Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 21 tháng 8 năm 2016

Chúa Nhật XXI Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 13, 22-30


Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: 'Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi'. Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi từ đâu tới'. Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: 'Chúng tôi đã ăn uống trước mặt ngài và ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi'. Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: 'Ta không biết các ngươi tự đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta'. Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết và những người trước hết sẽ nên sau hết".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật 21 Thường Niên Năm C
(Isaia 66:18-21; T.vịnh 117; Do Thái 12:5-7, 11-13; Luca 13:22-30)


Chi Tiết Hay:
• (c.22) Lên Giêrusalem, đối với Đức Giêsu có nghĩa là đi để thực thi thánh ý của Cha, mặc dù đó là chịu cực hình và chịu chết. Đức Giêsu cũng dùng dịp này để dạy dỗ các môn đệ cách sống của một Kitô hữu.
• (c.23) “... Người được cứu thoát thì ít”. Đức Giêsu khi trả lời câu hỏi này đã chuyển sự chú ý từ con số người được cứu thoát sang việc chú ý vào ai là người sẽ được cứu thoát: những ai biết đi vào qua cửa hẹp
• (c.24) "Tranh đấu để vào" nói lên hai điều: thứ nhất là sự cố gắng phải có của những ai muốn được cứu rỗi, thứ hai nói lên sự việc không phải tất cả mọi người sẽ đạt được mục đích này.
• "Cửa hẹp". Đức Giêsu cũng chính là cửa (xem Gioan 10:7). Chúng ta được cứu rỗi do chấp nhận bước theo Đức Giêsu mặc dù phải chết cho chính mình.
• (c.25) Không phải chỉ có sự chật hẹp của khung cửa vào là chướng ngại phải vượt qua mà thôi, nhưng thời gian cũng là yếu tố quan trọng: "Một khi chủ nhà đã đứng dậy và khóa cửa lại" thì không ai, dù là "ít người" (23) hoặc "nhiều người" (25) và ngay cả "anh em" nữa (25) cũng sẽ không vào được.
• "Có nhiều người sẽ tìm cách vào mà không đủ sức" ở đây không phải là sức lực thể lý nhưng là sức mạnh tâm linh để trung thành với ơn gọi làm môn đệ và bước theo Đức Giêsu lên Giêrusalem.
• (c.27) Làm môn đệ của Đức Giêsu đòi hỏi nhiều hơn là chỉ biết Ngài và những lời giáo huấn của Ngài, nhưng đòi hỏi ta phải cùng chia sẻ cuộc sống, sứ mạng để cùng chết và cùng phục sinh với Ngàị
• (c.29) Vương Quốc của Thiên Chúa được ví như một yến tiệc. Những ai không muốn cam kết sống theo giáo huấn của Đức Giêsu sẽ bị để đứng bên ngoài. Nhưng do lòng nhân từ của Thiên Chúa, tất cả mọi người từ đông tây nam bắc nếu chấp nhận, đều được mời gọi.
• (c.30) Là người đứng chót hết nghĩa là biết chết đi cho chính mình, biết đi qua cửa hẹp mà vào. Đây là điều Đức Giêsu mời gọi những người đứng đầu hãy xuống hàng chót.

Một Điểm Chính:
Muốn được cứu rỗi chúng ta cần trở nên những môn đệ trung tín sẵn lòng chết đi cho chính mình và cùng bước theo Đức Giêsu lên Giêrusalem.

Suy Niệm:
1. Để tranh đấu mà qua được cửa hẹp tôi cần thay đổi những gì trong cuộc sống?
2. Tôi được mời gọi trở nên bé nhỏ trong phương diện nào?

_______________________________________________________________________________


SỐNG VÀ HÀNH ĐỘNG ĐÚNG THEO LỜI CHÚA


(Isaia 66:18-21; T.vịnh 117; Do Thái 12:5-7, 11-13; Luca 13:22-30)


Đoạn sách của Isaia đọc hôm nay thuộc về chương 3 (56-66) của sách Isaia. Không biết tác giả phần này là ai. Nhủng đã viết về dân Israel trỏ̉ về quê hủỏng một cách vinh quang sau khi bị lưu đày. Dân Israel, và cách riêng thành thánh Giêrusalem sẽ là chủ́ng nhân của quyền uy và vinh quang cao cả của Thiên Chúa, Đấng đã củ́u ngủỏ̀i bị thua trận. Vinh quang đó sẽ chiếu sáng tủ̀ nỏi trung tâm thỏ̀ phủọ̉ng và chính trị của đất nủỏ́c đã bị phá huỷ là Giêrusalem. Nhủng, sụ̉ phục hồi sẽ gồm nhiều đất nủỏ́c hơn là chỉ một quốc gia. Tất cả mọi ngủỏ̀i sẽ đủọ̉c chung hưởng, và sẽ đủọ̉c kết hợp nên một dân thánh.

Dân chúng đã trở mặt với Thiên Chúa, và liên minh vỏ́i các dân tộc khác, và đã thỏ̀ phủọ̉ng các thần khác. Hệ quả của sụ̉ tin tủỏ̉ng đó đã làm họ bị sa ngã và bị đi lưu đày. Nhủng Thiên Chúa không bỏ rơi họ. Ỏ̉ nỏi lưu đày có một nhóm nhỏ vẫn trung thành mặc dù họ bị đau khổ và cảm thấy nhủ Thiên Chúa không có ỏ̉ đó vỏ́i họ. Nhóm nhỏ nhủ̃ng ngủỏ̀i trung thành này có thể là "dấu chỉ" mà ngôn sủ́ nói đến. Họ là nhủ̃ng nhân chủ́ng mạnh mẽ cho Thiên Chúa "chúng sẽ loan báo vinh danh của Ta giủ̃a các nủỏ́c". Thiên Chúa định dùng họ để công bố sụ̉ trung thành và quyền uy của Ngài cho các nủỏ́c, và đủa các nủỏ́c vào thành thánh của Thiên Chúa. Và một Giêrusalem mỏ́i sẽ bao gồm dân chúng của tất cả các nủỏ́c.

Chúa Giêsu là gủỏng mẫu cho chúng ta nhủ nhủ̃ng ngủỏ̀i trung thành đã qua một thỏ̀i gian thủ̉ thách, và cả đến sụ̉ chết, họ cũng vẫn tin tủỏ̉ng vào Thiên Chúa. Qua Chúa Giêsu, dân chúng đủọ̉c biết sụ̉ trung tín của Thiên Chúa. Nhủ̃ng gì đã bị tàn phá, bấy giỏ̀ đủọ̉c trỗi dậy, nhủ̃ng gì đã chết bấy giỏ̀ đã đủọ̉c sụ̉ sống mỏ́i. Đối vỏ́i Isaia, một nhóm nhân chủ́ng sẽ loan báo tin mủ̀ng Thiên Chúa sẽ trỏ̉ lại yêu thủỏng, và sẽ mời gọi tất cả dân chúng đến Giêrusalem để trông thấy vinh quang và uy lực cùng sụ̉ trung tín của Thiên Chúa. Đối vỏ́i chúng ta, Chúa Giêsu là "dấu chỉ" sụ̉ tín trung của Thiên Chúa, Đấng đã làm cho Chúa Giêsu sống lại tủ̀ kẽ chết, bây giỏ̀ cho chúng ta sụ̉ sống mỏ́i nhủ thế qua Chúa Giêsu.

Người thuyết giảng có thể cho thí dụ khác về "dấu chỉ" chủ́ng nhân trung thành vỏ́i Thiên Chúa qua sụ̉ đau khổ và hình nhủ thất bại. Các tín hủ̃u yếu đau trong giáo xủ́ thật là dấu chỉ của sụ̉ trung thành. Họ không chối bỏ Thiên Chúa, và Thiên Chúa cũng không buông trôi họ qua sụ̉ đau yếu của họ. Nếu giáo xủ́ có thói quen có ngủỏ̀i rước Mình Thánh Chúa cho ngủỏ̀i đau yếu và ngủỏ̀i bại liệt không ra khỏi nhà đủọ̉c, thì đây là dịp nói lên dấu chỉ trung thành vỏ́i Thiên Chúa. Hãy nhắc tín hủ̃u trong giáo xủ́ là các ngủỏ̀i đau yếu là nhủ̃ng dấu chỉ mạnh mẽ chủ́ng tỏ sụ̉ trung tín của Thiên Chúa. Nhủ̃ng ngủỏ̀i đau yếu giúp chúng ta nhỏ́ lại là Thiên Chúa và cộng đoàn tín hủ̃u không quên họ trong lúc họ bị đau yếu bệnh hoạn. Đau yếu là hình thức nhủ bị "lưu đày" nỏi đất lạ, mất cả sụ̉ sống thủỏ̀ng tình. Nhủng, ngủỏ̀i đau yếu có thể là dấu chỉ Thiên Chúa nâng đỏ̃ chúng ta và Thiên Chúa cùng cộng đoàn không quên chúng ta khi chúng ta bị lưu đày.

Hôm nay nghe phúc âm, chúng ta có cảm giác ỏ̉ ngay đúng chỗ. Chúng ta đang ỏ̉ trong nhà thỏ̀, thỏ̀ phủọ̉ng cùng chung vỏ́i nhau. chúng ta nghe lỏ̀i Chúa Giêsu giảng dạy, và cầu nguyện. Có thể chúng ta có cảm giác an toàn. Chúng ta làm đúng việc, ỏ̉ đúng chỗ. Nhủng, theo thủỏ̀ng lệ, Chúa Giêsu là ngủỏ̀i "phá rối sụ̉ bình an". Và nhủ thủỏ̀ng lệ Chúa Giêsu nói lỏ̀i dụ ngôn để thủ́c tĩnh chúng ta ra khỏi sụ̉ an toàn và đặt câu hỏi về sụ̉ thoải mái của chúng ta.

Trong xã hội Chúa Giêsu cũng nhủ trong xã hội của chúng ta, có ngủỏ̀i "trong cuộc" và ngủỏ̀i "ngoài cuộc". Ngủỏ̀i trong cuộc là ngủỏ̀i sinh ra trong một gia đình hay trong một nhóm. Hoặc ngủỏ̀i đó đủọ̉c mỏ̀i đến vỏ́i một gia đình hay một nhóm. Và bỏ̉i thế nếu ngủỏ̀i đó buồn phiền vị bị sa thải nhủ̃ng ngủỏ̀i trong câu chuyện chủ́ng minh là ngủỏ̀i đó là thành phần trong nhóm. "Chúng tôi đã tủ̀ng ăn uống trủỏ́c mặt ngài, và ngài đã tủ̀ng giảng dạy trên các đủỏ̀ng phố của chúng tôi". Nhủng, Chúa Giêsu nói là cần phải nhiều hỏn thế. Trủỏ́c đó trong đoạn sách này Chúa Giêsu nói rõ là sụ̉ sám hối và thay đổi đỏ̀i sống là điều cần thiết. Họ nói vò́i Ngài "nhủng Ngài đã giảng dạy trên đủỏ̀ng phố chúng tôi". Câu hỏi vỏ́i họ là "Đúng, nhủng anh em có theo lỏ̀i tôi giảng dạy hay không và có thay đổi đỏ̀i sống anh em hay không?". Hay chỉ là thành phần của giáo xủ́, ngay cả đi nhà thỏ̀ thủỏ̀ng xuyên cũng chủa đủ. Đỏ̀i sống chúng ta phải có sụ̉ sống, sụ̉ chết và sụ̉ sống lại của Chúa Giêsu. Chúng ta đã đủọ̉c ỏn tha thủ́, nhủng phải có sụ̉ thay đổi lối sống để đáp lại ỏn tha thủ́ đó.

Có điều nguy hiểm là chúng ta xem nhà thỏ̀ nhủ một lâu đài có hào sâu bao quanh. Mỗi tuần một lần, sau khi chuông nhà thỏ̀ rung lên thì chiếc cầu qua đủỏ̀ng hào sẽ hạ xuống, và chúng ta bủỏ́c qua cầu tủ̀ đỏ̀i sống chúng ta bên ngoài vào đỏ̀i sống "nhà thỏ̀" là nỏi thực hiện phụng vụ, hát và đọc kinh. Rồi sau đó chúng ta ra khỏi nhà thỏ̀ trỏ̉ về vỏ́i "đỏ̀i sống thật sụ̉" hằng ngày, cầu bắt qua hào sâu lại đủọ̉c kéo lên cho đến lúc chúng ta trỏ̉ lại tuần sau. Nếu đó là điều diễn tả đỏ̀i sống chúng ta, nếu "đỏ̀i sống" chúng ta bên ngoài không chủ́ng tỏ được sụ̉ biến chuyển do tác động của lời Chúa Giêsu đến trong đỏ̀i sống chúng ta thì Chúa Giêsu sẽ nói "Ta không biết các anh tủ̀ đâu đến". Chúng ta không thuộc về gia đình của Ngài, chúng ta không là thành phần của cộng đoàn mỏ́i mà Chúa Giêsu đến để mỏ̀i chúng ta vào.

Câu mỏ̉ đầu của bài phúc âm hôm nay nhắc chúng ta là Chúa Giêsu đang trên đủỏ̀ng đi lên Giêrusalem. Đến đó Chúa Giêsu sẽ cho chúng ta thấy sụ̉ hy sinh của Ngài sẽ ban cho chúng ta. Bởi đó điều gì Chúa Giêsu nói trong phúc âm hôm nay là đủọ̉c nhìn qua nhãn quan sụ̉ chết và sụ̉ sống lại của Ngài. Các trích đoạn Luca (9: 51-18: 4) là phần của câu chuyện ngày dài trên đủỏ̀ng đi. Không phải là một ngày theo địa dủ, nhủng là ngày nói về ý nghĩa ngày của đỏ̀i sống chúng ta qua ánh sáng của Chúa Giêsu. Đỏ̀i sống chúng ta đủọ̉c diễn tả nhủ ngày đủỏ̀ng vỏ́i lúc khỏ̉i đầu và lúc cuối. Thầy giảng David Buttrick tóm tắt nhủ sau: "Đỏ̀i sống chúng ta rất ngắn ngủi nhủ một dấu phết giủ̃a ngày sinh và ngày tủ̉ trên bia mộ". Mặc dù lỏ̀i Chúa Giêsu nói hỏi củ́ng rắn, đó là lỏ̀i nói than thỏ̉ ban cho chúng ta ân huệ giúp chúng ta trỏ̉ về sụ̉ thật. Thỏ̀i gian ngắn ngủi nhủ "dấu phết giủ̃a ngày sinh và ngày tủ̉ trên bia mộ". Chúng ta cần suy nghĩ chúng ta đang ỏ̉ đâu, chúng ta định đi về đâu, và chúng ta đang làm gì để đạt đến đích đó?

Dụ ngôn của Chúa Giêsu hôm nay nói rõ là sinh trủỏ̉ng trong một gia đình tín hủ̃u, sống trong một cộng đoàn tín hủ̃u vẫn chủa đủ. Ngủỏ̀i khác sẽ "chiếm mất vị trí của mình nỏi bàn tiệc trong vương quốc của Thiên Chúa" vì họ đã nghe và đáp lại lỏ̀i Chúa Giêsu. Trong khi nhủ̃ng ngủỏ̀i chỉ là "thành viên" sẽ bị bỏ qua vì họ không dấn thân thực hiện những việc họ phải làm. Có thể có nhủ̃ng ngủỏ̀i không hề đi nhà thỏ̀ nhưng sẽ ngồi vào bàn tiệc của Thiên Chúa trủỏ́c chúng ta vì đỏ̀i sống của họ phản ảnh đỏ̀i sống Chúa Giêsu hỏn chúng ta. Đó là lỏ̀i nói củ́ng rắn hôm nay của Đấng muốn thủ́c tỉnh chúng ta ra khỏi sụ̉ an toàn của chính mình.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP