Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Lễ Chúa Giêsu Lên Trời Năm B

ngày 17 tháng 5 năm 2015


Tin Mừng Mc 16, 15-20


Khi ấy, Chúa Giêsu hiện ra với mười một môn đệ và phán: "Các con hãy đi khắp thế gian, rao giảng Tin mừng cho mọi tạo vật. Ai tin và chịu phép rửa, thì sẽ được cứu độ; ai không tin, sẽ bị luận phạt. Và đây là những phép lạ đi theo những người đã tin: nhân danh Thầy, họ sẽ trừ quỷ, nói các thứ tiếng mới lạ, cầm rắn trong tay, và nếu uống phải chất độc, thì cũng không bị hại; họ đặt tay trên những người bệnh, và bệnh nhân sẽ được lành mạnh". Vậy sau khi nói với các môn đệ, Chúa Giêsu lên trời, và ngự bên hữu Thiên Chúa. Phần các ông, các ông đi rao giảng khắp mọi nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và củng cố lời rao giảng bằng những phép lạ kèm theo.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Lễ Chúa Giêsu Lên Trời Năm B ngày 17 tháng 5 năm 2015
(Cv 1:1-11; T.vịnh 46; Êphêsô 1:17-23 (Ep 4: 1-13); Máccô 16:15-20 )

_______________________________________________________________________________


HÃY TRỞ NÊN NHÂN CHỨNG CHO ĐỨC KITÔ TRONG TRẦN GIAN


(Cv 1:1-11; T.vịnh 46; Êphêsô 1:17-23 (Ep 4: 1-13); Máccô 16:15-20)


Một người thường thăm nhà nguyện dòng chúng tôi hỏi vài thầy dòng những ngày chúng tôi chịu chức. Bà ta ngạc nhiên sao những ngày đó gần nhau vậy. Thường lệ thì lễ thụ phong linh mục xảy ra trong tháng 6 không kể năm nào cả. Câu hỏi bà ta làm chúng tôi nhỏ́ lại. Chúng tôi rất bận rộn nhủ̃ng tháng trủỏ́c ngày chịu chủ́c. Có lẽ không nhủ nhủ̃ng gia đình bận rộn về việc sửa soạn một đám củỏ́i, nhủng cũng bận rộn khá nhiều.

Chúng tôi phải gỏ̉i thiệp mỏ̀i bà con và bạn bè, dọn dẹp nhà củ̉a để đãi tiệc. Rồi đến nhủ̃ng việc về học vấn trong khóa trủỏ́c lễ chịu chủ́c: nào ra hội đồng phỏng vấn, thi về việc làm bí tích giải tội, về thần học và Kinh Thánh, và tập lo thực hiện các bí tích cho thông thạo.

Trong các việc thi đó không bao giỏ̀ có câu hỏi nhủ trong phúc âm thánh Máccô về việc "bắt rắn" bằng tay hay "uống thuốc độc". Tôi chắc chúng tôi không thể sống đủọ̉c nếu phải qua các đề thi về đủ́c tin đó. Khi tôi ỏ̉ West Virginia và làm thầy giảng ỏ̉ đó tôi có nghe nói một thầy giảng trong lúc giủ̃a bài giảng đủa tay thò vào một thùng rắn độc theo bài giảng hôm nay. Thầy giảng bị rắn cắn làm giáo dân phải đủa thầy vào phòng cấp củ́u. Chúng tôi, các ủ́ng củ̉ viên để chịu chủ́c thánh, hay để phục vụ giáo dân là nhủ̃ng ngủỏ̀i phàm. Chúng tôi cố gắng hết sủ́c để trung thành vỏ́i lỏ̀i dạy của Chúa Giêsu "hãy đi khắp thế gian rao giảng tin mủ̀ng cho khắp mọi loài tạo vật".

Vủ̀a rồi tôi đủ́ng cạnh một ngủỏ̀i bạn đang hấp hối. Chúng tôi có sách chỉ cách và kinh đọc để làm phép xủ́c dầu cho ngủỏ̀i ốm đau và ngủỏ̀i hấp hối. Nhủng chúng tôi không có lỏ̀i chỉ dẫn phải nói gì trong lúc đó. Không có câu trả lỏ̀i để đáp lại nhủ̃ng câu hỏi trong nhủ̃ng lúc đó, hay về nhủ̃ng trủỏ̀ng họ̉p khác trong giáo xứ vỏ́i nhủ̃ng nhân viên trong HĐMV giáo xủ́, hay các bậc phụ huynh, bạn hủ̃u và các ngủỏ̀i lo việc ngoài xủ́ đạo khi chúng tôi đi vỏ́i họ lúc cần thiết. Chúa Giêsu bảo, nhủ̃ng khi chúng tôi gặp các mầu nhiệm, không có câu trả lỏ̀i đủọ̉c, nhủ về bệnh hoạn, sụ̉ thất bại hay chết chóc. Chúng ta đủọ̉c bảo đảm sụ̉ hiện diện của Chúa Giêsu ỏ̉ đó. Chúng ta sẽ có "dấu chỉ" của nhủ̃ng ngủỏ̀i tin vào thánh danh Chúa.

Hôm nay lễ Chúa Thăng Thiên, một lễ nối liền. Bài sách trích trong Công Vụ Tông Đồ nói rõ về điều đó. Lễ này đến sau lễ Phục Sinh. Sau 40 ngày Chúa Giêsu hiện ra nhiều lần cho các môn đệ, và bây giỏ̀ Ngài tủ̀ giã họ.

Điều Chúa Giêsu nói vỏ́i các môn đệ nghe nhủ mội bài diễn văn trong dịp ra trủỏ̀ng. Đại học gần nhà dòng chúng tôi sắp có lễ ra trủỏ̀ng. Ra trủỏ̀ng là kết quả nhủ̃ng năm học tập, chúng ta gọi đó là "lễ kết thúc". Lẽ cố nhiên là có nhủ̃ng kết thúc vì đó là lúc cuối cùng các sinh viên gặp nhau đông đủ, và lớp học kết thúc rồi biết bao lỏ̀i giã tủ̀. Nhủng không phải là lễ kết thúc mà là "lễ Bắt Đầu". Các sinh viên bắt đầu lên đủỏ̀ng vỏ́i sụ̉ nghiệp, họ sẽ đối phó vỏ́i nhủ̃ng lúc khó khăn, và còn phải nghĩ đến việc trả nọ̉ tiền vay trong lúc học hành.

Đối vỏ́i các môn đệ Chúa Giêsu cũng vậy vào ngày "Lễ Bắt Đầu". Đó là kết thúc sứ vụ của Chúa Giêsu, và bao nhiêu điều khác họ sẽ gặp trong tủỏng lai. Thiên Chúa muốn chúng ta hoạt động trong thế gian qua Chúa Giêsu. Bây giỏ̀ các môn đệ sẽ tiếp tục phục vụ. Các ông sẽ đủọ̉c gọi đi chủ̃a bệnh, hòa giải nhủ̃ng ngủỏ̀i chống đối nhau, cho kẻ đói ăn, dạy dỗ ngủỏ̀i ta về đủỏ̀ng lối của Thiên Chúa. Đó là tất cả nhủ̃ng điều chúng ta đủọ̉c gọi để thực hiện.

Đây không chỉ là lễ cho các linh mục, các nủ̃ tu và nhủ̃ng ngủỏ̀i lãnh chủ́c vụ trong xủ́ đạo. Đó là điều đòi hỏi tất cả chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i có thái độ "chỏ̀ đọ̉i để xem". Chúa Giêsu không chỉ cuốn gói về nhà. Ngài khuyến khích chúng ta hãy dấn thân vào thế gian - ỏ̉ trong thế gian nhủ Ngài đã sống trong thế gian. Tất cả nhủ̃ng gì giúp loài ngủỏ̀i tiến lên, là tất cả nhủ̃ng điều chúng ta phải để ý đến.

Trủỏ́c khi Chúa Giêsu ra đi, Ngài không nói vỏ́i các môn đệ là các ông sẽ phải cẩn thận, họp nhau thành một nhóm chặt chẻ vỏ́i nhau, phụng vụ đặc biệt trong phòng đóng củ̉a kín. Trái lại, Ngài bảo các ông ra đi khắp thế gian giảng dạy cho mọi loài tạo vật. Điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ chân lấm tay bùn, và có thể mắc lỗi lầm. Chắc là chúng ta sẽ không thắng đạt thành quả lỏ́n theo nhủ ý nghĩ của thế gian. Chúa Giêsu đòi hỏi một số đông trong chúng ta là nhủ̃ng môn đệ không đủọ̉c huấn luyện nhiều và hay sọ̉ sệt.

Chúa Giêsu dùng nhủ̃ng hình ảnh trong lỏ̀i nói củ́ng rắn để nhấn mạnh ý kiến mạnh dạn và can đảm, không sọ̉ hãi, và đầy tin tủỏ̉ng. Nhủ Ngài nói "uống thuốc độc", “bắt rắn", hay nói cách khác là "hãy dụ̉a vào Thầy, và Thầy sẽ ỏ̉ vỏ́i anh em". Không ai có thể tránh khỏi đủọ̉c nhiệm vụ Chúa Giêsu giao phó cho chúng ta. Ngài khuyến khích cả nhủ̃ng ngủỏ̀i tật nguyền, nhủ̃ng ngủỏ̀i yếu đuối và tội lỗi trong chúng ta. Thánh Phaolô gọi chúng ta là "nhủ̃ng bình đất tầm thủỏ̀ng". Chúng ta không là nhủ̃ng ngủỏ̀i tài giỏi, nhủng vỏ́i Chúa Kitô, chúng ta là nhủ̃ng ngủỏ̀i hủ̃u dụng. Bình đất có thể chủ́a đủọ̉c nủỏ́c cho ngủỏ̀i khát uống, và đem thủ́c ăn cho ngủỏ̀i đói. Điều xác quyết mà chúng ta nghe hôm nay là mặc dù chúng ta làm thế nào đi nủ̃a chúng ta đã đủọ̉c gọi để phục vụ. Chúa Giêsu sẽ ỏ̉ vỏ́i chúng ta để làm bằng chủ́ng sụ̉ hiện diện của Ngài, một cách đích thật và cụ thể.

Lễ Chúa Thăng Thiên thật đúng là lễ của chúng ta. Trong Công Vụ Tông Đồ thánh Luca nói rõ về nhủ̃ng ngày sinh trủỏ̉ng của Giáo Hội. Thỏ̀i buổi của Giáo Hội kéo dài đến ngày Chúa Giêsu trỏ̉ lại. Mặc dù, hình nhủ Chúa Giêsu vắng mặt, và hình nhủ chúng ta cảm nhận Ngài bỏ rỏi chúng ta, thánh Luca nói "Nhủng anh em sẽ nhận đủọ̉c sủ́c mạnh của Thánh Thần khi Ngủỏ̀i ngụ̉ xuống trên anh em. Bấy giỏ̀ anh em sẽ là chủ́ng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giu-đê, Samari và cho đến tận cùng trái đất".

Vủ̀a ngay khi chúng ta cảm thấy lo sọ̉, thiếu thốn, và tội lỗi, Kinh Thánh loan báo "Nhủng". Sau tiếng "Nhủng" đó, chúng ta nghe Thiên Chúa sẽ làm gì cho chúng ta. Mặc dù chúng ta lo sọ̉, thiếu thốn và tuyên xủng yếu hèn, chúng ta nghe "Nhủng anh em sẽ nhận đủọ̉c sủ́c mạnh…"

Sau khi nghe và nhìn nhận nhủ̃ng đau khổ và cần giúp đỏ̃ của loài ngủỏ̀i, chúng ta loan báo Tin Mủ̀ng vỏ́i tiếng nói "Nhủng". Có thể nghe ra nhủ thế này: "nhủng tôi sẽ không bỏ bạn lúc cần thiết”, "nhủng tôi sẽ đủ́ng vỏ́i bạn trong sụ̉ bất công gây sụ̉ thiếu hụt cho bạn", "nhủng tôi sẽ đi mua vật dụng cho bạn khi bạn ốm đau", "nhủng tôi sẽ cầu nguyện cho bạn phục hồi sủ́c khỏe", "nhủng tôi sẽ thăm bạn trong lao tù". . .

Chúng ta có thể nói lên tiếng "nhủng" trủỏ́c nhủ̃ng thiếu thốn của con ngủỏ̀i, vì Chúa Giêsu đã giủ̃ lỏ̀i hủ́a là sẽ gỏ̉i Chúa Thánh Thần Ngài đến vỏ́i chúng ta. Bây giỏ̀, mặc dù gặp bao cản trỏ̉, chúng ta có thể là nhân chủ́ng của Ngài "đến tận cùng trái đất". Chúng ta sẽ thò tay vào thùng đầy rắn độc để chủ́ng tỏ đủ́c tin của chúng ta. Nhủng chúng ta sẽ có dấu chỉ lỏ̀i hủ́a của Chúa Giêsu đi theo chúng ta nhủ trong phúc âm hôm nay. Trong lỏ̀i nói, việc làm, sụ̉ sống và sụ̉ chết của chúng ta, chúng ta sẽ làm nhân chủ́ng cho Chúa Giêsu.

Chúng ta sẽ có thể trủ̀ quỷ ám vào con ngủỏ̀i: nhủ nghiện ngập, kiêu ngạo, ích kỷ, tàn bạo v.v... Chúng ta sẽ nói nhủ̃ng "ngôn ngủ̃ mỏ́i" khi chúng ta đón tiếp nhủ̃ng ngủỏ̀i vỏ́i văn hóa và ngôn ngủ̃ khác chúng ta. Rắn là tủọ̉ng trủng quỷ dủ̃. Vì thế chúng ta sẽ "bắt rắn" khi chúng ta phải chống đối vỏ́i quỷ dủ̃ trong gia đình chúng ta, hay trong đất nủỏ́c chúng ta và trong giáo hội.

Điều gì sẽ che chỏ̉ chúng ta trong nhủ̃ng trủỏ̀ng họ̀p quỷ dủ̃ này? Vỏ́i Thần Khí Chúa Giêsu hủ́a ban cho chúng ta và vỏ́i Chúa Giêsu Phục Sinh trong kinh nguyện, trong suy gẫm, và trong đỏ̀i sống phụng vụ, chúng ta sẽ đủọ̉c che chỏ̉ khỏi thuốc độc có thể phá hoại và giết chết đỏ̀i sống của thần khí.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP

_______________________________________________________________________________


CHÚA LUÔN MỜI GỌI CHÚNG TA NÊN BẠN HỮU CỦA NGÀI


(Cv 1:15-17, 20a, 20c-26; T.vịnh 46; 1Ga 4:11-16; Gioan 17:11b-19 )


Cách đây 20 năm, tôi có một ngủỏ̀i bạn đau nặng, chết vi ung thủ. Nhủ̃ng lúc tôi đến thăm và đem những thức ăn mà anh ta thích và nuốt đủọ̉c. Tôi chẳng bao giỏ̀ biết được lần thăm nào là cuối cùng. Anh ta qua đời trong lúc tôi không có đó. Mặc dù tôi biết bạn tôi sẽ ra đi, tôi thấy anh ta khỏe mạnh lúc tôi thăm lần cuối. Tôi nghĩ tôi sẽ gặp anh ta trỏ̉ lại. (Tôi nhỏ́ đến một câu trong bài hát "Lủ̉a và Mưa" của James Taylor về sụ̉ mất một ngủỏ̀i bạn: "Nhủng tôi vẫn nghĩ tôi sẽ gặp bạn lần nủ̃a"). Nếu tôi biết đủọ̉c bạn tôi sẽ ra đi lúc tôi thăm lần cuối thì tôi sẽ không phí thì giỏ̀ nói về trận đấu banh Chúa Nhật trủỏ́c đó.

Nhủ̃ng câu chuyện chia tay thật là quý giá biết bao: đó là lúc diễn tả tình thủỏng, lòng biết ỏn, và nhủ̃ng lo âu về tủỏng lai. Sau khi bạn tôi mất, tôi nhận đủọ̉c môt tấm thiệp của anh ta. Bạn tôi biết giỏ̀ chót đã gần đến, nên anh ta viết nhủ̃ng gì anh ta suy nghĩ trong tâm hồn và trong tình bạn chung của chúng tôi. Bạn tôi nhỏ̀ một ngủỏ̀i bạn gỏ̉i bủ́c thiệp sau khi anh ta qua đỏ̀i. Thật bạn tôi có lòng tốt ngay đến giỏ̀ chót. Tôi giủ̃ tấm thiệp ghi lỏ̀i cuối cùng làm bằng chủ́ng, và đôi khi mỏ̉ ra đọc lại để nhỏ́ một ngủỏ̀i bạn đặc biệt.

Phúc âm hôm nay là bài diễn tủ̀ "chia tay" trong bủ̃a Tiệc Ly. Vì Chúa Giêsu không chết vì bệnh hoạn, nên Ngài biết giỏ̀ chót đỏ̀i Ngài sắp đến. Sau bủ̃a Tiệc Ly Ngài nói vỏ́i các môn đệ "Thầy gọi anh em là bạn hủ̃u, vì tất cả nhủ̃ng gì Thầy nghe đủọ̉c nỏi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết" (Ga 15:15). Vậy Chúa Giêsu nói vỏ́i các "bạn hủ̃u" về nhủ̃ng điều quan trọng trong tâm hồn và lòng trí Ngài. Các môn đệ sẽ nhỏ́ nhủ̃ng lỏ̀i quý hóa đó và sẽ nói lại vỏ́i chúng ta để khi chúng ta nghe, chúng ta sẽ nhỏ́ đến, và sẽ đủọ̉c thêm năng lụ̉c trong lúc chúng ta cố gắng sống đỏ̀i sống Chúa Giêsu trong "thế gian".

Trong đoạn văn ngắn ấy có 9 lần nói về "thế gian". Và bây giỏ̀ trong phúc âm thánh Gioan "thế gian" nói đến nhủ̃ng ngủỏ̀i, và nhủ̃ng sủ́c lụ̉c chống lại Thiên Chúa. "Thế gian" đó không nói đến thế giỏ́i mà Ngôi Lỏ̀i Chúa đã tạo dụ̉ng (Ga 1:3): "Nhỏ̀ Ngôi Lỏ̀i, vạn vật đủọ̉c tạo thành". Thế giỏ́i mà Thiên Chúa tạo thành, đủọ̉c tình thủỏng của Thiên Chúa gìn giủ̃ và thánh hoá. Nhủng vẫn còn "thế gian" chối bỏ Thiên Chúa và sẽ giết Chúa Giêsu. Ngài để các môn đệ Ngài ỏ̉ lại, và họ sẽ phải bị từ bỏ và chống đối bỏ̉i "thế gian" nhủ Ngài đã bị chối bỏ .

"Thế gian" chống đối môn đệ Chúa Giêsu, không hẵn luôn luôn chống chọi ngay. Thật ra "thế gian" với quyền lực, với vật chất, hào nhoáng sẽ quyến rũ các Kitô hữu, sẽ làm chúng ta mê hoặc và bị lôi kéo. Chúa Giêsu cũng biết nếu chúng ta chống lại đường lối của "thế gian", chúng ta sẽ cảm nghiệm sự chống đối và chối bỏ. Chúng ta sẽ cảm thấy chúng ta như người đứng ngoài lề, không thích hợp vào "thế gian" đó - ngay cả với gia đình chúng ta. Vì thế Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha cho những người Ngài để lại trong "thế gian". Ngài biết vì Ngài đã kinh nghiệm "thế gian" chống đối Ngài, và những giá trị của Ngài.

Lúc tôi còn trẻ, hình như người ta có thể biết các năng lực chống đối Thiên Chúa trong "thế gian". Người ta cho đó là cộng sản. Chúng ta chỉ "thế gian" chống đối Chúa Kitô một cách đơn sơ và dễ dàng Họ cho là những người vô thần, cộng sản. Chúng ta có thể nhìn nhận một cách dễ dàng điều làm chúng ta sợ hãi. Nhưng thật ra, lúc đó đơn sơ và bây giờ cũng đơn sơ dễ dàng. "Thế gian" mà phúc âm thánh Gioan diễn tả rất gần chúng ta. Chúng ta sống trong "thế gian" đó, và các giá trị cúa nó ảnh hưởng chúng ta và con cái chúng ta hằng ngày trong những trường hợp tầm thường. Như, các bậc phụ huynh rất cẩn thận về những điều họ cho con cái họ xem trên truyền hình. Một người cha vừa rồi than phiền về những hình ảnh bạo lực và những tranh ảnh về tình dục xấu xa lúc trước thường chiếu trên truyền hình vào những giờ trễ lúc trẻ con đã ngủ. Rồi ông ta nói "bây giờ các giờ phát chính trên truyền hình là cạm bẫy cho trẻ con về những giá trị mà tôi chống đối".

Nhưng, không những chỉ con cháu chúng ta bị ảnh thưởng của "thế gian" xấu xa này, mà ngay cả chúng ta cũng bị ảnh hưởng phải không? Ảnh hưởng trên chúng ta là ảnh hưởng khuyến khích chúng ta chỉ nghĩ đến mình trước tiên: nghĩ đến sự an toàn cho mình, nghĩ đến vẻ mặt bên ngoài, nghĩ đến vật chất, của cải của mình v.v... Vậy chúng ta có chấp nhận giá trị của "thế gian" hay không? Chúng ta có bị ảnh hưởng do nhìn nhận các giá trị chính của "thế gian" hay không? Chúng ta cần tự hỏi mỗi ngày xem chúng ta có sống lối sống mà Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta hay không? Chúng ta có thể sống 2 lối sống: thuộc về "thế gian" và cùng lúc đó sống những đòi hỏi của đời sống người Kitô hữu. Thật là một sự nguy hiểm, nếu chúng ta sống 2 lối sống đó: theo đường lối giá trị "thế gian" trong 6 ngày, và rồi đến ngày thứ 7 thì tuyên xưng đức tin và sống lối sống khác.

Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu nơi bàn tiệc với các môn đệ cũng là lời cầu nguyện Ngài dâng lên nơi bàn ăn với chúng ta hôm nay: là để chúng ta có thể sống trong "thế gian", nhưng không thuộc về "thế gian", không đầu hàng trước "thế gian". Chúa Giêsu muốn chúng ta được thánh hiến trong sự thật: sống và làm nhân chứng cho đường lối của Chúa Kitô trong "thế gian", đường lối của sự thật. Lời cầu nguyện của Chúa Giêsu là chúng ta sống trong sự thật của Ngài, và được che chở khỏi ảnh hưởng "thế gian". Nhưng Chúa Giêsu không muốn các môn đệ Ngài được bóc tách khỏi "thế gian". Trái lại, Ngài gởi các ông vào "thế gian" như Chúa Cha đã gởi Ngài vào "thế gian".

Nếu Chúa Giêsu bỏ chúng ta ra đi thì đau đớn cho chúng ta biết chừng nào phải không? Chúng ta, các môn đệ của Ngài làm sao có thể sống trong "thế gian" đã chối bỏ và giết Ngài? Chúng ta đâu có may mắn gì? Làm sao chúng ta có thể tự sống giữa "thế gian" khi các giá trị sâu đậm của chúng ta, và ngay cả đời sống của chúng ta bị thử thách? Bởi chúng ta, chúng ta không thể nào tự làm được. Nhưng Chúa Giêsu không cầu nguyện cho Ngài trong lúc Ngài sửa soạn ra đi. Ngài cầu nguyện cho chúng ta.

Việc Chúa Giêsu vâng lời thánh ý Thiên Chúa đem đến sự chết cho Ngài. Ngài thánh hiến Ngài để chu toàn sứ vụ Thiên Chúa đã giao. Chúa Giêsu dâng hiến chính Ngài cho các môn đệ; như Ngài đã làm trong bữa Tiệc Ly khi Ngài rửa chân cho các môn đệ. Và bây giờ các ông cũng sẽ được thánh hiến trong sự thật: là sống đời sống khiêm nhường trong phục vụ mà Chúa Giêsu đã sống và đã chết cho lối sống đó.

Chúa Giêsu dâng lời nguyện một lần nữa trong tiệc Thánh Thể. Ngài dâng chúng ta cùng với Ngài cho Chúa Cha. Một lần nữa Ngài thánh hiến chúng ta trong đời sống của Ngài. Chúa Giêsu sống mật thiết với Chúa Cha, và bây giờ Ngài chia sẻ sự sống đó với chúng ta. Thật là một ân huệ cho cộng đoàn này. Chúng ta cùng nhau thánh hiến vào đời sống thánh thiện, và cùng dâng hiến cho nhau trong sự liên kết với Chúa Kitô. Chúng ta cần phải can đảm, nâng đỡ, và nêu gương nhau trong khi chúng ta sống ơn gọi của chúng ta trong "thế gian". Chúng ta có thể làm điều này cho chúng ta vì lời cầu nguyện của chúng ta được thánh hiến trong sự thật.

Chúa Nhật sau chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Thánh Thần và sẽ nghe một bài sách khác của phúc âm thánh Gioan (Ga 15: 26-27; 16: 12-15). Chúng ta sẽ mừng Chúa Giêsu đã gởi "Thần Khí sự thật" - bằng không chúng ta nghĩ là chúng ta tự làm lấy mọi sự. Chúa Giêsu nói Chúa Thánh Thần sẽ "dẫn dắt anh em trong tất cả sự thật". Rốt cùng, Chúa Giêsu không bỏ chúng ta một mình trong "thế gian". Nếu Ngài bỏ chúng ta một mình thì chúng ta sẽ thất bại. Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha cho chúng ta. Ngài họp chúng ta thành cộng đoàn để chúng ta có thể nghe lần nữa những lời giã từ khuyến khích, và như Ngài đã hứa, Ngài sẽ gởi Chúa Thánh Thần để thánh hiến chúng ta và giúp đỡ chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP