Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XXII Thường Niên Năm B

ngày 30 tháng 8 năm 2015


Tin Mừng Mc 7, 1-8a. 14-15. 21-23


Khi ấy, những người biệt phái và mấy luật sĩ từ Giêrusalem tụ tập lại bên Chúa Giêsu, và họ thấy vài môn đệ Người dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch, nghĩa là không rửa trước. Vì theo đúng tập tục của tiền nhân, những người biệt phái và mọi người Do-thái không dùng bữa mà không rửa tay trước, và ở nơi công cộng về, họ không dùng bữa mà không tắm rửa trước. Họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa, như rửa chén, rửa bình, rửa các đồ đồng. Vậy những người biệt phái và luật sĩ hỏi Người: "Sao môn đệ ông không giữ tập tục của tiền nhân mà lại dùng bữa với những bàn tay không tinh sạch?" Người đáp: "Hỡi bọn giả hình, Isaia thật đã nói tiên tri rất chí lý về các ngươi, như lời chép rằng: 'Dân này kính Ta ngoài môi miệng, nhưng lòng chúng ở xa Ta. Nó sùng kính Ta cách giả dối, bởi vì nó dạy những giáo lý và những luật lệ loài người'. Vì các ngươi bỏ qua các giới răn Thiên Chúa, để nắm giữ tập tục loài người".

Và Người lại gọi dân chúng mà bảo rằng: "Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu: ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng. Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho người ta ra ô uế".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXII Thường Niên Năm B ngày 30 tháng 8 năm 2015
( Mc 7, 1-8a. 14-15. 21-23 )

Chi Tiết Hay:
• Đối với người Do Thái xưa cũng như nay, Lề Luật Môisen gồm có Mười Điều Răn và năm cuốn sách đầu tiên của Cựu Ước. Điều được đem ra tranh luận ở đây không phải là Lề Luật nói trên nhưng là những nguyên tắc luân lý hoặc những luật bất thành văn mà người Pharisêu và Ký Lục coi trọng tương đương và tuân giữ một cách nghiêm chỉnh.
• Máccô dùng câu 3 và 4 có ý để giải thích cho người ngoại chưa quen biết phong tục tập quán của người Do Thái. Điều đó nói lên Máccô muốn viết cho đối tượng nào và với mục đích gì.
• Nguyên nhân để tranh cãi ở đây không phải là sự vệ sinh cá nhân nhưng chỉ là một nghi thức rửa tượng trưng. Người Pharisêu muốn bắt dân phải làm những lễ nghi này như các tư tế hay làm để chứng tỏ hình ảnh một dân tộc tư tế.
• Đối tượng mơ hồ mà Isaia nói trong câu "Dân này tôn kính ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa ta", nay đã bị Đức Giêsu đem ra ánh sáng: các Biệt Phái và kinh sư chỉ là những kẻ đạo đức giả mà Isaia đã nói đến.
• (c.14) Giống như dân chúng và những kẻ chống đối Đức Giêsu, các môn đệ của Ngài đã yên lặng như tờ trong suốt bài giảng của Ngài, chứng tỏ họ cũng chẳng "nghe thấy" và cũng chẳng "hiểu" Thầy mình nói gì, làm cho Đức Giêsu đã phải tỏ ra bực mình khi Ngài nói với các ông trong c.18: "Cả anh em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao?"

Một Điểm Chính:
Đức Giêsu đã chứng minh cho thấy những người Pharisêu và những kinh sư đã phá hỏng Lề Luật của Chúa bằng những tục lệ của họ.

Suy Niệm:
1. Những nghi thức tôn giáo của chúng ta đang đóng những vai trò nào? Và giúp ích cho đức tin của chúng ta ra sao.
2. Điều gì xuất phát từ trong lòng tôi mà tôi thích và điều gì tôi không thích? Làm cách nào để tôi ý thức và kiểm soát chúng?

_______________________________________________________________________________


SỐNG ĐỨC TIN BẰNG CẢ TÂM HỒN


(Đệ Nhị Luật. 4:1-2, 6-8; T.vịnh. 14; Giacôbê 1:17-18, 21b-22, 27; Mc. 7:1-8, 14-15, 21-23 )


Vừa rồi tôi nói chuyện với vài người bạn, và họ giải thích cho tôi việc thán cảm theo mùa. Một người nói như thế này "Tháng sáu tôi nghĩ đến mùa hè lâu dài lúc trước, nhưng bây giờ thì đã qua rồi... Tiếc thật. Rồi sẽ đến mùa cảm cúm lại đến, phải rửa tay thật kỹ và dùng thuốc khử trùng lau tay để khỏi đau ốm. Chúng ta sẽ rửa tay kỹ nhiều lần trong ngày để tránh khỏi vi trùng".

Thật thế. Không phải chỉ nói đến cảm cúm mà thôi. Lúc nhỏ mẹ chúng ta cũng thường nói "Rửa tay sạch trước khi ngồi vào bàn ăn". Rửa tay trước khi ăn và rửa nhiều lần trong mùa cảm cúm thật có ý nghĩa. Vậy thì có gì lạ đâu về việc "không sạch sẽ" và “không rửa tay" trong phúc âm hôm nay? Vậy Chúa Giêsu và các môn đệ không để ý đến việc giữ gìn sạch sẽ hay sao?

Hình như thánh Mác cô viết cho những người không phải Do thái, họ không biết gì về tục lệ Do thái về việc rửa tay. Cựu ước không buộc phải rửa tay trước khi ăn, hay rửa đồ ăn mua ở chợ đem về, và rửa "chén, bình, ấm và giường". Những tục lệ rửa sạch là phần của truyền thống theo lời nói do các rabbi đặt ra. Đó là thủ tục giữ sạch sẽ do các người Pharisêu đề xướng để hoà hợp với các tục lệ ở đền thờ với tục lệ đời sống hằng ngày ở ngoài đền thờ.

Các người Pharisêu có dạy một điều: Là đời sống hằng ngày có thể là nơi hoạt động tôn giáo. Các thủ tục tôn giáo không chỉ dành riêng cho những nơi "sống tôn giáo" mà thôi. Cũng như khi cha mẹ chúng ta treo cây thánh giá, các ảnh Chúa Giêsu, mẹ Maria, thánh Giuse và các thánh trong nhà phải không? Những vật ấy nhắc chúng ta là vật đáng kính trong đời sống hằng ngày. Bà tôi có thể thắp nến, làm dấu thánh giá và đọc kinh trước cây thánh giá trong phòng ngủ. Ông bà tôi cũng đi lễ ngày Chúa nhật. Bà tôi có 9 người cháu nên trong tuần bận rộn không có thì giờ chạy lên nhà thờ thắp nến và cầu nguyện, nhưng bà tôi có thể thắp nến và cầu nguyện trong phòng ngủ.

Hãy ghi chú "các người Pharisêu và thầy tư tế ở Giêrusalem đến tụ họp xung quanh Chúa Giêsu. Các bạn có cảm thấy sự căng thẳng không? Những người này ở Giêrusalem, họ thuộc các tổ chức ở Giêrusalem. Đám đông dân chúng xung quanh Chúa Giêsu có lẽ biết các chức phẩm tôn giáo này thuộc về Giêrusalem. Họ đến để thách đố Chúa Giêsu về "các tục lệ của các bô lão". Họ nghĩ là Chúa Giêsu không giữ 613 lề luật mà họ nghĩ các người đạo đức Phải tuân giữ.

Vì thế tại sao Chúa Giêsu không mạnh dạn trả lời cho các người Pharisêu? Có thể vì các người đó thách đố nhiều, và hình như tỏ ra họ là những người đạo Đức chính cống. Chúa Giêsu không bãi bỏ các tục lệ tôn giáo mà họ tuân giữ, nhưng Chúa Giêsu bác bỏ ý định của họ chống đối Ngài. Chúa Giêsu gọi họ là những kẻ đạo Đức giả. Cũng như tôi đã có lần nghĩ ông bà tôi như vậy vì họ có các vật thánh để ở nhà để đọc kinh và không bao giờ đến nhà thờ, hay giữ vài điều theo đạo đức Kitô giáo. Bao nhiêu gia đình ở nhà trình bày những vật và hình ảnh về tôn giáo, nhưng lại không hề bước chân qua ngưỡng cửa nhà thờ?

Người Pharisêu cho họ đạo đức hơn cả những người thời bấy giờ. Tuy vậy Chúa Giêsu nói với họ là "Họ không để ý đến các điều răn của Thiên Chúa, mà lại bám vào các tục lệ truyền thống". Kinh thánh không nói về việc rửa tay, rửa các dụng cụ để ăn trước khi ăn, nhưng nói rõ về việc mến Chúa, yêu tha nhân, chăm sóc cô nhi quả phụ và giúp người nghèo. Chúa Giêsu nói với đám đông dân chúng là không Phải của ăn qua thân xác con người mà chính là hành động từ tấm lòng con người mới làm cho con người ra ô uế.

Chúa Giêsu trả lời thẳng cho người Pharisêu. Họ bảo là các môn đệ phạm giới luật, nhưng đó là cớ để họ chống đối Chúa Giêsu. Lời Chúa Giêsu đáp lại người Pharisêu là lời của ngôn sứ Isaia để buộc tội những người giữ lề luật tôn giáo bên ngoài mà lòng họ thì xa việc giữ điều răn của Thiên Chúa. Chúa Giêsu dùng lời ngôn sứ Isaia làm bằng chứng việc Ngài buộc tội họ: "Dân này tôn kính Ta bằng môi miệng, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là luật phàm nhân". Không Phải điều gì bên ngoài làm cho con người ra ô uế. Chính là điều bên trong tấm lòng của con người mới làm cho con người ra ô uế. Chúa Giêsu nhắc chúng ta nhớ là trong thâm tâm chúng ta có những ý định xấu: ganh tỵ, hận thù, tà dâm, trộm cắp, độc ác v.v…. Rồi từ lòng con người sinh ra những hành động xấu xa, độc ác với người khác.

Trong phúc âm Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta hãy để ý đến thâm tâm bên trong và cả hành động bên ngoài. Chúng ta bắt đầu Thánh Lễ hôm nay như thường lệ là xin ơn tha thứ cho những việc chúng ta đã làm và không làm. Chúng ta không chỉ nói đến việc làm bên ngoài, mà cả bên trong thâm tâm đời sống chúng ta là những ý nghĩ và cảm giác mà chúng ta có hành động hay chỉ âm thầm giữ bên trong. Đó là những điều chúng ta đem đến trong phụng vụ hôm nay với lòng ao ước được trong sạch. Đó là những điều chúng ta dâng khi chúng ta thưa "Xin Chúa thương xót chúng con, xin Chúa Kitô thương xót chúng con, xin Chúa thương xót chúng con".

Trong bài đọc thứ hai, thánh Giacôbê nhắc chúng ta nguồn gốc sự thiện: "Mọi ơn lành và mọi phúc lộc hoàn hảo đều do từ trên...". Hôm nay chúng ta có thể xem xét tâm hồn chúng ta theo lời dạy của thánh Giacôbê. Ông nói với chúng ta là chúng ta sẽ "được trong sạch và không ô uế trước mặt Thiên Chúa" nếu chúng ta "lo cho cô nhi quả phụ lâm cảnh gian truân". Đây là những luật lệ tôn giáo chúng ta cố gắng đem đến phụng vụ trong khi chúng ta hiệp nhau mừng phép Thánh Thể.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP