Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi Năm B

ngày 31 tháng 5 năm 2015


Tin Mừng Mt 28, 16-20


Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi. Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: "Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con, và Thánh Thần; giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Chúa Ba Ngôi Năm B ngày 31 tháng 5 năm 2015
(Mt 28, 16-20 )

_______________________________________________________________________________


HÃY LÀM CHO MUÔN DÂN NHẬN BIẾT THIÊN CHÚA LÀ CHA


(Đệ Nhị Luật 4:32-34, 39-40; T.vịnh 32; Rôma 8:14-17; Mátthêu 28:16-20)


Sách Đệ Nhị Luật đưa chúng ta đến lúc Thiên Chúa tạo dựng loài người. Kinh nghiệm chúng ta với Thiên Chúa bắt đầu từ lúc Thiên Chúa tự nhiên có hành động ban ơn. Thiên Chúa ấy, mặc dù ở trên trời cao thẳm, không những tạo dựng loài người, mà còn luôn luôn tiếp tục ở với chúng ta dưới đất. Thiên Chúa không chỉ tạo dựng chúng ta rồi để chúng ta một mình tự làm việc sinh sống, nhưng Ngài còn hoạt động thay chúng ta. Bắt đầu từ việc tạo dựng, Thiên Chúa luôn luôn tiếp cận chúng ta qua bao mạc khải rõ ràng.

Dân Israel kinh nghiệm với Thiên Chúa qua nhiều cách cụ thể. Họ là những người nô lệ. Và Thiên Chúa giúp họ với "cánh tay mãnh liệt Ngài giăng ra". Ông Môsê nhắc dân chúng nhỏ̉ nhủ̃ng hành động vĩ đại Thiên Chúa đã làm cho họ, bằng cách củ́u họ thoát khỏi ách nô lệ của Ai Cập. Hành động của Thiên Chúa cụ thể và rõ ràng làm cho dân chúng không có cách nào nghi ngỏ̀ Thiên Chúa của họ là ai. Thiên Chúa tiếp tục hoạt động vủọ̉t qua việc Ngài giải thoát họ. Ỏ̉ núi Sinai, sau nhủ̃ng dấu chỉ vĩ đại Thiên Chúa ban cho họ Giới Luật. Ông Môsê bảo dân chúng hãy hiến thân họ cho Thiên Chúa. Đây không phải là lỏ̀i bảo trủ̀u tủọ̉ng. Lỏ̀i bảo đó là từ nguồn gốc Thiên Chúa mà dân chúng đã đủọ̉c biết qua nhủ̃ng hành động đặc biệt mà Thiên Chúa đã làm cho họ. Không có Chúa nào khác Thiên Chúa của họ. Ông Môsê nói vỏ́i họ là họ biết điều này vì họ đã kinh nghiệm việc Thiên Chúa đã làm. Ông Môsê không nói vỏ́i dân chúng trong lý thuyết một cách trủ̀u tủọ̉ng. Nhủng, ông ta nhắc họ nhỏ́ kinh nghiệm của họ qua nhủ̃ng trủỏ̀ng họ̀p đặc biệt vĩ đại xảy ra trong lịch sủ̉ của họ.

Hôm nay ông Môsê cũng nhắc chúng ta như thế trong Lễ Chúa Ba Ngôi. Chúng ta cũng vậy, cũng trả lời một cách đặc biệt câu hỏi: "Thiên Chúa của chúng ta là ai?" bằng cách nhớ đến kinh nghiệm Thiên Chúa đã làm gì cho chúng ta, cho từng người một và cho toàn giáo hội. Chúng ta có kinh nghiệm như thế nào về "bàn tay mãnh liệt" của Thiên Chúa khi chúng ta cần được giúp đỡ trong những việc chúng ta không tự mình làm được phải không? Chúng ta có thể trả lời câu hỏi "Nếu Thiên Chúa không ở với tôi trong đời sống tôi thì tôi không thể nào...". Chúng ta biết Thiên Chúa khi chúng ta nhớ lại kinh nghiệm cuộc sống của chúng ta. Khi chúng ta nhớ được điều đó, chúng ta đến kết luận mà ông Môsê nhắc chúng ta: "Vì Thiên Chúa ở với chúng ta trong quá khứ, Thiên Chúa sẽ làm việc thay cho chúng ta. Thiên Chúa cũng sẽ làm như vậy bây giờ và trong tương lai". ông Môsê nhắc chúng ta là không có chúa nào ngoài Thiên Chúa của chúng ta.

Bài đọc thứ hai rất thích hợp với các bài sách đọc ngày hôm nay. Thánh Phaolô nhắc chúng ta nhớ chúng ta là con Thiên Chúa. Ngài là cha chúng ta, Ngài lo lắng cho chúng ta "Abba, Cha" cũng giống như lời ông Môsê nhắc người Do thái về việc Thiên Chúa đã làm cho họ. Trong truyền thống trước đó, lời nhắc đó có nghĩa là dân chúng đáp lại bằng cách tuân giữ "luật lệ và điều răn". Nhưng, thánh Phaolô nói chúng ta là con Thiên Chúa, và chúng ta được dẫn dắt bởi Chúa Thánh Thần, Chúng ta có mối tương quan với Thiên Chúa vì Chúa Thánh Thần dẫn dắt chúng ta ở trong Chúa Giêsu. Vì thế, và qua Chúa Kitô chúng ta là con Thiên Chúa. Và chúng ta có thể gọi Thiên Chúa chúng ta như Chúa Giêsu gọi "Abba, Cha", và chúng ta được cam đoan là Thiên Chúa nghe chúng ta.

Trong phúc âm hôm nay, chúng ta ở Galilê với các môn đệ. Chúa Giêsu bảo họ lên ngọn núi. Họ sống với Chúa Giêsu bắt đầu từ Galilê, và từ Galilê các môn đệ sẽ được gởi đi khắp cùng trái đất. Nhưng, mặc dù trong sự hiện diện của Chúa Kitô các môn đệ vẫn hoài nghi. Có thể trên núi làm các môn đệ nhớ lại một ngọn núi khác khi Chúa Giêsu giảng dạy họ (Mt 5-7) và chỉ dẫn họ, người môn đệ theo Chúa Giêsu phải sống đặc biệt như thế nào.

Bây giờ Chúa Giêsu gởi các môn đệ ra đi "khắp các nước", nhưng họ vẫn còn hoài nghi. Thật là điều an ủi cho chúng ta biết là chúng ta không phải biết hết mọi câu trả lời trước khi chúng ta có thể nói lên và làm chứng đức tin của chúng ta vào Chúa Giêsu. Các môn đệ đang tập sự vẫn có năng lực đã ban cho Chúa Giêsu là Chúa Thánh Thần.

Hãy nhớ, trước kia trong phúc âm thánh Máthêu (Mt1:23), Mêsia là "Emanuel-Thiên Chúa ở cùng chúng ta", là điều Thiên Chúa hứa sẽ ban cho chúng ta hôm nay vì lý do đặc biệt là bởi "bổn phận truyền giáo". Chúa Giêsu ban cho các môn đệ một trách nhiệm rộng lớn: "Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ". Hãy để ý, Chúa Giêsu không bảo các môn đệ đến với một số người riêng rẻ nào, nhưng đến với "muôn dân”. Nó sẽ không được dễ dàng cho họ (hoặc chúng tôi) để vượt qua được những ranh giới thông thường - "Tất cả các quốc gia" là từ xứ Galilêa, lan toả ra môi trường xung quanh quen thuộc của họ.

Các môn đệ là người Galilê. Các lớp cao học về giáo lý ở Giêrusalem không coi các môn đệ ra gì, vì cho họ là như kẻ ngoại. Chúa Giêsu chọn các môn đệ là những người kém cỏi thời đó, và ban cho họ năng lực. Vậy điều đó chẳng lẽ không nói với chúng ta, "người thường dân" không có năng khiếu đặc biệt gì về giáo lý phải không? Dù vậy, chúng ta là những người được Chúa Giêsu ban Thần Khí của Ngài và bảo chúng ta "làm cho muôn dân trở thành môn đệ".

Những ai trong chúng ta được gọi nói về Chúa Giêsu và làm chứng về Ngài không nên xem việc mình làm là chỉ nói tin tức về Chúa Giêsu mà thôi. Việc đó có thể chỉ là bước đầu tiên, nhưng ý định chúng ta phải đi xa hơn nữa. Chúng ta phải làm "muôn dân trở thành môn đệ". Loan báo đức tin chúng ta phải đưa đến sự thay đổi đời sống như những người chấp nhận đường lối sống của Chúa Giêsu là đường lối hướng dẫn họ. Nơi quê hương Chúa Giêsu không thiếu gì tài liệu về Ngài. Nhưng vẫn còn cần hơn nhiều nữa. Lời nói và việc làm của chúng ta cần phải làm chứng rằng con đường của Chúa đã ảnh hưởng cụ thể đức tin trong đời sống của chúng ta.

Với thánh Mátthêu, một môn đệ thật sự không chỉ là người tuyên xưng đức tin mình vào Chúa Giêsu, đã được rửa tội và ghi danh vào một giáo xứ. Hơn nữa, người môn đệ phải thi hành những điều Chúa Giêsu chỉ dạy là sống một đời sống mới theo thánh ý Thiên Chúa, và sống điều răn lớn nhất là mến yêu Thiên Chúa và tha nhân.

Bài phúc âm hôm nay là phần cuối cùng của phúc âm thánh Mátthêu. Trong suốt phúc âm thánh Mátthêu đã bày tỏ làm thế nào theo thánh ý Thiên Chúa, và đã chứng tỏ đời sống Chúa Giêsu là gương mẫu của việc hiến dâng cho tình thương của Thiên Chúa và tha nhân. Suốt phúc âm thánh Mátthêu đã chỉ rõ điều gì cần thiết chứ không phải chỉ lời nói về luật Thiên Chúa, nhưng là thi hành luật ấy.

Chẳng phải đó là điều mà đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhở chúng ta trong "trách nhiệm truyền giáo lớn lao" hay sao? Chúng ta được gởi đi để loan báo tin mừng phúc âm qua lời nói và việc làm. Phúc âm thánh Máthêu nhấn mạnh nhiều điều về lời giảng dạy của Chúa Giêsu, như bài giảng trên núi. Nhưng, trong phúc âm hôm nay Chúa Giêsu không chỉ là thầy giảng dạy, nhưng Ngài là người thi hành những điều đó. Thường thường thánh Mátthêu hay tóm tắt các hành động Chúa Giêsu là cả hai, dạy dỗ và thi hành (Mt 4: 23).

Chúng ta không sống chia rẽ với những người khác. Chúng ta cùng nhau sống trong cộng đoàn đức tin. Theo lời ông Môsê nhắc, Thiên Chúa hiện hữu trong lịch sử. Thiên Chúa hành động vì thương yêu chúng ta. Chính tình thương yêu đó đã ban Chúa Giêsu cho chúng ta. Và chúng ta cần phải loan báo chính tình thương đó cho "muôn dân" qua lời nói và việc làm của chúng ta. Chúng ta phải đặt tình thương đó làm nền tảng. Nếu chúng ta muốn chứng tỏ tình thương đó cho người khác, nhất là những người bé mọn, Chúa Giêsu sẽ luôn luôn ở với chúng ta như Ngài đã hứa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP