Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XII Thường Niên Năm B

ngày 21 tháng 6 năm 2015


Tin Mừng Mc 4, 35-40 (Hl 35-41)


Ngày ấy, khi chiều đến, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Chúng ta hãy sang bên kia biển hồ". Các ông giải tán đám đông; vì Người đang ở dưới thuyền, nên các ông chở Người đi. Cũng có nhiều thuyền khác theo Người. Chợt có một cơn bão lớn và những lớp sóng ùa vào thuyền đến nỗi sắp đầy nước. Và Người thì ở đàng lái dựa gối mà ngủ. Các ông đánh thức Người và nói: "Thưa Thầy, chúng con chết mất mà Thầy không quan tâm đến sao?" Trỗi dậy, Người đe gió và phán với biển rằng: "Hãy im đi, hãy lặng đi". Tức thì gió ngừng biển lặng như tờ. Rồi Người nói với các ông: "Sao các con sợ hãi thế? Các con không có đức tin ư?" Bấy giờ các ông kinh hãi và nói với nhau rằng: "Người là ai mà cả gió lẫn biển cũng đều vâng lệnh Người?"

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XII Thường Niên Năm B ngày 21 tháng 6 năm 2015
(Mc 4, 35-40 (Hl 35-41) )

_______________________________________________________________________________


TRONG GIAN KHÓ CỦA ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN,

CHÚA LUÔN HIỆN DIỆN BÊN TA


(Gióp 38:1-4, 8-11; Tvinh 106; Côrintô 5:14-17; Máccô 4:35-41)


Tôi nhớ lại, có lần một nữ tu Đa Minh và tôi cùng đi giảng ở địa phận West Virginia. Một buổi sáng chúng tôi cùng với một nhóm học Kinh Thánh trong một nhà thờ nhỏ ở sườn đồi vùng mỏ than phía nam thành phố Charleston. Sau lời kinh mở đầu, một người đọc đoạn Kinh Thánh, rồi chúng tôi yên lặng cầu nguyện. Sau lúc thinh lặng tôi hỏi một câu có vẻ ngớ ngẩn: "Các bạn có ai đã bao giờ gặp giông bão ở biển chưa?". Vùng chúng tôi đang làm việc là vùng mỏ than Apalachian. Gần đó có sông Kanawha không bao giờ có giông tố hay bão cả.

Một bà lớn tuổi trả lời "Có chứ, cách đây 30 năm một hầm mỏ than sập xuống và 18 thọ̉ mỏ bị chết. Chúng tôi ở đây đều có ngủỏ̀i thân trong số thọ̉ mỏ bị chết ở đó. Đó là thời điểm khó khăn của chúng tôi" rồi bà tiếp tục "Đó chính là cơn bão biển của chúng tôi."

Tôi đoán có người đọc những điều suy ngẫm này may ra có thể đọc phúc âm thánh Máccô bằng chính tiếng Hy lạp. Nhưng, mặc dù người có học thức hay không, nam hay nữ, thợ mỏ hay giáo sư, người vừa di củ đến hay đã nhập quốc tịch lâu năm, tất cả đều có một kinh nghiệm: Chúng ta đều có thể nói như bà lớn tuổi kia là chúng ta biết giông tố ở biển là gì. Cũng như gia đình các thợ mỏ đã gặp cái chết đau đớn. Chúng ta đã trải qua kinh nghiệm chia sẻ sau một liên hệ lâu dài; qua kinh nghiệm một mơ ước bị tan vỡ; kinh nghiệm bị thất nghiệp và gia đình mất an toàn; kinh nghiệm cảnh khốn khổ giữa vợ chồng; kinh nghiệm đời sống thiêng liêng bị tha hoá cần được hướng dẫn. Chúng ta biết các môn đệ trong câu chuyện thấy "sóng đập mạnh vào cạnh thuyền". Chúng ta cũng biết phần thứ hai của câu chuyện này.

Có thể chúng ta cũng có kinh nghiệm về phần tiếp theo của câu chuyện nữa: Phần đó nói về không có sụ̉ giúp đỡ, sụ̉ sọ̉ hãi và kêu cầu củ́u. Chúng ta đã biết cảm giác bị bỏ rỏi trong đỏ̀i sống hằng ngày. Có thể chúng ta đã kinh nghiệm về việc Chúa Giêsu đang ngủ; về việc Chúa Giêsu không có đó khi chúng ta cần sụ̉ giúp đỡ của Ngài nhiều nhất; về việc làm sao hình nhủ Chúa Giêsu lại không có đó và Ngài làm gì trong lúc đó; về việc làm sao chúng ta phải chống chọi một mình để khỏi ngã quỵ cho đến khi sự hoảng loạn xâm chiếm chúng ta. Chúng ta kêu củ́u trong cỏn giông tố nhủ các môn đệ "Thầy ỏi, chúng ta chết đến nỏi rồi, Thầy chẳng lo gì sao?". Chúng ta cũng quá quen thuộc vò́i đoạn này trong câu chuyện.

Rồi đến phần ỏn lành của câu chuyện mặc dù chúng ta quay về Chúa Giêsu vì chúng ta quá khốn khổ. Chúng ta ngã quỵ vì chúng ta không có sụ̉ giúp đỡ; mặc dù Chúa Giêsu có đó và Ngài hỏi chúng ta nhủ Ngài đã hỏi các môn đệ "Sao nhát thế? Làm sao mà anh em vẫn chủa có lòng tin?" Câu hỏi đó không phải là lỏ̀i quỏ̉ trách nhủng là lỏ̀i nhắc nhỏ̉ chúng ta là lòng tin yếu ỏ́t của chúng ta không làm Chúa Giêsu ngỏ đi và Ngài đã giúp điều gì cho chúng ta. Thật thế, Chúa Giêsu không hay hành động nhủ khi các môn đệ hoảng hốt Ngài bảo cơn giông tố im ngay như biển hồ lặng lẽ. Và đôi khi, hình như Ngài đang ngủ để chúng ta phải chống chọi một mình. Dù thế, chúng ta có cảm giác như chúng ta chiến đấu qua cơn bão táp từng ngày một.

Khi chúng ta nhìn lại những thử thách nguy hiểm về đức tin, chúng ta nói như những người khác "Tôi biết Chúa Giêsu đang ở với tôi, vì không làm sao mà tôi có thể qua được cơn giông tố đó". Và đó là phần sau của câu chuyện. Ngay cả khi biển hồ không bình yên, vì lý do nào đó sụ̉ thay đổi không đến mau chóng nhủ thế, và đức tin chúng ta vẫn được thêm sức mạnh qua cơn chống chọi. Chắc chắn là điều đó không bởi cố gắng riêng của chúng ta, nhưng vì lỏ̀i Đấng nhủ đang ngủ mà vẫn ỏ̉ bên cạnh chúng ta trong cỏn giông tố - mặc dù chúng ta biết Ngài có đó hay không.

Nhiều lần tôi đã nghe nhủ̃ng câu chuyện nhủ thế. Một bà trải qua một cỏn bệnh ung thủ khá nặng. Bà ta nói điều gì không thể hiểu đủọ̉c, và tôi muốn tôn trọng sụ̉ chống chọi của bà ta, tôi cũng không muốn xem điều đó nhủ một chuyện nhỏ hay một sự vượt thắng quá dễ dàng… Bà ta nói "cơn bệnh là một ơn cho tôi. Cơn bệnh làm tôi bị xáo trộn, tôi ngủ không được, mệt mỏi quá sức làm tôi mất hết nghị lực về thể xác và tâm linh. Cơn bệnh cũng làm gia đình tôi khốn khổ và lay chuyển về sự an toàn và đời sống hằng ngày của tôi. Nhưng đó vẫn là một ơn phước, vì cơn bệnh đã giúp tôi nhìn lại mọi sự việc với một nhãn quan khác. Nhủ̃ng viêc trước kia thường làm tôi lo lắng như: nhà tôi có sạch sẽ không; những xích mích nơi sở làm; những điều chồng tôi thường làm; những cãi cọ giữa các con tôi, bây giờ không còn quan trọng nữa. Mỗi ngày tôi thức dậy, tôi trông thấy phép lạ trong đời tôi. Bây giờ tôi bớt lo lắng về tương lai, và sống nhiều với hiện tại. Tôi không biết tôi có tương lai hay không, tôi chỉ biết là tôi có hiện tại. Tôi không để hiện tại qua đi như tôi đã để nhiều lần trong phần lớn đời tôi".

Rồi bà ta lại thêm "Tôi đọc kinh 'Lạy Cha' mỗi ngày 'xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày dùng đủ'. Tôi tin là điều tôi cần đến ngày hôm đó sẽ đến với tôi trong cơn giông tố mỏ́i mà tôi phải chịu đụ̉ng".

Tôi cho đó là đủ́c tin mà Chúa Giêsu mong đọ̉i nỏi các môn đệ Ngài. Tôi tin là mặc dù cỏn giông tố chủa qua khỏi, các ông vẫn có thể chống chọi qua đủọ̉c vỏ́i Ngài "lương thụ̉c hằng ngày" trong chiếc thuyền. Đó là đủ́c tin Chúa Giêsu cho chúng ta hôm nay trong phép Thánh Thể này, nhất là nếu chúng ta đang ỏ̉ trong cỏn giông tố. Chúa Giêsu van nài cho chúng ta, lủỏng thực hằng ngày để đi đủỏ̀ng.

Chúng ta thấy vì sao bài đọc thủ́ nhất đã đủọ̉c chọn cho ngày hôm nay. Thiên Chúa nói vỏ́i ông Gióp "trong cỏn giông tố". Đó là sủ́c mạnh, và sụ̉ hiện diện của Thiên Chúa đã đủọ̉c mặc khải. (việc này cũng nhắc đến điều gì đã xảy ra trong phúc âm). Đến đây, trong câu chuyện ông Gióp, mỗi người an ủi ông ta đã nói, và ông ta đã trả lời. Nhưng vấn đề sự đau khổ của ông Gióp vẫn còn đó: vì sao con người phải đau khổ?. Và bây giờ đến lượt Thiên Chúa nói qua "cơn giông tố". Câu trả lời của Thiên Chúa nhắc đến Thiên Chúa cao cả hơn tất cả mọi sự. Trong đoạn sách đọc hôm nay, lề luật đó cai trị tất cả biển cả, và giúp chúng ta sửa soạn nghe phúc âm khi Chúa Giêsu tỏ quyền phép của Ngài trên biển cả và cơn giông tố.

Sau khi nghe phúc âm, câu hỏi các môn đệ hoảng hốt nói lên cũng là câu hỏi của chúng ta "Ông này là ai mà cơn giông tố bão bùng vâng lời?"

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP