Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 10 tháng 4 năm 2016

Chúa Nhật III Phục Sinh (C)


Phúc Âm: Ga 21, 1-14 {hoặc 1-19}


Khi ấy, lúc các môn đệ đang ở bờ biển Tibêria, Chúa Giêsu lại hiện đến. Công việc đã xảy ra như sau: "Simon-Phêrô, Tôma (cũng gọi là Điđymô), Nathanael quê tại Cana xứ Galilêa, các con ông Giêbêđê, và hai môn đệ khác nữa đang ở với nhau. Simon Phêrô bảo: "Tôi đi đánh cá đây". Các ông kia nói rằng: "Chúng tôi cùng đi với ông". Mọi người ra đi xuống thuyền. Nhưng đêm ấy các ông không bắt được con cá nào. Lúc rạng đông, Chúa Giêsu hiện đến trên bờ biển, nhưng các môn đệ không biết là Chúa Giêsu. Người liền hỏi: "Này các con, có gì ăn không?" Họ đồng thanh đáp: "Thưa không". Chúa Giêsu bảo: "Hãy thả lưới bên hữu thuyền thì sẽ được". Các ông liền thả lưới và hầu không kéo nổi lưới lên, vì đầy cá. Người môn đệ Chúa Giêsu yêu liền nói với Phêrô: "Chính Chúa đó". Simon Phêrô nghe nói là Chúa, liền khoác áo vào, vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển. Các môn đệ khác chèo thuyền vào và kéo lưới đầy cá theo, vì không còn xa đất bao nhiêu, chỉ độ hai trăm thước tay.

Khi các ông lên bờ, thấy có sẵn lửa than, trên để cá và bánh. Chúa Giêsu bảo: "Các con hãy mang cá mới bắt được lại đây". Simon Phêrô xuống thuyền kéo lưới lên bờ. Lưới đầy toàn cá lớn; tất cả được một trăm năm mươi ba con. Dầu cá nhiều đến thế, nhưng lưới không rách. Chúa Giêsu bảo rằng: "Các con hãy lại ăn". Không ai trong đám ngồi ăn dám hỏi "Ông là ai?", vì mọi người đã biết là Chúa. Chúa Giêsu lại gần, lấy bánh trao cho các môn đệ; Người cũng cho cá như thế. Đây là lần thứ ba, Chúa Giêsu đã hiện ra với các môn đệ khi Người từ cõi chết sống lại.

[Vậy khi các Ngài đã điểm tâm xong, Chúa Giêsu hỏi Simon Phêrô rằng: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy hơn những người này không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người lại hỏi: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy: Có, Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên con của Thầy". Người hỏi ông lần thứ ba: "Simon, con ông Gioan, con có yêu mến Thầy không?" Phêrô buồn phiền, vì thấy Thầy hỏi lần thứ ba: "Con có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết mọi sự: Thầy biết con yêu mến Thầy". Người bảo ông: "Con hãy chăn dắt các chiên mẹ của Thầy. Thật, Thầy bảo thật cho con biết: khi con còn trẻ, con tự thắt lưng lấy và đi đâu mặc ý, nhưng khi con già, con sẽ giang tay ra, người khác sẽ thắt lưng cho con và dẫn con đến nơi con không muốn đến". Chúa nói thế có ý ám chỉ Phêrô sẽ chết cách nào để làm sáng danh Thiên Chúa. Phán những lời ấy đoạn, Người bảo ông: "Con hãy theo Thầy".]

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật III Phục Sinh (C)
(Cv 5:27-32, 40-41; T.vịnh 29; Khải huyền 5:11-14; Gioan 21:1-19)


Chi Tiết Hay:
• Phúc âm thánh Gioan có hai cảnh bên bếp than hồng. Trong chương 18, Phêrô chối thầy ba lần bên lò sưởi. Ở đoạn này, cũng bên bếp than, ông lại bày tỏ tình thương với Thầy mình ba lần. Tình thương đã tẩy xóa tội của ông và nối kết ông trở lại với Đức Giêsu.
• Tình thương dẫn đến hành động. Cụ thể là việc nuôi nấng săn sóc đàn chiên của Đức Giêsu (cc.15-17) dù cho có phải thiệt chính mạng sống của mình (c.18). Đàn chiên thuộc về Đức Giêsu chứ không thuộc về Phêrô.
• Tình thương cũng đem lại ánh sáng và sự hiểu biết: người môn đệ được yêu mến (tức Thánh Gioan) là người đầu tiên nhận ra Đức Giêsu (c.7). Tình thương của Gioan dành cho Thầy đã làm lợi cho Gioan nhiều hơn Phêrô trong nhiều trường hợp khác nữa: trong bữa tiệc ly Gioan được ngồi cạnh Thầy (13:23); rồi khi Phêrô cần hỏi Thầy cũng phải nhờ Gioan hỏi dùm. Rồi khi Gioan cũng như Thầy Giêsu vào nhà Caipha bằng cổng chính như những mục tử, thì Phêrô lại phải ở ngoài chờ Gioan ra dẫn vào như dẫn chiên con.
• Các môn đệ của Gioan, những người viết chương này, rất hãnh diện là Thầy Gioan của họ thân mật với Đức Giêsu một cách đặc biệt, nhưng họ cũng công nhận một cách rõ ràng trong chương này là Đức Giêsu đã chọn Phêrô làm thủ lãnh. Tuy nhiên Phêrô chỉ được ban chức này sau khi công bố yêu Thầy, như Gioan đã yêu.
• Bữa ăn mà Đức Giêsu dọn cho các môn đệ (cc.9-13) chỉ tới phép Thánh Thể. Các môn đệ mang 153 con cá, biểu hiệu cho cả thế giới, đến với Đức Giêsu. Lưới không rách là dấu chỉ sự hiệp nhất.

Một Điểm Chính:
Vì yêu, Đức Giêsu nhờ các môn đệ mang cả thế giới đến dự tiệc Thánh Thể Với Ngài, để Ngài nuôi cả nhân loại bằng chính Ngài.

Suy Niệm:
1. Khi Chúa hỏi tôi, "Con có yêu Thầy không?" Tôi sẽ trả lời Ngài thế nào?
2. Trong tình yêu, Thầy Giêsu mời gọi tôi làm gì ngay trong hoàn cảnh hiện tại?
3. Tôi sẽ đáp lời mời gọi của Ngài tới mức độ nào?

_______________________________________________________________________________


THEO CHÚA VỚI TÂM TÌNH HIẾN DÂNG VÀ PHÓ THÁC


(Cv 5:27-32, 40-41; T.vịnh 29; Khải huyền 5:11-14; Gioan 21:1-19)


Tôi muốn nhớ đến một ngủỏ̀i đã mất. Tôi không biết ông ta nhiều. Ông ta là một tù nhân ỏ̉ trong nhà tù Liên bang gần Fort Worth, Texas. Ngày thủ́ năm tuần thánh, hai anh em chúng tôi thuộc dòng Đaminh đến nhà tù đó làm lễ Tiệc Ly. Khi chúng tôi đến gần nhà tù, chúng tôi thấy ánh đèn chớp nháy của xe chữa lủ̉a, xe củ́u thủỏng, và xe cảnh sát. Chúng tôi đủọ̉c biết một tù nhân đang bị té sấp và ngã quỵ, vì ông ta là ngủỏ̀i công giáo nên ngủỏ̀i ta xin chúng tôi cầu kinh cho ông ta. 20 phút sau thì ngủỏ̀i ta đem ông ta vào, ngủỏ̀i ta đem vào như một tù nhân, xung quanh có ngủỏ̀i củ́u thủỏng đang cố gắng làm cho ông ta thỏ̉ lại… Tôi gọi ông ta là "Phêrô" (theo phúc âm ngày hôm đó). Chúng tôi cầu kinh cho ông Phêrô trong lúc chúng tôi cố gắng lái xe mau đến xe củ́u thủỏng. Rồi người ta đem ông Phêrô đi. Ngủỏ̀i củ́u thủỏng nói là có lẽ ông ta đã chết, nhủng họ vẫn cố gắng củ́u ông ta, phòng khi có dấu hiệu chuyển biến gì.

Chúa Giêsu Phục Sinh nói vỏ́i ông Phêrô, môn đệ, "Khi anh đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho ngủỏ̀i khác thắt lủng và dẫn anh đến nỏi anh chẳng muốn". Thánh Gioan nói rằng Chúa Giêsu "nói nhủ thế có vẻ ám chỉ̉ ông Phêrô sẽ chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa".

Tôi hy vọng tôi không nói quá nhiều về điều này. Nhủng, điều gì Chúa Giêsu nói vỏ́i ông Phêrô cũng là sụ̉ thật, theo một cách nào đó đối vỏ́i tù nhân Phêrô cũng vậy. Hai tay ông ta bị còng lại nhủ hai tay ông Phêrô môn đệ vì tù nhân Phêrô cho biết ông ta là ngủỏ̀i công giáo. Ông Phêrô tù nhân sụ̉ thật hai tay bị còng lại, bị tra tấn, xủ̉ phạt có lẽ vì tội ông ta đã phạm. (Lúc sau này có rất nhiều chuyện về tù nhân bị buộc tôị họ không phạm và phải ỏ̉ trong lao tù hàng chục năm).

Tù nhân Phêrô đã thay đổi sau khi ông ta đến lao tù. Ông ta luôn dụ̉ thánh lễ, thủỏ̀ng xủng tội và chịu các phép bí tích, ông ta cũng ở trong ca đoàn, và thường ngồi cuối dãy ghế gần lá cờ Đức Mẹ và Chúa Giêsu. Một tù nhân khác nói "Phêrô luôn ngồi cạnh Chúa Giêsu và Đức Mẹ lúc dự thánh lễ".

Chúng ta không biết nhiều về quá khứ của tông đồ Phêrô. Chúng ta biết ông ta làm nghề đánh cá và có gia đình.Ông ta cũng rời bỏ Chúa Giêsu khi Ngài gặp hoạn nạn. Chúng tôi cũng không biết gì về ông Phêrô tù nhân. Chỉ được biết ông ta là người có nghề nghiệp và nói được vài thứ tiếng. Nhưng, cho dù tội lỗi của họ có thế nào đi nữa, thì cả hai ông Phêrô đều đi đến đời sống mới qua đức tin nơi Chúa Giêsu.

Tông đồ Phêrô chấp nhận lời gọi của Chúa Giêsu và đi theo Ngài. Phêrô theo Chúa Giêsu một thời gian, nhưng lúc Chúa Giêsu cần ông ta thì ông ta chối bỏ Ngài. Và bây giờ, trong những ngày sau khi Phục Sinh, Chúa Giêsu tha thứ cho ông ta về việc ông ta chối Ngài ba lần, bằng cách cho ông ta cơ hội để đáp lại ba lần để một lần nữa ông lại theo Chúa Giêsu.

Tù nhân Phêrô, sau khi vào tù, cũng nghe lời Chúa Kitô Phục Sinh ban cho ơn tha thứ và làm lại lời "theo Chúa Giêsu". Dựa vào lời đánh giá của các tù nhân khác thì ông Phêrô tù nhân đã lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa Giêsu và đã biết phục vụ trở lại ngay trong nhà tù.

Tất cả chúng ta cũng có kinh nghiệm như hai ông Phêrô. Chúng ta không phải là người theo Chúa Giêsu lúc đầu, và phần đông trong chúng ta không cố gắng trở nên người Kitô hữu tốt trong tù. Dù vậy, hôm nay chúng ta học hỏi nơi hai ông Phêrô là không để chúng ta bị thất bại bởi những lầm lỗi trong quá khứ để lãnh nhận ơn tha thứ của Chúa Giêsu. Nhờ sức mạnh của Lời Chúa, qua Mình và Máu Thánh Chúa Kitô Phục Sinh, chúng ta lại thưa "vâng" lần nữa để theo Chúa Giêsu và trở nên môn đệ của Ngài. Dựa vào hình ảnh của bài đọc hôm nay chúng ta sẽ theo Chúa Giêsu đến những nơi đánh bắt cá như Ngài đã chọn cho chúng ta, và vì từ Thánh danh của Ngài chúng ta thả lưới.

Thật khó lòng mừng rỡ trong mùa Phục Sinh vì có biết bao nhiêu chuyện khủng bố và giết người hàng loạt. Thật là điên cuồng. Dù vậy, chúng ta mừng Chúa Phục Sinh, Đấng đã cho chúng ta biết là Ngài đã đi trên đường đời với chúng ta, đã đối đầu với bao nguy hiểm và đã chịu chết. Sự Phục Sinh của Ngài bảo đảm với chúng ta rằng sự sống có thể vượt qua cõi chết, và điều tốt nhất là có thể vượt qua sự dữ. Nó dường như không phải là cách đang xảy ra trong những ngày này. Sự sợ sệt và báo thù đang đánh lạc hướng chúng ta khiến chúng ta thờ ơ, và những kẻ làm chính trị quá khích đã khuyến khích “đánh bom tự sát” kêu gọi chủ nghĩa cực đoan cá nhân đã bị những người có lý tưởng dè chừng.

Sau chuyện khủng bố xảy ra ở Bruxelles, Bỉ, có sự phản ứng mạnh mẽ đòi hỏi sự hy sinh bản thân để thông cảm và giúp nâng đỡ dân chúng là nạn nhân của bạo lực. Như, trong thời gian vừa qua, chúng ta đã trở lại như trước khi có khủng bố, và sống cuộc đời bình thản và luôn bận tâm với công việc hằng ngày.

Và đó cũng là việc các môn đệ làm trước khi câu chuyện xảy ra. Phêrô và các môn đệ sẵn sàng vượt qua sự kiện bi thảm của những ngày đã qua và họ trở về nhà làm những việc mà họ đã làm trước khi gặp Chúa Giêsu. Nhưng, Chúa Giêsu không để các ông làm như vậy. Ngài đến bờ hồ để gặp các ông. Họ để ý đến Chúa Giêsu, và Ngài làm như lúc Ngài vừa gọi họ là giúp họ lưới thật nhiều cá. Ngài soạn bữa ăn sáng cho họ và mời họ đến ăn "Anh em đến mà ăn". Chuyện này nhắc lại bí tích Thánh Thể, là bữa ăn cho các môn đệ một bữa sáng ngày mới.

Rồi Chúa Giêsu hỏi ông Phêrô "Anh có mến Thầy không?". Phêrô trả lời "Thưa Thầy có". Chúa Giêsu bảo ông ta chăm sóc dân của Ngài, chiên con và chiên lớn. Có thể chúng ta muốn rút lui như các môn đệ đã làm, tránh khỏi những khó khăn cuộc đời và tìm nơi an toàn trong gia đình, bạn bè và người thân quen. Nhưng, Chúa Giêsu không để chúng ta làm như vậy. Ngài tìm đến chúng ta, mời gọi chúng ta tỏ lòng yêu mến Ngài bằng cách lo lắng cho người yếu hèn, người xa lạ, và người bị ruồng bỏ. Ngài nói lại lần nữa với chúng ta như những lời Ngài đã nói với ông Phêrô và các môn đệ "Hãy chăn dắt chiên của Thầy".

Câu hỏi cho chúng ta là: Ai là chiên mà Chúa Giêsu gởi đến cho chúng ta chăn dắt? Có thể, những người đó không ở xa chúng ta, họ có thể ỏ̉ phòng bên cạnh nỏi trủỏ̀ng học, nỏi sỏ̉ làm, ỏ̉ bên kia lề đủỏ̀ng hay ỏ̉ bên kia thành phố. Lỏ̀i kinh nguyện chúng ta dâng trong bí tích Thánh Thể hôm nay có thể là: "Lạy Chúa, này con đây. Con sẵn sàng vâng theo Thánh ý Ngài". Rồi chúng ta lặng nghe lỏ̀i Chúa đáp lại và chúng ta sẽ đi đến nỏi mà Chúa sẽ gỏ̉i chiên của Ngài để chăn dắt.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP