Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật III Phục Sinh Năm B

ngày 19 tháng 4 năm 2015


Tin Mừng Lc 24, 35-48


Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Đoạn Người phán: "Đúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: "Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật III Phục Sinh - Năm B - ngày 19 tháng 4 năm 2015
(Lc 24, 35-48 )

Chi Tiết Hay:
• Trong một dịp trước đó, Đức Giêsu đã hiện ra với hai môn đệ khi họ đang trên đường đi Emmaus, một ngôi làng cách Giêrusalem khoảng bảy dặm. Lần này, theo phúc âm thánh Luca, Đức Giêsu lại hiện ra với hai ông khi họ trở lại Giêrusalem để kể cho các môn đệ khác việc họ đã nhận ra Người qua hình thức bẻ bánh (c. 35).
• Khi các môn đệ cho rằng Người chỉ là một thần linh chứ không phải người thật (c.37), Đức Giêsu liền chứng tỏ cho họ thấy Người đã thực sự sống lại từ cõi chết, bằng cách bảo họ hãy nhìn xem những dấu đinh và vết trói nơi tay chân của Người.
• Việc chiến thắng sự chết của Đức Giêsu được chứng minh một cách hùng hồn qua sự việc Người lại ngồi vào bàn ăn với các môn đệ, hỏi xin họ thức ăn và đã ăn trước mặt họ (cc.41-43).
• Mặc dù đã nói với các môn đệ nhiều lần trước đó, nay Đức Giêsu mới mở trí cho họ hiểu những điều đã được chép trong Kinh Thánh về Người nay đã được ứng nghiệm (c.45-46). Và cũng thế, như đã có lời chép trong Kinh Thánh rằng "Sự thống hối và sự thứ tha tội lỗi phải được rao giảng trong danh Người tới mọi dân tộc, khởi đầu từ Giêrusalem" (c.47), nay Đức Giêsu trao cho các môn đệ nhiệm vụ là những nhân chứng đầu tiên rằng Kinh Thánh đã được ứng nghiệm nơi Người, ngay tại Giêrusalem (c. 48).
• Chữ chứng nhân có gốc từ tiếng Hy Lạp có nghiã là tử đạo. Người làm chứng có khi bị đòi hỏi phải hy sinh chịu chết vì đạo. Khi trao cho các môn đệ nhiệm vụ làm chứng nhân, Đức Giêsu đã bảo đảm với họ lời hứa của Chúa Cha là sẽ ban cho họ sức mạnh từ trời cao (c. 49), qua sự hiện diện và quyền năng của Chúa Thánh Thần.

Một Điểm Chính:
Qua việc hội ngộ với Đức Giêsu, các môn đệ đã được mở trí để hiểu về Người như đã được chép trong Kinh Thánh. Vì những môn đệ đã chứng kiến lời Kinh Thánh được ứng nghiệm, nay họ sẽ rao giảng nhân danh Đức Giêsu về lòng thống hối và sự thứ tha tội lỗi cho khắp thế gian, với sự trợ lực của Thánh Thần như lời Đức Chúa Cha đã hứa.

Suy Niệm:
1. Tôi nhận ra sự hiện diện của Đức Giêsu bằng "xương bằng thịt" nơi những người chung quanh tôi và ngay trong chính tôi như thế nào? Tôi có sẵn sàng để trí tôi được khai mở để hiểu biết về Đức Giêsu và Kinh Thánh?
2. Được giao phó cùng nhiệm vụ như những môn đệ của Đức Giêsu, tôi phải sống như thế nào để làm chứng nhân về "lòng thống hối và sự thứ tha tội lỗi"?
3. Trong khi làm nhiệm vụ của một chứng nhân, tôi đã học từ Đức Giêsu bài học gì để đối phó với sự nghi ngờ và sợ hãi của người khác?

_______________________________________________________________________________


CÙNG NHAU CHIA SẺ LỜI CHÚA VÀ SỐNG CHỨNG NHÂN


(Cv 3:13-15, 17-19; T.vịnh 4; 1Ga 2:1-5a; Luca 24:35-48 )


Hai môn đệ trên đường đi Emmaus. Họ rời khỏi Giêrusalem với lòng trí buồn phiền sau khi Chúa Giêsu chết. Rồi họ gặp Chúa Giêsu sống lại. Trước tiên họ không nhận ra Ngài. Nhưng sau đó khi Ngài nói về Kinh Thánh và bẻ bánh ăn với họ thì họ nhận ra Ngài. Sau đó họ trở về Giêrusalem gặp nhóm các môn đệ để báo tin họ đã gặp Chúa Giêsu sống lại. Trong lúc họ đang kể chuyện thì Chúa Giêsu đứng giữa cộng đoàn.

Các môn đệ họp nhau ở Giêrusalem. Cộng đoàn đó tuy họp với nhau, nhưng không phải là cộng đoàn thật sự. Họ chia rẻ nhau vì sợ hãi và buồn chán. Họ không còn hy vọng vì Chúa Kitô đã chết, và họ sợ rồi họ cũng sẽ bị như thế.

Trong lễ Vọng Phục Sinh chúng ta nghe bài phúc âm thánh Máccô về ngôi mộ trống (Mc 16: 1-7), nơi có một thanh niên bảo các phụ nữ ra thăm mộ về nói với các môn đệ "Người sẽ đến Galilê trước các ông. Tại đó các ông sẽ được thấy Người như Người đã nói với các ông" Hôm nay chúng ta nghe phúc âm thánh Luca, và phúc âm này đưa chúng ta về lại Giêrusalem, với những lúc Chúa Giêsu hiện ra. Với thánh Luca, Giêrusalem là nơi Chúa Thánh Thần sẽ xuống trên các môn đệ để bắt đầu giáo hội và sứ vụ của giáo hội với toàn thế giới. Thánh Luca sẽ viết về việc đó trong sách thứ hai, sách Công Vụ Tông đồ. Nhưng chưa đâu. Hôm nay chúng ta còn ở với các môn đệ chia rẽ và sợ sệt, và họ chỉ biết sự chết chứ chưa biết đến sự sống lại.

Trong cộng đoàn chúng ta, bao nhiêu người ở trong tình trạng đó? Họ có thể cảm thông với các môn đệ ở Giêrusalem đang rút kinh nghiệm về sự chết với nỗi buồn chán vô vọng. Có thể Chúa Giêsu đang ở giữa họ. Nhưng, kinh nghiệm của họ làm họ không trông thấy Ngài. Họ giống các môn đệ, thấy Chúa Giêsu tưởng Ngài là ma, một cách tưởng tượng không giúp gì được lúc đó. Trong hoàn cảnh đau khổ, tín hữu cùng ngồi trên ghế với chúng ta có thể tự hỏi "các tác giả phúc âm có lừa chúng ta hay không? Trong khi họ cần được an ủi, tưởng tượng của họ đã đưa họ đi quá xa rồi chăng?"

Làm nên câu chuyện thực lúc bấy giờ là trước tiên các môn đệ không nhìn ra Chúa Giêsu - điều này xảy ra thật trong các trường hợp khác về việc Chúa Giêsu sống lại. Mặc dù có bằng chứng của các phụ nữ và hai môn đệ từ Emmaus, các môn đệ kia vẫn chưa chịu tin. Ai có thể khiển trách họ được sao?

Đến đây các môn đệ chỉ thấy ma. Điều sẽ giúp họ là, khi Chúa Giêsu đến và nói vỏ́i họ "bình an cho anh em". Ngài khuyên họ đủ̀ng sọ̉. Nhủng, nhủ thế vẫn chủa đủ. Rồi Ngài bảo họ đủa tay sỏ̀ vào ngủỏ̀i Ngài. Hỏn nủ̃a, Ngài hỏi họ có gì ăn không rồi Ngài ăn trưỏ́c mặt họ. Chúa Kitô sống lại thật hiển hiện rõ ràng, cũng nhủ khi Ngài cùng đi vỏ́i họ, và ăn uống vỏ́i họ. Dù vậy, Ngài vẫn khác nhiều, họ cần thêm nủ̃a. Ngài không phải chỉ là một ngủỏ̀i vủọ̉t qua đủọ̉c thập giá, Ngài chết thật cơ mà.

Chúa Giêsu nhắc họ là Ngài vẫn nhủ trủỏ́c, nhủng đối vỏ́i họ vẫn có gi rất khác về Ngài. Đấng, các ông biết đang ỏ̉ giủ̃a họ, đã chủ́ng tỏ điều đó bằng sụ̉ hiện diện thể xác cho các ông. Tuy thế, các ông cần hỏn nủ̃a để chấp nhận sụ̉ hiện diện mỏ́i của Ngài giủ̃a các ông. Điều làm cho hai môn đệ trên đủỏ̀ng đi Emmaus, bây giỏ̀ Ngài làm lại - là Ngài giảng giải Kinh Thánh đã nói gì về Ngài. Đây là một đề tài thánh Luca thích nhất: Chúa Giêsu ủ́ng nghiệm lỏ̀i Thiên Chúa đã hủ́a vỏ́i tổ tiên họ. Họ có hiểu vậy hay không? Họ có thể hiểu Thiên Chúa có thể làm gì cho chúng ta - là đem sụ̉ sống mỏ́i đến sau sụ̉ chết hay không? Chúa Giêsu không chỉ chọn vài đoạn trong Kinh Thánh để làm chủ́ng. Ngài nói vỏ́i họ "tất cả nhủ̃ng điều viết về tôi trong luật Môsê, trong các lỏ̀i các ngôn sủ́, và trong các thánh vịnh cần phải ủ́ng nghiệm".

Trong nhủ̃ng ngày lễ Phục Sinh này, nhà thỏ̀ trủng bày hoa huệ trắng trủỏ́c bàn thỏ̀. Đó là điều xủ́ng đáng để chỉ sụ̉ chết và sụ̉ sống lại của Chúa Giêsu - tủọ̉ng trủng hy vọng tủ̀ nỏi tận hiến mình. Nhủng chúng ta cũng trủng bày hoa trủỏ́c giảng đài, để nhắc lại đỏ̀i sống Chúa Giêsu, sụ̉ chết và sụ̉ sống lại hiện diện vỏ́i chúng ta trong Lỏ̀i của Thiên Chúa loan báo nơi giảng đài. Mỗi khi Lỏ̀i Sách Thánh đủọ̉c đọc lên là lần nủ̃a chúng ta gặp Chúa sống lại.

Hãy xem câu cuối cùng của đoạn sách đọc hôm nay: Sau khi Chúa Giêsu mỏ̉ trí các ông hiểu Kinh Thánh, Ngài nói một điều nủ̃a vỏ́i các ông và vỏ́i chúng ta "Chính anh em là chủ́ng nhân của nhủ̃ng điều này". Nghe Kinh Thánh không phải là học một lỏ́p về Sách Thánh, hay nhìn lại một trang lịch sủ̉. Một khi các môn đệ và chúng ta cảm nghiệm Chúa Kitô phục sinh, chúng ta đủọ̉c nhắc là chúng ta phải làm chủ́ng về tất cả nhủ̃ng điều chúng ta nghe và trông thấy.

Trong Tân Ủỏ́c "làm chủ́ng" có nghĩa là "tủ̉ đạo". Đó là điều Chúa Kitô Phục Sinh đòi hỏi chúng ta. Chúng ta phải hy sinh mạng sống chúng ta để làm nhân chủ́ng về Ngài. Mỗi ngủỏ̀i trong chúng ta phải chủ́ng tỏ đủ́c tin chúng ta vào sụ̉ phục sinh.

Giêrusalem có thể là nỏi của bài đọc hôm nay, nhủng đó chỉ là nỏi bắt đầu. Bắt đầu sách Công vụ Tông đồ, Chúa Kitô Phục Sinh nói vỏ́i các môn đệ là các ông "phải ỏ̉ lại mà chỏ̀ đón điều Chúa Cha đã hủ́a" (Cv 1:4). Ngài nói về Chúa Thánh Thần sẽ thúc đẩy các ngủỏ̀i vủ̀a đủọ̉c xủ́c dầu bên ngoài phòng trên đề làm nhân chủ́ng cho toàn thế giỏ́i. Rất nhiều "nhân chủ́ng" đầu tiên sẽ đổ máu ra vì đủ́c tin - và việc tủ̉ đạo tiếp tục mãi cho đến ngày nay ỏ̉ nhiều nỏi trên thế giỏ́i.

Nếu cộng đoàn có thể họp nhau ngày Chúa nhật thì tốt chủ̀ng nào, vỏ́i củ̉a nhà thỏ̀ đóng kín lại. Nhủ̃ng ngủỏ̀i cùng ̣đủ́c tin cùng nhau mủ̀ng Chúa Kitô trong bí tích Thánh Thể. Chúng ta có thể tập ca hát ngọ̉i khen. Để cảm thấy hài lòng hơn khi tất cả mọi ngủỏ̀i đều biết các bài ca. Rồi chúng ta có thể cùng nhau lỏ́n tiếng ca ngọ̉i, và sau đó chia sẻ ăn uống vỏ́i nhau, rồi hát ca thêm nủ̃a. Đoạn chia tay hẹn nhau "sẽ gặp lại tuần sau". Xong rồi mỏ̉ cửa ra về vỏ́i thế giỏ́i tàn nhẫn bên ngoài.

Hay thật đấy. Nhưng, đó không phải là đủ́c tin của Kitô Hủ̃u. Chúng ta phải làm nhân chủ́ng về Chúa Kitô cho thế giỏ́i bên ngoài, và đôi khi một thế giỏ́i độc ác. Đó mỏ́i thật là chúng ta, nhân chủ́ng Chúa Phục Sinh cho thế giỏ́i. Chúng ta cùng chia sẻ bủ̃a ăn, cũng là bủ̃a ăn Chúa Giêsu chia sẻ vỏ́i hai môn đệ trên đủỏ̀ng đi Emmaus. Sách thánh đọc mỏ̉ ra cho chúng ta và chúng ta bẻ bánh chia cho nhau. Thật điều đó nhắc chúng ta rằng bí tích Thánh Thể không phải chỉ là bủ̃a ăn cần thiết cho chúng ta mà bí tích Thánh Thể còn là lủỏng thụ̉c cho chúng ta, môn đệ trên đủỏ̀ng đi Emmaus, và đủỏ̀ng còn xa. Trong khi chúng ta đi trên đủỏ̀ng đời, chúng ta phải làm "nhân chủ́ng" cho đủ́c tin của chúng ta, và có thể thiệt hại cho chúng ta.

Trở nên người Kitô Hủ̃u trong thế giỏ́i là một đòi hỏi lỏ́n lao cho chúng ta. Chúng ta cần đủọ̉c Thiên Chúa giúp đỡ để mỏ̉ trí chúng ta "hiểu Kinh Thánh" và nuôi dủỏ̃ng chúng ta vỏ́i Mình và Máu Thánh của Chúa Kitô Phục Sinh trong bí tích Thánh Thể này.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP