Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 7 tháng 8 năm 2016

Chúa Nhật XIX Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 12, 32-48 {hoặc Lc 12, 35-40}


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Hỡi đoàn bé nhỏ, các con đừng sợ, vì Cha các con đã vui lòng ban nước trời cho các con. Các con hãy bán những của các con có mà bố thí. Hãy sắm cho các con những túi không hư nát, và kho tàng không hao mòn trên trời, là nơi trộm cướp không lai vãng và mối mọt không làm hư nát. Vì kho tàng các con ở đâu, thì lòng các con cũng ở đó.

"Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ. Phúc cho những đầy tớ nào khi chủ về còn thấy tỉnh thức: Thầy bảo thật các con, chủ sẽ thắt lưng, đặt chúng vào bàn ăn, và đi lại hầu hạ chúng. Nếu canh hai hoặc canh ba, chủ trở về mà gặp thấy như vậy, thì phúc cho các đầy tớ ấy. Các con hãy hiểu biết điều này là nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, ắt sẽ tỉnh thức, không để nó đào ngạch nhà mình. Cho nên các con hãy sẵn sàng: vì giờ nào các con không ngờ, thì Con Người sẽ đến".

Phêrô thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy nói dụ ngôn đó chỉ về chúng con hay về mọi người?" Chúa phán: "Vậy con nghĩ ai là người quản lý trung tín khôn ngoan mà chủ đã đặt coi sóc gia nhân mình, để đến giờ phân phát phần lúa thóc cho họ? Phúc cho đầy tớ đó, khi chủ về, thấy nó đang làm như vậy. Thầy bảo thật các con, chủ sẽ đặt người đó trông coi tất cả gia sản mình. Nhưng nếu đầy tớ ấy nghĩ trong lòng rằng: "Chủ tôi về muộn", nên đánh đập tớ trai tớ gái, ăn uống say sưa: chủ người đầy tớ ấy sẽ về vào ngày nó không ngờ, vào giờ nó không biết, chủ sẽ loại trừ nó, và bắt nó chung số phận với những kẻ bất trung. Nhưng đầy tớ nào đã biết ý chủ mình mà không chuẩn bị sẵn sàng, và không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. Còn đầy tớ nào không biết ý chủ mình mà làm những sự đáng trừng phạt, thì sẽ bị đòn ít hơn. Vì người ta đã ban cho ai nhiều, thì sẽ đòi lại kẻ ấy nhiều, và đã giao phó cho ai nhiều, thì sẽ đòi kẻ ấy nhiều hơn".

Hoặc bài vắn này: Lc 12, 35-40

Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.”

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XIX Thường Niên (C)
(Khôn ngoan 18:6-9; T.vịnh 33; Do Thái 11:1-2, 8-19; Luca 12:32-48)


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này quen gọi là dụ ngôn người giàu khờ dại và chỉ được ghi lại trong Phúc Âm thánh Luca. Dụ ngôn khi hai anh em tranh chấp về vấn đề chia gia tài.
• (c.13) Trong luật thừa tự ghi trong sách Dân Số 27:1-11 và Đệ Nhị Luật 21:15-17, gia tài của người cha được để lại cho các người thừa tự theo thứ tự như sau: con trai, con gái, anh em, chú bác và người bà con gần. Người con trưởng khi nào cũng được hưởng phần lớn nhất. Theo luật Roma, gia tài phải chia chỉ khi có sự đồng ý của tất cả mọi người liên hệ, trong khi luật Do Thái cho phép một người có quyền đòi chia gia tài (Luca 15:12 - dụ ngôn người con hoang đàng).
• (c.14) Đức Giêsu được mời làm xử án và người giải hòa trong một tranh chấp mà thời nay thường được xếp vào trường hợp của luật dân sự. Vào thời đó, không có sự phân biệt rõ ràng giữa các loại luật lệ, thầy rabbi có thể trả lời trong mọi tranh chấp ngay cả tranh chấp trong gia đình. Đức Giêsu tránh không muốn dính vào sự tranh chấp bởi lòng tham lam mà dùng cơ hội để dạy về cạm bẩy do của cải.
• (cc.17-19) Chữ "tự mình" được dùng đi dùng lại nhiều lần để nhấn mạnh về sự tự trung tự đại của người giàu có. Trong chương trình của ông, không gì đếm xỉa tới gia đình, người láng giềng hoặc về Chúa.
• (cc.20-21) Chúa kết án người giàu có là người khờ dại bởi vì ngay cả khi đã dự liệu thật kỹ càng ông cũng không biết giờ nào mình sẽ bị cất đi thì tại sao ông lại phải thu tích của cải nhiều như vậy.

Một Điểm Chính:
Mục đích của cuộc đời không phải là làm giàu của cải vật chất, mà làm giàu những gì dưới mắt của Thiên Chúa. Đó là chia sẻ những gì mình có cho người khốn cùng.

Suy Niệm:
1. Khi gặp phải những tranh chấp trong gia đình anh em, tôi phải dùng sức mạnh nào để giảng hòa sự khác biệt?
2. Cũng như người giàu có trong dụ ngôn, tôi có dùng quá nhiều thời giờ và sức lực để làm giàu và để dự tính một tương lai bảo đảm sung túc không? Tương lai đó có hoàn toàn thuộc về tôi chăng? Tôi quên gì trong dự tính đó?
3. Tôi dùng của cải thế nào? Nó có phải hoàn toàn là do công sức của tôi hay là món quà của Thiên Chúa? Làm thế nào để tôi quân bình giữa những gì cần có và những gì xa xỉ?

_______________________________________________________________________________


HÃY TRỞ NÊN NGƯỜI QUẢN GIA TRUNG TÍN CỦA CHÚA


(Khôn ngoan 18:6-9; T.vịnh 33; Do Thái 11:1-2, 8-19; Luca 12:32-48)


Chẳng khó khăn gì vẽ nên quang cảnh xã hội thỏ̀i Chúa Giêsu sống. Nó thấm nhiễm vào chúng ta qua các dụ ngôn Ngài dạy và ngay cả củ̉ chỉ Ngài chủ̃a lành trong nhủ̃ng năm thi hành sứ vụ của Ngài. Thật là một xã hội có nhiều đau khổ nhủ xã hội chúng ta. Thí dụ: có bệnh tâm thần đã thay đổi hẵn thái độ của dân chúng một cách lạ lùng và gây sọ̉ hãi cho gia đình. Ngủỏ̀i thân thủỏng không thể nào giải thích sụ̉ thay đổi đột ngột tận cùng của con ngủỏ̀i. Vì thế họ đỗ lỗi là hành vi quỷ dủ̃ xâm chiếm ngủỏ̀i bệnh. Mặc dù ngủỏ̀i bệnh thật bị quỷ ám hay không, hay chỉ bị bệnh tâm thần. Chúa Giêsu đã giúp họ và chủ̃a lành cho họ.

Trong dụ ngôn, có ngủỏ̀i nô lệ, có ngủỏ̀i tôi tỏ́ khẩn khoản cần việc làm. Và dụ̉a vào dụ ngôn hôm nay, nhủ̃ng ngủỏ̀i đó đã bị lọ̉i dụng. Xã hội chúng ta cách xã hội thỏ̀i đó 20 thế kỷ. Nhủng thỏ̀i đó cũng có kẻ trộm xông vào nhà nhủ thỏ̀i nay. Thỏ̀i đó có tôi tớ và ngủỏ̀i làm công bị lọ̉i dụng áp bủ́c. Chúa Giêsu dạy là sụ̉ bất công và tham nhũng là nhủ̃ng điều sai trái. Nhủng, Chúa Giêsu có thể dùng thí dụ trong đỏ̀i sống hằng ngày thỏ̀i đó để làm dân chúng để ý và dạy họ về sụ̉ hiện diện mỏ́i của Thiên Chúa trong xã hội qua lỏ̀i Ngài dạy và chủ̃a lành.

Hôm nay, để nhấn mạnh một điều, Chúa Giêsu thích trỏ̉ lại với đỏ̀i sống của dân chúng trong truyện kể rằng: Một kẻ trộm đột nhập vào một ngôi nhà và một ngủỏ̀i chủ nhà đi xa thình lình trở về phạt những ngủỏ̀i tôi tỏ́ cai quản công việc trong nhà đã lạm quyền và lọ̉i dụng các tôi tỏ́ khác.

Chúa Giêsu có phải là kẻ trộm hay không? Không đâu. Trừ khi bạn muốn nói Chúa Giêsu ăn cắp trái tim của chúng ta. Ngài có phải là ngủỏ̀i chủ nhà khó khăn đòi hỏi nhiều hay không? Không đâu, theo củ̉ chỉ Ngài đối vỏ́i ngủỏ̀i tội lỗi. Dù vậy chúng ta nên tìm thấy điểm chính tốt nhất là phải trung thành vỏ́i bổn phận của chúng ta, và không nên có thái độ nhủ ngủỏ̀i miền nam Hoa Kỳ gọi là "thiếu đủ́c hạnh".

Sau khi Chúa Giêsu dạy dụ ngôn về ngủỏ̀i chủ nhà trỏ̉ về thình lình, thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu "Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi ngủỏ̀i?". Trong phúc âm, thánh Phêrô là đại diện các lãnh đạo trong giáo hội. Vì thế chúng ta hãy chú trọng đến điều Chúa Giêsu dạy về việc canh thủ́c, trung thành vỏ́i việc lo lắng và trách nhiệm làm tôi tỏ́ của Thiên Chúa trong giáo hội. Hình nhủ thánh Luca viết về cộng đoàn giáo hủ̃u thỏ̀i đó, đang lúc họ gặp khó khăn về các vị lãnh đạo, không nhủ nhủ̃ng vấn đề các vị lãnh đạo trong giáo hội hiện nay.

Dụ ngôn hôm nay chú trọng đến hình ảnh nhủ đột nhập vào nhà, và ỏ̉ xa về thình lình. Nhủ̃ng ngủỏ̀i có trách nhiệm điều khiển, hướng dẫn linh hồn, và nhủ̃ng ngủỏ̀i có trọng trách về vấn đề xã hội, nhủ ngủỏ̀i áp bủ́c lọ̉i dụng ngủỏ̀i làm công, sẽ bị xét xủ̉ về việc lo lắng cho công việc trong nhà và sụ̉ an toàn cho các tôi tỏ́.

Trong khi điểm quan trọng nhất trong dụ ngôn này là một cảnh cáo cho các vị lãnh đạo của cộng đoàn KiTô hủ̃u trong cách này hay cách khác chúng ta tất cả là "tôi tớ quản lý" và chúng ta có trách nhiệm trong nhà Chúa, góc này hay góc khác. Hình nhủ vỏ́i chúng ta, các môn đệ, chúng ta có nhiều thỏ̀i gian để sắp đặt mọi sụ̉ trong đỏ̀i sống chúng ta. Nhủng, nhủ̃ng dụ ngôn này là câu chuyện trỏ̉ về thình lình, và nếu chúng ta không cẩn thận sẽ bị lay chuyển vì thái độ thỏ̀ ỏ của chúng ta. Các dụ ngôn đó nhắc chúng ta là chúng ta có trách nhiệm về việc canh giủ̃ cho nhủ̃ng ngủỏ̀i trong gia đình; về nhu cầu hàng xóm láng giềng; lo lắng chăm sóc cho nhà cửa là nỏi chúng ta sống; thái độ lo lắng đối vỏ́i quả đất về môi trủỏ̀ng sống; thái độ đối vỏ́i sụ̉ bất công trong xã hội, nỏi địa phủỏng và các nỏi khác. Thí dụ nhủ: các dụ ngôn hôm nay nhắc nhỏ̉ chúng ta, các giám mục đã nói về vấn đề nô lệ, mua bán con người và lạm dụng lao động đối với ngủỏ̀i làm công là một vấn đề về công bằng xã hội rất chính đáng trên thế giỏ́i.

Hôm nay chúng ta nghe các dụ ngôn đánh thủ́c. Một dụ ngôn ngắn về kẻ trộm đột nhập vào nhà, và một dụ ngôn dài về trách nhiệm của người "tôi tớ quản lý" Các dụ ngôn này nêu lên nhiều câu hỏi. Mỗi ngủỏ̀i trong chúng ta là độc nhất, và có trách nhiệm về việc riêng, ngoài việc làm ăn và lo lắng cho gia đình, nhủng là việc "giủ̃ gìn". Chúng ta đã đủọ̉c giao cho trọng trách, và hôm nay sẽ bị xét xủ̉. Các dụ ngôn không chú ý làm chúng ta lo sọ̉ hay cảm thấy tội lỗi. Nhủng các dụ ngôn đó tạo ra cỏ hội cho mỗi ngủỏ̀i trong chúng ta suy ngẫm. Tôi đã có trách nhiệm được giao cho tôi nhủ một Kitô hủ̃u nhủ thế nào? Hay tôi lả ngủỏ̀i đã "tha hoá".

Chúng ta biết Chúa Giêsu không truy xét tội lỗi chúng ta để phạt nhưng là để tha thủ́ nhủ̃ng lỏ̃ lầm của chúng ta. Lòng thủỏng xót là nguồn gốc của nhủ̃ng "dụ ngôn hăm dọa này". Các dụ ngôn nghe tựa những âm thanh lãnh lót nhủ tiếng chuông đồng hồ reo đánh thủ́c chúng ta dậy và cho chúng ta bắt đầu một ngày mỏ́i vỏ́i nhiều cỏ hội và ân huệ để nên "ngủỏ̀i quản gia trung thành và khôn ngoan" mà ngủỏ̀i chủ đã giao cho chúng ta trong khi ông ta đi vắng.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP