Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật III Mùa Chay Năm C

ngày 28 tháng 2 năm 2016


Tin Mừng Lc 13, 1-9


Lúc ấy, có mấy người đến kể lại cho Đức Giê-su nghe chuyện những người Ga-li-lê bị tổng trấn Phi-la-tô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng. Đức Giê-su đáp lại rằng: "Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê đó tội lỗi hơn hết mọi người Ga-li-lê khác bởi lẽ họ đã chịu đau khổ như vậy sao? Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy. Cũng như mười tám người kia bị tháp Si-lô-a đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giê-ru-sa-lem sao? Tôi nói cho các ông biết, không phải thế đâu; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy". Rồi Đức Giê-su kể dụ ngôn này: "Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy, nên bảo người làm vườn: "Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất?" Nhưng người làm vườn đáp: "Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó. May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi.’”

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật III Mùa Chay Năm C ngày 28 tháng 2 năm 2016
Luca 13, 1-9


Chi Tiết Hay:
• (cc.1-5) Chỉ có một mình Luca kể lại các biến cố này. Trong bầu khí chính trị sôi sục của một thuộc địa bị La Mã đô hộ, Đức Giêsu lại phải đối phó với một cái bẫy nữa của những người tìm đủ mọi cách làm hại Ngài. Nếu Ngài tránh né không có ý kiến gì về việc Philatô giết một số người vô tội thì người ta sẽ lên án Ngài là không có lòng ái quốc. Nhưng nếu Ngài lên án Philatô, họ sẽ đi tâu với nhà cầm quyền La Mã và có thể Ngài sẽ bị trừng phạt.
• Thường thường cây vả được trồng sau ba năm sẽ sinh trái. Kể từ năm đó cây sẽ sinh trái liên tục trong vòng mười tháng nghiã là gần như lúc nào cũng có trái. Trái cây trong ba năm tiếp theo đó không ai được phép hái ăn (Lêvi 19:23). Từ năm thứ bảy, trái cây được coi là sạch và phải làm của lễ hiến dâng lên Thiên Chúa (Lêvi 19:24). Người chủ trong dụ ngôn này đã chờ đợi sáu năm, rồi ba năm sau nữa, tức là tổng cộng chín năm trời mà cây vẫn chưa sinh trái.
• Dụ ngôn này không có ý muốn nói về cây cối nhưng muốn nói đến tầng lớp lãnh đạo của Do Thái thời đó gồm các luật sĩ và tư tế. Họ (được tượng trưng bởi những cây vả) đang chiếm đoạt sự sống của dân (tượng trưng bởi vườn nho; theo Isa. 5:7). Đức Giêsu tố cáo họ là đã không sinh hoa trái và cần phải bị bứng rễ đi. Sau này trong một dụ ngôn khác về vườn nho (20:19), họ hiểu ý Đức Giêsu muốn ám chỉ đến họ và đã vô cùng căm tức.
• Dụ ngôn cây vả của Luca đã có thêm một chi tiết khác so với hai Phúc Âm của Matthêu và Máccô. Ở đây người làm vườn khẩn khoản xin cho cây vả được thêm thời giờ để bón phân và chăm nom kỹ lưỡng hơn.

Một Điểm Chính:
Việc xảy ra ở Ga-li-lê và tại Si-lô-a không phải là những hình phạt của Thiên Chúa. Nhưng một án phạt nặng nề hơn sẽ xảy đến ở một nơi khác: Giê-ru-sa-lem, nơi Thiên Chúa đến trú ngụ giữa dân mà Ngài tuyển chọn.

Suy Niệm:
1. Tôi có qúa chú trọng đến việc xóa bỏ những tệ đoan, cải thiện xã hội bên ngoài mà quên đi nhu cầu phải thay đổi chính bản thân tôi chăng?
2. Nếu tôi được biết trước ngày mai tôi sẽ qua đời thì có một việc gì tôi mong đã làm khác hơn, điều gì đáng lẽ tôi đã phải thay đổi từ lâu?

_______________________________________________________________________________


HÃY CHUYÊN CẦN CẦU NGUYỆN VÀ SÁM HỐI


(Xuất Hành 3:1-8a, 13-15; Tv. 103; 1 Côrintô 10:1-6, 10-12; Luca 13:1-9)


Hãy tủỏ̉ng tủọ̉ng thỏ̀i Chúa Giêsu có nhủ̃ng phương tiện thông tin nhủ thỏ̀i nay: nào máy truyền thanh, truyền hình, và máy vi tính. Đánh giá từ Tin Mừng hôm nay, sẽ có hai hạng mục tại "tin tức đầu giờ." Mọi người cũng sẽ kêu gọi bạn bè và người thân, "Các bạn đã nghe những gì đã xảy ra?" Những người khác sẽ viết email và tin nhắn "bạn có nghe tin buồn gì vủ̀a xảy ra không?". Vì đó là tin buồn nên có ngủỏ̀i sẽ nói “Ồ, thật là xấu hổ! Làm thế nào khủng khiếp! Ôi, trời ơi!".

Vậy tin gì đã làm cho ngủỏ̀i ta thốt lên nhủ̃ng lỏ̀i đó? Các ngủỏ̀i đồng thỏ̀i vỏ́i Chúa Giêsu biết chuyện đã xảy ra và báo cho Ngài biết. Ỏ̉̉ thỏ̀i đại nào tin dủ̃ cũng đi rất mau chóng. Dân chúng nói vỏ́i Chúa Giêsu là Tổng Trấn Philatô đã giết nhủ̃ng ngủỏ̀i Galilê lên Giêrusalem để dâng lễ trong Đền Thỏ̀ và làm cho máu của nhủ̃ng ngủỏ̀i đó hòa lẫn vỏ́i máu của các súc vật đang dâng. Rồi ngủỏ̀i ta thêm vào bao nhiêu chi tiết khác làm mọi ngủỏ̀i cảm thấy tủ́c giận và nghĩ ngủỏ̀i Do thái bị sỉ nhục, và cho việc giết đó là một việc phạm thủọ̉ng. Người ta chỉ có thể tưởng tượng những chi tiết về những gì đã xảy ra và cảm giác phẫn nộ, bất lực và bị sỉ nhục những người Do Thái sẽ có cảm nhận về những vụ giết người đã được pha trộn bởi sự phạm thượng. Thật đáng tiếc, dân chúng thỏ̀i đó và thỏ̀i nay đã quen vỏ́i nhủ̃ng việc làm của nhủ̃ng ngủỏ̀i áp bủ́c kẻ khác.

Nhủ̃ng ngủỏ̀i thời Chúa Giêsu cảm thấy xấu hổ vì tin dữ đầu tiên này. Chúa Giêsu nói với họ trường hợp thứ hai mà họ đã biết, là tháp Siloê đổ xuống đè chết 18 người. Họ nghĩ những người đó chết vì tội họ nặng hơn tất cả mọi người ở Giêrusalem. "Nhưng tai hoạ không xảy ra vì người ta phạm tội nên bị phạt". Những người bị chết đó làm cho người khác khỏi bị tai hoạ đưa đến ý nghĩ là "Có lẽ vì tôi đã sống tử tế trước mắt Thiên Chúa". Người giàu có hay người khoẻ mạnh cho họ có phúc. Biết cảm tạ những việc tốt lành trong đời sống chúng ta là điều phải. Nhưng phúc âm hôm nay khuyên chúng ta nên cẩn thận. Của cải và sức khoẻ không liên quan gì đến nhân đức, và cũng không phải là phần thưởng vì chúng ta là người tử tế.

Chúa Giêsu xua tan kiểu tư duy này khi Ngài hỏi người nghe nghĩ rằng người Galilê bị giết là "kẻ tội lỗi lớn hơn tất cả các người Galilê khác". Hoặc, có 18 nạn nhân Siloê, "có nhiều tội lỗi hơn tất cả mọi người sống ở Giêrusalem" và thách đố các người nghe Ngài hãy xét đời sống họ lại và hãy sám hối. Tai hoạ đã không xảy ra với những người vì họ xứng đáng bị trừng phạt cho tội lỗi của họ, và chúng ta không thể để việc sám hối và dẫn đến suy nghĩ nguỵ biện. "Tôi phải làm tốt trong mắt của Thiên Chúa vì cuộc sống của tôi như vậy là tốt. "Những người giàu có hoặc khỏe mạnh nói họ là "may mắn". Nhưng phúc âm hôm nay cho thấy một cách thận trọng, sự thịnh vượng của chúng ta cũng không là gì để làm chứng về đức hạnh của chúng ta, cũng không phải là một phần thưởng cho sự tốt lành của chúng ta. Hãy thay đổi lối sống chúng ta qua hướng khác. Vì có thể chúng ta không có thì giờ như chúng ta nghĩ. Cuộc sống là không thể dự đoán được và chúng ta không thể để cho thói quen của chúng ta và các câu chuyện hằng ngày thường xuyên ru ta vào tự mãn. Đã là muộn rồi khi chúng ta nghĩ. Đời sống không có gì nhất định, và chúng ta không nên để những thói quen thường ngày làm chúng ta sao lãng việc sám hối.

Tôi nhớ lại có lần chị tôi nói với tôi chuyện một người bạn lúc nhỏ vừa bị chết vì tim. Anh ta có vẻ khoẻ mạnh và vừa đi khám bác sĩ, và mọi sự đều bình thường. Anh đó không bao giờ có dấu chỉ gì là bị bệnh tim. Chị tôi phân trần bảo "Chúng ta chỉ biết điều gì đã xảy ra. Mỗi buổi sáng chúng ta thức dậy rồi sống ngày đó. Nhưng, trước khi ngày đó qua đi đời sống chúng ta thay đổi và không như trước nữa. Thật đáng thương cho anh Winnie. Tôi đoán ngày hôm đó anh ta thức dậy và cảm thấy bằng an". Chúng ta đều đã gặp trường hợp như chị tôi vừa kể. Mỗi ngày là một ơn huệ đặc biệt, nhưng chúng ta không biết chắc ngày đó sẽ đem đến việc gì. Đời sống không có bảo đảm.

Chúa Giêsu nói, ơn thật sự Thiên Chúa ban không phải là của cải hay tất cả những gi xuôi chảy trong đời sống. Trái lại, Thiên Chúa ban cho chúng ta ơn huệ về lòng thương xót và thời gian để thay đổi đời sống. Để nhấn mạnh điều này, Chúa Giêsu nói dụ ngôn cây vả. Trong Kinh Thánh cây vả là tượng trưng dân Israel (như trong sách ngôn sứ Giêrêmia 24: 1-10). Trồng cây vả phải chăm sóc nhiều, như dân Israel được Thiên Chúa lo lắng mọi sự cho họ. Cây vả phải sống 3 năm mới bắt đầu sinh hoa trái, thật là việc tốn tiền, tốn thời gian và kiên nhẫn tốn công săn sóc. Khi người chủ vườn bảo người làm vườn chặt cây vả đi, thì thật là đúng vì sau 3 năm vun xới bón phân mà cây vả không có trái. "Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất . Nên trồng cây vả khác để sinh hoa trái". Người làm vườn xin chủ vườn hoãn lại một năm nữa và mong cây vả sẽ sinh hoa trái. Đó là thêm giới hạn thời gian.

Thật là một thời gian xin ơn thêm cho chúng ta, có thêm thời gian để sinh trưởng thêm về phần thiêng liêng, để thay đổi lối sống, phục vụ Thiên Chúa và dẹp bỏ những gì cản trở lớn hay nhỏ giữa Thiên Chúa và chúng ta, giữa anh em chúng ta và với những người khác. Những ơn huệ đấy là ban cho chúng ta thời gian. Đời sống hằng ngày là thói quen lập đi lập lại triền miên. Chúng ta hãy mở mắt và suy ngẫm, chúng ta có thể thấy bàn tay nhân từ của Thiên Chúa trên chúng ta, qua bạn bè, kẻ thù trong những lúc không còn thói quen, những lúc thinh lặng, và những lúc vất vả bồn chồn, và cả những lúc rất ngạc nhiên không biết trước được. Lòng kiên nhẫn của Thiên Chúa đối với chúng ta là cả một việc kỳ lạ. Hãy nghĩ người phàm làm gì cho Chúa Giêsu, nhưng Thiên Chúa vẫn không buông thả chúng ta, và vẫn ban cho chúng ta ơn huệ thời gian.

Tuy nhiên dụ ngôn mở ra và không phải là không có kết thúc. Thời gian trong dụ ngôn không còn nữa không phải trong tương lai của dụ ngôn mà trong đời sống chúng ta. Nhiều khi trong những tai hoạ không biết trước được. Khi những việc như thế xảy đến, chúng ta cảm thấy chúng ta không sẵn sàng chấp nhận trong lòng trí chúng ta. Việc đó không phải là điều Thiên Chúa muốn cho chúng ta, bởi thế dụ ngôn đó rất hợp cho Mùa Chay. Và dụ ngôn đó không phải là một đe doạ, nhưng là một ơn huệ. Thêm một năm nữa là ơn huệ cho cây vả thời gian để sinh hoa trái. Và ơn huệ thời gian đó có thể thúc đẩy chúng ta hết lòng làm điều gì để thay đổi đời sống chúng ta. Chẳng phải Mùa Chay thật là thời gian tốt cho chúng ta đáp lại lời mời gọi của Thiên Chúa sao?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX. Trọng Yên, OP