Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B

ngày 27 tháng 9 năm 2015


Tin Mừng Mc 9:38-43, 47-48


Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo chúng ta, và chúng con đã ngăn cấm y". Nhưng Chúa Giêsu phán: "Đừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con. Ai nhân danh Thầy mà cho các con một ly nước vì lẽ các con thuộc về Đấng Kitô, Thầy bảo thật các con: kẻ đó sẽ không mất phần thưởng đâu. Nhưng nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.

"Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B ngày 27 tháng 9 năm 2015
( Mc 9:38-43, 47-48 )

_______________________________________________________________________________


HÃY CẦU NGUYỆN NHÂN DANH CHÚA GIÊSU KITÔ


(Dân số 11:25-29; T.vịnh. 18; Giacôbê 5:1-6; Máccô. 9:38-43, 47-48)


Một người bà con họ với tôi thích xem thi đấu đánh bài trên truyền hình. Vừa rồi tôi xem với anh ta một ván bài. Tôi rất ngạc nhiên thấy các người chơi bài giữ kín số bài trong tay- tôi hiểu rõ vì trên bàn có nhiều tiền. Một người chơi bài giữ các lá bài ép sát vào ngực và ít khi nhìn vào các lá bài đó. Người khác để bài úp trên bàn và thỉnh thoảng nhích một góc nhỏ lá bài để xem số. Không ai trong số các đấu thủ muốn bất kỳ đấu thủ nào hoặc người đứng ngoài nhìn thấy các lá bài mà họ sắp xếp. Việc đó dễ hiểu vì họ chơi bài để ăn tiền.

Các môn đệ trong câu chuyện phúc âm cũng giống như những người chơi bài. Họ nghĩ Chúa Giêsu là của quý của họ, và họ muốn Ngài thuộc về họ. Theo cách nói trong chơi bài, các môn đệ giữ Chúa Giêsu "sát vào áo của họ". Họ là một nhóm đầy tham vọng, như Chúa nhật vừa qua, chúng ta nghe họ bàn tán ai là người sẽ có địa vị cao nhất trong triều đại Chúa Giêsu. Hôm nay họ than phiền là họ trông thấy có người không thuộc về nhóm họ lại chữa lành bệnh nhân vì danh Chúa Giêsu.

Các môn đệ nghĩ Chúa Giêsu thuộc về họ, và họ không muốn ai vi phạm địa vị của họ. Nếu các ông sống thời bây giờ, chúng ta có thể tưởng tượng được là các ông muốn giữ bản quyền trên tên của Chúa Giêsu. "Bao nhiêu lần bạn muốn dùng tên Chúa Giêsu? Mỗi lần phải tốn 5 đồng bạc thật. Bao nhiêu lần bạn muốn chữa lành vì danh Chúa Giêsu? Lại phải tốn thêm 5 đồng nữa". Thậm chí họ có thể in tên Chúa Giêsu vào áo cánh với mức giá nào đó.

Họ cảm thấy là họ thuộc riêng về Chúa Giêsu. Ít nhất hình như đó là ý nghĩ của họ trong câu chuyện của phúc âm. Họ có thể xem như Chúa Giêsu là một Ngôi Sao nhạc Rock và các ông là người quản lý giữ bản quyền trên các việc Chúa Giêsu nói hay làm.

Họ muốn có một tổ chức nhỏ về tôn giáo và họ giữ bản quyền. Đó là ý nghĩ của họ, nhưng họ không làm ra Chúa Giêsu. Họ quên năng lực của trái tim Chúa Giêsu không có giới hạn. Họ quên Chúa Giêsu có lòng cảm thông vô bờ bến, và Ngài không thuộc về một số người nào có địa vị hay đầy uy thế. Lòng cảm thông đó vô giới hạn với tất cả mọi người. Chúa Giêsu là hình ảnh Thiên Chúa mà họ đang nhìn thấy, Thiên Chúa là Đấng muốn nói lời tha thứ cho tất cả những người tội lỗi, chứ không phải cho một số ít người mà thôi. Thiên Chúa muốn với tay sờ vào tất cả những ai bị đau đớn về thể xác cũng như về tinh thần, chứ không phải chỉ những người thuộc một nhóm nào có địa vị hay đáng được thương đến.

Sau đó, họ trông thấy Chúa Giêsu, Ngôi sao tuyệt vời của họ, bị đau đớn trên cây thập giá, và đến sau nữa, Ngài sống lại từ cõi chết, thì họ mới hiểu ý nghĩa chính. Và sau đó họ sẽ làm những điều chúng ta làm bây giờ, là kể lại những chuyện về Chúa Giêsu, và tha thứ như họ đã thấy Ngài làm, không kể giới hạn, không kể người phải chứng tỏ là họ cần được chữa lành. Khi họ làm như thế họ sẽ hành động và nói vì danh Chúa Giêsu, không chỉ cho một số ít, nhưng cho tất cả những ai họ gặp, hay đến với họ. Vì danh Chúa Giêsu họ sẽ mở mắt cho người mù, chữa lành người tàn tật, và cho người chết sống lại. Trước hết họ làm sai, nhưng rồi họ sẽ được học cách nói và hành động vì danh Chúa Giêsu.

Dựa vào danh thánh toàn năng của Chúa Giêsu mà chúng ta tuyên xưng hôm nay trong lời kinh Thánh Thể. Trong kinh đó, bao nhiêu lần chúng ta kết thúc với lời "nhân danh Chúa Giêsu", hay "nhân danh Chúa Giêsu Kitô". Hay chúng ta cầu xin "vì danh Chúa Giêsu", và chúng ta tin tưởng Thiên Chúa sẽ nghe lời chúng ta. Trái lại, đức tin chúng ta tựa vào danh Thánh Chúa Giêsu nghĩa là Thiên Chúa đã nghe chúng ta qua Chúa Giêsu, và Thiên Chúa rất hài lòng về chúng ta.

Chúng ta không cầu xin nhân danh Chúa Giêsu vì lợi ích cho Thiên Chúa, hay để làm hài lòng Thiên Chúa, nhưng là để nhắc nhở chúng ta là đức tin chúng ta ký thác vào Chúa Giêsu và Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta: Thiên Chúa muốn tha thứ chúng ta, muốn chữa lành, muốn ban thêm năng lực cho cộng đoàn chúng ta và muốn cho chúng ta được bình an.

Thật là điều tốt lành Chúa Giêsu làm việc theo ý Ngài chứ không theo ý các môn đệ. Các ông có thể chỉ định ra ai có thể, hay không có thể cầu xin vì danh Chúa Giêsu. Nếu theo ý các môn đệ lúc đó thì bây giờ Kitô giáo chỉ là một tôn giáo nhỏ hẹp trong một vùng ở Palestine, mà thế giới coi đó là một vùng không đáng kể, không ảnh hưởng gì đến bên ngoài. Trái lại, hôm nay chúng ta tuyên xưng danh thánh Chúa Giêsu, và hằng tỉ Kitô hữu trên thế giới hiệp cùng chúng ta tuyên xưng như thế. Không những chỉ có người công giáo mà cả các tín hữu chính thống giáo và tin lành nữa.

Thật đáng tiếc, theo lịch sử, chúng ta, những Kitô hữu tranh luận nhau về đức tin, về các hành động đức tin, và muốn giữ bản quyền. Đôi khi chúng ta tranh luận rất bạo tàn, một đạo binh Kitô hữu chống đối một nhóm khác. Đã có nhiều chiến tranh xảy ra vì danh Chúa Giêsu. Những người đó có thể dùng danh Chúa Giêsu, nhưng chắc Chúa Giêsu không chấp nhận họ.

Hôm nay, chúng ta cầu xin vì danh Chúa Giêsu để khi chúng ta ra đi chúng ta có thể nhờ đức tin vì danh Ngài mà hành động và nói lời Ngài. Bởi thế vì danh Chúa Giêsu chúng ta cầu xin trước hết cho sự hiệp nhất giữa các Kitô hữu. Chúng ta cầu xin cho những người ở ngoài cộng đoàn xứ đạo chúng ta, cho việc làm tốt lành và cho kinh nguyện vì danh Ngài. (Ở đây các linh mục có thể nêu lên những việc làm của giáo xứ và cộng đoàn riêng).

Chúng ta cũng cầu xin vì danh Chúa Giêsu cho những việc làm tốt lành trong đời sống hằng ngày của chúng ta: như vì danh Chúa Giêsu chúng ta đi thăm bệnh nhân, nấu bữa cơm cho người không ra khỏi nhà được, tha thứ cho người khác, đón chào người khác chúng ta. Vì danh Chúa Giêsu chúng ta sống đức tin trong hành động và lời nói hằng ngày.

Tôi đi giảng ở một giáo xứ, cộng đoàn đức tin tuyên xưng họ dấn thân vào việc làm "nhân danh Chúa Giêsu". Đây là cách họ viết sự dấn thân đó trong trang đầu tờ tuần báo của giáo xứ "Chúng tôi, những người trong giáo xứ Thánh Christopher cùng nhau vì phép rửa tội trong Chúa Giêsu Kitô, là một cộng đoàn hành hương về nhà Thiên Chúa, là Cha chúng tôi. Qua ơn hướng dẫn của Chúa Thánh Thần việc chúng tôi được làm môn đệ đòi hỏi chúng tôi phải học hỏi thêm về phúc âm, nuôi dưỡng qua lời cầu nguyện và phép Thánh Thể. Cộng đoàn chúng tôi đón chào, kính trọng tất cả đời sống và những ơn huệ Thiên Chúa ban. Chúng tôi nâng đỡ nhau để giúp chu toàn ơn gọi phục vụ trong gia đình, trong cộng đoàn, và trong toàn thế giới".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP