Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 3 tháng 4 năm 2016

Chúa Nhật II Phục Sinh (CN. Lòng Chúa Thương Xót) (C)


Tin Mừng Ga 20, 19-31


Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin!"

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Phục Sinh (CN. LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT) (C)
(CVTĐ 5:12-16; Tv. 118; K.huyền 1:9-11a, 12-13, 17-19; Gioan 20:19-31)


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này tả lại phần thứ hai của việc Đức Kitô hiện ra với các tông đồ theo các Phúc Âm của Matthêu, Luca và Gioan. Tuy nhiên chỉ có Phúc Âm của Gioan mới kể chuyện xảy đến với Tôma. Thánh Gioan không nói rõ có bao nhiêu người hiện diện vì thế có thể có hơn 12 người ở đó, không kể Tôma và Giuđa.
• (c.20) Các tông đồ vui mừng vì thấy Đức Kitô. Ngài đã giữ đúng lời hứa trước đó (16:22) khi nói rằng: "Nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng".
• (c.22) Đức Kitô thổi hơi vào các ông như xưa kia Thiên Chúa đã thổi sự sống vào Adong: Đức Giêsu đã tái tạo các ông bằng Thần Khí.
• (c.27) Sau khi nói "đặt tay vào", chúng ta tưởng Đức Kitô sẽ nói tiếp "và hãy cảm giác thấy", nhưng, thay vào đó Ngài lại bảo "và nhìn xem", có nghiã là "hãy thực sự nhận ra" hoặc là "hãy hiểu".
• Các môn đệ mỗi ngày một hiểu biết Thầy mình rõ hơn và dần dần đặt cho Ngài các danh hiệu càng ngày càng chính xác hơn. Ở đây Tôma gọi Ngài bằng danh xưng cuối cùng và chính xác nhất: Đức Giêsu là Chúa, là Thiên Chúa.
• (c.28) Trong phần kết của cuốn Phúc Âm nguyên thủy, Gioan dùng lời của Tôma để lặp lại lời mở đầu: "Ngôi Lời là Thiên Chúa" (1:1).

Một Điểm Chính:
"Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!". Tôma tuyên xưng, không phải vì đã thấy, nhưng vì ông đã tin, và điều ông tin là tất cả sự thật.

Suy Niệm:
1. Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong phòng với các tông đồ khi Đức Giêsu hiện ra. Hãy nhìn những phản ứng của họ, và nhìn Đức Giêsu khi Ngài ban phép lành cho bạn. Bạn muốn thưa với Ngài điều gì?
2. Chúng ta giống và khác Tôma ở những điểm gì?
3. Điều gì, hoặc ai, đã giúp bạn tin Đức Giêsu và được sự sống?

_______________________________________________________________________________


CHÚA PHỤC SINH ĐANG HIỆN DIỆN TRONG CỘNG ĐOÀN

HÃY TIN VÀ THẤY


(CVTĐ 5:12-16; Tv. 118; K.huyền 1:9-11a, 12-13, 17-19; Gioan 20:19-31)


Câu chuyện Phục Sinh thật oai hùng. Nhưng, có người cho là không đáng tin. Chính thật thế. Khi các phụ nữ từ mộ trở về bảo là họ thấy "hai người đàn ông y phục sáng chói" nói với họ là "Người không còn đây nữa, nhưng đã trỗi dậy rồi" (Lc 24:5). Thánh Luca thuật cho chúng ta biết phản ứng các môn đệ "cho là chuyện lẩn thẩn, nên chẳng tin". Việc sống lại từ cõi chết họ không bao giờ nghe đến. Từ trước giờ và cho đến lúc đó chưa bao giờ xảy ra, và nghe như không thể có thật. Và cả chúng ta, người thời nay, cũng vậy.

Cách đây vài năm, tôi bắt đầu bài giảng về bài phúc âm hôm nay với lời "Cám ơn Chúa về ông Tôma”. Vài người trong giáo xứ đó vỗ tay. Tôi đoán họ cũng có ý nghĩ tương tự như đoạn phúc âm đó. Và bây giờ tôi vẫn còn có ý nghĩ đó.

Vấn đề các môn đệ nghe câu chuyện Phục Sinh mà chính các bà cũng chưa nhìn thấy, thật không thể tin được trong mỗi chúng ta. Chúng ta có thể do dự như các môn đệ, và chấp nhận là chúng ta cũng có thể có thái độ như các ông. Theo cử chỉ do dự của các ông. chúng ta thấy dễ hiểu việc các ông thay đổi như thế nào. Nếu những người do dự đó trở lại tin tưởng, thì chúng ta cũng có thể làm như vậy. Không phải chỉ những người do dự vừa trở lại tin là Chúa Giêsu đã sống lại từ kẻ chết, nhưng vì họ trở lại tin tưởng một cách nhanh chóng rồi báo tin mừng cho người bạn còn đang do dự là ông Tôma.

Thái độ do dự vẫn tiếp tục làm cho câu chuyện thật tệ hơn. Cám ơn Chúa về ông Tôma. Tôi thích câu chuyện Chúa Giêsu đến gặp ông Tôma. Tôi nghĩ đến câu chuyện đó suốt một tuần lễ. Chắc ông Tôma đã giật mình đến ngã quỵ. Các bạn ông ta và các môn đệ khác thi vui mừng hớn hở nói với nhau về Chúa Giêsu sống lại, nhưng ông Tôma không cảm thấy vui mừng như họ. Ông ta như người đứng ngoài nhìn vào nhóm các môn đệ. Có thể ông ta nghĩ họ quá cuồng nhiệt chăng. Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết, thật không thể nào xảy ra được.

Thật khó lòng tin điều người khác nói vì họ nói như người điên rồ. Ông Tôma muốn biết rõ hơn là chỉ nghe lời nói, ông ta muốn có bằng chứng cụ thể và thật sự. Chúng ta dựa vào giác quan của chúng ta trong đời sống hằng ngày. Đó là điều ông Tôma muốn: sờ và nghe chính Chúa Giêsu nói với ông ta, nhất là sờ vào các vết thương của Chúa Giêsu. Chúng ta cũng vậy, chúng ta cũng muốn có bằng chứng rõ ràng để tin "Nếu tôi có đó". Chúng ta có thể quay câu chuyện lại và nhìn vào đó với khía cạnh các vết thương của chúng ta. Những chỗ bị tỳ vết cần chữa lành, sự tha thứ và sự sợ hãi, và xin Chúa Giêsu hãy đưa tay Ngài sờ vào các vết thương đó của chúng ta để cho chúng ta sống lại trong cuộc sống mới với Ngài.

Thánh Gioan không nói với chúng ta là ông Tôma sờ thật vào các vết thương. Chúng ta biết là suốt phúc âm thánh Gioan, đức tin không được minh chứng bởi vật chất, nhưng là sự cảm nhận về phần thiêng liêng, đây là một điểm khác giúp người đọc phúc âm thánh Gioan thấy phần thiêng liêng là điểm chính trong phúc âm thánh Gioan. Là ông Tôma đã nhận được đức tin ở giữa cộng đoàn đức tin.

Tôi nhớ lại một giáo xứ tôi đi giảng cách đây không lâu. Sau bài giảng, các tân tòng sắp được rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh được gọi lên với các người đỡ đầu. Họ đứng trước mặt giáo dân trong nhà thờ. Và chúng tôi đưa tay lên cầu nguyện cho họ. Chúng tôi cũng cầu nguyện tạ ơn Chúa cho cộng đoàn tín hữu đã nâng đỡ các tân tòng sắp trở thành kitô hữu của giáo hội và cách riêng của cộng đoàn giáo hữu trong giáo xứ này.

Sau lễ, tôi nói chuyện với các người vừa mới được rửa tội. Mỗi người đều nói một cách hớn hở về cộng đoàn giáo xứ đón chào họ rất niềm nở. Họ thấy gương đức tin và sự nâng đỡ cúa giáo xứ. Trong lúc đó tôi nhớ đến câu chuyện ông Tôma. Ông Tôma tỏ đức tin vào Chúa Kitô sống lại ở giữa cộng đoàn làm gương cho ông ta.

Vì thế chúng ta có câu hỏi: Làm sao chúng ta có thể "làm chứng" cho người khác là Chúa Kitô đã sống lại từ cõi chết? Việc đó, chúng ta nhờ Kinh Thánh, nhờ nghe giảng, nhờ giáo huấn, nhờ chứng tá của kẻ khác, nhờ cử hành phụng vụ và bao việc khác. Đó là những điều có thể cho chúng ta giúp người do dự thời nay như ông Tôma để tin vào Chúa Kitô. Nhưng, điều chính để trả lời câu hỏi trên là bởi trong đoạn sách phúc âm hôm nay. Người ta tin vào Chúa Kitô Phục Sinh là bởi cảm nghiệm của cộng đoàn tín hữu. Và đó là câu trả lời của các người vừa mới được rửa tội. Và Chúa Kitô đã thật sự sống lại.

Tôi tin chắc là những người vừa mới được rửa tội trong đêm Vọng Phục Sinh không ngây thơ về cộng đoàn mà bây giờ họ là thành viên. Suốt năm họ được dạy dỗ sửa soạn, chắc họ đã sờ vào "vết thương" của Chúa Kitô Phục Sinh trong cộng đoàn. Không phải các thành phần giáo hữu trong cộng đoàn đều hoàn hảo. Ngay cả những người phụ trách việc dạy dỗ và những chứng nhân cho các thành phần tương lai. Điều gì giữ họ tiếp tục học giáo lý tân tòng và đưa họ đến bí tích rửa tội, ngoài ra còn những việc khác nữa, là cộng đoàn đầy thông cảm với những thành phần bị ốm đau. Ai trong chúng ta lại không bị vết thương, và khi vết thương đã lộ rõ rồi, chúng ta cũng cần được chấp nhận với việc sờ tay chữa lành của những người đã được trông thấy Chúa Phục Sinh.

Chúa Giêsu nói với ông Tôma "Vì đã thấy Thầy nên anh tin. Phúc thay những người không trông thấy mà tin". Lời nói đó rất đáng quý cho chúng ta, những người "không trông thấy" Chúa Phục Sinh như các môn đệ. Nhưng, chúng ta tin là ở giữa cộng đoàn chúng ta đã gặp Ngài. Không phải vì chúng ta thấy Chúa Giêsu tận mắt, nhưng qua nhãn quan thiêng liêng: qua ơn Chúa Thánh Linh mà Chúa Giêsu ban cho các ông trong căn phòng đóng kín cửa khi Ngài nói "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần".

Mỗi khi tác giả phúc âm cho biết về thời giờ và nơi chốn, chúng ta, độc giả, biết là nên tìm ý nghĩa sâu hơn về địa điểm và thời gian. Các lễ lạc tôn giáo kết thúc với lễ cuối tuần. Chúa Giêsu hiện ra vào ngày đầu tuần "ngày Ngài sống lại". Thánh Gioan cho chúng ta biết là điều gì hoàn toàn mới xảy ra. Quá khứ đã qua, và bây giờ chúng ta nhìn về tương lai và đời mới "vào chiều ngày thứ nhất trong tuần…". Chúa Giêsu ban cho các môn đệ Chúa Thánh Thần. Chúa Giêsu gởi các môn đệ ra đi với Chúa Thánh Thần mở cửa đã khoá ở khắp mọi nơi.

Câu chuyện Phục Sinh không chỉ là chuyện lịch sử. Thật ra là chuyện làm chứng mạnh mẻ về đức tin của một nhóm người đã thay đổi sau khi bị tản mác, thất vọng, sợ hãi, lạc hướng, bấy giờ họp nhau trong phòng đóng cửa kín vì sợ cho đời sống của họ. Sau khi họ làm chứng cho Chúa Kitô Phục Sinh, sau khi họ được lãnh nhận ơn Chúa Thánh Thần, họ thành nhóm tín hữu hăng hái, không còn sợ sệt và sẵn sàng ra đi khắp cùng trái đất.

Chúng ta có nhiều điểm giống ông Tôma là chúng ta được gọi tin tưởng vào lời người khác, đó là điều chúng ta không tự mình làm được. Nhưng, cũng như các môn đệ khác, chúng ta đã được Chúa Giêsu thổi hơi Chúa Thánh Thần trên chúng ta trong bí tích rửa tội. Và bây giờ chúng ta có kinh nghiệm của Chúa Kitô, mặc dù chúng ta không thấy Ngài. Trái lại, cũng như ông Tôma, chúng ta có kinh nghiệm Chúa Kitô Phục Sinh qua cộng đoàn tín hữu. Vì thế, chúng ta mở mắt và lắng tai nghe ở những nơi bất ngờ mà chúng ta sẽ gặp Chúa Kitô Phục Sinh, và cùng với ông Tôma chúng ta thưa "Lạy Chúa của con. Lạy Thiên Chúa của con".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP