Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 15 tháng 8 năm 2016

Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (C)


Phúc Âm: Lc 1, 39-56


Trong những ngày ấy, Maria trỗi dậy, vội vã ra đi lên miền núi, đến một thành xứ Giuđêa. Bà vào nhà ông Dacaria và chào bà Elisabeth, và khi bà Elisabeth nghe lời chào của Maria, thì hài nhi nhảy mừng trong lòng bà, và bà Elisabeth được đầy Chúa Thánh Thần, bà kêu lớn tiếng rằng:

"Bà được chúc phúc giữa các người phụ nữ, và Con lòng Bà được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Mẹ Chúa tôi đến viếng thăm? Vì này tai tôi vừa nghe lời Bà chào, hài nhi liền nhảy mừng trong lòng tôi. Phúc cho Bà là kẻ đã tin rằng lời Chúa phán cùng Bà sẽ được thực hiện".

Và Maria nói: "Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, và thần trí tôi hoan hỉ trong Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi, vì Chúa đã đoái nhìn đến phận hèn tớ nữ của Chúa. Này từ nay muôn thế hệ sẽ khen tôi có phước, vì Đấng toàn năng đã làm cho tôi những sự trọng đại, và Danh Ngài là thánh. Lòng thương xót Chúa trải qua đời nọ đến đời kia dành cho những người kính sợ Chúa. Chúa đã vung cánh tay ra oai thần lực, dẹp tan những ai thần trí kiêu căng. Chúa lật đổ người quyền thế xuống khỏi ngai vàng và nâng cao những người phận nhỏ. Chúa đã cho người đói khát no đầy ơn phước, và để người giàu có trở về tay không. Chúa săn sóc Israel tôi tớ Chúa, bởi nhớ lại lòng thương xót của Ngài. Như Chúa đã phán cùng các tổ phụ chúng tôi, cho Abraham và dòng dõi người đến muôn đời".

Maria ở lại với bà Elisabeth độ ba tháng, đoạn Người trở về nhà Mình.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (C)
Tin Mừng Lc 1, 39-56

_______________________________________________________________________________


BIẾN CỐ ĐỨC MẸ HỒN XÁC LÊN TRỜI


(Theo thị kiến của Chân Phước Anna Katharina Emmerick)


Như chúng tôi đã bắt đầu trình bày lần trước, muốn biết một chút về biến cố Đức Mẹ hồn xác lên trời phải sử dụng các bút tích ghi lại các thị kiến của chị Anna Katharina Emmerick, nữ tu dòng thánh Agostino, người được mang Năm Dấu Thánh và được các thị kiến về cuộc đời và cuộc Khổ Nạn của Chúa Giêsu cũng như cuộc đời của Đức Maria. Tuy cho đến nay các thị kiến của chị không được Giáo Quyền coi là mạc khải tư, mà chỉ như là một tác phẩm văn chương, do thi sĩ Chemens Brenatano ghi chép lại theo lời kể của chị, các thị kiến ấy có thể giúp chúng ta hiểu biết biến cố đã xảy ra như thế nào.

Số 157 liên quan tới các lời dặn dò cuối cùng, sự qua đời và việc tín thác thánh tích của Đức Maria Rất Thánh. Chị Emmerick cho biết trong các chiêm niệm này chị có bên cạnh vài thánh tích của các Tông Đồ và của các phụ nữ đạo đức. Khi rờ các thánh tích đó chị trông thấy các vị. Tông Đồ Tôma không hiện diện khi Đức Maria qua đời, vì ông đang du hành.

Ngày 14 tháng 8 năm 1821 chị kể lại thị kiến như sau: Tôi thấy bà giúp việc của Đức Trinh Nữ bị gẫy gập vì đau đớn. Bà đi lui đi tới trong căn nhà tràn ngập buồn sầu. Cái chết đang tới gần Đức Mẹ một cách rõ ràng. Mẹ nằm trên giường trong sự chờ đợi run rẩy được về với Con. Tấm khăn trùm đầu được vén lên tới trán. Mẹ hạ nó xuống khi nói chuyện với nam giới; cả hai tay Mẹ cũng lộ ra khi Mẹ ở một mình. Trong suốt thời gian này Mẹ chỉ uống vài thìa nước trái cây màu vàng. Khi chiều đến, theo ý muốn của Chúa Giêsu, Đức Thánh Trinh Nữ chuẩn bị từ biệt và chúc lành cho các Tông Đồ, các môn đệ và các phụ nữ đạo đức. Tôi thấy Người ngồi trên giường, mặt rất trắng. Phòng của Mẹ được mở ở tất cả mọi phía. Đức Maria Rất Thánh cầu nguyện, rồi chúc lành cho từng Tông Đồ một bằng cách chạm vào tay họ. Sau cùng Mẹ ngỏ lời với tất cả mọi người. Rồi Mẹ dặn dò ông Gioan những gì phải làm liên quan tới xác của Mẹ, và giao cho ông nhiệm vụ phân phát các áo của Mẹ cho bà giúp việc và một thiếu nữ thường ở gần Mẹ. Tôi thấy ông Phêrô tới gần Mẹ với một cuộn sách để viết. Rồi Đức Thánh Trinh Nữ chỉ một cái tủ lớn đựng quần áo của Mẹ, và tôi có thể trông thấy và quan sát chúng tất cả. Tôi hiểu một cách sâu xa ý nghĩa thiêng liêng gói ghém trong đó. Vì đàn ông đã rút lui ra phía trước nhà, nên tới lượt các phụ nữ vào qùy xuống trước giường của Đức Maria để được chúc lành. Tôi thấy Đức Thánh Trinh Nữ ôm hôn một trong các phụ nữ đạo đức đang cúi xuống trên Mẹ. Ông Phêrô mặc áo tư tế tuyệt đẹp cử hành Thánh Lễ. Nó giống Thánh Lễ mà ông đã cử hành trong nhà thờ của hồ tắm Betsaida ngay sau khi Chúa Kitô về trời.

Ông Phêrô vừa mới bắt đầu lễ nghi, thì tôi thấy Philipphê từ Ai Cập về với một môn đệ, và ông vội vã đến ngay đầu giường Mẹ Thiên Chúa để nhận phép lành của Mẹ. Trong khi đó Phêrô kết thúc nghi thức truyền phép và chịu Mình Thánh Chúa. Ông đã phân phát Mình Thánh Chúa cho Tông Đồ, các môn đệ và tất cả mọi tín hữu hiện diện. Đức Maria không thể trông thấy bàn thờ, nhưng cho tới khi thánh lễ kéo dài Mẹ ngồi trên giường chìm đắm trong suy niệm. Tôi thấy ông Phêrô, sau khi đã trao Bí Tích Cực Thánh cho tất cả các Tông Đồ, tiến tới để trao Bánh Thánh Thể cho Mẹ lần cuối cùng và xức Dầu cho Mẹ. Khi đó diễn ra lễ nghi cuối cùng từ biệt Đức Mẹ. Tất cả các Tông Đồ rước kiệu trọng thể theo ông Phêrô. Ông Tađêô đi trước cầm bình hương, theo sau là Phêrô với Mình Thánh Chúa đựng trong một bình có hình thánh giá, rồi tới Gioan tay bưng một đĩa trên đó có Chén với Máu Thánh và vài cái hộp. Chén Thánh giống Chén của Bữa Tiệc Ly. Bà giúp việc của Đức Maria Rất Thánh đã đem tới gần giường Đức Mẹ một cái bàn, trang hoàng như bàn thờ, với các khăn dùng cho việc phụng tự trên đó có cây đèn nhiều ngọn đốt sáng. Đức Trinh Nữ không nói lời nào, nhưng tiếp tục nhìn lên cao và xuất thần sâu xa. Mẹ rất xanh xao và bất động. Thánh Phêrô xức dầu thánh trên mặt, hai tay, hai chân và cạnh sườn nơi áo Đức Mẹ có một nếp xẻ, mà không cần phải kéo áo lên. Sau cùng thánh nhân cho Mẹ Rước Lễ. Trong khi đó các Tông Đồ đọc các lời nguyện nhỏ tiếng. Trong lúc đó tôi thấy một luồng sáng trên trời xâm nhập Đức Maria, bao bọc Mẹ hoàn toàn và thấm nhập vào trong thân xác Mẹ. Rồi Đức Trinh Nữ rơi vào một cuộc xuất thần sâu xa. Chỉ có vài phụ nữ còn ở lại bên Mẹ, vì các Tông Đồ đã trở lại bàn thờ. Sau đó các vị mới cùng các môn đệ trở lại chung quanh giường của Mẹ Maria để cầu nguyện. Trong khi đó tôi có một thị kiến tuyệt vời khác: mái căn phòng của Đức Maria không còn nữa và từ Trời rộng mở có nhiều gương mặt thiên thần ngự xuống. Giữa các thiên thần mở ra một con Đường sáng dẫn lên cho tới thành Giêrusalem trên trời. Khi đó tôi thấy Đức Maria giang hai cánh tay về con Đường ấy, lập tức hai ca đoàn các thiên thần trên các đám mây rạng ngời bao bọc linh hồn Mẹ tách rời nó khỏi Thân Xác Thánh, và thân xác bất động rơi xuống giường, hai cánh tay vẫn bắt chéo trên ngực.

Chị Emmerick kể tiếp như sau: Tôi theo Linh Hồn Rất Thánh của Mẹ, được hộ tống bởi nhiều ca đoàn thiên thần, lên thành Giêrusalem trên trời, lên tới ngai của Thiên Chúa Ba Ngôi đáng tôn thờ. Tại đây đến gặp gỡ Mẹ với tất cả sự tôn kính lớn lao tẩt cả linh hồn của các Tổ Phụ thời xa xưa. Tôi thấy trong số đó có Ông Gioakim, bà Anna, ông Giuse, bà Elidabét, ông Dakharia và Gioan Tẩy Gỉa. Rồi tôi cũng thấy Chúa Giêsu tiếp đón Đức Mẹ với tình yêu thiên linh, Người đặt vào tay Mẹ một vương trượng và chỉ cho Mẹ trái dất bên đưới Mẹ, như để ban cho Mẹ một quyền bính đặc biệt. Tôi thấy Đức Mẹ vào trong vinh quang trên trời như thế, trong khi tất cả những gì ở trên trái đất chung quanh Mẹ biến mất khỏi mắt tôi. Có lẽ ông Phêrô, ông Gioan và vài môn đệ đã có cùng thị kiến, bởi vì họ không thể ngớt mắt nhìn trời. Đa số các ông qùy. Tôi thấy một ánh sáng rất mạnh khiến Trời và đất tràn ngập ánh quang như trong ngày Chúa Kitô lên Trời. Đó là lúc Đức Maria Rất Thánh, đẹp hơn bao giờ hết, lên Trời, theo sau có nhiều linh hồn được giải thoát khỏi Luyện Ngục. Cả hôm nay nữa, trong ngày kỷ niệm cái chết của Mẹ, tôi đã trông thấy nhiều linh hồn lên Thiên Đàng. Nhiều linh hồn sẽ vào Trời vào mỗi ngày kỷ niệm cái chết của Đức Bà. Những người có lòng sùng kính Mẹ cũng sẽ được ơn thánh ấy. Khi tôi quay cái nhìn về trái đất tôi thấy Xác Đức Trinh Nữ Thánh yên nghỉ tại chỗ của nó được chiếu sáng rạng ngời, với gương mặt nở hoa, có nụ cười tế nhị, hai tròng mắt nhắm và hai cánh tay bắt chéo trước ngực.

Số 158 tả đám táng và mộ của Đức Thánh Trinh Nữ. Khi Đức Thánh Trinh Nữ bỏ Xác Thánh cũng là giờ Đấng Cứu Thế tắt thở. Giờ thứ chín. Trong khi tôi thấy các Tông Đồ, các môn đệ và các phụ nữ đạo đức cầu nguyện, tôi nhận ra một di chuyển lớn trong toàn thiên nhiên, như trong đêm Chúa Giêsu Kitô sinh ra. Tôi thấy các phụ nữ đạo đức phủ trên xác thánh một tấm mền, các Tông Đồ và các môn đệ phủ phục ở phần trước của căn nhà. Lửa trong bếp tắt, tất cả các đồ đạc khác đươc thu gọn vào một góc và phủ khăn lên trên. Các phụ nữ che mặt và ngồi trên đất trong tiền phòng của Đức Maria, kẻ ngồi người đứng và họ bắt đầu cất lên các bài ca tang chế với sự buồn bã sâu xa. Nam giới thì đội mũ của áo choàng lên đầu và cừ hành một lễ nghi tống táng: hai người trong bọn qùy, một người đàng đầu một người đàng chân của xác thánh và cầu nguyên liên tục trong một lúc, rồi họ được thay thế bằng hai người khác và cứ thế thay phiên nhau. Tôi đã trông thấy các Tông Đồ thay đổi nhau bốn lần gần Xác Rất Thánh. Con gái bà Veronica, mẹ của Gioan Marcô và nhiều phụ nữ chuẩn bị Xác cho việc chôn cất. Theo thói quen do thái họ đã mang cỏ thơm và dầu để xức Xác Thánh.

Tôi thấy Máthêu và Anrê đến chặng cuối cùng Con Đường Thập Giá của Đức Maria, nghĩa là cái hang diễn tả huyệt mộ của Chúa Kitô. Họ đào rộng cái hố để cho Xác Đức Thánh Trinh Nữ an nghỉ tại đó. Cái hang của huyệt mộ không rộng rãi như cái hang huyệt mộ của Chúa Kitô, một người có tầm vóc trung bình có thể đứng mà không phải cúi đầu. Ở cửa vào đất hơi thấp xuống và giường đặt xác thì tương ứng với thân thể con người.

Sau khi làm việc vất vả, hai Tông Đồ đặt vào đó một cái cổng nhỏ. Chung quanh hang có một ngôi vườn, giống ngôi vườn của Thánh Mộ. Có một thánh giá được khắc trên một phiến đá. Nhiều phụ nữ đến để chuẩn bị Xác Thánh của Mẹ Thiên Chúa cho việc chôn cất. Họ đốt đuốc để trông cho rõ, trong khi các Tông Đồ cùng nhau cầu nguyện trước tiền đường, Đức Mẹ chỉ được phủ với một cái áo len dài. Họ cắt vài lọn tóc của Mẹ để giữ làm thánh tích. Tôi thấy hai phụ nữ rửa xác thánh, tôi tin rằng họ cầm trong tay các miếng bọt biển. Thân xác của Mẹ được rửa vời sự kính sợ và tôn sùng, phần nào rửa xong thì được che lại ngay. Xác Thánh luôn luôn được che lại và các phụ nữ cẩn thận không để lộ trần chút nào. Tôi thấy nước trong cái chậu được đổ vào một cái hố gần nhà và chậu lại được đổ đầy nước mát khác. Sau cùng xác thánh được mặc một áo mới và được đặt trên một cái bàn.

Đức Mẹ hoàn toàn được cuốn băng vải chỉ trừ đầu ngực chân và tay. Sau thánh lễ trọng thể do thánh Phêrô cử hành và sau khi Bí tích cực thánh được phân phát cho tất cả mọi người, tôi thấy Phêrô và Gioan còn mặc lễ phục trang trọng vào trong phòng đặt xác. Gioan đem theo một bình dầu thơm; Phêrô trong khi đọc các lời nguyện, nhúng ngón cái tay phải vào bình dầu và xức trên trên trán, giữa ngực, hai tay và hai chân của Đức Maria Rất Thánh. Trên trán và trên ngực ông vẽ dấu thánh giá. Nhưng đây không phải là việc xức dầu lần cuối mà Đức Maria đã nhận rồi khi còn sống, nhưng tôi tin đây là việc tỏ lộ vinh danh đối với Xác Thánh, giống như người ta đã làm trong dịp mai táng Đấng Cứu Thế. Khi các phụ nữ đã xong việc tẩm thuốc thơm, họ bắt chéo hai cánh tay Người lại, bọc xác chặt trong các băng vải rồi đắp trên mặt một tấm khăn liệm lớn trong suốt, xem như trắng rạng ngời giữa các cỏ thơm. Khi đó họ đặt Xác Thánh vào trong một cái hòm giống như một chiếc giường nghỉ. Nó là một cái bàn với cạnh hơi nhô cao một chút và một nắp đậy phồng lên trên và rất nhẹ. Người ta đặt trên ngực Đức Mẹ một vòng hoa trắng đỏ và xanh da trời, biểu tượng cho sự đồng trinh.

Thế rồi tất cả mọi người qùy xuống, lặng lẽ khóc. Rồi họ chạm vào tay Mẹ như để nói lời chào cuối cùng, và trùm một tấm khăn lên mặt thánh của Mẹ và đậy nắp hòm lại. Sáu Tông Đồ khiêng hòm trên vai trong khi các Tông Đồ khác, các môn đệ, các phụ nữ đạo đức, và tất cả mọi người khác đi trước và theo sau đám rước xác. Tôi thấy Giacôbê Nhỏ, Bartolomeo và Anrê, Taddeo, Mattia và một người khác mà tôi không nhớ tên khiêng quan tài. Chiều đã xế bóng và đoàn rước được soi sáng bởi 4 bó đuốc. Con đường đi thắng tới Đường Đau Khổ. Hòm được bốn người đặt vào trong mộ. Rồi từng người một họ vào, khóc và từ giã một lần nữa và để hoa và dầu thơm cho Mẹ Thiên Chúa. Nhiều người qùy gối trong nỗi buồn sâu thẳm. Khi nước mắt và lời cầu nguyện đã được đổ ra tràn đầy thì trời đã tối mù và các Tông Đồ đóng cửa vào mồ lại. Tất cả mọi sự đã hết. Lối vào bị bao phủ bới một hàng rào lớn đan bằng các thứ cây xanh khác nhau, phần có hoa phần có đầy trái. Sau cùng họ lấy nước từ con suối bên cạnh tưới chân hàng dậu. Và như thế chỉ trong ít lâu người ta không nhận ra lối vào mộ nữa. Mọi người ra về đi theo các lối khác nhau, ngoại trừ vài người ở lại gần mộ để cầu nguyện ban đêm. Khi đi xuống Đường Đau Khổ nhiều người dừng lại cầu nguyện lâu dọc đường.

(Thánh Mẫu Học bài 330)

******************************************************

Lần trước chúng ta đã nghe nữ tu Anna Katharina Emmerick kể lại thị kiến Đức Mẹ qua đời và được các Tông Đồ, các môn đệ và cộng đoàn Kitô tiên khởi Giêrusalem mai táng trong mộ. Sau khi các phụ nữ đạo đức tắm xác Đức Maria, và tẩm dầu thơm, các Tông Đồ và các môn đệ đặt xác Mẹ trong một cái hòm. Thế rồi tất cả mọi người qùy xuống, lặng lẽ khóc. Rồi họ chạm vào tay Mẹ như để nói lời chào cuối cùng, và trùm một tấm khăn lên mặt thánh của Mẹ và đậy nắp hòm lại. Sáu Tông Đồ khiêng hòm trên vai trong khi các Tông Đồ khác, các môn đệ, các phụ nữ đạo đức, và tất cả mọi người khác đi trước và theo sau đám rước xác. Tôi thấy Giacôbê Nhỏ, Bartolomeo và Anrê, Taddeo, Mattia và một người khác, mà tôi không nhớ tên, khiêng quan tài. Chiều đã xế bóng và đoàn rước được soi sáng bởi 4 bó đuốc. Con đường đi thẳng tới Đường Đau Khổ (tức con đường Chúa Giêsu đã vác Thập Giá đi đến núi Sọ trong ngày thứ Sáu Tuần Thánh). Hòm được bốn người đặt vào trong mộ. Rồi từng người một họ vào, khóc và từ giã một lần nữa và để hoa và dầu thơm cho Mẹ Thiên Chúa. Nhiều người qùy gối trong nỗi buồn sâu thẳm. Khi nước mắt và lời cầu nguyện đã được đổ ra tràn đầy, thì trời đã tối mịt, và các Tông Đồ đóng cửa vào mồ lại. Tất cả mọi sự đã hết. Lối vào bị bao phủ bởi một hàng rào lớn đan bằng các thứ cây xanh khác nhau, phần có hoa, phần có đầy trái. Sau cùng họ lấy nước từ con suối bên cạnh tưới chân hàng dậu. Và như thế chỉ trong ít lâu, người ta sẽ không nhận ra lối vào mộ nữa. Mọi người ra về đi theo các lối khác nhau, ngoại trừ vài người còn ở lại gần mộ để cầu nguyện ban đêm. Khi đi xuống Đường Đau Khổ nhiều người dừng lại cầu nguyện lâu dọc đường.

Nơi số 159 chị Emmerick kể tiếp như sau: Trong khi vài Tông Đồ và nhiều phụ nữ đạo đức cầm trí cầu nguyện và hát các bài thánh ca trong vườn trước hang đá lấp kín, bỗng tôi thấy một vinh quang được tạo thành bởi ba ca đoàn các thiên thần và các linh hồn tốt lành bao quanh một cảnh hiện ra: Chúa Giêsu Kitô với các vết thương rạng ngời ánh sáng mạnh mẽ ở gần linh hồn Đức Maria Rất Thánh. Các ca đoàn thiên thần gồm các trẻ em, tất cả đều không rõ ràng bởi vì chỉ xuất hiện trong một hình thể ánh sáng lớn. Tuy nhiên, tôi trông thấy linh hồn Đức Thánh Trinh Nữ theo Hình ảnh của Chúa Giêsu, cùng Con Mẹ xuống dốc tảng đá của Mộ, và ngay sau đó ra khỏi mộ với thân xác rạng ngời giữa các dòng suối ánh sáng sống động, rồi tôi thấy Mẹ lên với Chúa và với tất cả vinh quang thiên thần về thành Giêrusalem trên trời. Sau đó mọi rạng rỡ biến mất. Trời yên lặng, có sao khép lại trên trái đất. Tôi thấy các phụ nữ đạo đức và các Tông Đồ sấp mặt xuống đất, rồi nhìn lên cao, với sự kinh ngạc và tôn kính sâu xa. Tôi cũng thấy vài người, khi trở về nhà, đi qua trước các chặng Đường Thánh Giá, bất thình lình dừng lại kinh ngạc chiêm ngưỡng làn ánh sáng trên tảng đá của Mộ. Với điềm lạ này Xác Thánh của Mẹ Thiên Chúa đã lên Trời.

Khi đó các Tông Đồ rút lui. Họ suy niệm và nghỉ ngơi trong các túp lều họ đã dựng lên bên ngoài nhà của Đức Thánh Trinh Nữ. Trái lại một vài phụ nữ ở lại để giúp người đàn bà giúp việc trong nhà, đi nghỉ đàng sau bếp lửa, nơi người đầy tớ của Đức Maria Rất Thánh đã dọn đẹp tất cả mọi sự. Chỗ cầu nguyện xem ra được dọn dẹp và giống như một nhà nguyện nhỏ, trong đó các Tông Đồ cầu nguyện và cử hành Thánh Lễ ngày hôm sau. Sáng ra, trong khi các Tông Đồ cầu nguyện trong nhà, tôi thấy ông Toma tới với hai môn đệ Gionata và một người khác rất đơn sơ, đến từ quốc gia nơi vị Vua ở xa nhất trong ba Vua đã cai trị.

Toma, sau khi nhận được tin cái chết của Đức Maria Rất Thánh, đã khóc như một đứa bé và cùng với Gionata qùy xuống trước giường Đức Trinh Nữ. Các phụ nữ đã rút lui, và người môn đệ kia theo các chỉ dẫn của Toma chờ ở bên ngoài nhà. Tôi thấy nhiều người khác tới cầu nguyện lâu giờ trong cùng tư thế ấy. Họ vừa xong các lời cầu nguyện thì các Tông Đồ nâng họ dậy, ôm hôn chào đón họ và đưa cho họ bánh, mật ong và vài thứ giải khát trong tiền phòng của căn nhà. Rồi tất cả cùng nhau cầm trí cầu nguyện.

Toma và Gionata bày tỏ ước muốn viếng Mộ Đức Trinh Nữ Thánh. Khi đó các Tông Đồ và tất cả mọi người khác đốt đuốc được sửa soạn cắm trên các cây, đi đến mộ theo Con Đường Thánh Giá. Họ không nói nhiều, nhưng suy niệm sâu xa tại các chặng các khổ đau của Chúa và nỗi đớn đau của Mẹ Thánh. Khi đến hang Mộ tất cả đều qùy gối, rồi Toma và Gionata vội vã đến cửa vào của hang, Gioan đi theo họ. Hai môn đệ dỡ các cành cây lấp hang đá ra. Hai Tông Đồ vào trong cùng với Gioan và qùy xuống với lòng tôn kính trước giường mộ của Đức Trinh Nữ. Khi đó Gioan tới gần hòm, và sau khi đã tháo dây chằng, ông mở nắp hòm ra. Họ đến gần với các ngọn đuốc và với sự cảm động sâu xa họ nhận thấy rằng các vải liệm Xác Thánh qúy báu trống rỗng. Gioan lớn tiếng gọi những người khác: “Các anh hãy đến đây và nhìn xem phép lạ! Xác Thánh không còn nữa”. Từng hai người một, tất cả đều vào trong hang mộ và nhận thấy các khăn liệm trống rỗng. Như nhận được cùng một lệnh, tất cả đây đó, bên trong và bên ngoài hang mộ mọi người đều quỳ xuống, ngây ngất vì cảm động, và cầu khẩn Mẹ dịu hiền. Khi đó họ nhớ tới đám mây trắng và sáng họ đã thấy bay lên cao, ngay sau khi chôn cất Đức Mẹ.

Tôi thấy Gioan lượm các vải liệm Đức Thánh Trinh Nữ từ hòm đựng xác với sự kính cẩn sâu xa. Ông gấp chúng lại, đặt chung lại với nhau và đem theo mình, sau khi đã đậy nắp hòm và cột trở lại với các dây màu đen. Lối vào mộ lại được đóng lại với các bụi cây và tất cả lại theo Con Đường Thập Giá ra về và cầu nguyện với các Thánh Vịnh. Tôi thấy Gioan kính cẩn đặt các khăn liệm trên bàn, trước nhà nguyện của Đức Trinh Nữ. Tôi thấy họ cầu nguyện ở đó, trong khi Phêrô thì suy niệm riêng, có lẽ ông chuẩn bị cho Thánh Lễ.

Và thật thế, một lúc sau thánh Phêrô cử hành lễ trọng trước nhà nguyện của Đức Maria Rất Thánh. Những người khác cùng hát theo bè. Tôi thấy các Tông Đồ và các môn đệ kể cho nhau nghe các kinh nghiệm và tất cả những gì đã xảy ra trong sứ mệnh của họ trên thế giới trong việc rao truyền Tin Mừng cho các dân tộc. Vào tối đó họ thực hành rất nhiều việc đạo đức. Rồi tất cả các môn đệ từ biệt nhau để trở về với nhiệm vụ của mình.

Trong căn nhà của Đức Maria Rất Thánh chỉ còn lại các Tông Đồ, Toma, người đầy tớ trung thành và Gionata. Tôi thấy họ chú ý trong mấy ngày trang hoàng Con Đường Thánh Giá: họ dọn cỏ, và thay vào đó họ trồng hoa và các cây cảnh đẹp. Họ quét dọn và trang hoàng ngôi vườn. Họ làm một con đường mới chung quanh đỉnh đồi và mở ra một lỗ xuyên qua tảng đá, qua đó có thể nhìn vào giường mộ, nơi Mẹ Chúa Giêsu Kitô đã yên nghỉ. Sau cùng họ dựng trên hang mộ một ngôi nhà nguyện nhỏ với một bàn thờ nhỏ, đàng sau họ treo một tấm màn thêu hình Đức Mẹ. Nó là một công việc rất đơn sơ, trong đó Mẹ Thiên Chúa được diễn tả trong áo lễ hội màu đen, ngọc lam và đỏ.

Căn nhà của Đức Maria Rất Thánh đã đựơc biến thành một nhà thờ, nơi cử hành Thánh Lễ, trong đó tất cả mọi người qùy cầu nguyện với hai tay giơ cao lên Trời. Người đầy tớ và vài phụ nữ ở lại trong căn nhà đó với hai môn đệ, một trong hai người là mục đồng chào đời bên kia bờ sông Giọcđan. Những người ở trong nhà thánh có nhiệm vụ hướng dẫn đàng thiêng liêng cho các tín hữu sống chung quanh.

Thế rồi các Tông Đồ chia tay nhau. Bartolomeo, Simone, Giuđa, Taddeo, Philiphê, và Mátthêu ra đi để trở về nơi có sứ mệnh của Thiên Chúa. Những người khác cùng nhau rong ruổi trên đất nước Palestina rồi chia tay nhau. Gioan còn ở lại một thời gian trong nhà. Nhiều phụ nữ vá các môn đệ trở lại Giêrualem, nơi Maria mẹ của Mạccô đã mở một cộng đoàn dòng tu với hai mươi phụ nữ.

Ngày 22 tháng 8 Chị Anna Katharina Emmerick kết thúc thị kiến về cuộc đời của Mẹ Thiên Chúa như sau:

“Chỉ có Gioan là còn ở trong nhà Đức Mẹ, tất cả mọi người khác đều đã ra đi. Theo ý muốn của Đức Thánh Trinh Nữ, ông chia các áo cho người nữ tỳ và người đàn bà kia. Trong số các áo qúy báu còn có chiếc do các Thánh Đạo Sĩ biếu tặng. Tôi thấy có hai áo rất trắng như tuyết, các áo choàng khá dài, vài khăn voan, cũng như vài cái chăn và các thảm, cả cái áo có sọc mà Đức Maria đã mặc tại Cana và trên con Đường Thánh Giá Giêrusalem. Tôi còn có một danh sách ngắn tất cả các áo của Đức Mẹ. Vài cái là các thánh tích tuyệt diệu còn được giữ trong Giáo Hội, chẳng hạn như áo cưới màu xanh da trời, viền vàng và phủ hoa hồng, mà người ta dùng để để may một khăn trang hoàng nhà thờ Bethesda tại Giêrusalem. Đức Maria Rất Thánh đã chỉ mặc chiếc áo này trong ngày cưới. Tại Roma còn giữ vài áo của Đức Mẹ như dấu tích rất thánh. Tất cả lịch sử, các câu chuyện và các cuộc du hành này đã được thành toàn trong sự bí ẩn của một cuộc sống rất thinh lặng, được rèn luyện trong tình yêu và trong đau khổ, một cuộc sống không biết tới sự lo âu và giao động của ngày nay.

(Thánh Mẫu Học bài 331)

Linh Tiến Khải