Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật Lễ Hiển Linh - Năm B - ngày 4 tháng 1 năm 2015


Tin Mừng Mt 2:1-12


Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Đức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: "Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Đấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta".

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: "Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người". Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Hiển Linh - Năm B - ngày 4 tháng 1 năm 2015
(Isaia 60:1-6; TV 72; Êphêsô 3:2-3a, 5-6; Matthêu 2:1-12 )


Chi Tiết Hay:
• (c.1) Thượng Viện La Mã phong cho Hêrôđê làm Vua dân Dothái vào năm 40 trước công nguyên. Ông ta là một chính trị gia nhiều mưu mô, tàn nhẫn ngay cả với gia đình, và nổi tiếng về xây cất nhiều công trình đồ sộ. Khi các chiêm tinh gia tìm hỏi "Vua dân Do Thái" là tước hiệu của chính ông, ông sợ có kẻ cướp ngai vàng.
• (c.1 và 11) Tiếng "nhà chiêm tinh" không lột hết ý nghiã. Các vị này còn biết giải thích giấc mộng và làm tư tế trong đền thờ xứ Batư. Các món quà của họ có vẻ là sản phẩm của Ảrập. Vì có 3 món quà, nên tục truyền thành 3 chiêm tinh gia. Họ được đặt tên là Caspar, Balthasar, và Melchior, và Caspar trở thành da đen. Các ngài đại diện cho toàn thể dân ngoại từ khắp nơi.
• (c.5) Bêlem là một thành nhỏ quãng 5 dặm về phía nam của Giêrusalem, và là quê của vua Đavít. Dấu Chúa sanh ở đây chỉ rằng Ngài là dòng vương giả.
• (c.11). Ý nghĩa các tặng vật:
- Vàng: kim loại quý trong triều đình. Chúa là vua.
- Nhũ hương: thường dùng trong việc tế tự. Khói hương bay lên như những lời khấn nguyện. Chúa Giêsu là Chúa.
- Mộc dược: để tẩm liệm xác chết. Chúa là người, đấng chịu chết để cứu thiên hạ.

Một Điểm Chính:
THIÊN CHÚA MẠC KHẢI CHO NHÂN LOẠI
Các nhà chiêm tinh từ khắp thế giới đến bái lạy Chúa, còn Hêrôđê chỉ kiếm cớ bái lạy để tìm giết Chúa. Chuyện các nhà chiêm tinh ngoại giáo ở đầu Phúc Âm liên quan trực tiếp tới cảnh kết thúc của Phúc Âm này, khi các môn đệ bái lạy Chúa và Chúa sai các ngài "làm cho muôn dân trở thành môn đệ" (28:17-20).

Suy Niệm:
1. Tôi nhận ra Chúa bằng dấu nào Tôi cảm thấy sao khi nhận ra các dấu ấỵ Rồi tôi làm gì?
2. Tôi đã tìm và đã thấy Chúa chưa? Ngài ra sao Ngài nói gì?
3. Tôi tặng Chúa lễ vật gì? Chúa phản ứng ra sao?

_______________________________________________________________________________


HÃY HOÁN CẢI ĐỜI SỐNG


(Isaia 60:1-6; TV 72; Êphêsô 3:2-3a, 5-6; Matthêu 2:1-12 )


Nếu tôi hỏi ai đã sống ở số 22 B đường Baker, quý vị sẽ trả lời được chứ? Các độc giả của Sir Arthur Conan Doyle hẳn sẽ trả lời được bởi đó là một địa chỉ tưởng tượng của nhân vật Sherlock Holmes nổi tiếng. Thám tử Sherlock Holmes xuất hiện lần đầu tiên ở ấn bản năm 1887. Nhân vật Sherlock Holmes được biết đến với khả năng cải trang và các phương pháp nghiệp vụ điều tra chuyên nghiệp. Trong khi trợ tá của ông, bác sĩ Watson, lấy làm lạ về thiên tài phá án của ông đối với những vụ án mà người khác không thể làm được, Sherlock Holmes chỉ trả lời “đó chỉ là điều bình thường thôi ông Watson à.” Dường như ông ta muốn nói rằng bất cứ ai cũng có thể giải mã điều huyền bí bằng cách lập luận đúng đắn và những phương pháp loại suy thích hợp.

Các câu chuyện Sherlock Holmes phù hợp cho những ai ham thích huyền bí. Thế nhưng, chúng ta lại cần phải quên đi lý lẽ theo kiểu con người và lập luận của Sherlock Holmes khi đối diện với mầu nhiệm Thiên Chúa – cách thức Người đối xử với con người. Mầu nhiệm chúng ta nói đến là gì? Đó chính là mầu nhiệm thánh Phaolô đã loan báo hôm nay, “mầu nhiệm được mạc khải cho tôi”. Thánh Phaolô đề cập đến đường lối nhiệm mầu của Thiên Chúa – chủ đề được trình bày qua các lá thư của tác giả. Tựa như đối diện với các mầu nhiệm vĩ đại khác, khám phá mầu nhiệm này mang đến một sự ngạc nhiên.

Đây là mầu nhiệm được mạc khải cho thánh Phaolô: Các dân ngoại được cùng thừa kế gia nghiệp với người Do Thái, cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa. Thiên Chúa đã xoay chuyển cuộc đời thánh Phaolô qua việc mạc khải Chúa Kitô cho ngài. Hơn thế nữa, việc rao giảng mầu nhiệm Thiên Chúa đã mạc khải là công việc suốt đời của ngài. Chính ngài đã kể mình là người được trao phó làm “tôi tớ cho ân sủng Thiên Chúa”. Trên hết, ngài được giao cho trọng trách mở rộng sứ vụ truyền giáo của Hội Thánh đến tất cả các dân tộc. Nói cách khác, sứ vụ của thánh Phaolô là trình bày mầu nhiệm Thiên Chúa – những hành động cao siêu của Người dành cho họ.

Đâu là “mầu nhiệm” trong hành động trước đây của Thiên Chúa? Thiên Chúa đã hứa với ông Abraham rằng nhờ ông mà “mọi gia tộc trên mặt đất sẽ được chúc phúc” (St 12,3). Các ngôn sứ đã từng công bố ý định của Thiên Chúa là tập hợp muôn người vào trong một vương quốc của bình an (Is 2,2-4; 60,1-7). Vậy đâu là mầu nhiệm, điều còn giữ kín? Điều trước đây đã không được tỏ bày rõ ràng đó là: người Do Thái và các dân ngoại bình đẳng với nhau – “cùng kế thừa gia nghiệp, cùng làm thành một thân thể và cùng chia sẻ điều Thiên Chúa hứa trong Đức Kitô Giêsu qua Tin Mừng.”

Các dân ngoại không cần phải gia nhập Do Thái giáo và đón nhận Lề Luật. Thay vào đó, họ có thể gia nhập Nước Thiên Chúa nhờ tin vào Đức Kitô. Chính Đức tin chứ không phải sự tuân giữ Lề Luật làm cho họ trở nên công chính trước mặt Thiên Chúa. Nhờ ân sủng, Thiên Chúa đã đưa người Do Thái và các dân ngoại vào trong công trình sáng tạo mới. Hội Thánh sơ khai khó khăn để chấp nhận “mầu nhiệm” này, mầu nhiệm đang được tông đồ Phaolô – một Pharisêu nhiệt thành trước đây, rao giảng.

Tin Mừng hôm nay thuật lại rằng các nhà chiêm tinh bước vào nhà và giới thiệu “mầu nhiệm” được tỏ bày nơi một con người cụ thể. Họ là những bậc thông thái hoặc thậm chí là những nhà nghiên cứu thiên văn. Vì thế do bản chất, các nhà chiêm tinh là những người tìm tòi, họ đến tìm kiếm “vị vua dân Do Thái”. Họ có thể tìm thấy đứa trẻ thân thế hoàng tộc này ở đâu? Không phải ở nơi cung điện quyền lực của Hêrôđê; ông vốn là điển hình cho cách thế của người có quyền lực đối xử với một đấng có thể quy tụ muôn dân vào vương quốc của người.

Đức Giêsu không sinh ra tại một châu thành quan trọng. Người cũng không phải là kẻ thừa kế của một nhà cai trị quyền uy. Người đã sinh ra tại Bêlem, là “ao tù” dưới con mắt của triều đình vua Hêrôđê và giới lãnh đạo tôn giáo ở Giêrusalem. Thánh Mátthêu nhắc chúng ta nhớ đến lời tiên báo của ngôn sứ Mikha rằng Bêlem “dù sao cũng là kẻ bé mọn nhất trong các thủ lãnh Giuđa.” Bêlem là thành nhỏ bé, nghèo khổ và tầm thường, nhưng lại trở nên quan trọng nhờ cuộc giáng lâm của Chúa. Độc giả của Tin Mừng nhớ rằng thánh Mátthêu cũng đã diễn tả ở chương 25 (câu 40, 45): chỗ hèn kém nhất chính là nơi ta gặp Đức Kitô. Qua những bé mọn, Bêlem và những kẻ khó nghèo, Đức Kitô đến với chúng ta. Đó là một bài học mà Hội Thánh cần loan báo không ngừng. Cũng như các nhà chiêm tinh, chúng ta tìm Đức Kitô giữa những “bé mọn.”

Các nhà chiêm tinh tìm thấy Đức Kitô nhờ sự trợ giúp của một ngôi sao, ánh sáng dẫn đường. Thánh Mátthêu sẽ cho thấy cách mà qua Đức Kitô, quyền năng tình yêu của Thiên Chúa trong thân phận thấp hèn, phục vụ và yếu đuối sẽ đương đầu với các thế lực trần gian. Nhờ Đức Kitô, ánh sáng đã chiếu dọi vào thế gian tăm tối đầy tội lỗi và vào các thể chế băng hoại mà Hêrôđê là đại diện. Ánh sáng này đã bắt đầu biến đổi con người – trước tiên là các nhà chiêm tinh.

Các nhà chiêm tinh đến bái lạy Đức Kitô đã kết thúc cuộc thăm viếng của mình bằng việc lên đường trở về quê hương “theo một con đường khác.” Trong ngôn ngữ Thánh Kinh, thay đổi đường lối có nghĩa là một sự thay đổi đời sống, một cuộc hoán cải. Khi gặp gỡ Đức Kitô, chúng ta được biến đổi và không trở lại con đường cũ nhưng phải tìm “một con đường khác” để sống cuộc đời mình. Qua câu chuyện về các nhà chiêm tinh, tìm kiếm “một con đường khác” có thể hiểu là tìm Đức Kitô ở những nơi thấp hèn và trong “những kẻ bé mọn.”

Các nhà chiêm tinh không phải là dân Israel, và đây chính là điểm mấu chốt của câu chuyện. Họ là những người thiện tâm đáp lại ánh sáng mạc khải của Thiên Chúa. Họ đại diện cho tất cả những ai tìm kiếm chân lý. Họ không phải chối bỏ văn hóa của chính mình để theo đuổi chân lý đó. Câu chuyện nối kết tất cả chúng ta lại với nhau. Bất kể chúng ta xuất thân từ đâu, chỉ cần chúng ta nhận ra ân sủng Thiên Chúa tặng ban trong Đức Kitô. Câu chuyện về các nhà chiêm tinh là câu chuyện của Tin Mừng. Nó khởi đi với ân sủng Thiên Chúa tặng ban cho những ai đang “ở bên ngoài”. Họ đón nhận mạc khải và đáp lại bằng cách rời bỏ con đường trước đây để bước theo ánh sáng. Một khi những kẻ kiếm tìm gặp được Đức Kitô, họ sẽ rập khuôn cuộc đời mình theo khám phá đó.

Các nhà chiêm tinh nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ quá ù lì trong cuộc sống. Công cuộc tìm kiếm vị Thiên Chúa hằng sống của chúng ta không bao giờ kết thúc. Chúng ta không nên tự hài lòng về nơi ta đang ở, và cũng không nên thỏa mãn với tình trạng đời sống tâm linh hiện nay của mình. Lối sống thỏa mãn, an phận này có thể mang hình hài của bóng đêm. Luôn luôn có nhiều con đường mầu nhiệm của Thiên Chúa cần được khám phá nếu như chúng ta, tựa như các nhà chiêm tinh, đang sẵn sàng cho cuộc hành trình được chính ánh sáng của nội tâm thúc đẩy.

Lễ Hiển Linh cũng nhắc nhớ chúng ta phải tôn trọng cuộc tìm kiếm và hành trình mà những người khác đang thực hiện. Mạc khải của Thiên Chúa mang nhiều hình thái khác nhau và con người có thể tìm thấy Thiên Chúa bằng nhiều con đường mà chính tôi cũng không thể hiểu rõ. Có lẽ, tôi cần ca ngợi Thiên Chúa vì sự đa dạng, phong phú nơi ân sủng Thiên Chúa ban cho mỗi người. Hôm nay là ngày tán dương những đường lối mầu nhiệm của Thiên Chúa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp


_______________________________________________________________________________


CHÚNG TA TÌM ĐỨC GIÊSU Ở ĐÂU?


(Isaia 60:1-6; TV 72; Êphêsô 3:2-3a, 5-6; Matthêu 2:1-12 )


Từ “Hiển Linh” bắt nguồn từ chữ HyLạp “epiphaineia” có nghĩa là “sự biểu lộ”. Hôm nay chúng ta cử hành lễ này, nhưng thực sự Lễ Hiển Linh kéo dài cả năm vì suốt năm nay trong Kinh thánh, phụng vụ và trong thế giới chúng ta, Đức Giêsu sẽ “biểu lộ” cho chúng ta biết Thiên Chúa.

Chúng ta mừng Lễ Giáng Sinh cách đây 2 tuần nhưng phần còn lại của thế giới vẫn tiếp tục diễn ra. Những cửa tiệm lớn cũng đang bắt đầu trang hoàng cho ngày lễ Tình nhân và mùa Xuân. Các dịp lễ và tiệc tùng ê hề đã kết thúc. Các câu lạc bộ chăm sóc sức khỏe và Hội những người ăn kiêng ghi lại con số kỷ lục về những thành viên mới tại thời điểm này của năm. Như mẹ tôi đã từng nói, khi chúng ta trở lại trường học sau những ngày nghỉ hay kỳ hè, “Âm nhạc trôi qua thì ngày lễ cũng kết thúc”. Những đồ trang trí Giáng Sinh đã được cất kho để dành cho năm sau.

Nhưng lễ Chúa Hiển Linh hôm nay khiến chúng ta để ý đến máng cỏ. Hầu hết các giáo xứ hiện nay đã đặt ba vị đạo sĩ vào khung cảnh này. Ba vị đạo sĩ đã đến nơi máng cỏ và câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ cho đến hai mươi thế kỷ sau: “Đức vua dân Do thái mới sinh, hiện ở đâu?”. Câu hỏi của các ông cũng chính là thắc mắc của chúng ta! Hôm nay, khi chúng ta nghe câu hỏi này được công bố trong thánh đường thì mắt chúng ta sẽ hướng về hình ảnh máng cỏ. Chúng ta cố gắng trả lời: “Người ở đó, trong khung cảnh êm đềm, cùng với sự chăm sóc bao bọc của cha mẹ Người, có các mục đồng đang thờ lạy và đàn vật dễ thương, hiền hòa vây quanh”. Hôm nay, chúng ta sẽ vơi bớt những căng thẳng rã rời khi chú tâm vào cảnh tượng đó, một biểu tượng dành để chiêm niệm.

Nhưng khi những đứa trẻ nói: “Hãy thực tế đi!”. Cuộc sống là như thế sao? Phải chăng chúng ta cứ ra vẻ cuộc sống của mình sẽ tốt hơn khi được sắp đặt sẵn để chúng ta có thể “thực hiện theo chương trình”? Một chương trình đẹp đẽ và thanh bình ư? Phần lớn cuộc đời chúng ta đều không chắc chắn, an bình hay đáng yêu. Vì thế, chúng ta tạ ơn Chúa đã mặc lấy xác phàm đi vào trong thế giới của chúng ta, không như vài bức tranh của Norman Rockwell. Ngay từ lúc mới sinh, Hài Nhi đã được cha mẹ bao bọc yêu thương, nhưng cũng phải đối mặt với những hiểm nghèo và túng thiếu – giống như nhân loại trải qua suốt dòng lịch sử.

“Đức vua dân Dothái mới sinh, hiện ở đâu?”. Nếu Tin Mừng đúng, thì Ngài ở những nơi mà chúng ta cảm thấy lo lắng, căng thẳng và mâu thuẫn– thêm vào đó là những thời kỳ được chúc phúc của sự thanh bình mà chúng ta sẽ trải nghiệm. Đức Giêsu khởi đầu cuộc sống của mình trong một thế giới bao quanh bởi sự mâu thuẫn, bởi sự thống trị tàn bạo của thế lực ngoại bang. Cũng như trong thế giới ngày nay, có nhiều người tị nạn đang trốn khỏi sự xung đột, tìm tiếm sự an toàn, thực phẩm và gia đình của mình.

Tin Mừng hôm nay cho thấy thật không dễ để được ngồi lên Ngai của Hêrôđê, vì khi ông nghe được câu hỏi của ba vị đạo sĩ: “Đức vua dân Dothái mới sinh, hiện ở dâu?” thì ông trở nên “vô cùng bối rối” và chúng ta hiểu được nguyên do của âm mưu giết Đức Giêsu. Câu chuyện về cuộc đời Đức Giêsu khởi đầu bằng việc di dời chỗ ở, sự xung đột và tình cảnh hiểm nghèo.

Ngày nay, chúng ta đang tìm Đức Giêsu ở đâu? Cho dù chúng ta không còn câu truyện Kinh Thánh nào hay hơn câu truyện này, nhưng chúng ta vẫn biết tìm Người ở đâu: nơi những người mới đến và những người phải dời chỗ ở; nơi những người nghèo mới sinh và gia đình của họ; nơi những người không có nguồn gốc và đang kiếm tìm; giữa những người bị đẩy ra ngoài vì hệ thống luật pháp và những sắc lệnh thiếu quan tâm.

Các nhà lãnh đạo tôn giáo biết nơi để tìm vị Vua mới sinh. Họ biết Kinh Thánh của họ và những gì các ngôn sứ thời xưa đã nói về vị vua tương lai của Israel: Người ta có thể tìm thấy Người, vị Vua mục tử, trong thành của vua Đavít. Nếu họ biết thế, sao họ lại không tự đến đó? Còn các vị đạo sĩ, những nhà chiêm tinh ngoại giáo, đã kính trọng sự khôn ngoan cổ xưa của những người đi tìm tôn giáo khác và đã đi tìm Đức Giêsu. Ba vị đạo sĩ nhắc nhớ chúng ta luôn mở rộng tâm trí của mình để đón nhận những chân lý đã được tìm thấy trong những truyền thống tôn giáo khác.

Chúng ta gặp gỡ Đức Kitô, Đấng chúng ta tìm kiếm, trong Thánh Lễ này, qua Lời và Bí tích của Người. Chúng ta biết tìm ở đó nhờ sự hiểu biết xưa và nay về niềm tin của mình. Chúng ta cũng được hướng dẫn để không bỏ quên Người “ở ngoài kia,” trong những gì mà chúng ta gọi là “thế giới thực”. Nếu đã được Tin Mừng hôm nay hướng dẫn thì chúng ta nhận ra Người cũng đang ở cùng chúng ta trong những nơi có mâu thuẫn, hỗn loạn và tình trạng căng thẳng – dù thế giới không cảm thấy như thế. Cuộc sống chúng ta và những nơi chúng ta nhận ra Đức Giêsu trong thế giới thì không kém phần thánh thiện và đặc biệt dành cho Thiên Chúa so với cung thánh của chúng ta và quang cảnh Chúa Giáng Sinh. Thật khó có thể nhận ra Người trong thế giới đầy xung đột của chúng ta, nhưng Đức Kitô cũng hiện diện ở nơi làm việc cũng như trong nguyện đường của chúng ta. Nếu chúng ta có thể trả lời được câu hỏi “Đức vua dân Dothái mới sinh, hiện ở đâu?”, qua cách trả lời “Trong gia đình, nơi làm việc, trong lớp học của tôi”, thì chúng ta cũng có thể trả lời thêm rằng “Đó là nơi tôi có thể trải nghiệm đời sống mới và tình yêu Thiên Chúa dành cho tôi”.

Các vị đạo sĩ kia là ai? Chúng ta thực sự không biết. Truyền thống nói rằng có ba vị, chắc là vì có ba món quà đã được đặt tên. Chúng ta cũng đặt tên cho các vị. Người ta cho rằng đó là những vị đạo sĩ – các nhà chiêm tinh. Các ông là những người chiêm ngắm các vì sao và tìm kiếm những dấu chỉ trên bầu trời. Khi nhận ra Đức Giêsu, các ông đã sấp mình thờ lạy Người. Các ông đã không sấp mình trước vua Hêrôđê và quần thần của vua, nhưng các ông đã sấp mình trước Đức Kitô.

Các vị đạo sĩ là những người đi tìm kiếm. Chẳng lẽ sự hiện diện của chúng ta trong Thánh lễ hôm nay lại không nối kết chúng ta với các vị, vì chúng ta không bao giờ thôi tìm kiếm Thiên Chúa hay sao? – chỉ ít là không nên. Tất cả những gì mà cuộc đời chúng ta đang kiếm tìm thì đã tìm thấy nơi Đức Giêsu. Ở mỗi giai đoạn, trong những lúc vui mừng và thỏa mãn nhất, cũng như trong lúc khó khăn và thất bại, chúng ta đều nhận ra Đức Kitô mới sinh ra và hiện diện cùng chúng ta. Nhưng hôm nay, các vị đạo sĩ khích lệ chúng ta không nên mãn nguyện. Chúng ta không bao giờ nghĩ rằng mình đã tìm thấy Thiên Chúa, cũng đừng nghĩ rằng hành trình của mình đã hoàn tất. Chúng ta chỉ có thể biết ơn về những giây phút chúng ta đã cảm nghiệm Đức Giêsu luôn ở cùng chúng ta, để làm cho niềm vui của mình thêm sâu sắc và vơi bớt nỗi buồn.

Một trong những bài thơ tôi thích nhất, đặc biệt là trong Mùa Giáng Sinh này, là bài thơ của tác giả Eliot có tựa đề: “Hành trình của các vị Đạo sĩ”. Eliot tưởng tượng hành trình của các vị đạo sĩ đi tìm Đức Giêsu ra sao. Ông khởi đầu bài thơ thế này: “Chúng ta đang ở trong một mùa đông giá rét, đó là thời điểm tồi tệ nhất trong năm cho một hành trình, và đó là một hành trình dài…”. Việc tìm kiếm Đức Kitô là một hành trình dài và gian khổ, vì nó tốn cả một cuộc đời. Ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, chúng ta cần khởi đầu lại và điều này không luôn luôn dễ dàng. Như nhà thơ viết: “Một thời kỳ khó khăn mà chúng ta có”.

Bài thơ của Eliot gióng lên một tiếng chuông về thực tại. Ông mô tả những vấn đề nảy sinh sau khi các vị Đạo sĩ đã đến gặp đức Kitô và trở về nhà. “Chúng ta đã trở về chỗ ở của mình, những Vương Quốc này, nhưng ở đây không còn thoải mái nữa, trong chế độ tôn giáo cũ”. Việc tìm thấy Đức Kitô và thay đổi đời sống không chỉ đưa dẫn chúng ta đến một đời sống mới, nhưng còn dẫn đến cái chết “…Việc sinh hạ này quả thực là sự thống khổ cay đắng và đau đớn đối với chúng ta, tựa như Thần Chết, cái chết của chúng ta vậy”.

Một điều cần hiểu từ bài thơ là sự nhắc nhớ rằng Lễ Chúa Hiển Linh chính là Tin Mừng thu nhỏ và bao hàm cả cuộc tìm kiếm và một đời sống mới – cũng như sự thay đổi hay sự chết, mà các môn đệ của Đức Giêsu sẽ phải nhận. Việc cởi bỏ cái cũ và mang lấy một lối sống mới được gợi ý ở dòng cuối của bài Tin Mừng. Các vị Đạo sĩ “đã đi lối khác mà về xứ mình”. Chúng ta hiểu những lời thơ của Eliot rằng các vị Đạo sĩ sẽ “…không cảm thấy dễ chịu khi ở đây, trong chế độ tôn giáo cũ”.

Sau Mùa Giáng Sinh, nhiều người trở lại cuộc sống thường nhật của họ, “mọi việc đâu sẽ vào đấy”. Họ để lại phía sau cảnh tượng êm đềm, luyến tiếc về hình ảnh máng cỏ. Nhưng ở đây trong việc thờ phượng, chúng ta không thể để câu truyện về Đức Kitô lại phía sau ngôi thánh đường của chúng ta. Mỗi Chúa Nhật, chúng ta sẽ quy tụ và lắng nghe Tin Mừng mở ra khi Đức Kitô trưởng thành, loan báo tin vui và hy vọng cho toàn nhân loại (hãy nhớ rằng ba vị Đạo sĩ là những nhà chiêm tinh ngoại giáo) và đương đầu với sức mạnh tôn giáo và xã hội trong thời đại của Người.

Hôm nay, một lần nữa ba vị Đạo sĩ mời gọi chúng ta hướng về Đấng Cứu Thế để kính cẩn bái thờ Người… Và dâng lên Người những món quà của mình trong việc phục vụ vương quốc của Người – “ở ngoài kia”.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh em HV Đaminh Gò Vấp