Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật XXIII Thường Niên Năm B

ngày 6 tháng 9 năm 2015


Tin Mừng Mc 7, 31-37


Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon, đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh. Người ta đem một kẻ câm điếc đến cùng Người và xin Người đặt tay trên kẻ ấy. Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh ta. Đoạn ngước mặt lên trời, Người thở dài và bảo: "Effetha!" (nghĩa là "Hãy mở ra!"), tức thì tai anh ta mở ra, và lưỡi anh ta được tháo gỡ, và anh nói được rõ ràng. Chúa Giêsu liền cấm họ đừng nói điều đó với ai. Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn. Họ đầy lòng thán phục mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được!"

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXIII Thường Niên Năm B ngày 6 tháng 9 năm 2015
( Mc 7, 31-37 )

_______________________________________________________________________________


THỰC HÀNH LỜI CHÚA

LÀ CHỨNG TỎ CHÚNG TA KHÔNG CÂM ĐIẾC NỮA


(Isaia 35:4-7a; T.vịnh. 145; Giacôbê 2:1-5; Mc. 7:31-37 )


Tác giả các phúc âm rất giỏi, họ suy tính kỹ lưỡng về điều gì họ viết. Hôm nay chúng ta có thể bỏ qua các chi tiết để đi đến cốt lỏi câu chuyện. Nhưng trong cách kể chuyện không có những gì đệm vào. Trong các chi tiết không quan trọng lắm có những ý đưa đến tin của phúc âm. Thí dụ: hôm nay thánh Máccô bắt đầu câu chuyện với "trình bày bối cảnh" hay nói sơ về địa thế.

"Chúa Giêsu ra đi khỏi vùng Tia, đi qua ngả Xiđon đến biển hồ Galilê vào miền Thập Tỉnh". Điều đó không có ý gì là cốt lỏi của câu chuyện phải không? Thật thế, chúng ta biết tác giả không viết sách về du lịch, nói rõ những địa điểm du khách không có thể quên được trong miền Thập Tỉnh, hay khi đi tới biển hồ Galilê. Không, phúc âm không phải để xem phong cảnh mà để xem Thiên Chúa.

Người nào biết về địa thế của Tân ước có thể để ý là nếu Chúa Giêsu đi đến Galilê qua ngã Xiđon sẽ phải đi xa hơn 26 dặm. Và chúng ta nên nhớ là Chúa Giêsu đi bộ. Chúa Giêsu có ý định về chuyến đi này, và thánh Máccô nói rõ là Chúa Giêsu ở trong vùng dân ngoại. Thánh Máccô nói thêm là Chúa Giêsu ở trong vùng dân ngoại mà Ngài gọi là "chó". Chúa Giêsu đi đến nơi những người không ai để ý đến và khinh dễ, mà chính những người đó lại muốn gặp Ngài. Chương trình Thiên Chúa là để cho toàn cầu, không thuộc về một nhóm người nào, một dân tộc nào, hay một tôn giáo nào.

Nơi vùng dân ngoại người ta dẫn đến Chúa Giêsu một người câm và điếc. Thật thế không chỉ có một người đau ốm cần được giúp đỡ. Trong Kinh thánh bệnh điếc có nghĩa là không nghe được lời Thiên Chúa. Các bạn còn nhớ thơ thánh Phaolô gởi giáo hữu La mã là đức tin đến với chúng ta qua sự nghe (Rm 10: 17). Chúng ta cần nghe lời Thiên Chúa trong đời sống chúng ta. Vì nếu chúng ta không nghe được thì chúng ta không xưng hô được rõ ràng.

Chúa Giêsu dẫn người câm điếc qua một bên. Thật Chúa Giêsu là người rất tế nhị. Ngài không muốn dân chúng thấy người đó cần điều gì. Hãy tưởng tượng người bệnh đó có thể ngỡ ngàng khi anh ta được chữa lành. Lúc ấy anh ta ngạc nhiên vì bao nhiêu tiếng động xung quanh. Với chúng ta, chúng ta cũng bị xao lãng vì những tiếng động xung quanh chúng ta. Anh ta đứng một mình trước mặt Chúa Giêsu, tiếng động đầu tiên anh ta nghe là tiếng Chúa Giêsu nói với anh ta. Phép lạ bắt đầu với tai anh ta "Ephatha....hãy mở ra". Hãy để ý thứ tự của phép lạ: trước hết là người bệnh nghe rồi mới nói được. Đời sống anh ta thay đổi hẳn, và dấu chỉ điều đó là anh ta nói rõ ràng.

Trong Kinh thánh, nghe có ý nghĩa rõ ràng, chứng tỏ lời Giao ước của Thiên Chúa với dân Do thái. Trong sách Đệ Nhị Luật (6:4) dân chúng được gọi đến để nghe: "Hãy nghe, hỡi Israel". Điều họ nghe là điều răn thương yêu Thiên Chúa với tất cả tấm lòng, tâm hồn, sức mạnh của họ và giữ lời Thiên Chúa trong lòng họ là nguồn sự sống.

Qua bao thế hệ Thiên Chúa đã dùng nhiều cách để thu hút sự chú ý của chúng ta, như khi bụi gai cháy làm ông Môsê sửng sốt và ông ta lắng tai nghe. Những người đi trong sa mạc trông thấy một cột lửa cao, một đám mây bay qua và nghe tiếng sấm thu hút dân Israel đến núi Sinai để nghe tiếng Thiên Chúa. Các ngôn sứ của Thiên Chúa muốn lôi kéo dân chúng nghe họ thì họ nhảy múa, kể câu chuyện và làm những việc lạ lùng.

Rốt cùng Thiên Chúa muốn được nghe và chú ý. Ngài cho con một Ngài, Chúa Giêsu nhập thể giữa loài người và là Lời của Thiên Chúa. Thánh Gioan sửng sốt về những việc Thiên Chúa đã làm qua Chúa Giêsu "Điều vẫn có ngay từ lúc khởi đầu, điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng và tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống" (1Ga 1:1). Thánh Gioan sửng sốt là các môn đệ có thể nghe và chạm đến "lời hằng sống". Thiên Chúa nhập thể có thể nghe chúng ta và chạm đến chúng ta để chia tình yêu thương cho tất cả mọi người. Chính đó là việc Thiên Chúa làm hôm nay cho người câm điếc. Chúa Giêsu sờ vào tai người bệnh và mở tai anh ta để anh ta có thể nghe Lời Ngài. Phúc âm hôm nay bắt đầu với hành vi chạm đến.

Chúa Giêsu chạm đến một người ngoại không phải Do thái. Đối với những người thời đó hình như người bị điếc vì tội lỗi của anh ta. Chúa Giêsu sờ đến một người tội lỗi, dẫn anh ta ra khỏi đám đông, sờ vào tai anh ta, sờ vào lưỡi anh ta, nhìn lên trời và nói "Ephatha". Chúa Giêsu đi một đoạn đường xa để đến với người bệnh này, mở tai anh ta và cho anh ta nói được. Đôi khi chúng ta nghe không rõ, không đủ khiêm nhượng để thay đổi tâm hồn chúng ta.

Hôm nay chúng ta đứng với người câm điếc và xin Chúa Giêsu mở tai chúng ta để nghe lời Ngài nói trong đời sống hằng ngày của chúng ta. Tai chúng ta đã mở ra và chúng ta nghe lần nữa về tội lỗi chúng ta, về lòng ích kỷ và tham lam của chúng ta, về thái độ vô tình và lười biếng của chúng ta, nhưng chúng ta cũng nghe Thiên Chúa nói qua Chúa Giêsu là chúng ta được Thiên Chúa yêu thương, nâng đỡ và muốn kết hợp với chúng ta. Và bây giờ lưỡi chúng ta đã mở ra, chúng ta ngợi khen Thiên Chúa về những điều Ngài đã làm trong bí tích Thánh Thể hôm nay.

Câu chuyện khởi đầu vỏ́i tai người điếc được mở ra để anh ta có thể nghe lới nói của Chúa Giêsu. Đó chẳng phải là một món quà quý giá nhất một người có thể tặng người khác phải không? Nghe thật sự có nghĩa là không tìm lời đối đáp trong tâm trí chúng ta khi người khác nói, nhưng nghe họ nói không cảm thấy phải nói lỏ̀i khuyên bảo tốt, hay tìm giải quyết cho họ. Chỉ lắng nghe cũng đủ là món quà quý hoá.

Người lắng nghe giỏi nhất là Chúa Giêsu. Nhưng người đến với Chúa Giêsu cảm thấy họ được nghe. Câu chuyện hôm nay bắt đầu với dân chúng đem người câm điếc đến với Chúa Giêsu để xin Ngài giúp đỡ. Chúa Giêsu nghe lời họ xin. Hãy nhớ Chúa Giêsu đang ở trong vùng dân ngoại, nơi mà dân Ngài không để ý đến, hay đẩy họ ra xa. Nhưng Chúa Giêsu tìm gặp tấm lòng muốn nghe Ngài trong vùng kẻ ngoại này, trong vùng ngoài lề xã hội Ngài. Chúa Giêsu tìm thấy những người mở lòng nghe tin mừng Ngài đem đến.

Trong lúc rối ren vì vận động bầu cử, chúng ta nên để ý lắng tai nghe. Theo gương mẫu phúc âm hôm nay chúng ta nên nghe những người ở ngoài, những người tiếng nói bị che đậy vì lòng tham uy quyền và lợi ích riêng tư. Trong tiệc Thánh Thể hôm nay, chúng ta xin Chúa Giêsu nói lời Ngài với chúng ta một lần nữa "Ephatha ...hãy mở ra". Chúng ta xin cho chúng ta nghe được những người thường ở bên ngoài, những người mà giáo hội và tổ quốc chúng ta không nghe được. Những người đó gồm các bô lão, những người nuôi con một mình, người nghèo đau ốm, bào thai không sinh ra được, những người đồng tính, các sinh viên vay nặng lãi để đi học, những người làm việc ít lương, các thương phế binh và gia đình họ. Dựa vào phúc âm Thiên Chúa có thể được nghe trong những vùng mà chúng ta không nghe được.

Thiên Chúa đã không lặng thinh, Ngài vẫn tiếp tục nói với chúng ta qua tin mừng của Ngài. Từ đó, chúng ta có thể thấy được những điếc lác của thế giới chúng ta trong lời Chúa. Câu chuyện phúc âm hôm nay là câu chuyện của chúng ta. Chúng ta cũng đã được ơn nghe biết. Trong bí tích rửa tội, linh mục sờ tai và cầu nguyện xin: "Chúa Giêsu đã làm cho người điếc được nghe và người câm được nói, xin Ngài hãy sờ tay tai con để con có thể nghe lời Ngài, và sờ vào miệng con để con tuyên xưng Đức tin và ca ngợi Chúa Cha".

Bởi thế, ước gì điều chúng ta đã nghe lời Chúa Giêsu được diễn tả qua lời nói và hành động của chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP