Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XXI Thường Niên Năm B

ngày 23 tháng 8 năm 2015


Tin Mừng Ga 6, 60-69


Khi ấy, có nhiều môn đệ của Chúa Giêsu nói rằng: "Lời này chói tai quá! Ai nghe được!" Tự biết rằng các môn đệ đang lẩm bẩm về chuyện ấy, Chúa Giêsu nói với họ: "Điều đó làm các con khó chịu ư? Vậy nếu các con thấy Con Người lên nơi đã ở trước thì sao? Chính thần trí mới làm cho sống, chứ xác thịt nào có ích gì? Nhưng lời Ta nói với các con là thần trí và là sự sống. Nhưng trong các con có một số không tin". Vì từ đầu Chúa Giêsu đã biết ai là những kẻ không tin, và kẻ nào sẽ nộp Người. Và Người nói: "Bởi đó, Ta bảo các con rằng: Không ai có thể đến với Ta, nếu không được Cha Ta ban cho". Từ bấy giờ có nhiều môn đệ rút lui, không còn theo Người nữa. Chúa Giêsu liền nói với nhóm Mười Hai rằng: "Cả các con, các con có muốn bỏ đi không?" Simon Phêrô thưa Người: "Lạy Thầy, chúng con sẽ đi theo ai? Thầy mới có những lời ban sự sống đời đời. Phần chúng con, chúng con tin và chúng con biết rằng: Thầy là Đấng Kitô Con Thiên Chúa".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXI Thường Niên Năm B ngày 23 tháng 8 năm 2015
( Ga 6, 60-69 )

_______________________________________________________________________________


SỐNG ĐỨC TIN TRỌN VẸN TRONG THẦN KHÍ THIÊN CHÚA


(Giôsuê 24:1-2a, 15-17, 18b; Tvịnh 33; Êphêxô 5:21-32; Gioan 6:60-69)


Hôm nay không thể nào quên bài đọc thứ hai, vỏ́i lỏ̀i mỏ̉ đầu quá khiêu khích "Ngủỏ̀i làm vọ̉ hãy tùng phục chồng nhủ tùng phục Chúa". Thế hệ phụ nủ̃ hiện nay sẽ bĩu môi nghe lỏ̀i đọc này và phái nam cũng thế. Hiệu năng đầu tiên của đoạn sách này chủ́ng minh ý nghĩ của một số ngủỏ̀i là giáo hội đã quá lỗi thỏ̀i “không có khoản giao thời”.

Thư gửi giáo hữu Êphêsô chứng tỏ các tín hữu tiên khởi nhận lề luật gia đình thời bấy giờ do văn hoá Hy lạp La mã. Các lề luật này dựa trên sự phục tùng đặt ra cho các thành phần trong gia đình: chồng, vợ, con cái và nô lệ. Trong Tân ước những lề luật này được "hoá theo Kitô hữu" và tiếp theo đó có thêm lời "trong Thiên Chúa", hay "như tùng phục Chúa", như trong đoạn sách hôm nay.

Nhưng, người Ephêsô không theo thủ tục văn hoá và xem đời sống vợ chồng như dụ ngôn nói về liên hệ giữa Chúa Kitô và Giáo Hội Ngài. Bởi thế tác giả bức thư bắt đầu với lời dạy dỗ "Người làm vợ hãy tùng phục chồng...." rồi suy nghĩ thêm theo Kitô giáo khuyên "Người làm chồng hãy thương yêu vợ vô điều kiện". Và bây giờ điểm chú trọng chuyển sang bổn phận "người làm chồng phải yêu vợ mình". Bởi thế tác giả (có thể không phải là Phao lô) trong khi không thay đổi lối sống vợ chồng trong văn hoá Hy lạp La mã thời bấy giờ, mời Kitô hữu sống một cách khác, theo như trong câu mở đầu "Hãy tùng phục lẫn nhau vì kính sợ Chúa Kitô". Nói cách khác, sống một cách khác hơn người trong thế gian chung quanh mình. Hãy tưởng tượng người chồng, chủ gia đình, có đủ mọi quyền trên của cải lại tùng phục người không có quyền. Thật thế người làm chồng hay xem vợ mình cao hơn mình.

Làm sao tác giả lại khuyên sống cách khác với thế giới thời đó được? Vì Chúa Giêsu là gương mẫu của đời sống. Mặc dù Ngài là Thiên Chúa, Ngài tự hạ mình và tùng phục vì lòng yêu thương chúng ta. Một ít phong tục của Kitô hữu dựa trên lời mở đầu "Người làm vợ hãy tùng phục chồng mình" và dùng lời nói đó ra ngoài khuôn khổ để áp dụng theo nghĩa thật vào tình nghĩa vợ chồng và con cái. Nhưng trong khuôn khổ chúng ta thấy tất cả bài sách đó đòi hỏi sự hy sinh cho nhau trong tình yêu, trong phong tục và chia sẻ với nhau. Thôi bây giờ chúng ta nói sang các bài sách khác.

Chúng ta biết là bài đọc thứ nhất và bài phúc âm đối thoại với nhau. Trong khi bài đọc thứ nhất rất độc đáo, bài sách đó giúp chúng ta hiểu bài phúc âm theo truyền thống của kinh thánh.

Chúa Giêsu hỏi các môn đệ Ngài: "Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?" Như lời ông Giôsua hỏi dân chúng nếu họ muốn chọn kết lời giao ước với Thiên Chúa hay không? Nhưng về phần ông Giôsua, ông ta nói: "Phần ta và cả nhà ta, chúng ta sẽ phụng thờ Đức Chúa". Ông Giôsua làm như các lãnh đạo tôn giáo phải làm, theo gia đình hay theo tôn giáo. Ông ta nêu một gương mẫu rõ ràng, thách đố những người khác phải quyết định họ sẽ làm gì trước mặt Thiên Chúa.

Đoạn sách này rất quan trọng trong truyền thống kinh thánh. Đoạn sách này nói về nghi lễ làm lời giao ước. Dân chúng sẽ phụng thờ ai? Họ sẽ phụng thờ Thiên Chúa là Đấng đã hành động thiết thực cho họ trong quá khứ. Thiên Chúa đem họ ra khỏi nô lệ "đã làm trước mặt họ những dấu lạ lớn lao, gìn giữ họ trên đường họ đi". Thật là sự điên rồ nếu họ chọn phụng thờ các thần khác! Sự thách đố của ông Giôsua sửa soạn chúng ta nghĩ đến điều Chúa Giêsu hỏi các môn đệ "Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi hay sao?".

Bài phúc âm hôm nay cho dân chúng có cảm tưởng là họ bước vào cuối cuộc đối thoại. Chính thật thế. Bài phúc âm này tiếp theo bài phúc âm chúa nhật tuần trước nói về sự thiếu hiểu biết lời Chúa Giêsu nói về sự ăn thịt và uống máu Ngài. Một số môn đệ cho là lời đó khó hiểu được. Và như trong đoạn sách, họ phải chọn thái độ nào. Thánh Phêrô trả lời như người Israel nói với ông Giôsua. Các môn đệ đã cảm nghiệm năng lực cứu chuộc của Thiên Chúa trình bày cho họ qua Chúa Giêsu.

Đến chỗ này của bài diễn từ, sự chú trọng chuyển về ý nghĩa trước kia (6:35-50) trình bày Chúa Giêsu là mặc khải của Thiên Chúa trong "bánh từ trời xuống". Các môn đệ Chúa Giêsu cho lời nói đó chướng tai, không ai nghe nổi. Đến đây các môn đệ không phải nói về sự dạy dỗ về phép Thánh thể chướng tai, chính họ cho điều Chúa Giêsu nói Ngài là mạc khải đời sống Thiên Chúa ban là điều chướng tai. Vì thế một số môn đệ không chấp nhận lời Chúa Giêsu.

Có thể cộng đoàn thánh Gioan cũng khó lòng chấp nhận một ít lời dạy dỗ của Chúa Giêsu và ra đi bỏ cộng đoàn. Thời bây giờ có như vậy hay không? Lời Giáo hội dạy dỗ đi ngược với hành động xã hội chúng ta chấp nhận. Thí dụ: Sự chống đối tông thư của Đức thánh cha Phanxicô về môi trường. Ngay cả các chính trị gia công giáo cũng không chấp nhận tông thư đó. Các điều khác họ chống đối như việc phá thai, án tử hình, việc che chở cho người di cư, lo lắng cho người nghèo trên thế giới và thách đố các chương trình kinh tế của các nước đang phát triển.

Chúa Giêsu sẽ nói thời bấy giờ về Thần Khí ban sự sống "trong khi xác thịt không thắng được". Điều ấy có thể giúp lối sống thường không chấp nhận thân xác và vật chất cho những chú trọng khác của thế giới. Chúa Giêsu nói về thân xác và Thần Khí không phải là hai mà là một. Thật khó lòng tưởng tượng được Chúa Giêsu, Đấng đã làm phép nước trở thành rượu ở tiệc Cưới Cana, lại nghĩ điều Thiên Chúa tạo dựng là thân xác, lại là sự dữ.

Hình như Chúa Giêsu muốn nói là chúng ta không phân tách Thần Khí khỏi thân xác như một số thánh nhân ở thời trung cổ đã làm khi họ hành thân xác họ. Trái lại chúng ta có thể chống vật chất và của riêng dựa trên thực tế, nhu cầu cần thiết, sự tiến triển v.v… ra khỏi giá trị thiêng liêng, cần nhận xét hiệu năng trên người khác và trên các quốc gia khác.

Hôm nay chúa nhật cuối cùng về đoạn 6 của phúc âm thánh Gioan. Đoạn sách này chú trọng đến lời đáp của các môn đệ đối với lời nói khó nghe của Chúa Giêsu. Trong lời bàn cãi giữa Chúa Giêsu và các môn đệ, chúng ta nhớ là lời dạy dỗ của Chúa Giêsu khó lòng mà chấp nhận và gây chia rẽ giữa các môn đệ ngay từ đầu trong cộng đoàn, và không những giữa các môn đệ mà cả giữa các tín hữu tiên khởi và các vị lãnh đạo tôn giáo Do thái.

Điều gì gây khó khăn cho việc chấp nhận Chúa Giêsu? Có thể họ nghĩ lời Chúa Giêsu nói "Ăn thịt và uống máu Ngài", hay có thể sự liên hệ giữa họ và Giáo hội tiên khởi về việc ăn và uống máu Chúa Giêsu và việc Ngài chịu chết trên cây thánh giá. Chấp nhận sự chết của Ngài như là chia sẻ đời sống của Ngài.

Chúng ta không thể tự dưng chấp nhận lời dạy khó khăn đó, nhưng Chúa Giêsu nói là chúng ta không sống một mình. Lời Chúa Giêsu dạy dỗ ban cho chúng ta Thần Khí sự sống. Để cố gắng sống có Chúa Giêsu trong thân xác mà thôi thì cũng "khó rồi".

Chúa Giêsu đã bị các môn đệ bác bỏ và không tin tưởng lời Ngài dạy dỗ. Điều đó cũng là thách đố cho chúng ta nữa. Khi chúng ta ăn và uống nơi bàn tiệc Thánh Thể hôm nay, chúng ta có ý thức được điều Chúa Giêsu chọn ban cho các môn đệ; bây giờ có ban cho chúng ta nữa hay không?. Nhưng sự thật chúng ta bước đến lãnh nhận ăn và uống là dấu chỉ Thần Khí sự sống trong chúng ta, và Thần Khí đó sẽ làm cho chúng ta có năng lực nói như thánh Phê rô: "Thưa Thầy, bỏ Thầy thì chúng con đi với ai? Thầy mới có những lời đem lại sự sống đời đời".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP