Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 17 tháng 7 năm 2016

Chúa Nhật XVI Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 10, 38-42


Khi ấy, Chúa Giêsu vào một làng kia và có một phụ nữ tên là Martha rước Người vào nhà mình. Bà có người em gái tên là Maria ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người. Martha bận rộn với việc thết đãi khách. Bà đứng lại thưa Người rằng: "Lạy Thầy, em con để con hầu hạ một mình mà Thầy không quan tâm sao? Xin Thầy bảo em con giúp con với". Nhưng Chúa đáp: "Martha, Martha, con lo lắng bối rối về nhiều chuyện. Chỉ có một sự cần mà thôi: Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị ai lấy mất".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XVI Thường Niên (C)
(Sáng thế 18:1-10; Tvịnh 15; Côlôsê 1:24-28; Luca 10:38-42)


Chi Tiết Hay:
• Câu chuyện xảy ra trong chuyến đi lên Jerusalem lần cuối cùng. Đây là thành Bethany nơi ông Lazarô sống với hai người chị là Martha và Maria.
• (c.38) Trong văn hóa Địa Trung Hải, người phụ nữ là sở hữu chủ của nhà cửa. Người mẹ sẽ truyền gia sản lại cho người con gái lớn nhất. Trong nhiều bản dịch dựa trên bản tự Hy-lạp như Kinh Thánh Tân Ước 1994, câu "nhà của bà" được bỏ đi.
• (c.39) Maria là người xức dầu và lau chân Chúa Giêsu bằng tóc của mình (Ga 12:1-3).
• Vì Chúa Giêsu được dân chúng ưa chuộng vào những ngày cuối cùng của Ngài, rất có thể là có những người khác trong nhà lúc đó. Các môn đệ có thể đi theo Ngài vào nhà. Người Địa Trung Hải có lối sống đại gia đình như người Á Đông, nên trong nhà thế nào cũng có bà con của hai bà. Hơn nữa truyền thống khiến ông Lazarô phải có mặt với Chúa Giêsu để bảo vệ danh dự của 2 chị mình trong sự hiện diện của một người đàn ông không cùng họ hàng (Ga 11).
• Nếu theo truyền thống phân chia vị trí theo nam nữ, thì Maria đang ngồi với Chúa Giêsu ở chỗ dành riêng cho đàn ông.
• Hành động của Maria nhấn mạnh đến tình yêu Thiên Chúa, trong khi hành động của người Samari trong dụ ngôn người Samari Tốt Lành (Lc 10:29-37) nhấn mạnh đến tình yêu đồng loại.

Một Điểm Chính:
Phục vụ vì yêu mến Thiên Chúa, chớ không phải vì yêu thích công việc làm ấy.

Suy Niệm:
1. Công việc phục vụ của tôi có đem tôi lại gần Thiên Chúa hơn không? Khi làm, chủ tâm của tôi là công việc, hay chủ tâm của tôi là làm để danh của Thiên Chúa được vinh quang?
2. Nhìn lại lòng nhân từ của tôi. Nhiều lần tôi sẵn sàng tỏ lòng nhân từ với người khác, nhưng chỉ khi nào chương trình của tôi không bị ảnh hưởng đến. Tôi muốn thương người, nhưng theo cách của riêng tôi.
3. Suy niệm bối cảnh của câu chuyện này. Vài ngày trước khi tử nạn, Chúa Giêsu đã ngang dọc khắp nơi giảng dạy. Ngài mệt mỏi. Tim Ngài nặng trĩu vì hình ảnh thập giá càng ngày càng rõ ràng. Ngài đã đến nhà tôi, người mà Ngài coi như bạn. Ngài đến để tìm gì? Ngài muốn một bữa cơm thịnh soạn? Hay là Ngài đến là vì tâm tình của tôi, vì tôi thương Ngài? Ngài cần con tim của tôi để an ủi và lắng nghe? Nếu tôi thương Ngài thì tôi sẽ làm sao? Tôi có trìu mến cầm tay Ngài và nói: Thầy ơi, con nghe đây. Con sẵn sàng chia sẻ những ưu tư, những đau khổ của Thầy? Lắng nghe Chúa Giêsu và để lòng mình dẫn dắt, chiêm niệm tâm tình của Chúa Giêsu chia sẻ với tôi.

_______________________________________________________________________________


NGHE LỜI CHÚA VÀ PHỤC VỤ

ĐÓ LÀ CÔNG VIỆC HẮNG NGÀY CỦA MỔI NGƯỜI CHÚNG TA


(Sáng thế 18:1-10; Tvịnh 15; Côlôsê 1:24-28; Luca 10:38-42)


Mẹ tôi, một người làm lụng vất vả, đi lễ Chúa nhật về. Sau khi nghe câu chuyện hai cô Maria và Mácta nói: "Nếu có câu chuyện nào tôi xé bỏ được trong Tân ước thì chính là câu chuyện hai cô Maria và Mácta. Thật tội cho Mácta không đủọ̉c để ý đến. Maria ngồi đó chẳng làm gì hết". Tôi nghĩ sẽ có nhiều người nghĩ như mẹ tôi khi họ nghe đọc bài phúc âm này. Từ ngày mẹ tôi nói ra điều đó đã mấy năm về trước rồi, và hiện nay mỗi tuần chúng ta đã làm việc nhiều hơn trước. Nhiều phụ nữ làm việc ở ngoài gia đình, mà vẫn còn phải làm bổn phận ở nhà. Nếu được hỏi, những người phụ nữ hôm nay có khả năng sẽ đứng với mẹ tôi. Chúng ta có cách nào cứu vãn câu chuyện Maria và Mácta cho họ không? Chúng ta có thể tìm ra điểm tốt trong câu chuyện này không; những điều không chỉ cho họ mà cho cả chúng ta không?

Thói thường theo câu chuyện là nói đến hai thái độ trong đời sống của người Kitô hữu: đỏ̀i sống hoạt động nhủ Mácta, và đỏ̀i sống chiêm niệm cầu nguyện nhủ Maria. Chúng ta, ngủỏ̀i đương thỏ̀i, có thể không để ý đến chiều sâu của câu chuyện hôm nay. Trong xã hội thỏ̀i nay, nam và nủ̃ đều làm việc chung đụng vỏ́i nhau ỏ̉ ngoài và trong gia đình. Nhủng thỏ̀i Chúa Giêsu không phải nhủ thế. Ngoại trủ̀ trong gia đình, đàn ông và phụ nữ đã được tách khoảng một cách nghiêm ngặt. Chúa Giêsu nhận sụ̉ đón tiếp của Mácta là điều trái lề luật xã hội thỏ̀i đó. Thánh Luca không nói đến ngủỏ̀i em trai của hai cô đó là Ladarô là ngủỏ̀i phải đón chào khách, nên cách đặt vấn đề là khi ngủỏ̀i khách đàn ông đến nhà mà lại là do hai phụ nủ̃ trong nhà đón tiếp.

Maria ngồi bên chân Chúa Gêsu. Đây lại là một thí dụ trái lề luật xã hội thỏ̀i đó. Không phải Maria có củ̉ chỉ là ngủỏ̀i phục tùng ngồi bên chân một ngủỏ̀i đàn ông. Maria có củ̉ chỉ khiêm tốn một cách khác. Ngồi bên chân một vị thầy, là củ̉ chỉ của một môn đệ (nên nhỏ́ là thánh Luca có nói đến nhủ̃ng ngủỏ̀i phụ nủ̃ đi vỏ́i Chúa Giêsu và 12 môn đệ và "các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỏ̃ Đủ́c Giêsu và các môn đệ" (Lc 8:13). Cô Maria ngồi nơi chỗ của môn đệ phái nam bên chân thầy. Thường thì cô ta không nên ngồi chỗ đó. Nhưng Chúa Giêsu lại để cô ta ngồi đó và xem cô ta như một môn đệ và dạy cô ta.

Dù vậy, câu chuyện nói về Chúa Giêsu và cô Mácta, và cô Maria ngồi đó nghe lời Chúa Giêsu và quan sát nhưng không hoạt động gì cả.

Chúng ta, các người giảng thuyết đã dùng câu chuyện để dựng nên một hình ảnh: cô Mácta là hình ảnh những Kitô hữu hấp tấp bôn chôn làm việc, và cô Maria là hình ảnh của người Kitô hữu chiêm ngưỡng và suy tư. Việc gì giúp giải thích như thế, hay hoặc có đoạn sách Kinh Thánh nào nói đến ý chính của câu chuyện? Câu chuyện Mácta và Maria đến tiếp ngay sau dụ ngôn người Samari tốt lành, trong đó Chúa Giêsu nói với người thông luật "ông hãy đi và hãy làm như vậy" (Lc 10:37). Ngay trước câu chuyện hôm nay Chúa Giêsu khẳng định và chỉ dạy rằng các môn đệ nên bắt chước người Samari và làm như ông ta. Sắp ngay dụ ngôn là câu chuyện hôm nay nhấn mạnh đến việc lắng nghe và trầm ngâm suy nghĩ. Thánh Luca không bảo chúng ta nên chọn nếp sống nào và không phải nếp sống này hay hơn nếp sống kia.

Trái lại, đặt câu chuyện người Samari rốt lành bên câu chuyện hai cô Maria và Mácta, là chúng ta được mời gọi theo cả hai đường lối làm môn đệ. Sự thách đố là quyết định khi nào chúng ta chọn đường lối này và khi nào thì chọn đường lối kia. Một nhà bình luận Kinh Thánh Trinity Press qua quyển “Cách rao giảng” 1994 đã tóm tắt như thế này: "Lối sống Kitô hữu ,ngoài những việc khác, đều có lúc chọn lựa" (tr 345).

Một lần nữa chúng ta hãy quay trở lại bối cảnh của câu chuyện ngày hôm nay. Ngay sau đoạn Luca gởi cho chúng ta lời dạy của Chúa Giêsu về sự cầu nguyện (11:1-13). Ông bắt đầu với lời cầu nguyện của Chúa (11:1-4), và sau đó với các giáo huấn thêm về cầu nguyện. Vì vậy, trình tự của ba đoạn được thể hiện như thế này: vào cuối của dụ ngôn Người Samaritanô nhân hậu, "Hãy đi và làm như vậy"; trong đoạn của Mary và Martha, ngồi và lắng nghe; Sau đó, đến cách cầu nguyện. Đi - Lắng Nghe - Cầu nguyện. Không phải lúc nào cũng thực hiện theo trình tự đó, nhưng đây là điều cần thiết cho các Kitô hữu.

Bài học hôm nay cho người giảng thuyết là không nên đưa hình ảnh hai cô Maria và Mácta là cả hai người tranh cãi nhau, hay hoặc đang đưa hình ảnh lối sống này lên trên hình ảnh lối sống kia. Theo truyền thống thiêng liêng, hai chị em gồm hai sự thật cùng đi với nhau. Nếu chúng ta để cả hai chống đối nhau thì kết thúc sẽ là một đường lối giản dị và lối kia xôi hỏng bỏng không. Thách thức của chúng ta là hãy xem cả hai đường lối sống đời Kitô hữu phụ thuộc vào nhau như thế nào. Nếu chúng ta giữ lời Chúa Giêsu dạy vào tận trong tâm hồn như một người nghe theo lời Chúa Giêsu sẽ đưa đến hành động đúng và khôn ngoan. Cô Mácta hình như muốn thay đổi lối sống của hai chị em đi vào lối sống hẹp hòi đơn điệu của cô ta thôi.

Trước đó (Lc 9:51) thánh Luca nói là Chúa Giêsu quyết định lên đường đi Giêrusalem với các môn đệ theo Ngài. Trên đường đi họ cần nghỉ chân và cần người giúp họ. Những ai sẽ đón tiếp Chúa Giêsu và các môn đệ đó là chúng ta, người giáo dân trong giáo xứ phải làm: tiếp đón Ngôi Lời và đáp lại bằng cách giúp đỡ nhu cầu kẻ khác. Chúng ta là một giáo hội Maria/Mácta, và cả hai mặt giáo hội đều cần thiết nếu chúng ta muốn được gọi là Kitô hữu, là môn đệ theo Chúa Giêsu.

Có việc nên xét mình cho giáo hội trong câu chuyện hôm nay: các giáo xứ ít người lãnh đạo lại là những nơi rất bận rộn. Trong lúc phải bận rộn phục vụ, chúng ta có thể quên chú trọng đến Lời Thiên Chúa. Chúng ta có thể làm việc có thành quả, nhưng lại quên việc đón tiếp niềm nỡ.

Câu chuyện thánh Luca hôm nay có thể xem như Chúa Giêsu và các môn đệ trên đường lên Giêrusalem cần có những tấm lòng nhân ái tiếp đón nồng hậu trong gia đình. Hai cô Maria và Mácta là gương mẫu người đón tiếp Chúa Giêsu và các môn đệ trên đường lên Giêrusalem vậy. Triều đại Thiên Chúa đến gần. Vậy chúng ta có đón chào Triều đại Thiên Chúa một cách khiêm tốn hay không? Chúng ta sẽ đáp lại Triều đại Thiên Chúa đến trong đời sống chúng ta một cách niềm nỡ và rồi phục vụ thế giới hay không?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP