Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XXV Thường Niên Năm B

ngày 20 tháng 9 năm 2015


Tin Mừng Mc 9, 30-37


Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.

Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: "Dọc đàng các con tranh luận gì thế?" Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất. Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: "Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người". Rồi Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, ôm nó mà nói với các ông rằng: "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Đấng đã sai Thầy".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXV Thường Niên Năm B ngày 20 tháng 9 năm 2015
(Mc 9, 30-37 )

Chi Tiết Hay:
• Đây là lần thứ hai Đức Giêsu tiên đoán về cái chết và sự sống lại của Ngài. "Nhưng họ đã không hiểu lời ấy" (c.32). Họ không hiểu vì thiếu hiểu biết, hay không muốn hiểu vì sợ đau khổ?
• (c.34) Các môn đệ đã nhận thấy được cuộc tranh luận "Ai lớn hơn ai" là không tốt. Bởi thế họ đã làm thinh khi Đức Giêsu hỏi: "Các ngươi đã tranh luận gì với nhau?". Các bạn có đoán được họ đã dùng yếu tố gì để so sánh xem "ai lớn hơn ai": tài giảng thuyết, tài làm phép lạ, công làm các việc thiện ...
• (c.35) Các Phúc Âm đều có nói đến đức tính khiêm nhường mà Đức Giêsu đã dạy cho các môn đệ, thí dụ như Luca 22:26. Nhưng cụ thể hơn, trong Phúc Âm Gioan, Đức Giêsu đã dạy bằng cách cúi xuống mà rửa chân cho môn đệ của mình (Gioan 13:1-20).
• (c.37) Một đứa trẻ tượng trưng cho người thấp hèn nhất trong xã hội. Thế nhưng, Thiên Chúa hiện diện trong người ấy.

Một Điểm Chính:
Thời điểm của cuộc khổ nạn đã gần kề, Đức Giêsu muốn dành thời gian còn lại để dạy dỗ các môn đệ. Ngài tiên đoán cái chết và sự sống lại của Ngài, dạy về sự khiêm nhường phải có khi làm các việc tông đồ, và Chúa nâng cao nhân phẩm của tất cả những kẻ cần sự trợ giúp, kể cả những đứa trẻ.

Suy Niệm:
1. Đức Giêsu đã cho tôi biết trước con đường theo Ngài là con đường có nhiều đau khổ. Sự đau khổ nào làm cho tôi sợ nhất: tài chánh, sức khỏe, hay tình cảm...?
2. Trên đường theo Chúa, có lần nào tôi muốn là kẻ trước nhất thay vì là kẻ sau hết? Tôi có muốn được trả công mỗi khi tôi làm các việc tông đồ không?
3. Ai là những "đứa trẻ" trong cái nhìn của tôi? Có phải là những người thiếu học, những người tội lỗi? Làm sao tôi nhận ra họ? Và tôi tiếp đón họ như thế nào?

_______________________________________________________________________________


HÃY NÊN NGƯỜI PHỤC VỤ ANH EM ĐỂ VÀO NƯỚC TRỜI


(Khôn ngoan 2:12, 17-20; T.vịnh. 53; Giacôbê 3:16-4:3; Máccô. 9:30-37 )


Hôm nay chúng ta nghe Chúa Giêsu tiên đoán lần thứ hai về sự thương khó của Ngài. Chúa Giêsu có muốn chịu đau khổ và chịu chết hay không? Đó có phải là ý định của Ngài khi Ngài nhập thể làm người và ở giữa chúng ta hay không? Nếu chỉ cần sự chết của Ngài thì tại sao Ngài lại không chịu chết với các em bé 2 tuổi mà vua Hêrôđê ra lệnh giết vì sợ có vua khác phản đối ông ta? Vậy sự chết của Chúa Giêsu, một em bé 2 tuổi cũng đủ hoàn tất ý định Ngài muốn nhập thể làm người phải không?

Trong thời trung cổ có ông Anselm suy nghĩ về sự thương khó và sự chết của Chúa Giêsu gây nên suy nghĩ cho người Kitô hữu. Ông Anselm vẫn còn ảnh hưởng đến một số người ngày hôm nay. Ông Anselm nói rằng, tội lỗi chúng ta đã làm Thiên Chúa tức giận, và Thiên Chúa đòi hỏi đền bồi. Nhưng vì không có phàm nhân nào có thể đền bồi tội lỗi con người đối với Thiên Chúa toàn năng, nên Chúa Giêsu vì yêu thương chúng ta, lãnh nhận sự đền bồi, và lãnh được sự tha thứ cho chúng ta. Ý ông Anselm chú trọng về lòng thương xót của Thiên Chúa. Nhưng hình ảnh của một Thiên Chúa tức giận hy sinh người Con thân yêu cho chúng ta là chủ đề chính về thần học và sự sống thiêng liêng.

Nhưng có vài thắc mắc về điều ông Anselm nói. Điều ông Anselm nói chú trọng đến sự đau khổ là một cách để làm đẹp lòng Thiên Chúa. Hậu quả của ý nghĩ này là điều đó có thể chống lại các người nói về sự công bình đối trả với sự đau khổ và đàn áp của những nạn nhân trong các chế độ độc tài và hà khắc. Ý đó có thể làm vinh danh sự đau khổ và khuyến khích các nạn nhân hãy chấp thuận số phận chịu sự tàn bạo giáng xuống cho họ. Nếu dâng hiến sự đau khổ để vinh danh Thiên Chúa, thì có thể làm cho Thiên Chúa công bình của chúng ta được vinh danh.

Chúa Giêsu không phải là một nạn nhân bất động, chịu chết để làm hài lòng một Thiên Chúa giận dữ đã bị xúc phạm. Cây thập giá của Chúa Giêsu chứng tỏ Thiên Chúa nghĩ đến chúng ta. Và Chúa Giêsu bằng lòng chịu đau khổ vì hậu quả của những lời nói và việc làm chứng tỏ Thiên Chúa đứng về phe kẻ yếu, người trao hết mọi sự vào kẻ bị đau khổ.

Chúa Giêsu dạy các môn đệ rằng Ngài sẽ phải chịu đau khổ. Ngài không phải là người yếm thế muốn chịu đau khổ. Đau khổ làm cho Ngài hiểu được đó là sự đau đớn, sỉ nhục đang chờ đợi Ngài. Thay vào đó, mặc dù Ngài có thể nhìn thấy các thế lực đã được dựng nên để chống lại Ngài, cả chính trị và tôn giáo, Ngài vẫn tiếp tục thể hiện sự liên kết với tất cả những ai đau khổ cho đến khi Ngài phải đối mặt và chấp nhận sự đau khổ của chính mình.

Máccô nói thẳng rằng các môn đệ không hiểu những gì Chúa Giêsu đã nói. Hoặc, họ không muốn hiểu Ngài. Các môn đệ chỉ nghĩ đến một vị vua khải hoàn và muốn biết ai trong số họ sẽ được vinh quang trong triều đại mới của Chúa Giêsu khi họ đến Giêrusalem. Và họ xấu hổ khi Chúa Giêsu gọi họ ra và hỏi: "Dọc đường anh em đã bàn tán điều gì vậy?" Có phải vì thế mà các ông làm thinh hay không?.

Đến nhà ở Capharnaum Chúa Giêsu gọi các môn đệ ra một bên để dạy các ông. Có thể trong cộng đoàn giáo hữu của thánh Máccô, các lãnh đạo cộng đoàn đang có vẻ được trọng vọng hơn các thành phần trong cộng đoàn. Người có chức phận và giáo dân thường không cần phải có nhiều điều để tuyên xưng danh vọng và quyền uy của họ. Chúa Giêsu nói với các môn đệ và cả với giáo hội ngày nay "Nếu ai muốn là người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và phục vụ mọi người".

Danh vọng của chúng ta không ở trong người đứng đầu hàng, hay ngồi ở đầu bàn khi có tiệc tùng, nhưng là nên như một em bé. Trong thời Chúa Giêsu trẻ em là tài sản của người cha và không có quyền hành gì cả. Chúng là những người rất yếu thế.

Thiên Chúa mặc khải cho chúng ta, Chúa Giêsu là người tôi tớ chịu đau khổ như trong bài sách Khôn Ngoan, và trong bài sách Isaia đọc trong Chúa Nhật tuần trước. Cũng như Chúa Giêsu đã chọn tiếp tục sứ vụ của Ngài, mặc dù có hậu quả không tránh được đang chờ đợi Ngài, và Ngài cho chúng ta phải lựa chọn. Chúng ta sẽ chấp thuận tư cách làm môn đệ là người tôi tớ hay không? Trong xã hội chúng ta điều đó không có vẻ hào hứng. Ai lại muốn làm "tôi tớ cho mọi người"? Ai lại muốn mình là kẻ rốt hết? Suốt đời chúng ta, chúng ta đã được nghe dạy là phải vượt lên trước mọi người, phải là người thứ nhất trong tất cả. Chúng ta sẽ được gọi là người thành công nếu chúng ta có tôi tớ trong nhà chứ không phải làm tôi tớ. Ấy thế, đó là mầu nhiệm Thiên Chúa mặc khải cho chúng ta. Thiên Chúa đến với chúng ta như một người "tôi tớ cho tất cả", và Thiên Chúa sẽ bằng lòng hy sinh mạng sống Ngài vì chúng ta.

Nhưng đó chưa phải là cuối cùng câu chuyện. Các môn đệ có lắng nghe những điều gì khác Chúa Giêsu nói hay không? Chúng ta có lắng nghe hay không? "và 3 ngày sau khi Ngài chịu chết Con Người sẽ sống lại". Chúa Giêsu đã chỉ đường sự sống cho chúng ta. Ngài đã sống theo cách Ngài dạy các môn đệ. Sau đời sống phục vụ và yêu thương của Ngài, hậu quả của đời sống đau khổ và chịu chết đó, Ngài sẽ sống lại từ cõi chết. Câu chuyện của Chúa Giêsu hình như kết thúc trong nhục nhã, thất bại, đau đớn và chịu chết. Thiên Chúa cùng với Chúa Giêsu sống với chúng ta trong sự đau khổ và sự chết của chúng ta. Nhưng cũng trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã mở một đời sống mới không thể tưởng tượng được cho chúng ta. Trong sự sống lại của Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã chứng tỏ Ngài trung thành với tất cả chúng ta. Và để mạc khải tương lai đang chờ đợi những ai đã vượt qua sự đau khổ và sự chết trong thế gian này.

Nhưng những người đau khổ bây giờ không nên dựa vào những lời hứa hẹn về một tương lai vinh quang khỏi phải đau khổ. Hơn nữa, những ai trong chúng ta sống theo gương đời sống Chúa Giêsu thì có thể sống đời sống đó qua Thần Khí mà Chúa Giêsu đã thổi hơi trong chúng ta, để giúp chúng ta theo lối sống mà Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta hôm nay. Với tư cách là môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta phải như Ngài luôn luôn chia sẻ ơn sự sống để giúp những người Ngài chỉ cho chúng ta - là những người yếu ớt nhất. Chúng ta là tôi tớ của những người đó, như Chúa Giêsu, sẵn sàng phục vụ họ.

Chúng ta đã chấp nhận lối sống Chúa Giêsu. Và những người khác sẽ trông thấy một phần Chúa Giêsu ở trong chúng ta. Phần đó có phải là của chúng ta hay không? Việc đó xuất phát từ Thần Khí hướng dẫn và thúc đẩy chúng ta. Như nhà thần học Edward Schillebeeckx dòng Đa-Minh nói "Cộng đoàn sống động là chính sự thật mà Chúa Giêsu để lại".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP