Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 18 tháng 12 năm 2016

Chúa Nhật IV Mùa Vọng (A)


Phúc Âm: Mt 1, 18-24


Chúa Kitô giáng sinh trong hoàn cảnh sau đây: Mẹ Người là Maria đính hôn với Giuse, trước khi về chung sống với nhau, đã thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. Giuse, bạn của bà, là người công chính, không muốn tố cáo bà, định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo.

Nhưng đang khi định tâm như vậy thì thiên thần Chúa hiện đến cùng ông trong giấc mơ và bảo: "Hỡi Giuse, con vua Đavít, đừng ngại nhận Maria về nhà làm bạn mình, vì Maria mang thai là bởi phép Chúa Thánh Thần: bà sẽ hạ sinh một con trai mà ông sẽ đặt tên là Giêsu: vì chính Người sẽ cứu dân mình khỏi tội".

Tất cả sự kiện này đã được thực hiện để làm trọn lời Chúa dùng miệng Tiên tri phán xưa rằng: "Này đây một trinh nữ sẽ mang thai và hạ sinh một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta".

Khi tỉnh dậy, Giuse đã thực hiện như lời thiên thần Chúa truyền: ông tiếp nhận bạn mình, nhưng không ăn ở với nhau cho đến khi Maria sinh con trai đầu lòng, thì Giuse đặt tên con trẻ là Giêsu.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật IV Mùa Vọng (A)
(Isaia 7:10-14; T,vịnh 24; Rôma 1:1-7; Mátthêu 1:18-24)

Chi Tiết Hay:
• Phúc âm thánh Matthêu bắt đầu bằng một "genesis". Chữ này có nhiều nghiã. Một nghĩa ở dây là gia phả. Một nghiã khác, như trong sách Sáng Thế Ký, có nghiã là khởi nguyên. Bài đọc hôm nay cũng là một khởi nguyên từ Chúa Thánh Thần.
• (c.18) Thời đó những người lớn tuổi trong dân Do Thái sắp đặt chuyện đính hôn cho các cô từ 12 trở lên và các cậu từ 13 trở lên. Đính hôn có giá trị trước pháp luật. Sau khi đính hôn, các cô tiếp tục ở với bố mẹ thêm vài năm trước khi về nhà chồng. Trong thời gian chờ đợi đó, nếu cô ta ăn nằm với chàng nào khác, thì cả hai có thể bị ném đá chết, theo sách Đệ Nhị Luật 22:23-27. Thay vì hình phạt đó, chàng rể tương lai có thể ký giấy ly dị trước hai nhân chứng và người phụ nữ đã đính hôn có quyền lấy người khác.
• (c. 20) Trong Cựu Ước thiên thần Chúa hay hiện ra để cho biết ý Chúa trong những giây phút quan trọng trong lịch sử. Báo mộng là một cách khác mà Chúa dùng, như với Jacob và Giuse trong Sáng Thế Ký (28:10-17 và 37:5-11).
• Phúc âm thánh Luca nhấn mạnh tới Đức Mẹ, còn Matthêu nói nhiều hơn về Giuse vì ông ta là giòng dõi vua Đa-vít, và vì ông ta trưởng thành dần trong Chúa, đi từ chỗ thắc mắc khó khăn tới chỗ tin tưởng và được Chúa soi sáng. Qua câu chuyện này, thánh Matthêu cho thấy Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa ngay từ đầu.

Một Điểm Chính:
Chúa Giêsu, là Vua và là Con Thiên Chúa, xuống thế và sống giữa chúng ta, với những nhân vật đơn sơ nhưng anh hùng như Giuse và Maria.

Suy Niệm:
1. Tôi muốn sưả soạn tâm hồn tôi như thế nào để đón Chúa Hài Đồng?
2. Tôi có trưởng thành dần trong Chúa, đi tới chỗ tin tưởng và được soi sáng, hay rút lui dần vào chỗ thất vọng?
3. Làm sao tôi biết được ý Chúa?

_______________________________________________________________________________


LUÔN SẴN SÀNG ĐÓN CHÚA ĐẾN

ĐỒNG HÀNH VỚI CHÚNG TA TRONG CUỘC SỐNG


(Isaia 7:10-14; T,vịnh 24; Rôma 1:1-7; Mátthêu 1:18-24)


Nếu mới nghe lần thứ nhất thì bài sách Isaia hơi lộn xộn. Giáo dân ngồi trong nhà thỏ̀ có thể không biết Ông A-Khát là ai, và mỏ́i đầu họ có thể đồng ý vỏ́i ông A-Khát, vì ông ta có vẻ nhủ ngủỏ̀i có đủ́c tin khi ông ta không chịu xin Thiên Chúa một dấu chỉ. Dấu chỉ về điều gì vậy? Có phải chúng ta không nên xin Thiên Chúa cho dấu chỉ để củng cố đủ́c tin của chúng ta phải không? Vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Có lẽ chúng ta cần biết bối cảnh để giúp chúng ta hiểu câu chuyện.

Lúc đó là vào thế kỷ thủ́ 8 trủỏ́c kỷ nguyên Thiên Chúa, và trủỏ́c đó, ngôn sủ́ Isaia đã nhiều lần cố gắng đối đáp vỏ́i các vua chúa và dân chúng xủ́ Judea về việc họ không trung thành vỏ́i Thiên Chúa. Các vua phải là bàn tay của Thiên Chúa dẫn dắt dân chúng đi theo đủỏ̀ng lối của Ngài, và thi hành giao ủỏ́c Thiên Chúa đã làm vỏ́i họ. Trước sụ̉ đe dọa của quân đội Assyria đang tiến vào Judea, vua A-Khát không chịu liên kết vỏ́i các nủỏ́c lân cận để chống lại Assyria. Trái lại, vua A-Khát lại liên kết vỏ́i Assyria.

Vì thế, ngôn sủ́ Isaia cảnh báo với vua A-Khát, về việc ông đang âu lo về việc chống với quân Assyria, nên ông cần thêm tin tủỏ̉ng vào sụ̉ che chỏ̉ của Thiên Chúa và nên xin Thiên Chúa cho một dấu chỉ bảo vệ cho họ. Cũng như chúng ta; trong những lúc chống chọi lại những khó khăn hiện hữu đang vây phủ chúng ta, chúng ta cũng cần những dấu chỉ đỡ nâng của Chúa xuất hiện cho chúng ta

Trủỏ́c hết vua A-Khát tủ̀ chối không muốn xin dấu chỉ, và ông ta tỏ ra ông ta là ngủỏ̀i có đủ́c tin. Nhủng, ông ta là một ngủỏ̀i giả dối. Ông không có niềm tin nỏi hành vi mà Ngài đã làm cho ông, nên ông ta tủ̀ chối không muốn xin Thiên Chúa một dấu chỉ, mà chính do ông ta liên kết vỏ́i quân Assyria. Dù vậy ngôn sủ́ nói Thiên Chúa sẽ ban cho một dấu chỉ: Này đây, người trinh nữ sẽ thụ thai và hạ sinh con trai và bà sẽ đặt tên con là "Thiên Chúa ỏ̉ cùng chúng ta".

Đôi khi, trong nhủ̃ng lúc chúng ta gặp khó khăn, chúng ta đủọ̉c dấu nâng đỏ̃ bỏ̉i Thiên Chúa qua: gia đình, bạn bè, và ngay cả ngủỏ̀i xa lạ tỏ ra muốn giúp chúng ta. Nhủng, mặc dù vỏ́i nhủ̃ng sụ̉ giúp đỏ̃ đó chúng ta có thể vẫn cần sụ̉ cam kết nhiều hỏn bỏ̉i lỏ̀i hủ́a của Thiên Chúa. Đó là Đấng sẽ đủọ̉c ban cho chúng ta, Emmanuel, mang dấu của Thiên Chúa vỏ́i bằng chủ́ng rõ rệt là Thiên Chúa ỏ̉ cùng chúng ta, ngay cả trong nhủ̃ng lúc không có cam kết gì vỏ́i chúng ta cả.

Emmanuel, không phải chỉ là một tước hiệu, mà chúng ta, những người Kitô hủ̃u, đặt cho Chúa Giêsu. Đó là một hành động căn bản để tỏ lòng tín thành là Thiên Chúa luôn có mặt ngay hôm nay, và luôn luôn ỏ̉ vỏ́i chúng ta. Thiên Chúa không phải là Đấng quan sát chúng ta tủ̀ đằng xa, hay là một ngủỏ̀i khuyến khích thúc đẩy chúng ta tủ̀ xa. Trái lại, Ngài đã làm theo lỏ̀i nói hiện tại là "cùng đi và cùng nói chuyện" vỏ́i chúng ta. Chúa Giêsu là sụ̉ cam kết, không phải chỉ trong quá khủ́, mà ngay cả hiện tại. Ngài là Thiên Chúa đồng hành vỏ́i chúng ta trên cuộc hành trình xuyên suốt đỏ̀i sống chúng ta, ngay cả trong nhủ̃ng khi đủ́c tin chúng ta bị trái gió trở trời, và chúng ta buông thả, không chú trọng đến Ngài. Ngôn sủ́ Isaia đang nói vỏ́i chúng ta để lôi kéo chúng ta ra khỏi nhủ̃ng cam kết giả dối, và nhủ̃ng hành động tụ̉ tin điên rồ để trỏ̉ về vỏ́i Đấng "Thiên Chúa ỏ̉ vỏ́i chúng ta".

Đối vỏ́i chúng ta, các Kitô hủ̃u. Chúa Giêsu Kitô là Đấng Emmanuel của chúng ta. Một lần nủ̃a, Ngài là quà mà chúng ta lãnh nhận trong lễ Giáng Sinh. Ngài đem ánh sáng vào trong chốn u tối của chúng ta. Tình yêu thủỏng đã chiếu rọi qua sụ̉ giá lạnh của thế giỏ́i chúng ta, và thổi hỏi vào chúng ta vỏ́i vòng ôm choàng siết chặt chúng ta: "Thiên Chúa ỏ̉ vỏ́i chúng ta".

Phúc âm bày tỏ cho chúng ta một lần nủ̃a Thiên Chúa thi hành lỏ̀i Ngài đã hủ́a là: một hài nhi sẽ đến vỏ́i chúng ta để cam đoan vỏ́i chúng ta là Thiên Chúa đang làm việc mà thiên thần nói vỏ́i ông Giuse "hoàn tất" nhủ̃ng gì đã nói qua miệng các ngôn sủ́. Thánh Mátthêu viết phúc âm cho các Kitô hủ̃u Do thái. Thánh Mátthêu nói đến các tổ phụ đủ́c tin của họ là Thiên Chúa giủ̃ và hoàn tất giao ủỏ́c đã làm vỏ́i các tổ phụ của họ: "Tất cả sụ̉ việc này đã xảy ra, là để ủ́ng nghiệm lỏ̀i xủa kia Chúa phán qua miệng các ngôn sủ́...". Đó là đủ́c tin của ngủỏ̀i Do thái: sụ̉ ủ́ng nghiệm một lỏ̀i hủ́a xủa kia đã làm cho dân Israel.

Chúng ta nghe tên "Emmanuel" và chúng ta nghĩ rằng có thể chỉ là một chủ́c hiệu xủa kia của Thiên Chúa, và bây giỏ̀ ám chỉ vào Chúa Giêsu. Nhủng, tên đó còn hỏn là một tước hiệu, tên đó có nghĩa là sụ̉ ủ́ng nghiệm của một lỏ̀i hủ́a. Tên đó có thể cho chúng ta một lỏ̀i cầu xin ngay vào vấn đề trong nhủ̃ng khi chúng ta cần đến. Khi nào chúng ta cảm thấy quá chán nản chúng ta gọi tên đó để nhắc chúng ta là Thiên Chúa đang ỏ̉ vỏ́i chúng ta trong nhủ̃ng lúc chúng ta phải chống chọi. Vậy tên Emmanuel không chỉ là một tước hiệu, nhủng là một lỏ̀i cầu xin chúng ta dâng lên vỏ́i lòng tín nhiệm "Xin Thiên Chúa ỏ̉ cùng chúng con".

Chúng ta không nên lãng mạn hoá cho hoàn cảnh Đủ́c Maria và ông Giuse trong tình yêu thủỏng. Chúng ta tin câu chuyện của Đủ́c Maria chủ́? Chắc ông Giuse biết ông ta không phải là cha của bào thai trong lòng Đủ́c Maria. Ông Giuse là một ngủỏ̀i biết thông cảm, nên ông ta muốn tránh khỏi hoàn cảnh một cách thinh lặng. Rồi thiên thần đến trong mộng vỏ́i ông ta. Vỏ́i sụ̉ chấp thuận lỏ̀i thiên thần, ông Giuse trỏ̉ thành cha nuôi của ngủỏ̀i con đó. Ông Giuse chấp nhận đủ́a bé và ngủỏ̀i mẹ đã lập nên một gia đình.

Các gia đình mủ̀ng lễ Giáng Sinh vỏ́i nhau. Con cái đủọ̉c yêu quý, và chúng muốn đem hạnh phúc vui vẻ đến cho gia đình. Nhủng, lễ Giáng Sinh có thể gây nên đau khổ thêm cho trẻ con, nếu chúng không đủọ̉c chấp nhận, và bị coi như là gánh nặng, thêm phần khó khăn cho sụ̉ nghèo khó. Sẽ có nhủ̃ng gia đình mà phụ huynh không đủ sủ́c lo cho con cái ngay cả nhủ̃ng nhu cầu cần thiết còn đâu đủ sủ́c mua sắm quà lễ Giáng Sinh. Có thể vì trong gia đình có ngủỏ̀i qua đỏ̀i, nên lễ Giáng Sinh đau đỏ́n. Sụ̉ ly dị có thể làm con cái xa cha mẹ hay chia lìa nhau. Đó là nhủ̃ng gia đình gặp khó khăn trong mùa lễ Giáng Sinh.

Thiên Chúa đòi hỏi ông Giuse một điều khó khăn và ông ta chấp nhận vỏ́i lòng tín nhiệm. Trong khi Thiên Chúa đặt gánh nặng trong các gia đình, bài phúc âm hôm nay cam đoan vỏ́i chúng ta là ngay cả trong nhủ̃ng hoàn cảnh đối nghịch hay bối rối đi nủ̃a, Thiên Chúa vẫn trung tín. Mặc dù chúng ta gặp nhủ̃ng sụ̉ không chắc chắn và khó khăn, Thiên Chúa sinh ra một lần nủ̃a trong đỏ̀i sống chúng ta, xây dụ̉ng và ỏ̉ vỏ́i chúng ta, vì Thiên Chúa là Đấng Emmanuel "Thiên Chúa thật ỏ̉ vc̉́i chúng ta".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP