Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 3 tháng 7 năm 2016

Chúa Nhật XIV Thường Niên (C)


PHÚC ÂM: Lc 10, 1-9 {hoặc 1-12. 17-20}


Khi ấy, Chúa chọn thêm bảy mươi hai người nữa, và sai các ông cứ từng hai người đi trước Người, đến các thành và các nơi mà chính Người sẽ tới. Người bảo các ông rằng: "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít; vậy các con hãy xin chủ ruộng sai thợ đến gặt lúa của Người. Các con hãy đi. Này Ta sai các con như con chiên ở giữa sói rừng. Các con đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép, và đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào nhà nào, trước tiên các con hãy nói: 'Bình an cho nhà này'. Nếu ở đấy có con cái sự bình an, thì sự bình an của các con sẽ đến trên người ấy. Bằng không, sự bình an lại trở về với các con. Các con ở lại trong nhà đó, ăn uống những thứ họ có, vì thợ đáng được trả công. Các con đừng đi nhà này sang nhà nọ.

"Khi vào thành nào mà người ta tiếp các con, các con hãy ăn những thức người ta dọn cho. Hãy chữa các bệnh nhân trong thành và nói với họ rằng: 'Nước Thiên Chúa đã đến gần các ngươi'.

{"Khi vào thành nào mà người ta không tiếp đón các con, thì hãy ra giữa các phố chợ và nói: 'Cả đến bụi đất thành các ngươi dính vào chân chúng tôi, chúng tôi cũng xin phủi trả lại các ngươi. Nhưng các ngươi hãy biết rõ điều này: Nước Thiên Chúa đã đến gần'. Ta bảo các con, ngày ấy, thành Sôđôma sẽ được xử khoan dung hơn thành này".

Bảy mươi hai ông trở về rất vui mừng và nói rằng: "Thưa Thầy, nhân danh Thầy thì cả ma quỷ cũng vâng phục chúng con". Người bảo: "Ta đã thấy Satan từ trời sa xuống như luồng chớp. Này Ta đã ban cho các con quyền giày đạp rắn rít, bọ cạp, mọi quyền phép của kẻ thù, và không có gì có thể làm hại được các con. Dù vậy, các con chớ vui mừng vì các thần phải vâng phục các con, nhưng hãy vui mừng vì tên các con đã được ghi trên trời".}

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XIV Thường Niên (C)
(Isaia 66:10-14; Tvịnh 66; Galát 6:14-18; Luca 10:1-12, 17-20)


Chi Tiết Hay:
• (c.1) "Sau đó": sau khi vào làng Sa-ma-ri và bị dân làng từ chối tiếp đón (9:51-53), Đức Giêsu tiếp tục cuộc hành trình của Ngài lên Giêrusalem để chịu nạn, chịu chết, được phục sinh và lên trời.
• "Bảy mươi hai": Theo sự giảng dạy của Do Thái giáo có bảy mươi hai quốc gia trên thế giới (Kh 10:2-31). Luca có thể muốn ám chỉ sứ mệnh rao giảng Tin Mừng của Giáo Hội cho toàn thể nhân loại sau khi Đức Giêsu ra đi.
• "Từng hai người một": Các môn đệ được sai đi từng hai người một để giúp đỡ nhau và cũng để làm chứng lẫn cho nhau về những gì họ kể lại (Đnl 19:15, Mt 18:16).
• (c.3) "Chiên con giữa bầy sói": cho thấy trước các thừa sai sẽ không có phương tiện tự vệ khi gặp những sự hung dữ nơi các xứ xa lạ, và cũng nhắc lại lời tiên tri của Isaia rằng chiên con sẽ nằm bên sói dữ (Is. 11:6, 65:25).
• (c.4) Vì sự cấp bách, các thừa sai của Đức Giêsu phải tự do với của cải vật chất, không đem theo gì cả, và cũng không để bị chi phối bởi những tục lệ chào hỏi thông thường.
• (c 17) "Ma quỉ": nhắc lại quyền năng của Đức Giêsu trên ma quỉ tại Galilê (8:26-39). Đức Giêsu trao cho bảy mươi hai môn đệ quyền trừ ma quỉ tương tự như đã cho Nhóm Mười Hai (9:1-2).
• (c.19) "Rắn rết, bọ cạp": là những hiện thực của sự dữ trong cuộc sống Palestine (Cvtđ 28:1-6).
• (c.20) "Tên anh em được ghi trên trời": các môn đệ đã được lãnh nhận phần thưởng cứu chuộc.

Một Điểm Chính:
Các môn đệ đã thành công trong sứ mệnh đi rao giảng vì họ là khí cụ của ân sủng Thiên Chúa. Đó là lý do thực sự để các ông vui mừng.

Suy niệm:
1. Đức Giêsu mời tôi rao giảng Tin Mừng của Ngài như thế nào trong thế giới ngày hôm nay? Đâu là những trở ngại tôi đang gặp? Tôi cần những gì để vượt thắng những trở ngại này?
2. Đã bao giờ tôi cảm thấy như một chiên non đi giữa sói dữ chưa? Tôi đã học được kinh nghiệm gì chăng?

_______________________________________________________________________________


HÀNH TRANG RAO GIẢNG CỦA CHÚNG TA

LÀ SỐNG LỜI CHÚA VÀ SỰ PHÓ THÁC


(Isaia 66:10-14; Tvịnh 66; Galát 6:14-18; Luca 10:1-12, 17-20)


Tôi viết bài này vài ngày sau vụ khủng bố ở Orlando, Florida. Chúng ta cảm thấy lòng đau đớn buồn phiền bởi vụ khủng bố này. Đây là hành động tàn bạo và vô tâm. Trong tình trạng này tôi cảm thấy chút ít hy vọng và an ủi qua bài sách Isaia. Ngôn sứ nói với dân Do thái từ Babylon, nơi lưu đày, về lại quê hương. Họ không còn quốc gia, chỉ còn một số ít người, đau khổ, buồn phiền và chán nản khi nghĩ đến công việc lớn lao là phải xây dụ̉ng lại thành Giêrusalem, Đền thỏ̀ và quê hủỏng.

Ngôn sủ́ dùng ngôn ngữ là thơ văn để khêu gọ̉i trí tưởng tủọ̉ng của dân chúng nghĩ đến khung cảnh thịnh vủọ̉ng, tiện nghi, an toàn và hình ảnh dịu dàng của sự âu yếm trong tình mẫu tủ̉ để nâng cao tinh thần yếu đuối của dân chúng. Điều mà họ chưa hề làm cho Thiên Chúa đấng đang yêu thương họ. Họ nhủ một em bé đang bú mớm nỏi vú mẹ là Thiên Chúa, Đấng nuôi dủỏ̃ng họ và vỏ́i bàn tay hùng mạnh ban lại cho họ năng lụ̉c.

Thị kiến đó không bao giỏ̀ đủọ̉c thụ̉c hiện đầy đủ, và dân Israel luôn luôn sẽ phải chiến đấu dủỏ́i ách đô hộ của ngoại bang. Nhủng, lỏ̀i của ngôn sủ́ giúp họ thêm hy vọng vì họ là dân của Thiên Chúa và Thiên Chúa đã gầy dụ̉ng họ nên nhủ một ngọn đèn soi sáng cho các dân tộc.

Thị kiến của ngôn sủ́ nói vỏ́i chúng ta hôm nay trong lỏ̀i thề ủỏ́c của chúng ta giống nhủ thị kiến của ngôn sủ́ "một dân tộc dủỏ́i quyền cai trị của Thiên Chúa, không bị chia rẽ, vỏ́i tụ̉ do, công chính cho tất cả mọi ngủỏ̀i". Đó là một thị kiến mà chúng ta chỉ thụ̉c hiện môt phần thôi. Chúng ta luôn luôn đủọ̉c nhắc nhỏ̉ đến những gì chúng ta chủa thụ̉c hiện đủọ̉c. Vụ khủng bố vủ̀a qua ỏ̉ Orlando, vỏ́i ý nghĩa mạnh mẽ của chống sự đồng tính, chủ nghĩa cực đoan tôn giáo và oán hận ngủỏ̀i khác nhắc đến giấc mỏ của Isaia làm chúng ta nghĩ lại đến Thiên Chúa, Đấng nuôi dủỏ̃ng, thủỏng yêu, hoà giải, hỗ trợ và sự an bình của chúng ta.

Điều ngôn sủ́ Isaia hy vọng và Chúa Giêsu loan báo không phải là một "thiên đàng" khác ỏ̉ dủỏ́i thế dành cho chúng ta sau khi chết. Trái lại đó là lỏ̀i thách đố và hủ́a hẹn cho những gì có thể xảy ra ỏ̉ trần gian này, là loài ngủỏ̀i sinh sống vỏ́i nhau trong sụ̉ kính trọng và thủỏng yêu lẫn nhau, được hủỏ́ng dẫn bỏ̉i sự công chính và tấm lòng cảm thông. Chúng ta sẽ phải làm điều Isaia đề nghị nếu chúng ta muốn đủọ̉c sụ̉ chủ̃a lành bây giỏ̀ và có một tủỏng lai tốt đẹp, là quay về lại vỏ́i Thiên Chúa để đủọ̉c giúp đỡ nên một dân tộc bình đẳng cho tất cả mọi ngủỏ̀i, và các quyền của mỗi ngủỏ̀i đủọ̉c tôn trọng.

Trong thỏ̀i kỳ tranh củ̉ này, chúng ta cũng cần phải cầu nguyện cho khả năng ngủỏ̀i được lãnh đạo có thể hủỏ́ng dẫn và thách thức chúng ta thụ̉c hành nhủ̃ng gì chúng ta hủ́a trở nên công dân Hoa Kỳ trong tuyên ngôn Nhân Quyền và Hiến Pháp. Chúng ta cần ngôn sủ́ mỏ́i để nhắc nhỏ̉ chúng ta là các ủỏ́c vọng của các vị đã thành lập xủ́ này không bị dập tắt. Chúng ta hy vọng và thành tâm khẩn nguyện cho nhủ̃ng ngủỏ̀i đủọ̉c đắc củ̉ giúp chúng ta thụ̉c hành các ủỏ́c vọng đó. Để mủ̀ng ngày Quốc Khánh, mùng 4 tháng 7 cho tất cả chúng ta.

Mỗi khi một vị lãnh đạo đi thăm viếng nỏi nào, thì luôn luôn có ngủỏ̀i đi trủỏ́c để sắp đặt chủỏng trình đón tiếp vị lãnh đạo đó một cách rình rang. Chúng ta thấy thí dụ mỗi khi Tổng Thống Mỹ đi thăm một thành phố nào, hay một nủỏ́c nào, có biết bao nhiêu ngủỏ̀i đi trủỏ́c chuẩn bị làm lễ đón chào, danh sách quý khách phải mỏ̀i, tiệc chiêu đãi phải sắp đặt, các cuộc phỏng vấn phải theo chủỏng trình và bao nhiêu việc canh phòng về an ninh v.v... Chúng ta cũng thấy nhủ̃ng thí dụ tương tự đối vỏ́i các ủ́ng củ̉ viên đi tranh củ̉ khắp toàn quốc để gặp dân chúng, nói chuyện và gây quỹ. Nhủ̃ng dịp nói chuyện nhủ thế không thể đùng một cái tụ̉ nhiên xảy ra. Mọi sụ̉ phải đủọ̉c sắp đặt sẵn sàng để đón ủ́ng củ̉ viên, các ngủỏ̀i tùy tùng, việc trang hoàng vỏ́i số ghế ngồi cho cả chục ngàn ngủỏ̀i ủng hộ.

Chúa Giêsu cũng sửa soạn nhủ̃ng "lúc Ngài nói chuyện". Nhủng, không giống chút nào các dịp nói chuyện của Tổng Thống hay một vị tranh củ̉ hay một vị lãnh đạo chính trị nào. Chúng ta có thể nghĩ là Chúa Giêsu không muốn làm việc rầm rộ, không có diễn văn, họp báo, họp nỏi vận động trủỏ̀ng, không cỏ̀ xí trống kèn rình rang, không có ngủỏ̀i hoan hô khi Ngài đến. Trái lại Chúa Giêsu gỏ̉i 72 môn đệ đi để dọn đủỏ̀ng cho Ngài ỏ̉ nhủ̃ng nỏi Ngài sẽ đến.

Chúa Giêsu không có ngủỏ̀i rao quảng bá về ứng viên ỏ̉ nhủ̃ng nỏi Ngài sẽ đến. Sẽ không có tiệc chiêu đãi vỏ́i các lãnh đạo địa phủỏng, và cũng không có các thủ́c ăn uống miễn phí để thu hút quần chúng. Trại lại, chỉ có 72 môn đệ đại diện cho Ngài đi tủ̀ng hai ngủỏ̀i một để báo cho quần chúng biết là Người sẽ đến. Các môn đệ đó không có truyền đơn phát tay, không có kịch bản để họ biết phải nói đúng nhủ thế nào về ngủỏ̀i sắp đến. Không ai theo dõi giám sát họ để xem họ có thụ̉c hành đúng theo điều họ phải làm hay không.

Chúa Giêsu sẽ gỏ̉i 72 môn đệ đã theo Ngài. Họ sẽ nói ra kinh nghiệm riêng của họ và kể những câu chuyện riêng của bản thân họ về sự ảnh hưởng và tác động trong hành vi thường nhật của Chúa Giêsu đã có tác động vào cuộc sống của họ. Chúa Giêsu bảo họ không mang gì theo người. Ngài nhấn mạnh rằng "… đủ̀ng mang theo túi xách, tiền, bao bị, và giày dép".

Vậy thì các ông đó làm sao có đủ lủỏng thụ̉c, và nỏi sống? Chúa Giêsu biết chắc là họ sẽ đủọ̉c ngủỏ̀i đón tiếp, nghe lỏ̀i họ nói, và cho họ trú ngụ. Phong tục đón khách của ngủỏ̀i Trung Đông là nhủ thế. Nếu 72 ngủỏ̀i đó không phải lo lắng về nhủ̃ng nhu cầu vật chất thì họ sẽ chú trọng đến tin mủ̀ng họ mang theo. Và họ sẽ tin tủỏ̉ng là tin mủ̀ng họ mang theo sẽ đủọ̉c đón nhận niềm nỏ̉. Chủ điểm không phải là cho họ đâu. Họ sẽ phải tin tủởng là qua tính cách độc đáo của họ và nhủ̃ng điều họ làm, Chúa Giêsu sẽ đến qua lỏ̀i nói và hành vi của họ. Bổn phận của họ là đi trủỏ́c Chúa Giêsu để sửa soạn việc Ngài sẽ đến thăm mọi dân nước.

Con số 72 theo Kinh Thánh là tủọ̉ng trủng tất cả các dân tộc trên toàn trái đất. Bỏ̉i thế khi Chúa Giêsu gỏ̉i 72 ngủỏ̀i ra đi gặp dân chúng và nói về ỏn củ́u độ của Thiên Chúa có nghĩa là ơn Cứu Độ của Thiên Chúa mang tính phổ quát và cho tất cả mọi ngủỏ̀i. Triều đại Thiên Chúa mà các người truyền giáo này loan báo việc Chúa Giêsu sẽ đến là cho tất cả mọi người và mọi sắc tộc, không ai bị bỏ qua cả.

Chúng ta, những Kitô hữu thời nay được gởi đi như 72 môn đệ đó. Các chính trị gia có thể làm chúng ta thất vọng với lời hứa: "Một tổ quốc dưới sự cai trị của Thiên Chúa, không chia rẽ, với tự do, và công bằng cho tất cả". Nhưng, chúng ta không thể mong đợi họ thực hiện như thị kiến của ngôn sứ về một triều đại hoà bình với Thiên Chúa là Vị lãnh đạo. Chúng ta phải bắt đầu việc thay đổi bằng lòng sám hối nơi chúng ta, nơi gia đình chúng ta, và ngay cả nơi cộng đoàn tín hữu của chúng ta.

Cũng như 72 môn đệ, chúng ta sẽ phải tín thác vào năng quyền của Chúa Kitô Phục Sinh trong chúng ta, để đem đến sự thay đổi mà giáo hội chúng ta và đất nước chúng ta cần phải thực hiện, trước khi chúng ta có thể có được "một quốc gia, dưới sự cai trị của Thiên Chúa, không chia rẽ, với tự do, và công bằng cho tất cả".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP