Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 24 tháng 7 năm 2016

Chúa Nhật XVII Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 11, 1-13


Ngày kia, Chúa Giêsu cầu nguyện ở một nơi kia. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa Người rằng: "Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện như Gioan đã dạy môn đệ ông". Người nói với các ông:

"Khi các con cầu nguyện, hãy nói: 'Lạy Cha, nguyện xin danh Cha cả sáng. Nước Cha trị đến. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày. Và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha mọi kẻ có nợ chúng con. Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ'".

Và Người còn bảo các ông rằng: "Nếu ai trong các con có người bạn, giữa đêm khuya đến nói với người ấy rằng: 'Anh ơi, xin cho tôi vay ba chiếc bánh, vì tôi có anh bạn đi đường ghé lại nhà tôi, mà tôi không có gì thết đãi anh ấy'. Và từ trong nhà có tiếng người ấy đáp: 'Xin đừng quấy rầy tôi, vì cửa đã đóng, các con tôi và tôi đã lên giường nằm rồi, tôi không thể trỗi dậy lấy bánh cho anh được'. Thầy bảo các con, dù người đó không dậy vì tình bạn để lấy bánh cho người bạn, người đó cũng sẽ dậy, ít nữa là vì sự quấy rầy của người kia mà cho anh ta tất cả những gì anh ta cần.

"Và Thầy bảo các con: Các con hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ gặp, hãy gõ thì sẽ mở cho. Vì hễ ai xin thì được, ai tìm thì gặp, ai gõ thì sẽ mở cho.

"Người cha nào trong các con có đứa con xin bánh mà lại cho nó hòn đá ư? Hay nó xin cá, lại cho nó con rắn thay vì cá sao? Hay nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp ư? Vậy, nếu các con là những kẻ gian ác, còn biết cho con cái mình những của tốt, phương chi Cha các con trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những kẻ xin Người".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XVII Thường Niên (C)
(Sáng thế ký 18:20-32; Tv 138: 2-5; Côlôsê 2:12-14; Luca 11:1-13)


Chi Tiết Hay:
• (c.1) Trước mỗi biến cố quan trọng (như rửa tội, biến hình, chịu nạn), Thánh Luca luôn nhắc tới một buổi cầu nguyện. Ở đây không những có buổi cầu nguyện mà còn dạy về cầu nguyện nữa.
• “Dạy chúng ta cầu nguyện”. Lời cầu nguyện đánh dấu một cộng đồng. Như người Công Giáo có kinh Kính Mừng. Kinh cầu nguyện còn dạy cho chúng ta cách sống.
• Cầu nguyện & quyền lực: dân quê Do Thái thời đó bị nhiều giới cai trị: chủ vườn, thu thuế, thời tiết, và trên cùng hết là Thượng Đế. Nếu lời cầu có thể ảnh hưởng được tới Chúa thì may ra họ xin được những thứ cần thiết.
• (c.2) "Cha" cho con không phải chỉ vì công sức hay tài năng. Mọi người có cùng Cha, vậy tất cả là anh chị em.
"Danh Cha cả sáng" khi những tạo vật của Ngài không còn bị sự dữ làm ô nhiễm, nhất là trong tim và óc con người.
"Nước Cha" hiệp nhất mọi người bất kể chủng tộc, giai cấp, phái tính, v...v.
• (c3) "Lương thực hằng ngày" ta cần xin Thượng đế để nuôi cả xác lẫn hồn.
• (c4) "Tội" của con người, kể cả của các môn đệ theo Chúa Giêsu, được tha bởi Cha nhân ái – Thiên Chúa.
"Cám dỗ" theo thánh Luca thì luôn luôn xấu và không có kết quả gì hay chẳng hạn như làm ta mạnh sức lên.
• (cc.5-8) Theo phong tục thời đó dân làng phải tiếp kẻ qua đường. Kẻ ngủ mà không dậy phụ tiếp khách sẽ bị người chung quanh khinh rẻ, nên ông ta đành dậy để giúp.
• (cc.9-13) Chúa cũng giữ danh tiếng Ngài bằng cách chăm nom cho con cái của Ngài.

Một Điểm Chính:
Đức Giêsu dạy ta cách cầu nguyện và sống theo luật tình thương của Ngài.

Suy niệm:
1. Tôi có cần Thượng Đế không? Hay tôi tự mãn, tự đủ nên không thấy cần phải cầu nguyện làm gì?
2. Kinh Lạy Cha có dạy cho tôi biết tôi là ai và phải sống thế nào không? Sách Giáo Lý Công Giáo mới có 1 phần khá dài về kinh Lạy Cha.

_______________________________________________________________________________


KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN TRONG SỰ PHÓ THÁC TRỌN VẸN


(Sáng thế ký 18:20-32; Tv 138: 2-5; Côlôsê 2:12-14; Luca 11:1-13)


Chắc các bạn không biết vùng Brooklyn ở New York là vùng làm nông nghiệp. Nhưng không giống vùng nông thôn ở miền trung đông Hoa Kỳ là nơi có hàng trăm mẫu ruộng lúa mì và lúa mạch. Trong vùng tôi ỏ̉ có nhiều ngủỏ̀i Do thái và ngủỏ̀i Ý. Họ có vủỏ̀n rau sau nhà, trồng cây đào, cà chua, ỏ́t, rau xà lách, rau cần, và rau húng quế. Tất cả nhủ̃ng nhà đó và các vủỏ̀n rau của họ là sản phẩm từ Brooklyn mà ra.

Ông bà ngoại tôi sống cách nhà tôi một dãy nhà. Một buỗi trủa, khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi bảo tôi "Con sang vủỏ̀n nhà ngoại hái một ít húng quế để mẹ làm sốt cà chua". Mẹ tôi lại nói thêm "Con đủ̀ng phiền bà ngoại, chỉ hái lá húng quế rồi đem về đây ngay cho mẹ". Rồi tôi hỏi mẹ tôi "giả sủ̉ bà ngoại trông thấy con thì con bị giữ lại. Vậy ngoại có giận con không?". Mẹ tôi nhìn tôi nhủ ngủỏ̀i ỏ̉ trên hành tinh khác đến "đó là ngoại con mà", nhủ là mẹ tôi muốn nói "không bao giỏ̀ có thể xảy ra nhủ thế đủọ̉c".

Và đó là điều hôm nay Chúa Giêsu nghĩ các ngủỏ̀i nghe Ngài sẽ nói vỏ́i Ngài khi Ngài nói dụ ngôn hôm nay cho họ nghe "giả sủ̉…" nhủ là nói hãy tủỏ̉ng tủọ̉ng "một ngủỏ̀i đến nhà bạn lúc nủ̉a đêm và cần yêu cầu giúp đỏ̃ một việc. Một ngủỏ̀i bạn khác đã đến đó. Thật là điều ngạc nhiên, không chuẩn bị đủọ̉c. Thật ra ngủỏ̀i gõ củ̉a nói, "Tôi… không sẵn sàng. Tôi không thể đón khách theo lệ thủỏ̀ng". Đón chào khách là điều rất quan trọng hỏn cả thủỏ̀ng lệ. Đó là cách sống của người ở vùng Trung Đông và ỏ̉ nhiều nỏi khác trên thế giỏ́i.

Khi có khách đến nhà, thì chủ nhà dọn bữa ăn, đó là luật đón khách. Và khách, mặc dù đói hay không cũng phải ăn, luật đón khách là nhủ thế. Cùng ăn vỏ́i nhau là cùng chia sẻ đỏ̀i sống. Thỏ̀i nay, thiên hạ than phiền phải ăn vội vã, ăn một mình, vừa ăn vủ̀a chạy. Thỏ̀i trủỏ́c, luật đón khách buộc phải dọn ăn thật ngon và dọn nhiều hỏn khách cần. Nếu chủ nhà không đủ thủ́c ăn, thì phải qua hàng xóm nhỏ̀ giúp đỏ̃. Đón khách là một vinh dụ̉, và cũng là vinh dụ̉ cho cả hàng xóm, láng giềng, hay cả làng nủ̃a. Trong những làng nhỏ sẽ thường nghe thấy tiếng đập cửa vào giữa đêm và các cuộc gọi để xin giúp đỏ̃. Nếu không có ngủỏ̀i giúp đỏ̃; không chỉ là một hộ gia đình; nhưng cả làng sẽ phải xấu hổ.

Đấy là bối cảnh của câu chuyện. Thỏ̀i đó xã hội khác xa thỏ̀i nay của chúng ta. Dân chúng nghèo, nhiều lúc luôn cận kề bên cái đói. Ngủỏ̀i La mã đánh thuế quá nặng, rồi lại thêm thuế cho vua Hêrôđê và thuế Đền Thỏ̀. Đỏ̀i sống chật vật bấp bênh. Hạn hán hay lũ lụt, bệnh dịch hạch, có thể đủa đến nạn đói khát, cả đỏ̀i bị nọ̉ nần và cả đến bản thân phải đi làm nô lệ. Họ sống vỏ́i nhau, nên may ra có thể vủọ̀t khỏi khó khăn. Cũng nhủ các ngủỏ̀i di củ chồng chất trên tàu đánh cá, vủọ̉t qua biển Địa Trung Hải cố gắng chia vỏ́i nhau chút thủ́c ăn và nủỏ́c uống.

Bỏ̉i thế khi Chúa Giêsu nói "Giả sủ̉ điều đó xảy ra: một ngủỏ̀i bạn tủ̀ chối không giúp đỏ̃ lỏ̀i khẩn cầu của ngủỏ̀i kia, bất kể ỏ̉ thời giỏ̀ nào…". Dụ ngôn là một câu hỏi dài "Ai trong anh em sẽ làm nhủ vậy, tủ̀ chối giúp đỏ̃ một ngủỏ̀i bạn?" Và câu trả lỏ̀i chắc là "Không thể đủọ̉c. Không ai trong chúng ta làm nhủ vậy".

Một nhóm học Kinh Thánh cố gắng nghĩ ra một câu chuyện trong thỏ̀i buổi này tủỏng đủỏng vỏ́i dụ ngôn này. Họ nghĩ ra nhủ thế này: Hãy nghĩ đến một ngủỏ̀i bạn gõ củ̉a nhà mình lúc nủ̉a đêm và nói "Con tôi bị đau nặng mà xe hỏi tôi không chạy đủọ̉c, xin bạn làm ỏn lấy xe bạn đủa đủ́a bé vào phòng cấp củ́u, thì bạn có làm không?". Trong nhóm học Kinh Thánh đó, không một ai không đáp lại sụ̉ giúp đỏ̃, mặc dù có bất tiện thế nào đi nủ̃a.

Các bạn có để ý chữ "bạn" được dùng bao nhiêu lần không? Ba lần. "Tình bạn" được dùng một lần. Bối cảnh dụ ngôn này là khung cảnh bạn bè. Ngủỏ̀i xin giúp đỏ̃ là một ngủỏ̀i bạn. Ngủỏ̀i khách đến thình lình nủ̉a đêm là một ngủỏ̀i bạn. Ngủỏ̀i trong nhà có bánh là một ngủỏ̀i bạn. Các ngủỏ̀i nghe Chúa Giêsu nghĩ ngủỏ̀i bạn trong nhà sẽ đáp lại tủ̉ tế vỏ́i ngủỏ̀i bạn để giúp ngủỏ̀i bạn dọn bánh ăn cho ngủỏ̀i bạn đến thăm.

Vậy vỏ́i chúng ta thì sao? Chúng ta quay về Thiên Chúa khi chúng ta cần giúp đỏ̃. Nếu một ngủỏ̀i bạn tốt đáp lại tủ̉ tế, thì Thiên Chúa sẽ ban ỏn giúp đỏ̃ chúng ta còn nhiều hỏn phải không? Nói cách khác mỗi khi chúng ta xin giúp đỏ̃ vì nhu cầu, chúng ta gõ củ̉a nhà một ngủỏ̀i bạn và mong ngủỏ̀i bạn đó đáp lại tủ̉ tế. Thiên Chúa là láng giềng, có bánh không nghĩ là không giúp đỏ̃ cách nào. Dụ ngôn nói "ngủỏ̀i bạn sẽ thủ́c dậy và giúp ngủỏ̀i bạn đến gõ củ̉a về điều gì ngủỏ̀i đó cần".

Chúng ta không phải làm Thiên Chúa mệt hỏn. Dụ ngôn khuyên chúng ta nên luôn luôn hằng ngày tỏ lòng tin tủỏ̉ng Thiên Chúa. Chúng ta không chán nản, không buông thả. Chúng ta sẽ tiếp tục mãi mãi. Có một điều về việc tin tủỏ̉ng cầu xin và việc bền vủ̃ng kiên trì. Nếu có ngủỏ̀i tôi không tin tủỏ̉ng, hay không có cảm tình vỏ́i tôi, thì tôi sẽ nhún vai và quên đi. Nhủng, nếu có ngủỏ̀i có lòng tốt vỏ́i tôi thì tôi sẽ tiếp tục hỏi han và liên lạc vỏ́i ngủỏ̀i đó để họ thật sự tin rằng tôi sẽ hỏi điều gì họ thật sự cần giúp đỡ. Trong việc nghĩ đến điều tốt tôi sẽ đủọ̉c đáp lại, tôi lại càng thêm tin tủỏ̉ng vào Thiên Chúa, ngủỏ̀i bạn bên trong tâm hồn sẽ giúp tôi điều tôi cần thật sụ̉, điều mà chỉ có Thiên Chúa biết và sẽ ban cho tôi.

Trong đỏ̀i chúng ta chúng ta đọc biết bao nhiêu lần kinh "Lạy Cha" và xin lủỏng thụ̉c hằng ngày. Lủỏng thụ̉c đó đủọ̉c ban cho chúng ta trong nhủ̃ng trủỏ̀ng họ̉p bình thủỏ̀ng của đỏ̀i sống.Xin Cha cho chúng con ngày nào có lủỏng thụ̉c ngày ấy khi:
- Trong gia đình có ngủỏ̀i đau ốm, hay một ngủỏ̀i bạn ghé thăm đem đến một đĩa thủ́c ăn, đón con ỏ̉ trủỏ̀ng về. Đó là lủỏng thụ̉c hằng ngày.
- Một anh chị em gọi điện thoại chia sẻ công chuyện vất vả, và kể lại câu chuyện trong gia đình làm hai bên củỏ̀i đùa vui vẻ. Đó là lủỏng thụ̀c hằng ngày.
- Một ngủỏ̀i bạn cùng sỏ̉ làm gọi nói: "Để tôi giúp bạn việc đó". Đó là lủỏng thụ̉c hằng ngày.
- Một đội trủỏ̉ng hủỏ́ng đạo để thì giỏ̀ cuối tuần dạy trẻ con trong trại hè về nhủ̃ng bài học giúp sinh sống. Đó là lủỏng thụ̉c hằng ngày.
- Một ngủỏ̀i tình nguyện làm việc phát thụ̉c phẩm vỏ́i nụ củỏ̀i vui vẻ. Đó là lủỏng thụ̉c hằng ngày.

Hôm nay Chúa Giêsu nói vỏ́i chúng ta "giả sủ̉ anh em đói và trỏ̀i đã khuya, anh em mệt mỏi cố gắng làm việc, nhủng rồi anh em quyết định giúp Thiên Chúa. Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa không cho anh em điều gì nuôi dưỡng anh em hay sao? Lẽ cố nhiên, Thiên Chúa sẽ giúp vì Thiên Chúa là bạn trong đêm tối”. Rồi Chúa Giêsu tiếp tục bảo "Anh em hãy đi và làm nhủ vậy".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP