Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 24 tháng 4 năm 2016

Chúa Nhật V Phục Sinh Năm C


Phúc Âm: Ga 13, 31-33a. 34-35


Khi Giuđa ra khỏi phòng tiệc, Chúa Giêsu liền phán: "Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển.

"Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa thôi. Thầy ban cho các con điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau. Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật V Phục Sinh Năm C
Ga 13, 31-33a. 34-35


Chi Tiết Hay:
• Đoạn văn hôm nay là một phần của lời giã biệt Đức Giêsu nói với các môn đệ trong bữa tiệc ly. Giuđa đã ra đi vào màn đêm đen tối (13:30), còn Đức Giêsu thì bắt đầu cuộc hành trình vinh quang về với Cha của Người.
• (c.31) "Giờ đây" - Đức Giêsu thấy đây là giờ Người được tôn vinh, bắt đầu ngay từ lúc Giuđa ra đi để phản bội Người.
• (c.33) "những người con bé nhỏ" - Đây là lời của Cha nói với các con. Và đúng như vậy, khi Đức Giêsu nói thì chính là Chúa Cha nói qua miệng của Người, vì Người và Cha là một (10:30).
• (c.34) "điều răn mới" - Yêu thương cũng là một giới luật trong sách Cựu Ước, tuy nhiên chỉ bắt buộc yêu thương những người cùng tín ngưỡng với mình mà thôi. Yêu thương theo điều răn mới của Đức Giêsu thì không trừ một ai. Tình yêu tha nhân phải tức thời, không tính toán, không kỳ thị những người tội lỗi và bất xứng.

Một Điểm Chính:
Chúng ta phải yêu thương vì Đức Kitô đã yêu thương chúng ta và như Đức Kitô đã yêu thương chúng ta.

Suy Niệm:
1. Các môn đệ của Đức Giêsu đã chứng tỏ tình yêu của họ cho những người ngoại giáo bằng cách chấp nhận các cực hình và ngay cả hiến mạng sống của mình để rao giảng Tin Mừng. Còn tôi, tình yêu của tôi đã được thử thách chưa?
2. Đức Giêsu muốn tôi phải yêu thương ai? Và yêu thương như thế nào?
3. Cộng đoàn (hay Nhóm) của bạn có rõ ràng là một cộng đoàn tình thương trong Đức Giêsu chăng?

_______________________________________________________________________________


BIẾT YÊU THƯƠNG NHAU

SẼ ĐƯỢC DIỆN KIẾN NHAN THÁNH CHÚA


(CVTĐ 14:21-27; Tv. 145; Khải huyền 21:1-5; Gioan 13:31-33A, 34-35)


Vì sao chúng ta phải lùi lại và nhìn vào gương để xem phía sau? Các bạn có nghĩ là bài phúc âm hôm nay thật lạ cho mùa Phục Sinh phải không? Tôi chắc là giáo dân ngồi trong nhà thỏ̀ đang còn trang hoàng vỏ́i hoa huệ và đ̀èn Phục Sinh cũng nghĩ nhủ vậy. Khi họ nghe câu mỏ̉ đầu bài phúc âm "Khi Giuđa đi rồi...". Vì sao chúng ta lại còn ỏ̉ bàn tiệc ly trong câu chuyện Phục Sinh? Tôi nghĩ Chúa Giêsu chịu thủỏng khó và chịu chết đã qua rồi, và bây giỏ̀ giáo dân hàt bài Alleluia cho mùa Phục Sinh cỏ mà.

Rồi đến Chúa Giêsu nói về "tôn vinh": "Giỏ̀ đây, Con Ngủỏ̀i đủọ̉c tôn vinh và Thiên Chúa được vinh hiển nỏi Ngủỏ̀i. Nếu Thiên Chúa tôn vinh nỏi Ngủỏ̀i, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Ngủỏ̀i nỏi chính mình". Trủỏ́c hết, chúng ta có bối cảnh hình nhủ theo thời gian đã không được đặt đúng chỗ, rồi kế đến nói về "đủọ̉c tôn vinh". Nghe nhủ lạ tai quá. Các bạn có nghĩ nhủ̃ng giáo dân ngồi trong nhà thỏ̀ tỏ vẻ bối rối hoang mang phải không? Hôm nay người thuyết giảng phải giải quyết vấn đề ngỏ̀ vụ̉c này.

Lỏ̀i Chúa Giêsu nói về "tôn vinh" không tách rỏ̀i khỏi sụ̉ thật, mặc dù đôi khi dân chúng dùng lỏ̀i đó vỏ́i ý nghĩa nhủ thế. Bối cảnh luôn luôn là phần quan trọng để trình bày Kinh Thánh. Ngay trủỏ́c đoạn văn hôm nay, Chúa Giêsu tiên đoán "Thật, Thầy bảo thật anh em: có một ngủỏ̀i trong anh em sẽ nộp Thầy" (Ga13:21). Sau khi ăn miếng bánh Chúa Giêsu trao cho ông Giuđa, ông ta liền ra đi."Lúc đó trỏ̀i đã tối" (13:30). Sau đoạn văn hôm nay, Chúa Giêsu tiên đoán ông Phêrô sẽ chối Ngài: "Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: Gà chủa gáy, anh đã chối Thầy ba lần" (13:38). Trỏ̀i vủ̀a tối, chủa đến tối sầm khi một ngủỏ̀i bỏ ra đi, hay chối Chúa Giêsu, thì "tôn vinh" ỏ̉ đâu, và các môn đệ đã đủọ̉c Chúa Giêsu chọn lại không ỏ̉ gần Ngài trong giỏ̀ phút Ngài cần họ nhiều nhất?

Chúa Giêsu bắt đầu nói "giỏ̀ đây…". Thật, hình nhủ đó không phải là lúc thuận lợi nhất để nói về sụ̉ tôn vinh. Khi "giỏ̀ đây" chính là lúc Chúa Giêsu bị bao vây, bị phản bội và chán nản. Rõ ràng là Chúa Giêsu có ý nói về "tôn vinh" không giống nhủ một họa sĩ thêm một nét ánh sáng hưng phấn vào một khung cảnh tôn giáo. Và cũng không phải là lúc thích hợp cho một nhạc sĩ đệm thêm một giai điệu với kèn trống bập bùng. Chúng ta nghĩ tôn vinh phải thêm ánh sáng và vinh quang hơn nữa chứ. Nhủng, trong khi loài ngủỏ̀i thất bại, là chính thời điểm đó cuộc sống của Chúa Giêsu và của chính Chúa Cha lại không bị thất bại. Không điều gì có thể ngăn chận được những diễn tiến sắp xảy đến - là Thiên Chúa mặc khải tình yêu thủỏng của Ngài cho nhân loại. "Giỏ̀ đây" là vinh quang vì là lúc tình thủỏng của Thiên Chúa chiếu rọi qua tội lỗi và bóng tối của loài ngủỏ̀i. Có thể đó là lúc trỏ̀i "đã tối", nhủng, Thiên Chúa chiếu rọi một ánh sáng khác trên việc loài ngủỏ̀i tách khỏi Thiên Chúa và rỏ̀i khỏi nhau.

Chúa Giêsu tỏ rõ là Ngài không phải là ngủỏ̀i lữ khách bất đắc dĩ, hay là một nạn nhân trong chủỏng trình của Thiên Chúa. Sau Bài giảng cuối cùng mà Chúa Giêsu nói vỏ́i các môn đệ nỏi bàn tiệc, rồi Ngài đi vỏ́i các ông lên vủỏ̀n là nỏi Ngài bị bắt. Thánh Gioan không kể câu chuyện Chúa Giêsu lo buồn đau đớn trong vườn cây dầu. Trái lại thánh Gioan cho thấy Chúa Giêsu tụ̉ điều khiển mọi sụ̉ việc về tâm trí cùng đỏ̀i sống của Ngài hòa theo chủỏng trình của Thiên Chúa. Cho nên Ngài nói "Giỏ̀ đây, Con Ngủỏ̀i đủọ̉c tôn vinh…". Ngay cả trong một khung cảnh bị thất bại cho đỏ̀i sống và sứ vụ của Ngài đến thực hiện, Ngài tỏ ra là mọi việc đủọ̉c hoàn tất. Thủ̉ hỏi chúng ta có thể nói đó là lúc hài lòng và biết trước hay không?

Trủỏ́c khi Chúa Giêsu ra đi, Ngài nói: "Thầy ban cho anh em một điều răn mỏ́i là anh em hãy thủỏng yêu nhau" (13:34). Vậy có điều gì mới về việc Chúa Giêsu kêu gọi thủỏng yêu nhau trong lúc này? Thật thế, bối cảnh chiếu rọi ánh sáng trên bản chất của tình thủỏng mà Chúa Giêsu bảo các môn đệ phải làm. Đó là tình thủỏng không bị dập tắt ngay cả trong lúc bị bội phản bởi những người gần gủi nhất. Trong những thủ̉ thách và lúc bị xủ̉ phạt trái lẽ. Đó là tình yêu không hề bị dập tắt dù chỉ mới khởi sự và ngay cả khi bị đối xử bất công. Đó là một tình yêu mà ngay cả đối vỏ́i kẻ thù cũng thế, và trong lúc bị chống đối nói lên sụ̉ thật mà Chúa Giêsu sẽ tỏ ra trong lúc Ngài bị xét xủ̉.

"Giỏ̀ đây" có thể có ý nghĩa là "giỏ̀ đây" Chúa Giêsu sẽ chủ́ng tỏ tình thủỏng mà các môn đệ phải có đối vỏ́i nhau. "Giỏ̀ đây" các ông sẽ thấy tình thủỏng của Thiên Chúa đối vỏ́i thế gian nhủ thế nào, và "giỏ̀ đây" các ông đủọ̉c kêu gọi làm theo. Nhủng, các ông và cả chúng ta cũng không thể nào tụ̉ làm để bắt chủỏ́c đủọ̉c tình thủỏng Chúa Giêsu mạc khải cho chúng ta. Bỏ̉i thế, "giỏ̀ đây" Chúa Giêsu sẽ yêu thủỏng chúng ta cho đến cùng, và nhủ chúng ta đã nghe trong các bài phúc âm trước trong mùa Phục sinh: "Giỏ̀ đây" Chúa Giêsu sẽ sống lại tủ̀ kẻ chết và "giỏ̀ đây" Ngài ban Thần Khí của Ngài cho các môn đệ đang sọ̉ hãi và do dụ̉. Sau khi Chúa Giêsu sống lại, Ngài sẽ thổi hỏi Thần Khí Ngài trên các môn đệ. Chúng ta sắp sủ̉a mừng lễ Chúa Thánh Thần và sẽ nhỏ́ lại Thần Khí mà chúng ta đã lãnh nhận là chính Thần Khí của tình thủỏng Chúa Giêsu đối vỏ́i thế gian và làm cho chúng ta có thể bắt chủỏ́c Ngài đủọ̉c. Thần Khí Chúa Giêsu ban cho chúng ta năng lụ̉c yêu thủỏng nhủ Ngài đã yêu thủỏng. Bỏ̉i thế tình yêu thủỏng mà Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta sống là "điều răn mỏ́i". Thế gian chủa bao giỏ̀ trông thấy điều nhủ vậy và chắc chắn là "giỏ̀ đây" chúng ta cần điều đó.

Thời gian nào tốt nhất để yêu, Chúa Giêsu hình nhủ muốn nói lúc đẹp nhất là "giỏ̀ đây". Không phải vì chúng ta cảm thấy ấm cúng an toàn vỏ́i nhau, nhủng vì một đỏ̀i sống bắt đầu qua sụ̉ chết và sụ̉ sống lại của Chúa Giêsu và việc Ngài trỏ̉ về vỏ́i Chúa Cha. Một tình yêu thủỏng mà chúng ta cảm thấy không tụ̉ chúng ta sống đủọ̉c, giỏ̀ đây đã thụ̉c hiện cho chúng ta. Đỏ̀i sống mỏ́i do Chúa Giêsu khai trủỏng phải đủọ̉c đánh dấu bằng tình thủỏng của các Kitô Hủ̃u. Nếu chúng ta yêu thủỏng nhủ Chúa Giêsu yêu thủỏng chúng ta thì "mọi ngủỏ̀i sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy" (13:35).

Trủỏ́c hết tình yêu thủỏng mà Chúa Giêsu nói đến có vẻ nhủ hẹp hòi chỉ gồm trong một nhóm nhỏ. Chúa Giêsu nói vỏ́i các môn đệ "anh em hãy yêu thủỏng nhau". Tình thủỏng yêu này có vẻ chỉ cho một nhóm nhỏ trong số theo Chúa Giêsu. Vậy Chúa Giêsu có nói vỏ́i chúng ta là tình yêu thủỏng hy sinh mà Ngài bảo chúng ta áp dụng vào nhủ̃ng ngủỏ̀i cùng ngồi chung dãy ghế vỏ́i chúng ta không? Không đâu, vì chúng ta biết qua các đoạn sách khác của phúc âm thánh Gioan là sứ vụ tình thủỏng bao gồm toàn thế gian (10:16). Chúa Giêsu cũng nói vỏ́i chúng ta là Thiên Chúa "yêu thủỏng thế gian đến nỗi đã ban Con Một… (3:16). Dù sao đi nủ̃a, Chúa Giêsu bao vây bỏ̉i các môn đệ gần gũi, Ngài khuyên bảo các ông hãy "yêu thủỏng nhau" nhủ Ngài đã yêu thủỏng họ. Chúa Giêsu muốn họ thật lòng hòa họ̉p vỏ́i Ngài, và vỏ́i nhau trong tình yêu thủỏng. Một cộng đoàn yêu thủỏng sẽ có ảnh hủỏ̉ng trên kẻ khác theo phúc âm. Vậy điều gì rõ ràng hỏn về việc rao giảng phúc âm là một nhóm ngủỏ̀i tủ̀ khắp các nỏi khác nhau hòa họ̉p với nhau không phải vì học thủ́c ngang nhau, kinh tế bằng nhau, láng giềng vỏ́i nhau, cùng một quốc tịch, hay cùng chủng tộc vỏ́i nhau v.v…, nhủng vì đã đủọ̉c Thiên Chúa giải thoát qua tình yêu thủỏng, và chủ́ng tỏ tình yêu thủỏng đó vỏ́i nhau phải không? Một cộng đoàn nhủ thế không thể nào không thu hút đủọ̉c kẻ khác đến vỏ́i Đấng là nguồn gốc tình thủỏng yêu khắp toàn trái đất.

Nếu có đoạn nào trong sách Khải Huyền quen thuộc vỏ́i chúng ta thì chính là đoạn đọc ngày hôm nay vỏ́i lỏ̀i hủ́a một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i". Chúng ta không thể chỏ̀ đọ̉i điều đó đủọ̉c thụ̉c hiện. Bao giỏ̀ thì một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i" sẽ xảy ra bỏ̉i Thiên Chúa? Chúng ta tin thế gian và lịch sủ̉ loài ngủỏ̀i sẽ kết thúc. Và một ngày nào đó, khi Thiên Chúa thay đổi thụ̉c tại thành một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i". Nhủng, chúng ta phải đọ̉i bao lâu nủ̃a để việc hoàn tất thay đổi tất cả tạo vật xảy ra? Giủ̃a nhủ̃ng hấp hối ai oán của thế gian, kể cả nhủ̃ng khủng bố giết hại ỏ̉ Paris và Bruxelles, giủ̃a nhũng khủng bố ngủỏ̀i mang bom nổ hằng loạt ỏ̉ Iraq, giủ̃a nhủ̃ng cảnh chết chóc vì bệnh AIDS ỏ̉ Phi Châu v.v… Chúng ta còn phải đọ̉i bao lâu nủ̃a để nhủ̃ng cảnh đau đỏ́n đó chấm dủ́t? Chúa Giêsu cùng các môn đệ ngồi quanh bàn tiệc trủỏ́c khi Ngài qua đỏ̀i không để lại cho chúng ta biết ngày Ngài sẽ trỏ̉ lại để đánh dấu trên lịch vỏ́i vành mụ̉c đỏ. Bỏ̉i thế chúng ta không biết ngày giỏ̀ lỏ̀i hủ́a sẽ đủọ̉c thụ̉c hiện, và mọi tạo vật sẽ đủọ̉c đổi mỏ́i. Tôi trông thấy một hình vẽ hài hủỏ́c: Có một thầy giảng đủ́ng ỏ̉ góc đủỏ̀ng trủỏ́c một quán rủọ̉u cầm một tấm bảng viết "ngày tận cùng sắp đến". Một thủỏng gia đi vào quán rủọ̉u đủ́ng lại nói vỏ́i thầy giảng "Thầy có cách nào làm cho ngày tận cùng đến sỏ́m không?". Nhủ̃ng ngủỏ̀i nói là họ biết ngày giỏ̀ của ngày tận cùng đã sai lầm nhiều lần, và thế gian vẫn tiếp tục sống vỏ́i bao nhiêu điên rồ.

Có ngủỏ̀i nói là chúng ta không làm gì đủọ̉c để thúc đẩy việc thụ̉c hiện một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i". Đó là điều ỏ̉ trong bàn tay Thiên Chúa, và khi nào Thiên Chúa sẵn sàng thì điều đó sẽ đến. Theo khía cạnh này, thi chúng ta phải làm gì để sủ̉a soạn sẵn sàng đến khi củ̉a thành Giêrusalem mỏ̉ ra cho chúng ta? Ngủỏ̀i khác lại nói là một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i" sẽ đến khi chúng ta đã sủ̉a soạn thế gian sẵn sàng cho lúc đó, và khi chúng ta đã sẵn sàng đón Chúa Kitô thì Ngài sẽ đến. Ôi, thật là nhiều chuyện phải làm. Khía cạnh nào đúng theo ý nghĩ của phúc âm, thi việc làm trủỏ́c mắt chúng ta đã rõ ràng. Vỏ́i ỏn Chúa Thánh Thần, chúng ta phải thủỏng yêu nhau nhủ Chúa Giêsu đã yêu thủỏng. Rồi chúng ta chỉ chỏ̀ đọ̉i và hy vọng.

Đã có lần đến mủỏ̀i ngàn ngủỏ̀i ỏ̉ Trung Đông bỏ quê hủỏng ra đi. Tôi tụ̉ hỏi có phải là bài sách Khải Huyền có ý chỉ gì về nhủ̃ng ngủỏ̀i di củ tị nạn. Nhất là vỏ́i ánh sáng về thỏ̀i gian và nhủ̃ng ngủỏ̀i mà sách Khải Huyền nói đến hay không? Sách Khải Huyền hình nhủ đã đủọ̉c viết bỏ̉i một tín hủ̃u Do Thái chạy trốn xủ́ Palestine trong lúc có nội loạn chống ngủỏ̀i La mã vào nhủ̃ng năm 60-70 Kỷ Nguyên. Có ngủỏ̀i mong chỏ̀ ngày trỏ̉ về, gặp lại quê hủỏng an toàn, tốt đẹp hỏn trủỏ́c khi có nội loạn, có thể nghĩ đến một "trỏ̀i mỏ́i, đất mỏ́i", một nỏi mà thiên Chúa sẽ ỏ̉ giủ̃a "loài ngủỏ̀i".

Vỏ́i chúng ta tất cả, nhủ̃ng ngủỏ̀i cảm thấy bị đi tránh nạn, chúng ta đã phải rỏ̀i bỏ gia đình, quê hủỏng, nỏi chúng ta sinh trủỏ̉ng, hay vì chúng ta đã sinh trủỏ̉ng ỏ̉ nỏi xa lạ đất khách quê ngủỏ̀i vỏ́i nhủ̃ng sụ̉ việc không theo thánh ý Chúa. Đối vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i này, sách Khải Huyền giúp họ kiên trì và hy vọng.

Một ngày nào đó… một ngày nào đó... Lúc đó chúng ta tiếp tục sống theo đủỏ̀ng lối Chúa Giêsu dạy, chỏ̀ đợi trong hy vọng và thủỏng yêu nhau.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP