Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật I Mùa Chay Năm C

ngày 14 tháng 2 năm 2016


Tin Mừng Lc 4, 1-13


Khi ấy, Chúa Giêsu được đầy Thánh Thần, liền rời vùng sông Giođan và được Thánh Thần đưa vào hoang địa ở đó suốt bốn mươi ngày, và chịu ma quỷ cám dỗ. Trong những ngày ấy, Người không ăn gì và sau thời gian đó, Người đói. Vì thế, ma quỷ đến thưa Người: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy truyền cho đá này biến thành bánh đi". Chúa Giêsu đáp: "Có lời chép rằng: Người ta không phải chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng lời Chúa nữa".
Rồi ma quỷ lại đem Người lên cao hơn cho xem ngay một lúc tất cả các nước thiên hạ và nói với Người rằng: "Tôi sẽ cho ông hết thảy quyền hành và vinh quang của các nước này, vì tất cả đó là của tôi và tôi muốn cho ai tuỳ ý. Vậy nếu ông sấp mình thờ lạy tôi, thì mọi sự ấy sẽ thuộc về ông!" Nhưng Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi phải thờ lạy Chúa là Thiên Chúa ngươi và chỉ phụng thờ một mình Người thôi".
Rồi ma quỷ lại đưa Người lên Giêrusalem, để Người trên góc tường cao đền thờ và bảo rằng: "Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì hãy gieo mình xuống, vì có lời chép rằng: "Chúa sẽ truyền cho Thiên Thần gìn giữ ông!" Và còn thêm rằng: "Các vị đó sẽ giơ tay nâng đỡ ông khỏi vấp phải đá". Chúa Giêsu đáp lại: "Có lời chép rằng: Ngươi đừng thử thách Chúa là Thiên Chúa ngươi!" Sau khi làm đủ cách cám dỗ, ma quỷ rút lui để chờ dịp khác.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật I Mùa Chay Năm C ngày 14 tháng 2 năm 2016
Luca 4, 1-13


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này tiếp theo đoạn kể việc Đức Giêsu chịu phép rửa tại sông Giođan. Thánh Thần ngự nơi Đức Giêsu qua phép rửa đã không dẫn Người đi chịu cám dỗ nhưng là sức mạnh của Người trong suốt thời gian này. Nếu qua phép rửa tại sông Giođan chúng ta được cho biết thiên tính của Đức Giêsu thì qua việc chịu cám dỗ, chúng ta nhận ra nhân tính của Người.
• Hoang địa được coi là nơi trú ngụ của ma qủy (Lc 8:29, 11:24).
• (c.2) Bốn mươi ngày của Đức Giêsu nhắc lại bốn mươi năm dân Do Thái lưu lạc trong sa mạc (Nhị Luật 8:2). Trong khi bốn mươi năm của dân Chúa được mô tả là những năm thử thách và thất bại (CVTD 7:39-43), thì ngược lại, bốn mươi ngày của Đức Giêsu là những ngày chịu thử thách, nhưng trung thành và chiến thắng.
• (c.3) Làm cho đá hóa ra bánh: Đức Giêsu bị cám dỗ sử dụng uy quyền của mình cho mục đích cá nhân thay vì vâng lời Đức Chúa Cha.
• (c.4) "Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh": Đức Giêsu dùng lời Kinh Thánh trích từ sách Nhị Luật (8:3) để trả lời ma qủy. Tương tự, những câu 8 và 12 cũng được được trích từ sách Nhị Luật 6:13,16.
• "Con Thiên Chúa": Thánh Luca gián tiếp nhắc lại phép rửa của Đức Giêsu, nơi đó Đức Chúa Cha đã phán: "Con là Con của Cha" (3:22). Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, đã vâng lời Cha và không sa ngã khi bị cám dỗ, trái lại dân Do Thái, cũng là con của Thiên Chúa, đã sa ngã và bất phục tùng.
• Cao điểm của những ngày chịu cám dỗ là tại Giêrusalem. Chính nơi đây ma qủy sẽ trở lại khi thời cơ thuận tiện. Nhắc đến Giêrusalem ngay từ những giây phút Đức Giêsu chuẩn bị cuộc đời rao giảng, Thánh Luca như có ý hướng dẫn đọc giả nhìn về thánh đô nơi Đức Giêsu sẽ chiến thắng sự dữ để lời hứa cứu chuộc của Thiên Chúa được thực hiện.
• (cc.10-11) Ma qủy dùng Kinh Thánh (TV. 94:11-12) để thử thách Đức Giêsu. Kinh Thánh nếu bị diễn giải sai sẽ chẳng có giá trị nữa.

Một Điểm Chính:
Đức Giêsu đã chiến thắng ma qủy. Qua ngòi bút của Thánh Luca, Đức Giêsu chính là con người mà Gioan Tẩy Giả đã nói: "Đấng có quyền thế hơn" (3:16).

Suy niệm:
1. Qua việc Đức Giêsu chịu cám dỗ tôi đã học được điều gì?
2. Nếu ma qủy biết được ba nhược điểm của tôi, thì đó là những điểm nào?
3. Trong cầu nguyện, tôi hiện diện bên Đức Giêsu, hình dung sự mệt nhọc, đói khát, nhưng lòng cương quyết của Ngài muốn vâng phục Thánh ý Cha.

_______________________________________________________________________________


XIN CHÚA THÁNH LINH LUÔN NGỰ TRONG CON

NHỮNG LÚC SA CHƯỚC CÁM DỖ


(Đệ Nhị Luật 26:4-10; Thánh vịnh 91; Roma 10:8-13; Luca 4:1-13)


Mừng các bạn vào Mùa Chay. Mùa Chay bắt đầu từ những ngày đầu của thời giáo hội tiên khởi. Bắt đầu là một mùa ăn chay trước lễ Phục Sinh. Sau đó đổi ra là 40 ngày. Trong thời gian đó giáo hội có những việc lo cho các tân tòng sửa soạn chịu phép rủ̉a vào lễ Phục Sinh. Qua nhiều thế kỷ có hai việc chính trong cộng đoàn là: cộng đoàn ăn năn sám hối, và sủ̉a soạn cho các tân tòng chịu phép rủ̉a tội vào lễ Phục Sinh.

Sau đó chủ điểm thay đổi qua việc giáo hội sủ̉a soạn mủ̀ng lễ Phục Sinh hỏn là chú trọng đến tủ̀ng cá nhân. Công Đồng Vatican II kêu gọi trỏ̉ về hai chủ điểm: phép rủ̉a và cộng đoàn ăn năn sám hối qua Lỏ̀i Thiên Chúa. Chúng ta sống qua Mùa Chay nhỏ̀ sụ̉ kích thích trong sự chuẩn bị của các tân tòng (vừa sửa soạn chịu phép rửa và chịu phép rước Mình và Máu Thánh Chúa lần đầu). Các tân tòng muốn gia nhập vào cộng đoàn đức tin cho chúng ta hy vọng vào tương lai, và nhắc chúng ta nhớ những ân huệ quý báu chúng ta đã lãnh nhận qua phép rửa tội.

Mùa Chay sẽ giúp chúng ta nghĩ đến lễ Phục Sinh, nhưng cũng nhắc chúng ta đến Lễ Chúa Thánh Thần, không phải chỉ riêng về lễ, nhưng là việc Chúa Thánh Thần đã đến ở với chúng ta mãi mãi. Thánh Luca viết về việc Chúa Giêsu ở trong hoang địa 40 ngày nhắc chúng ta nhớ là Chúa Thánh Linh dẫn đưa Chúa Giêsu vào trong hoang địa. Thần Khí đó không bao giờ rời Chúa Giêsu trong khi Ngài chịu cám dỗ, suốt những năm thi hành sứ vụ của Ngài, đến khi Ngài chịu khổ hình, chết và sống lại.

Mùa Chay không phải là một mùa đóng kín, chỉ 40 ngày sống trong việc ăn chay. Thật ra các tân tòng trong giáo xứ nhắc chúng ta là đang tiến đến ánh sáng Thần Khí. Tinh thần Chúa Thánh Linh đã ở trong chúng ta suốt qua mùa cộng đoàn sống lại đời mới. Xuyên qua việc chúng ta giữ chay Chúa Thánh Linh sẽ giúp chúng ta lánh xa tội lỗi, lãnh nhận đời sống mới trong lễ Phục Sinh, và sau đó Chúa Thánh Linh sẽ dẫn đưa chúng ta như Ngài đã đưa các tông đồ tụ họp trong phòng để ra đi làm nhân chứng cho đời sống, trong sự chết và sự sống lại của Chúa Kitô.

Bài trích sách Đệ Nhị Luật nhắc chúng ta là trong truyền thống Do thái giáo và Kitô giáo bắt nguồn trong sự kiện của lịch sử. Khi ông Môsê hội họp dân chúng, ông ta nhắc họ nhớ đến những việc diệu kỳ mà Thiên Chúa đã làm để cứu họ ra khỏi ách lưu đày ở Ai Cập. Trong khi cộng đoàn nhớ đến những việc Thiên Chúa đã làm, giúp cho mỗi thế hệ mới họp nhau để mừng lễ. Nhớ đến những việc kỳ lạ Thiên Chúa đã làm cũng giúp dân chúng thêm hy vọng trong những khó khăn hiện tại. Nếu Thiên Chúa đã có lần giúp dân Ngài, thi Ngài cũng sẽ giúp họ lần nữa trong những lúc khó khăn.

Sau khi ông Môsê nhắc dân chúng những việc Thiên Chúa đã làm, dân chúng mang lễ vật lên bàn thờ để tỏ lòng biết ơn và cùng nhau tận hiến đời họ cho Thiên Chúa. Và đó là việc chúng ta làm mỗi khi chúng ta dâng Thánh Lễ. Trước hết, chúng ta nghe Lời Thiên Chúa, và nhớ đến những hành động cứu rỗi của Ngài qua Chúa Giêsu Kitô. Sau đó chúng ta đem bánh và rượu dâng lên bàn thờ biểu hiện lòng biết ơn về việc Thiên Chúa đã làm, và chúng ta dâng hiến đời chúng ta cho Thiên Chúa hiện hữu và đang hành động.

Trong thơ thánh Phao lô gởi cho giáo hữu thành Rôma, thánh Phaolô loan báo chủ điểm của Tin Mừng. Cũng như ông Môsê nhắc nhở chúng ta nên nhớ việc Thiên Chúa đã làm cho chúng ta qua Chúa Giêsu Kitô. Sau khi nghe "lời đức tin" chúng ta cùng nhau mang lễ vật lên bàn thờ. Lễ vật đó tượng trưng sự dâng hiến của chúng ta.

Chúng ta có thể đọc bài phúc âm thánh Luca về việc Chúa Giêsu bị cám dỗ trong hoang địa như là một sự việc độc nhất. Rồi sau đó khi Chúa Giêsu đã qua các sự cám dỗ của quỷ dữ, Chúa Giêsu ra đi thực thi sứ vụ. Xem như việc đã xong, rồi việc gì khác sẽ xảy đến? Nhưng có cách khác nhìn vào việc Chúa Giêsu bị cám dỗ như là thánh Luca tóm tắt các cám dỗ Chúa Giêsu phải chịu suốt đời Ngài, cho đến khi Ngài chịu chết trên cây thánh giá.

Chúa Giêsu có thể bị cám dỗ và Ngài dùng quyền năng để tự lo cho Ngài, để chứng tỏ bản thân của Ngài bằng cách làm những việc kỳ lạ, và liên hệ với các quyền bính chính trị và quân sự để loan tin Ngài đem đến. Chủ điểm về việc Chúa Giêsu bị cám dỗ nhiều lần trong những năm thi hành sứ vụ của Ngài về sự việc xảy ra trên đường đi Caesarea Philippi, khi Ngài nói với các môn đệ về việc Ngài sẽ chịu khổ hình và chịu chết, rồi ông Phêrô không muốn nghe đến. Chúa Giêsu bảo ông ta im đi "Sa-tan, lui lại đằng sau Thầy". Lần này sự cám dỗ đến từ một môn đệ của Chúa Giêsu là ông Simon Phêrô.

Chúng ta được an ủi vì chúng ta biết Chúa Giêsu không những chia sẻ bản tính loài người với chúng ta, là Ngài cũng như chúng ta, Ngài cũng bị cám dỗ. Trong đời sống hằng ngày, chúng ta cũng gặp cám dỗ để dùng của cải, tiện nghi, và bỏ qua hy sinh để nên môn đệ Chúa. Chúng ta bị lạc hướng, và không còn biết ai hay việc gì quan trọng trong đời sống. Không một kinh nghiệm nào trong đời sống gia đình, nơi sở làm và trong việc giải trí mà không bị cám dỗ về bản tính của chúng ta là Kitô hữu, và về sự liên hệ của chúng ta đối với Thiên Chúa.

Chúng ta nên nhớ Công Đồng Vatican II đổi chiều hướng tinh thần Mùa Chay qua việc chú trọng đến phép rửa tội và sự ăn năn sám hối của cộng đoàn.Thánh Luca luôn luôn nhấn mạnh việc Chúa Thánh Linh hiện diện suốt trong đời sống Chúa Giêsu. Qua phép rửa, chúng ta toàn thể giáo hội cũng được ân hưởng của Chúa Thánh Linh. Chúa Thánh Linh thêm năng lực cho Chúa Giêsu trong khi Ngài bị cám dỗ và chịu khổ hình. Chúa Thánh Linh cũng sẽ giúp chúng ta chống lại quỷ dữ và bỏ những ý định lo riêng cho chúng ta để quay về việc phục vụ người khác khi chúng ta gặp họ.

Chúng ta nghe Lời Thiên Chúa và nhớ đến những hành động Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Rồi với bánh rượu tượng trưng cho sự dâng hiến của chúng ta một lần nữa trên bàn thờ. Qua ơn Chúa Thánh Linh, của lễ và đời sống của chúng ta sẽ trở thành Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta được nuôi dưỡng qua Lời Chúa và bí tích thánh thể, chúng ta sẽ vào thế gian, và sẽ được ơn trợ giúp chống lại những cám dỗ và thử thách lôi cuốn chúng ta ra khỏi đời sống chúng ta đã dâng hiến qua phép rửa để phục vụ Thiên Chúa và tha nhân.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP