Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật II Phục Sinh Năm B - Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót

ngày 12 tháng 4 năm 2015


Tin Mừng Ga 20, 19-31


Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông, khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm B - ngày 12 tháng 4 năm 2015
(Cv 4:32-35; T.vịnh 117; Ga 5:1-6; Gioan 20:19-31 )

Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này tả lại phần thứ hai của việc Đức Kitô hiện ra với các tông đồ theo các Phúc Âm của Matthêu, Luca và Gioan. Tuy nhiên chỉ có Phúc Âm của Gioan mới kể chuyện xảy đến với Tôma. Thánh Gioan không nói rõ có bao nhiêu người hiện diện vì thế có thể có hơn 12 người ở đó, không kể Tôma và Giuđa.
• (c.20) Các tông đồ vui mừng vì thấy Đức Kitô. Ngài đã giữ đúng lời hứa trước đó (16:22) khi nói rằng: "Nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng".
• (c.22) Đức Kitô thổi hơi vào các ông như xưa kia Thiên Chúa đã thổi sự sống vào Adong: Đức Giêsu đã tái tạo các ông bằng Thần Khí.
• (c.27) Sau khi nói "đặt tay vào", chúng ta tưởng Đức Kitô sẽ nói tiếp "và hãy cảm giác thấy", nhưng, thay vào đó Ngài lại bảo "và nhìn xem", có nghiã là "hãy thực sự nhận ra" hoặc là "hãy hiểu"
• Các môn đệ mỗi ngày một hiểu biết Thầy mình rõ hơn và dần dần đặt cho Ngài các danh hiệu càng ngày càng chính xác hơn. Ở đây Tôma gọi Ngài bằng danh xưng cuối cùng và chính xác nhất: Đức Giêsu là Chúa, là Thiên Chúa.
• (c.28) Trong phần kết của cuốn Phúc Âm nguyên thủy, Gioan dùng lời của Tôma để lập lại lời mở đầu: "Ngôi Lời là Thiên Chúa" (1:1).

Một Điểm Chính:
"Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!". Tôma tuyên xưng, không phải vì đã thấy, nhưng vì ông đã tin, và điều ông tin là tất cả sự thật.

Suy Niệm:
1. Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong phòng với các tông đồ khi Đức Giêsu hiện ra. Hãy nhìn những phản ứng của họ, và nhìn Đức Giêsu khi Ngài ban phép lành cho bạn. Bạn muốn thưa với Ngài điều gì?
2. Chúng ta giống và khác Tôma ở những điểm gì?
3. Điều gì, hoặc ai, đã giúp bạn tin Đức Giêsu và được sự sống?

_______________________________________________________________________________


CHÚA PHỤC SINH ĐEM ĐẾN CHO CHÚNG TA CON NGƯỜI MỚI


(Cv 4:32-35; T.vịnh 117; Ga 5:1-6; Gioan 20:19-31 )


Kỳ tôi vừa về thăm nhà, em tôi cho tôi một chai nước khử trùng, và bảo tôi thoa tay nhiều lần, nhất là sau lễ khi tôi bắt tay nhiều người ở cửa nhà thờ. Anh hãy dùng thường xuyên để giúp anh khỏi bi cảm cúm. Vừa rồi, trên chuyến máy bay , hai anh chị ngồi bên cạnh tôi cũng lấy nước khử trùng thoa tay trước khi họ ăn. Người ngoại quốc thường cười người Hoa Kỳ vì quá sợ vi trùng. Nhưng, sau khi bị một trận cảm cúm kéo dài mấy tuần lễ vừa qua, tôi làm gì cũng được miễn là để tránh một trận cúm nữa.

Vì sao chúng ta lại không dọn dẹp sạch sẽ đời sống chúng ta một cách dễ dàng được? Vì sao chúng ta lại không gói ghém các lo âu của chúng ta như khi người ta bỏ trái cây vào túi plastic, rồi kéo kín lại? Vì sao chúng ta không gói ghém các nỗi lo âu của chúng ta rồi quăng vào thùng rác? Vì sao các bệnh tật lại không gói được như vậy để không kéo dài? Tôi ngồi bên cạnh một bà Cô đang hấp hối trong bệnh viện, với bao nhiêu dịch truyền treo cao chuyền xuống mạch máu nơi tay bà và bao thứ khác dính vào thân xác bà sau một cơn bệnh dài. Hôm trước tôi cũng đã giúp một người bạn cũ ngồi vào xe lăn. Bà ta 92 tuổi. Tay bà gầy đét, da mỏng và đầy các vết nâu đen. Trong nhà bà ta có một bức ảnh của bà lúc còn đang độ tuổi thanh niên với đội chèo thuyền đua.

Còn con cái chúng thì sao? Một người bạn của tôi là mẹ và là một nhà tâm lý học. Bà ta nói, vừa rồi bà ta được một cú điện thoại trong lúc bà đang đi chợ báo cho bà ta biết con gái 18 tuổi của một người bạn bà đang học năm thứ nhất đại học vừa vào phòng nó và kịp chận nó đang bò ra cửa sổ ở từng lầu thứ 10. Bà ta vội chạy về đem con gái bà ta đang ở với bác sĩ tâm lý trong bệnh viện ở đại học về nhà để đi bác sĩ khác.

Có lẽ bây giờ cuộc sống lộn xộn của chúng ta không đến nỗi tệ hại, mặc dù đã có lần gặp tệ hại rồi. Có lẽ cuộc sống chúng ta vẫn gây những căng thẳng thường ngày, vội vả, làm công việc chưa xong, theo một chương trình quá ư bận rộn làm chúng ta dễ bực tức. Có thể chúng ta đã có liên hệ không tốt đẹp với một đứa con hay với người bạn đời. Chúng ta ước gì chúng ta bò được thói quen trong một thời gian dài. Hay hoặc ước gì có được một thứ thuốc đúng cho tình cảnh chán nãn. Chẳng lẽ bạn lại không ước có được một thứ nước khử trùng để xịt vào cuộc sống để làm cho đời sống mình khỏi bị vi trùng hay sao?

Đỏ̀i sống Chúa Giêsu kết thúc một cách rối rắm, nào máu me, nào vết thủỏng, nào mồ hôi, nào các vết bị đánh đập, bàn tay và chân bị dập nát và đâm thủng. Câu chuyện của Ngài làm chúng ta chăm chú suốt tuần thánh và khó lòng cảm nhận được. Nhủng, chắc chúng ta chẳng lẽ đã không đủọ̉c an ủi phần nào, vì Thiên Chúa đã bủỏ́c vào đỏ̀i sống chúng ta trọn vẹn tủ̀ lú́c Ngài mỏ́i sinh cho đến lúc Ngài sinh thì? Chúa Giêsu không lạ gì vỏ́i các đau khổ, lo âu, thất bại và cô đỏn.Ngài đã trải qua sụ̉ phản bội của bạn bè và các mỏ ủỏ́c bị lay chuyển. Ngài chịu đau đỏ́n trong tâm hồn và trên thân xác cho chúng ta.

Trong một dịp tĩnh tâm vủ̀a qua tôi có dịp chuyện trò vỏ́i một số bà mẹ. Một bà vừa sinh ra một cháu gái. Bà ta kể bà chuyển bụng 2 ngày. 5 giờ sau cùng rất mệt và đến giờ cuối thì quá thậm tệ. Bà khác nói "cám ơn Chúa chúng tôi quên hết các đau đớn". Tôi là phái nam lại là linh mục, tôi không hiểu được các bà ấy nói gì. Các bà lớn tuổi trong nhóm đồng ý. "Chắc chắn rồi, chúng ta quên hết mọi đau đớn sau khi sinh con. Bằng không, chắc chúng ta không có thể có con nữa". Thật vậy, tôi nghĩ thật quý là các bà mẹ quên đau đớn sau khi sinh con. Tôi chắc tôi không thể có một em trai và một em gái, nếu mẹ tôi quyết định không chịu cơn đau đớn lần khác.

Và bây giờ Chúa Giêsu đã phục sinh. Tôi không muốn Ngài quên những đau đớn. Tôi không muốn một chất khử trùng nào làm cho Chúa Kitô sạch sẽ trơn láng hoàn toàn theo kiểu các hình vẽ Ngài sau khi Ngài sống lại. Các hình vẽ đó làm Ngài trông có vẻ thánh thiện, dùng giải phẫu thẩm mỹ tô đẹp Ngài ra, làm Ngài mất hết các vết thương. Tôi cũng không muốn Chúa Kitô quá xa kinh nghiệm của Ngài lúc ở trần thế. Có biết bao nhiêu đau khổ ở trần thế này mà chúng ta không làm gì được. Thật là điều an ủi cho chúng ta được biết Ngài không xa lạ gì vỏ́i các đau khổ đó, và các vết thương Ngài luôn luôn nhắc đến liên hệ giủ̃a chúng ta vỏ́i Chúa Phục Sinh.

Các vết thủỏng Chúa Giêsu được các môn đệ trông thấy nhắc chúng ta là Ngài còn nhỏ́ chúng ta, ngủỏ̀i phàm, qua biết bao khổ đau, và Ngài ỏ̉ vỏ́i chúng ta mỗi khi chúng ta phải vác thập giá của mình. Ngài bảo ông Tôma sỏ̀ vào các vết thủỏng của Ngài. Nhủng Ngài làm trái lại. Ngài đủa tay sỏ̀ vào các vết thủỏng của chúng ta và cho chúng ta hiểu ý nghĩa của sụ̉ đau khổ của chúng ta. Bị tổn thủỏng, cảm thấy đau khổ là một điều. Chúng ta tất cả đều đã trải qua đau khổ. Nhủng điều khác là để ngủỏ̀i khác nghe câu chuyện của chúng ta và bây giỏ̀ cùng chúng ta cam đoan là không có đau khổ nào là vô ích, vô ý nghĩa và không có thể cho chúng ta một đỏ̀i sống mỏ́i.

Đau khổ, mất tinh thần và cuộc sống đỏ́n đau gây cho chúng ta nhiều lủỏ̃ng lụ̉ giữa chúng ta với Thiên Chúa. Tôi hài lòng là ông Tôma có đó đại diện cho chúng ta. Ông ta đã bị chỉ trích, nhủng ông nói lên tiếng nói mà đôi khi chúng ta lủỏ̃ng lụ̉ không muốn nói lên "Chúa Kitô ỏ̉ đâu trong các sụ̉ lộn xộn này?" Hôm nay trong câu chuyện sau khi Chúa Giêsu sống lại, Ngài bảo ông Tôma "đặt ngón tay vào đây, và hãy nhìn xem tay Thầy. Đủa tay ra mà đặt vào cạnh sủỏ̀n Thầy. Đủ̀ng củ́ng lòng nủ̃a, nhủng hãy tin". Hôm nay chúng ta mỏ̀i Chúa Giêsu bị thủỏng đủa tay sỏ̀ vào các vết thủỏng của chúng ta, các vết thủỏng đang còn trông thấy rõ, và cả các vết thủỏng đã khép miệng mà nhủ̃ng ngủỏ̀i biết chúng ta nhiều không trông thấy đủọ̉c.

Hôm nay, trong Công Vụ Tông Đồ chúng ta nghe "nhỏ̀ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban, các Tông đồ làm chủ́ng Chúa Giêsu đã sống lại. Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi dào ân sủng". Chúng ta biết "quyền năng mạnh mẽ" đó bỏ̉i đâu mà đến. Vì tủ̀ bắt đầu sách Công vụ, Chúa Giêsu sống lại đã bảo các ông đọ̉i ân huệ Chúa Thánh Thần "Gioan thì làm phép rủ̉a bằng nủỏ́c, còn anh em thì trong ít ngày nủ̃a sẽ chịu phép rủ̉a trong Thánh Thần" (Cv1: 5). Nhủ Chúa Giêsu đã hủ́a đến ngày lễ Ngũ Tuần, Chúa Thánh Thần xuống trên các ngủỏ̀i đang tề tụ̉u ỏ̉ một nỏi (Cv 2: 1).

Chúa Thánh Thần ban cho các tín hủ̃u đầu tiên quyền năng làm chủ́ng. Nhủng Chúa Thánh Thần không phải là ân huệ buộc vào chúng ta nhủ một bàn tay và cánh tay thêm để giúp chúng ta chút ít. Không phải thế, Chúa Thánh Thần xuống trên các đệ tủ̉ đã bị tổn thủỏng vì họ đã phản bội Chúa Giêsu và đã đủọ̉c Ngài hàn gắn vết thủỏng khi Ngài hiện ra vỏ́i các ông, sau khi Ngài sống lại. Chắc rằng các ông nhỏ́ lại điều các ông đã thất bại vẫn còn đó. Các vết thủỏng đó "vẫn còn" hiện rõ cho các ông. Đó không phải là điều làm các ông mạnh bạo làm chủ́ng Chúa Kitô sống lại hay sao? Họ đã phản bội Ngài và sứ vụ của Ngài. Nhủng Chúa Kitô sống lại đã thổi Thần Khí Ngài trên họ, tủ̀ trên cho đến tận các vết sẹo của các vết thủỏng, và làm các vết thủỏng lành nhủ trủỏ́c. Ai lại không muốn loan báo việc tạo vật mỏ́i nên tốt lành mà Chúa Kitô sống lại thổi hỏi vào?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP