Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 11 tháng 10 năm 2015

Chúa Nhật XXVIII Thường Niên Năm B


Tin Mừng Mc 10, 17-27 {hoặc 17-30}


Khi ấy Chúa Giêsu vừa lên đường, thì một người chạy lại quỳ gối trước Người và hỏi: "Lạy Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sống đời đời?" Chúa Giêsu trả lời: "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành? Chẳng có ai là nhân lành, trừ một mình Thiên Chúa. Ngươi đã biết các giới răn: đừng ngoại tình, đừng giết người, đừng trộm cắp, đừng làm chứng gian, đừng lường gạt; hãy thảo kính cha mẹ". Người ấy thưa: "Lạy Thầy, những điều đó tôi đã giữ từ thuở nhỏ".

Bấy giờ Chúa Giêsu chăm chú nhìn người ấy và đem lòng thương mà bảo rằng: "Ngươi chỉ thiếu một điều, là ngươi hãy đi bán tất cả gia tài, đem bố thí cho người nghèo khó và ngươi sẽ có một kho báu trên trời, rồi đến theo Ta". Nhưng người ấy nghe những lời đó, thì sụ nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải. Lúc đó Chúa Giêsu nhìn chung quanh và bảo các môn đệ rằng: "Những người giàu có vào nước Thiên Chúa khó biết bao!" Các môn đệ kinh ngạc vì những lời đó. Nhưng Chúa Giêsu lại nói tiếp và bảo các ông rằng: "Hỡi các con, những kẻ cậy dựa vào tiền bạc, thật khó mà vào nước Thiên Chúa biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào nước Thiên Chúa". Các ông càng kinh ngạc hỏi nhau rằng: "Như vậy thì ai có thể được cứu độ?" Chúa Giêsu chăm chú nhìn các ông, và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng không phải đối với Thiên Chúa, vì Thiên Chúa làm được mọi sự".

{Phêrô thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Đây chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy". Chúa Giêsu trả lời rằng: "Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này về nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái và ruộng nương, cùng với sự bắt bớ, và ở đời sau được sự sống vĩnh cửu. Nhưng có nhiều kẻ trước nhất sẽ nên rốt hết, và những kẻ rốt hết sẽ nên trước nhất".}

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXVIII Thường Niên Năm B ngày 11 tháng 10 năm 2015
(Mc 10, 17-27 {hoặc 17-30})

Tóm lược:
- Phúc Âm thánh Mác-cô hôm nay tường thuật cuộc gặp gỡ và sự đối thoại của Chúa Giêsu với chàng thanh niên giàu có, cho chúng ta thấy những người giàu rất khó vào nuớc trời.Tiền bạc, của cải là những điều cần thiết cho cuộc sống, và không ai phủ nhận sức mạnh và thế lực của đồng tiền có thể ảnh hưởng rất lớn trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng cũng vì nó mà nhiều người, nhiều gia đình bị sa đọa hoặc bị tan vỡ. Vậy chúng ta phải làm gì để có được cuộc sống đời đời? Chúa Giêsu dạy chúng ta phải từ bỏ. Con đường từ bỏ là con đường đưa tới sự sống và hạnh phúc thật. Hãy cầu xin Chúa giúp sức cho chúng ta từ bỏ của cải thế gian vì thực hành được điều đó sẽ rất là khó, nhưng không phải là không thề làm được vì đối với Thiên Chúa thì mọi sự đều có thể làm được.

Suy niệm:
1- Chúa nói: “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dể hơn người giàu vào nước trời.” Câu này có ý nghĩa gì?
2- Những người giàu có, có thể sống từ bỏ sự giàu sang và của cải của mình được không? Cách nào?

Thực Hành:
- Hằng năm, hãy sẵn sàng đóng góp tiền cho họ đạo theo phần trăm của số tiền thâu hoặc đồng lương của mình.

Trẻ em:
- Hy sinh một món quà để giúp các em nghèo đói ở trong nước và nước ngoài.

Cầu Nguyện:
- Lạy Chúa, Chúa đã cho chúng con biết những người giàu rất khó vào nước trời và Chúa dạy chúng con, con đường từ bỏ là con đường dẫn tới sự sống và hạnh phúc thật. Xin Chúa ban cho chúng con ơn khôn ngoan và sức mạnh để chống lại sự quyến rũ của sự giàu sang, quyền lực và danh vọng. Xin giúp chúng con biết sử dụng những của cải đó theo thánh ý Chúa và như những phương tiện để vào nước trời. Amen.

_______________________________________________________________________________


MUỐN THEO CHÚA PHẢI BIẾT QUÊN MÌNH


(Khôn ngoan 7:7-11; T.vịnh. 89; Do Thái 4:12-13; Máccô. 10:17-30)


Cách diễn tả ngôn ngữ qua cử chỉ nói rõ về một người, và người ấy muốn nói gì. Nếu một người cười trong lúc nói chuyện với người bạn, nhưng đứng gần trước mặt bạn với hai bàn tay nắm chặt, thì người bạn nên coi chừng. Nhưng nếu người đó cười nhưng hai ban tay chìa ra như muốn bắt tay bạn, hay hai cánh tay dang ra như muốn ôm bạn vào lòng, thì bạn hãy sẵn sàng chào đón niềm nỡ.

Tác giả các phúc âm thường giúp chúng ta hiểu cử chỉ của một người. Hôm nay thánh Máccô bắt đầu câu chuyện giữa Chúa Giêsu và người thanh niên giàu có bằng cách tả cử chỉ của người thanh niên đó. “Một người chạy đến quỳ xuống trước mặt Chúa Giêsu và hỏi: ‘Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?’”. Anh ta vội chạy đến với cử chỉ khiêm nhường hỏi Chúa Giêsu.

Thánh Mác cô nói là anh ta gặp Chúa Giêsu “khi Ngài vừa lên đường”. Chúa Giêsu không đi rao giảng ở vùng quê rồi dừng lại thăm bạn bè và bà con. Trong đoạn văn tiếp theo, thánh Máccô sẽ nói Chúa Giêsu vào thành Jerusalem. Chúa Giêsu có ý định đi đến chỗ Ngài sẽ chịu chết, và Ngài đã kêu gọi các môn đệ đi theo Ngài “trên đường đi”. Chàng thanh niên gặp Chúa Giêsu “trên đường đi”. Cử chỉ của anh ta làm chúng ta tự hỏi, anh ta sẽ là một đệ tử hay không? Tên anh ta có thể ở trong số các môn đệ hay không? Anh ta hăng hái như thế liệu anh ta có thể là môn đệ thứ 13 hay không?

Anh ta chấp nhận đã tuân giữ các điều răn, và chúng ta biết anh ta có nhiều của cải. Thời đó, người ta thường tin người nào có nhiều của cải là người được Thiên Chúa thương ban cho. Anh ta là một người tốt và đời sống anh ta có nhiều điều hay. Nhưng có một điều thiếu trong đời anh ta là “sự sống đời đời”.

Mọi sự khởi đầu tốt đẹp cho anh ta. Khi Chúa Giêsu nhắc đến các điều răn, anh ta trả lời “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thưở nhỏ”. Đời sống anh ta có vẻ toàn vẹn, anh ta là một người tốt, có của cải, và có đời sống an toàn. Đến đây anh ta có mỉm cười hay không khi anh ta nói chuyện với Chúa Giêsu? Nếu anh ta đã mỉm cười thì chắc không lâu đâu. Lời Chúa Giêsu nói tiếp theo đã làm anh ta không còn cười mà sầm nét mặt.

Chàng thanh niên đã làm tất cả mọi sự đòi hỏi anh ta cho đến lúc đó. Chúa Giêsu có thái độ tốt với anh ta. Thánh Máccô nói “Chúa Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến”. Rồi Chúa Giêsu bảo anh ta hãy bỏ các thứ vật làm anh ta sống an toàn và được ơn phước trong sự tương quan với Thiên Chúa, là của cải. Anh ta có tất cả những điều anh ta cần, mà Chúa Giêsu lại bảo anh ta bỏ tất cả đi. Nếu anh ta bỏ hết của cải thì chắc anh ta phải suy nghĩ lý do, anh ta có gì để chứng tỏ anh ta được ơn huệ trước mặt Thiên Chúa? Câu trả lời nhìn ngay thẳng vào mặt anh ta. Anh ta sẽ được Chúa Giêsu và điều đó quá đủ rồi. Với Chúa Giêsu anh ta sẽ cùng đi đường lên Giêrusalem. Anh ta sẽ thấy Chúa Giêsu chịu chết, và sẽ được biết Chúa Giêsu sống lại, và rồi với các môn đệ khác anh ta sẽ được ơn mà anh ta ao ước là “sự sống đời đời”.

Chúa Giêsu không bảo anh ta sống “khó nghèo về phần thiêng liêng”. Ngài bảo anh ta bỏ hết của cải. Rồi Ngài quay lại các môn đệ đang sững sờ. Ngài nói thật khó cho một người có của cải vào Nước Thiên Chúa. Của cải phải chăng là dấu chỉ ơn huệ của Thiên Chúa hay không? Thảo nào các môn đệ tỏ vẻ sững sờ.

Trong những tuần vừa qua, chúng ta đã nghe Chúa Giêsu bảo các môn đệ hãy từ bỏ các tham vọng về quyền uy, và Ngài tiếp tục dạy dỗ các ông. Hôm nay chúng ta nghe Chúa Giêsu bảo các ông hãy từ bỏ của cải. Chàng thanh niên giàu có là một người tốt, nhưng anh ta không thể bỏ hết của cải mà anh ta đã nhận được để lãnh nhận của quí đi theo Chúa Giêsu và để được điều anh ta ao ước là sự sống đời đời. Sống đạo bình thường và tuân giữ các điều răn chưa đủ. Chúa Giêsu đòi hỏi các đệ tử Ngài điều lạ hơn sự thường là không những từ bỏ của cải mà từ bỏ cả sự sống mình để theo Ngài.

Chàng thanh niên giàu có ra khỏi khung cảnh. Và bây giờ Chúa Giêsu nói với những người đang theo Ngài là các môn đệ. Ngài nói hai lần “thật khó” cho người có của để vào Nước Thiên Chúa “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao”. Và bây giờ Ngài nói với các môn đệ là những người không có của. Ngài muốn nói rõ hơn điều Ngài nhấn mạnh, Chúa Giêsu nói “Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa” Lời nói này không phải là chỉ nói suông, nên các môn đệ sững sờ. Bởi thế các ông hỏi “Thế thì ai có thể được cứu?”.

Rồi Chúa Giêsu nói với các môn đệ về “Ơn huệ Thiên Chúa” trong lời Ngài nói và hành động của Ngài. “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được”. Ngay cả một người thật tốt cũng không thể tự mình đáp ứng lại Thiên Chúa. Chúng ta không thể theo Chúa Giêsu mà không có ơn huệ của Thiên Chúa - nhất là vì đường Chúa Giêsu lên Giêrusalem là để hy sinh mạng sống của Ngài. Chúa Giêsu đã nói vói các ông là theo Ngài cần phải hy sinh tất cả những tham vọng quyền uy. Các ông phải chấp nhận Nước Thiên Chúa như các trẻ em là những kẻ không có quyền uy gì cả (Mc 10:13-16). Lời Chúa Giêsu dạy nói rõ trong câu chuyện người thanh niên giàu có mà Ngài nhìn với lòng yêu mến và bảo anh ta bán hết của cải. Rồi khi anh ta không còn tài sản nữa, Chúa Giêsu vẫn tiếp tục yêu mến anh ta không vì anh ta có địa vị trong xã hội hay giàu sang, nhưng yêu mến chính anh ta. Cũng như Chúa Giêsu yêu mến chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP