Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B

ngày 28 tháng 6 năm 2015


Tin Mừng Mc 5, 21-43 {hoặc 21-24. 35-43}


Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: "Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống". Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

{Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: "Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành". Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: "Ai đã chạm đến áo Ta?" Các môn đệ thưa Người rằng: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi 'Ai chạm đến Ta?'!" Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: "Hỡi con, đức tin của con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh".}

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: "Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?" Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: "Ông đừng sợ, hãy cứ tin". Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các Ngài đến nhà ông trưởng hội đường và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: "Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó". Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: "Talitha, Koumi", nghĩa là: "Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!" Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy và bảo họ cho em bé ăn.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XIII Thường Niên Năm B ngày 28 tháng 6 năm 2015
(Mc 5, 21-43 {hoặc 21-24. 35-43} )

_______________________________________________________________________________


SIÊNG NĂNG ĐỤNG VÀO CHÚA GIÊSU

QUA BÍ TÍCH THÁNH THỂ SẼ ĐƯỢC CỨU RỖI


(Khôn ngoan 1:13-15; 2:23-24; Tvinh 29; Côrintô 8:7, 9, 13-15; Máccô 5:21-43)


Anh Ladarô và đủ́a bé gái con ông Jairus sau này đều chết. Không ai biết đủ́a bé gái sau này lỏ́n lên chết vì sinh đẻ hay vì bệnh tật. Cô ta có thể sống lâu, có con và cháu. Có thể khi cô ta nằm trên giường chết có thân nhân đứng chung quanh đó. Và sau đó lễ an táng như thường lệ. Chắc có thuê người chơi nhạc và khóc mướn. Hàng xóm chắc nghe tiếng đám ma và biết con ông Jairus chết một lần nữa.

Chắc có người lớn tuổi nhớ cô ta chết một lần khi được 12 tuổi. Chắc họ kể cho con cái về ông hội trưởng hội đường cha cô ta đã bất kể những chống đối đối với thầy giảng Giêsu để đến quỳ gối xuống xin Chúa Giêsu chữa con ông ta. Bệnh hoạn và sự chết đã len lỏi vào cả những người có địa vị trong xã hội. Hai điều đó đến với chúng ta trong lúc chúng ta yếu đuối, làm mất cả các ảo tưởng, và nhắc chúng ta là mặc dù chúng ta có địa vị quan trọng đi nữa, chúng ta vẫn là phàm nhân - sống tạm thời trên trần thế mà thôi. Rồi con gái ông Jairus chết một lần nữa, nhưng Chúa Giêsu không có đó để giúp đỡ gia đình trong lúc đau khổ buồn phiền. Vậy có phải Chúa Giêsu chỉ làm phép lạ cho con gái ông Jairus một lần hay sao, một phép lạ lớn chứng tỏ quyền năng của Ngài hay sao?

Cộng đoàn tín hữu tiên khởi kể lại câu chuyện này cho chúng ta không nghĩ như vậy. Họ nhìn thấy Chúa Giêsu làm phép lạ nhiều lần cho người chết sống lại qua phép lạ Ngài làm cho con gái ông Jairus. Thật ra họ thấy trong câu chuyện đó điều quan trọng cho chúng ta là những người đã nhiều lần chứng kiến cái chết của người thân thương. Thêm vào đó, chúng ta cũng sẽ gặp sự chết của chúng ta. Phép lạ Chúa Giêsu làm cho đứa bé gái ấy có ý nghĩa gì cho chúng ta hôm nay? Tiền nhân chúng ta trong đức tin nghĩ là có, vì chúng ta thấy qua cách họ kể câu chuyện. Họ cho thấy dấu chỉ về sự sống lại trong khi kể câu chuyện.

Giá như: ông Jairus xin Chúa Giêsu đặt tay trên bé gái để cháu được "cứu thoát" và được “sống". Hai lời đó đều có ý nghĩa đặc biệt. Trong giáo hội tiên khởi người ta thường dùng hai lời đó để nói về "sự cứu rỗi" và về "sự sống đời đời". Các tiền nhân chúng ta trong đức tin nghĩ rằng trong phép lạ đó, Chúa Giêsu đã cứu rỗi và ban sự sống đời đời cho kẻ chết.

Trong một bữa tiệc sinh nhật, một bà mẹ nói vỏ́i tôi trong lúc ăn bánh và uống cà phê là con trai bà ta bị bệnh nghiện ma túy. Anh ta ra vô nhà điều dưỡng nhiều lần. Hiện giỏ̀ anh ta không ỏ̉ trong nhà điều dưỡng, không dùng ma túy, nhủng không có việc làm. Bà ta sọ̉ anh ta sẽ trỏ̉ lại dùng ma túy và vỏ́i các bạn cũ. Bà ta xin cầu nguyện. Bà ta cũng đã nói chuyện vỏ́i cố vấn con bà ta, để hỏi xem cách nào bà ta có thể giúp ngủỏ̀i con trai. Cũng nhủ ông Jairus, bà ta cầu xin cho con bà ta đủọ̉c "mạnh và sống lại". Bà ta muốn giúp ngủỏ̀i con không nhủ̃ng bỏ ma túy mà tìm đủọ̉̀c ý nghĩa sâu đậm của cuộc đỏ̀i. Bà ta hy vọng ngủỏ̀i con đó có thể đủọ̉c niềm tin vào Chúa Giêsu nhủ bà ta và cảm nghiệm tình thủỏng yêu và sụ̉ giúp đỡ mà bà ta hưởng đủọ̉c trong cộng đoàn đủ́c tin. Cũng nhủ ông Jairus, bà ta muốn nắm tay Chúa Giêsu và dẫn Ngài đến sỏ̀ vào con bà ta. Bà ta hy vọng là qua bà ta, Chúa Giêsu sẽ đưa tay đến ngủỏ̀i con, đánh thủ́c anh ta dậy trong lúc anh ta ngủ, để anh ta có thể "sống".

Ở Trung Đông có một hiện tượng tâm linh gọi là "tỉnh thủ́c". Điều đó xảy ra như sau: chúng ta bận rộn làm từ việc này qua việc nọ trong ngày, đến chiều tối chúng ta chìm đắm trong việc xem ti vi, rồi đi ngủ chút ít. Hôm sau lại vội vàng bận rộn làm việc. Chúng ta không có thì giờ chiêm nghiệm nhìn vào căn bản cuộc sống hằng ngày. Lại còn ít thời gian lo cho đời sống nội tâm. Có lúc, có thể nhiều sự việc xảy ra cắt đứt các tập tục thông thủỏ̀ng. Nhủ khi trong đời sống nội tâm có điều gì không phải cần được sửa chửa; có thể nhờ người gần gủi qua đời hay lâm bệnh nặng; hay sức lực của mình bị sút kém vì lớn tuổi; hay chúng ta trải qua cuộc ly dị do thiếu lo lắng cho đời sống gia đình v.v... Cho đến khi những sự việc đó xảy ra chúng ta chưa "thức tỉnh". Chúng ta nhìn vào nơi nào đó, vào những điều chúng ta nghĩ làm cho đời sống "có ý nghĩa", "hào hứng", đáng “chú ý", và "quan trọng". Những điều gì đã xảy ra cho chúng ta làm chúng ta tỉnh thủ́c qua một giấc ngủ trièn miên trong sự chết. Có người nào đã đưa bàn tay sờ vào chúng ta và đánh thức chúng ta dậy. Chúng ta được "cứu rỗi" và được trông thấy rõ ràng hơn hoàn cảnh hiện tại. Đấng đó là ai đã ban cho chúng ta sự sống.

Chúng ta đủọ̉c thủ́c tỉnh một cách khác nủ̃a: điều rõ ràng trong câu chuyện bé gái con ông Jairus là bé đó đã chết, nhiều người khóc lóc kêu la ầm ỉ chứng tỏ điều đó. Nhưng Chúa Giêsu bảo họ là đứa bé đang "ngủ", có chết đâu, làm các người đó chế nhạo Ngài. Thánh Máccô nói rõ với chúng ta là cộng đoàn tín hữu tuyên xưng Chúa Giêsu. Sự chết như là “giấc ngủ" đối với Chúa Giêsu. Và điều gì Ngài làm cho đứa bé; Ngài sẽ làm cho chúng ta và làm cho chúng ta tỉnh thức qua giấc ngủ. Với niềm tin là Chúa Giêsu có quyền làm điều này, mỗi người trong chúng ta có thể can đảm nhìn vào sự chết của chúng ta với đức tin Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta. Chúng ta sống trong một văn hoá không chấp nhận sự chết, và tôn thờ tuổi trẻ, sự thành công. Kiểm soát được sức khoẻ và quyền lực. Sự chết mở màn cho chúng ta thấy những điều chúng ta tôn thờ đó và bày tỏ những hứa hẹn hảo huyền của chúng. Chúng ta ngủ, nhắm mắt lại như chúng ta điều khiển sự việc, nhưng cuối cùng sự chết có quyền uy.

Hình nhủ sụ̉ chết cũng có quyền uy cuối cùng trên Chúa Giêsu. Sụ̉ sống lại của Chúa Giêsu nhắc chúng ta là chính Ngài mới là ngủỏ̀i có quyền uy cuối cùng chứ không phải sụ̉ chết. Bấy giỏ̀ chúng ta có thể nhìn vào đỏ̀i sống vỏ́i một quan niệm khác và tin là sụ̉ chết thật ra chỉ là một "giấc ngủ" mà Chúa Giêsu đã đánh thủ́c chúng ta dậy. Niềm tin vào sụ̉ sống lại sẽ làm chúng ta tụ̉ do hỏn để chống chọi vỏ́i nhủ̃ng thách thức của cuộc sống. Chúng ta không cần giả vờ là chúng ta không già; chúng ta có thể nhìn vào nhủ̃ng thất bại của chúng ta theo quan điểm xuyên suốt đỏ̀i sống; chúng ta có thể bỏ ý định điều khiển cuộc sống để tuân theo thánh ý Thiên Chúa; chúng ta không cần phải lo sọ̉ hãi khi đỏ̀i sống chúng ta không còn nủ̃a, sủ́c khỏe chúng ta yếu dần; chúng ta không cảm thấy cô đỏn trong lúc chúng ta phải chiến đấu vỏ́i sụ̉ dữ dủỏ́i mọi hình thủ́c của sụ̉ chết trong thế gian.

Chúa Giêsu bảo nên cho em bé ăn. Có điều gì chủ́ng tỏ mạnh hỏn là đủ́a bé đã sống lại không? Việc ăn uống không nhủ̃ng là dấu chỉ là cỏ thể em bé đã hoạt động bình thủỏ̀ng. Trong văn hóa thỏ̀i đó, ăn uống vỏ́i gia đình là dấu chỉ mạnh mẻ chủ́ng tỏ có sụ̉ sống để thuộc về gia đình. Người có sụ̉ sống không chỉ là cá nhân, nhủng là thành phần của cộng đoàn. Gia đình cho em bé ăn và rồi em bé đủọ̉c trỏ̉ lại sụ̉ sống hoàn toàn. Không ai biết em bé đau bao lâu và đã không ngồi vào bàn ăn vỏ́i gia đình. Bây giỏ̀ em bé trỏ̉ lại bàn ăn chung quanh có ngủỏ̀i thân thủỏng. Vị giảng thuyết có thể so sánh việc đó tủỏng đủỏng vỏ́i bàn tiệc Thánh Thể. Khi chúng ta "ngủ", hay "chết" vì tội lỗi, Chúa Kitô sống lại "đánh thủ́c" chúng ta qua việc tha thủ́ tội lỗi chúng ta. Chúng ta đủọ̉c sụ̉ sống trỏ̉ lại nhủ một thành phần của gia đình tín hủ̃u. Chúng ta có thể trỏ̉ lại bàn ăn gia đình, và ăn uống Mình thánh và Máu thánh Chúa Kitô.

Về câu chuyện người phụ nữ bị băng huyết chận Chúa Giêsu trên đường đi về nhà ông Jairus: Bà ta như là một người có tiền của. Trong một xã hội nghèo nàn như thế, làm sao bà ta có tiền đi "nhiều thầy thuốc" như thế? Và bây giờ người bị băng huyết là người không trong sạch theo lề luật xã hội. Bà ta không đươc phép thờ phượng trong hội đường, và phải tránh xa cộng đoàn vì sợ lây cho người khác. Thật buồn cười, có thể trong quá khứ bà ta biết ông Jairus, và có thể cũng cùng một nhóm xã hội với nhau. Và bây giờ người phụ nữ đó lại không được thờ phượng trong hội đường. Dù vậy sự cần giúp đỡ trong lúc rối rắm, cả hai người cùng gặp nhau. Bây giờ cả hai người cùng cần được giúp đỡ, cùng có đức tin vào Chúa Giêsu và cùng thuộc về một cộng đoàn. Cũng như chúng ta cần đức tin vào Chúa Giêsu trong việc phụng vụ hôm nay. Những sự khác biệt giữa chúng ta đều được bỏ qua một bên và chúng ta cùng nhau đến với Chúa Giêsu. Nhưng, chính Ngài, qua Lời Kinh Thánh và phép Thánh Thể đến với chúng ta sờ tay vào chúng ta và đánh thức chúng ta dậy.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP