Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B

ngày 26 tháng 7 năm 2015


Tin Mừng Ga 6, 1-15


Khi ấy, Chúa Giêsu đi sang bên kia biển Galilêa, cũng gọi là Tibêria. Có đám đông dân chúng theo Người, vì họ đã thấy những phép lạ Người làm cho những kẻ bệnh tật. Chúa Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do-thái đã gần tới.

Chúa Giêsu ngước mắt lên và thấy đám rất đông dân chúng đến với Người. Người hỏi Philipphê: "Ta mua đâu được bánh cho những người này ăn?" Người hỏi như vậy có ý thử ông, vì chính Người đã biết việc Người sắp làm. Philipphê thưa: "Hai trăm bạc bánh cũng không đủ để mỗi người được một chút". Một trong các môn đệ, tên là Anrê, em ông Simon Phêrô, thưa cùng Người rằng: "Ở đây có một bé trai có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng bấy nhiêu thì thấm vào đâu cho từng ấy người". Chúa Giêsu nói: "Cứ bảo người ta ngồi xuống". Nơi đó có nhiều cỏ, người ta ngồi xuống, số đàn ông độ năm ngàn.

Bấy giờ Chúa Giêsu cầm lấy bánh, và khi đã tạ ơn, Người phân phát cho các kẻ ngồi ăn, và cá cũng được phân phát như thế, ai muốn bao nhiêu tuỳ thích. Khi họ đã ăn no nê, Người bảo các môn đệ: "Hãy thu lấy những miếng còn lại, kẻo phí đi". Họ thu lại được mười hai thúng đầy bánh vụn do năm chiếc bánh lúa mạch người ta đã ăn mà còn dư.

Thấy phép lạ Chúa Giêsu đã làm, người ta đều nói rằng: "Thật ông này là Đấng tiên tri phải đến trong thế gian". Vì Chúa Giêsu biết rằng người ta sẽ đến bắt Người để tôn làm vua, nên Người lại trốn lên núi một mình.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XVII Thường Niên Năm B ngày 26 tháng 7 năm 2015
( Ga 6, 1-15 )

_______________________________________________________________________________


HÃY ĐÓNG GÓP PHẦN CỦA MÌNH

VÀO CÔNG TRÌNH CỨU ĐỘ CỦA CHÚA


(2 Các Vua 4:42-44; T.vịnh 144; Êphêsô 4:1-6; Gioan 6:1-15 )


Nếu bạn vội vã thì bạn không nên dùng bữa ăn với người Trung Đông. Trong bữa ăn ở Trung Đông, người ta để thì giờ nói chuyện về gia đình, về tên của bạn bè, về thời tiết, chơi với trẻ con, mừng nhau và chúc lành cho nhau. Họ lại còn nói chuyện về thức ăn, hỏi ai nấu; so sánh với thức ăn trong các gia đình khác như "mẹ tôi bỏ thêm rau húng vào món ăn này". Mỗi món ăn là thêm chuyện để nói, và thường có nhiều món ăn. Tráng miệng có trái cây, bánh ngọt và cà phê đậm với rượu ngọt thêm vào. Lúc ra về cũng mất nhiều thời gian: nào ôm nhau, hôn nhau và chúc nhiều chuyện cho nhau. Lại còn có phong tục "hôm nay bạn mời tôi đến ăn nhà bạn, bây giờ tới phiên tôi mời bạn đến ăn nhà tôi".

Câu chuyện trong bài Phúc âm hôm nay lẽ cố nhiên là câu chuyện ở Trung Đông. Trước tiên hình như có chuyện lạ về thủ́c ăn, không phải về bữa ăn nấu ỏ̉ nhà. Những người đến ăn ở trong sa mạc rất đông đúc, và ở sa mạc họ lại còn đói hơn. Họ muốn được xác nhận sự hiện diện là họ có mặt trong bữa ăn. Như chúng ta hợp nhau trong bữa ăn Thánh Thể. Chúng ta khao khát nghe Chúa Giêsu nói về Thiên Chúa.

Họ khao khát muốn biết là Thiên Chúa đang đứng với họ khi cả thế giới không coi họ ra gì. Nếu không có thức ăn thì làm sao cho họ ăn? Làm sao sự khao khát thiêng liêng và vật chất của họ được để ý đến, vì họ muốn được cảm thấy quan trọng, và sự khao khát của họ về Thiên Chúa cần được cho ăn đầy đủ. Trong xã hội bị đô hộ bởi người La mã, họ là nô lệ. Những người Galilê này sống xa đền thờ Giêrusalem là nơi các lãnh đạo tôn giáo sống. Họ bị coi gần như là kẻ ngoại đạo ngu dốt và xa cách Thiên Chúa.

Có ít thức ăn ở đó, nhưng làm sao đủ cho cả đám đông người khao khát. Thánh Gioan viết là có vài bánh lúa mạch, bánh cho người nghèo. Trong câu chuyện này, bánh cho người nghèo có đó, nhưng không phải là quà tặng đáng kể. Một em bé có mấy bánh đó. Nó chỉ có chừng đó để chia với người khác. Chúng ta thường có thói quen xem xét vấn đề lớn bé như thế nào rồi chúng ta suy nghĩ lại "chúng ta có thể làm gì với vấn đề lớn lao như thế?". Em bé là gương mẫu cho chúng ta: thà làm việc gì hơn là không làm gì cả. Hỏi ai làm sao biết được cái gì sẽ hoá ra nhiều?

Trong câu chuyện sự việc tiếp tục xảy ra. Chúng ta có chút ít thực phẩm và đúng lúc. Thánh Gioan nói là đang lúc lễ Vượt Qua. Ngay cả người Galilê nghèo và thất học cũng hiểu lễ Vượt Qua. Lễ đó nhắc họ việc Thiên Chúa lo lắng cho dân Israel ra khỏi tù đày ở Ai Cập. Lễ Vượt Qua là bắt đầu một đoạn đường dài ra khỏi ách nô lệ đi qua hoang địa để đến đất màu mỡ.

Người Do thái biết về lễ Vượt Qua đầu tiên và bây giờ Chúa Giêsu chỉ rõ một lễ Vượt Qua khác là Thiên Chúa là bạn đồng hành với chúng ta qua những lúc khó nhọc trong đời sống. Dân chúng bây giờ đang ở trong hoang địa khác và một lần nữa Thiên Chúa đồng hành với họ từng bước đi cực nhọc. Thiên Chúa không xét xử chúng ta xem chúng ta tự mình làm sao, nhưng Thiên Chúa cho chúng ta lương thực hằng ngày. Dân Israel lần này biết Thiên Chúa sẽ cho họ bánh trong ngày tiếp theo. Đó là "lương thực hằng ngày" trong phép Thánh Thể này. Thiên Chúa cam đoan với chúng ta là Ngài lo lắng cho chúng ta, và Ngài để ý đến sự khát khao của chúng ta. Mấy ổ bánh em bé được dâng lên và hoá nhiều. Thánh Gioan nói là dân chúng "ăn uống no nê" và còn thừa lại rất nhiều.

Trong câu chuyện còn có một phép lạ khác: dân chúng thay đổi tâm tình. Bữa ăn đó không lại là bữa ăn nhanh theo kiểu cách của McDonald khi ghé vào tiệm mua ăn rồi đi ngay. Đây là bữa ăn ở vùng Trung Đông có thức ăn thừa thải. Họ chia sẻ với nhau. Chúa Giêsu có chương trình của Ngài. Ngài biết Ngài sẽ làm gì. Ngài bảo các môn đệ: "Anh em bảo người ta ngồi xuống đi" cả ngàn người. Lúc họ ngồi thoải mái, họ không còn là nông dân đói khát mà là khách dự tiệc.

Hãy nghe họ trò chuyện với nhau:
- Không phải tôi là người làm việc cùng ba anh sao?
- Sức khoẻ của mẹ anh ra sao?
- Tôi tên là Sarah, còn bạn tên gì?
- Có ai trông thấy bé Giacôbê không?
- Này chị ăn thử miếng cá này, ngon thật.

Chúa Giêsu biết rõ Ngài sẽ làm gì: lập cộng đoàn bởi những người xa lạ đang ăn uống với nhau, đem bạn bè, người xa lạ và cả kẻ thù cùng nhau thưởng thức một bữa ăn đầy đủ no nê.

Câu chuyện này thánh Gioan viết 60 năm về sau. Có lẽ lúc đó cộng đoàn thánh Gioan đã cùng nhau bẻ bánh và uống rượu nhiều năm với nhau. Chắc họ thích câu chuyện Chúa Giêsu cầm lấy ít bánh lúa mạch dâng lên cảm tạ Thiên Chúa. Chắc họ hiểu ý nghĩa phép Thánh Thể trong câu chuyện đó, và kết quả là chắc họ đã xét mình về việc cảm tạ với chút ít thức ăn, và không luôn luôn nghĩ đến họ cần bao nhiêu. Chắc họ nhận thấy Chúa Giêsu không muốn phí phạm thức ăn còn thừa. Ngài bảo:" Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi".

Người Hoa kỳ phí phạm 25 phần trăm của ăn ngon. Có tường trình nói phí đến 40 phần trăm. Mỗi năm phí khoảng 29 triệu tấn thực phẩm. Dân chúng biết Chúa Giêsu lo lắng cho tất cả mọi người có của ăn. Chúng ta cần để ý đến việc cắt giảm ngân sách không đụng chạm đến những người cần được giúp đỡ. Năm 2013 các giám mục Hoa kỳ viết thơ cho thượng nghị sĩ phụ trách ủy ban canh canh nông, xin ủy ban ủng hộ luật về canh nông, khuyến khích họ đừng chấp nhận cắt bớt ngân quỹ về các chương trình cho người nghèo, phiếu thực phẩm và những chương trình chống nạn đói.

Trong thơ các giám mục có trích lời "Vì khi tôi đói bạn cho tôi thức ăn", đó là suy nghĩ của người công giáo về thực phẩm và nhà nông. Các giám mục viết thêm: Mục đích trước tiên của chương trình canh nông là lo đầy đủ lương thực cho tất cả mọi người, giảm bớt số người nghèo ở Hoa kỳ và ở các nước khác. Đây là lúc cần thiết làm chương trình giúp người nghèo và người đói, cho một gia đình nông dân nhỏ, khuyến khích nhà nông lo khai thác ruộng nương, giúp các nhà nông gặp khó khăn và các cộng đoàn nông thôn ở Hoa kỳ và ở các nước đang phát triển.

Thánh Gioan tả phép lạ theo ý nghĩa phép Thánh Thể: "Chúa Giêsu cầm lấy bánh dâng lời tạ ỏn, rồi phân phát cho dân chúng: bạn bè, người xa lạ, cả những kẻ thù" Trong buổi hội họp ngày Chúa Nhật, thánh Gioan nhắc cộng đoàn của ông ta và cả chúng ta là Đấng nuôi dưỡng ban sức mạnh là bạn đồng hành. Ngài dùng bánh để thu hút dân chúng làm thành cộng đoàn lo lắng cho nhau, và rồi cộng đoàn đó đến phiên họ lo cho kẻ đói ăn và săn sóc người thiếu thốn.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP