang đá sẽ mất đi sự thánh thiêng nếu thiếu đi một Hài Nhi Giêsu bé bỏng sinh làm người trần thế. Ngày lễ Giáng Sinh sẽ trở nên trần tục nếu thiếu đi những tâm hồn rộng mở để đón Chúa vào trong cuộc đời mình và để cho Người biến đổi và hoán cải chính bản thân mình” (Giáng Sinh: Niềm vui của toàn nhân loại và thế giới, Lm. Vũ Tiến Tặng).

Do đó, chúng ta là những người có niềm tin, chúng ta mừng lễ Giáng Sinh trong cung cách khác, và niềm vui Giáng Sinh mà chúng ta đón nhận là niềm vui sâu lắng.

Vậy ơn mà chúng ta phải xin trong ngày lễ Giáng Sinh là gì? Thưa là ơn đức tin. Xin ơn đức tin để nhận ra Hài Nhi bé bỏng Giêsu đang nằm trong máng cỏ là Con Thiên Chúa làm người. Xin ơn đức tin để nhận ra con trẻ Giêsu tạm cư trong hang đá nghèo hèn cùng với Đức Maria và Thánh Giuse là Đấng Cứu Thế muôn dân đang trông đợi. Xin ơn đức tin để nhận ra được tình yêu sâu thẳm dường nào mà Thiên Chúa dành cho nhân loại chúng ta. Xin ơn đức tin để chúng ta biết hăng say nhiệt thành hơn nữa khi đem niềm vui ơn cứu độ cho những người anh em chưa biết Chúa, chưa đón nhận được Tin Mừng. Đó là cách thức tốt nhất chúng ta mừng Chúa Giáng Sinh trong Năm Đức Tin này.

Lạy Chúa Giêsu Hài Đồng, xin nâng đỡ đức tin còn non yếu của chúng con. Amen.

Giáng Sinh 2013 - 12/21/2013
Lm. Giuse Nguyễn Thành Long