Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật V Mùa Chay Năm C

ngày 13 tháng 3 năm 2016


Tin Mừng: Ga 8,1-11


Khi ấy, Đức Giê-su đến núi Ô-liu. Vừa tảng sáng, Người trở lại Đền Thờ. Toàn dân đến với Người. Người ngồi xuống giảng dạy họ. Lúc đó, các kinh sư và người Pha-ri-sêu dẫn đến trước mặt Đức Giê-su một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình. Họ để chị ta đứng ở giữa, rồi nói với Người: "Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang ngoại tình. Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?" Họ nói thế nhằm thử Người, để có bằng cớ tố cáo Người. Nhưng Đức Giê-su cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: "Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi." Rồi Người lại cúi xuống viết trên đất. Nghe vậy, họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi. Chỉ còn lại một mình Đức Giê-su, và người phụ nữ thì đứng ở giữa. Người ngẩng lên và nói: "Này chị, họ đâu cả rồi? Không ai lên án chị sao?" Người đàn bà đáp: "Thưa ông, không có ai cả." Đức Giê-su nói: "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!"

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật V Mùa Chay Năm C ngày 13 tháng 3 năm 2016
Ga 8,1-11


Chi Tiết Hay:
• Đức Giêsu đang giảng dạy trong đền thờ, câu chuyện xảy ra giữa hai lời cảnh cáo của Ngài về việc xét đoán theo bề ngoài (7:24, 8:15).
• (c.5) "Trong sách Luật": Sách Đệ Nhị Luật 22:22-24 nói đến việc xử ném đá người đàn bà ngoại tình cùng với người đàn ông phạm tội.
• Tại sao chỉ có một mình người phụ nữ bị đem ra xét xử? Còn người đàn ông tòng phạm đâu? Và người chồng của bà ta đâu cũng không thấy nói đến?
• (c.6) Các kinh sư và người Pharisêu muốn gài bẫy Đức Giêsu tương tự như trong chuyện nộp thuế cho Xêda (Máccô 12:13-17). Luật Môisen bảo phải ném đá người phạm tội ngoại tình, nhưng nhà cầm quyền La Mã cấm, không cho phép người dân Do Thái xử án tử hình. Đức Giêsu phải tuân theo ai? Môisen hay La Mã? Cũng có thể họ muốn thử lòng nhân từ của Đức Giêsu đối với những người có tội.
• Đây là lần duy nhất Phúc Âm nói đến việc Đức Giêsu dùng chữ viết. Ngài viết điều gì thì không rõ, nhưng theo thánh Jerome người ta nghĩ rằng Ngài viết xuống những tội thầm kín của những người đang tố cáo người phụ nữ.
• Có thể nhờ lúc cắm cúi viết xuống đất, Đức Giêsu có dịp giữ yên lặng. Ngài tránh nhìn những người mà sau này sẽ tìm đủ mọi cách để giết Ngài. Việc thinh lặng trước mặt kẻ lên án Ngài phù hợp với chân dung mà Isaia đã tả về người "tôi tớ đau khổ": "Ngài đã không mở miệng" (Isaia 53:7).
• "Ném trước đi!": lời Đức Giêsu nói có hàm ý nhắc đến Luật. Sách Đệ Nhị Luật 17:7 nói rằng nhân chứng trong một vụ ngoại tình có trách nhiệm chính trong việc xử án tử hình. Người đó phải ném viên đá đầu tiên rồi mọi người theo sau. Ở đây Đức Giêsu dùng chính Lề Luật để đáp lại việc họ dùng Lề Luật.
• "Những người lớn tuổi" có thể là lớn trong chức vị, chứ chưa hẳn là lớn trong tuổi tác mà thôi.
• (c.9) "Chỉ còn lại một mình Đức Giêsu, và người phụ nữ": Thánh Augustinô có một lời diễn tả sâu sắc nhất về cảnh này: "Chỉ còn lại hai hình ảnh: sự khốn khổ và sự thương xót".

Một Điểm Chính:
Những người kinh sư và biệt phái chẳng chú trọng gì đến luật lệ Môi sen, cũng chẳng màng gì đến sinh mạng người phụ nữ đó, họ chỉ có ác ý muốn gài bẫy Đức Giêsu. Nhưng một lần nữa Đức Giêsu đã chứng tỏ Ngài là "người có quyền thế hơn", như Gioan Tẩy Giả đã tiên báo (Luca 3:16).

Suy Niệm:
1. Ở đây ai là người bị xét xử?
2. Tôi nhớ lại một lần nào đó đã vội vã lên án người khác. Tôi có biết phân biệt giữa "sự tội" và người "có tội" hay không?

_______________________________________________________________________________


CHỚ BẮT TỘI AI – HÃY CÓ LÒNG XÓT THƯƠNG


(Isaia 43:16-21; T.vịnh 126; Philipphê 3:8-14; Gioan 8:1-11 )


Trong phúc âm có nhiều bi kịch hơn câu chuyện hôm nay. Thánh Gioan viết là Chúa Giêsu tiến đến hội đường vào buổi sáng với khung cảnh khởi sự của một ngày mới, ánh sáng vừa chiếu vào cung thánh. Chúa Giêsu ngồi xuống như một thầy dạy. Để nói rõ hơn, thánh Gioan viết là "Chúa Giêsu đã dạy cho họ". Ngay mới đầu, lời dạy bị gián đoạn. Chúng ta tự hỏi chúng ta có biết Chúa Giêsu dạy gì không?. Nhưng, điều Chúa Giêsu dạy là câu chuyện, và hôm nay chúng ta nghe câu chuyện mới để tìm hiểu những gì Chúa Giêsu giáo huấn cho chúng ta.

Các kinh sư và người Pharisêu tụ̉ cho họ là nhủ̃ng ngủỏ̀i lãnh đạo dạy dỗ về tôn giáo. Trong các câu chuyện này chúng ta lại thường gặp người Pharisêu. Họ là những người giữ lề luật tôn giáo một cách chặt chẽ và các kinh sư là những chuyên viên về luật pháp. Cả hai nhóm người này đem đến một phụ nữ có vấn đề vấp phạm trong tình huống khó xử. Nếu Chúa Giêsu theo lề luật tôn giáo như trong sách Lêvi và trong sách Đệ Nhị Luật ( Lv 20:10; Dnl 22:13-24) thì Chúa Giêsu có thể mất thể diện vì Ngài là người luôn có lòng thương xót, tha thứ cho những người tội lỗi. Ngài cũng có thể làm cho các người La mã tức giận, vì người Do thái không thể áp đặt bản án tử hình cho ai cả. Trái lại, nếu Chúa Giêsu tha cho người phụ nữ, Ngài sẽ bị cho là chống lại luật Môsê, và hơn nữa, Ngài có thể bị coi là người dung túng cho tội ngoại tình.

Người thời nay đọc câu chuyện này xem ra có những yếu tố khác nữa. Một lời bình luận mới đây về Kinh Thánh của một nhóm giáo dân cho là chúng ta nên đọc câu chuyện rồi ngừng một phút suy ngẫm. Có một phụ nữ nói lên "Vậy người đàn ông đâu?. Phải có hai người mới có câu chuyện chứ. Tôi đoán là các người đàn ông kia để người đàn ông trong câu chuyện đi mất". Một suy nghĩ khác là khi nào nhà giảng thuyết khơi lên được nhiều ý hơn về câu chuyện thì có dịp hiểu Kinh Thánh dưới một quan niệm khác. Chúng ta không biết tên người phụ nữ. Với những người buộc tội phụ nữ đó, chị ta chỉ là một người không biết hổ thẹn "như trong câu chuyện" để dùng gài bẫy Chúa Giêsu. Nhưng Thiên Chúa không muốn dùng tên ai và xem đó như là một sự việc. Chúng ta nhớ trong sách Sáng Thế, loài người được Thiên Chúa tạo dựng theo hình ảnh giống Thiên Chúa, hoạt động với Thần Khí và hơi thở của Thiên Chúa. Các lãnh đạo tôn giáo không biết hình ảnh và hơi thở của Thiên Chúa trong người mà họ gọi là "người đàn bà này".

Nếu muốn buộc tội ngoại tình thì phải có hai người đàn ông, và chỉ đàn ông thôi, để làm chứng Thật là điều xấu hổ cho chị phụ nữ phải đứng trước mặt đám người buộc tội chị ta và bao nhiêu người khác có mặt ở đó. Mọi sự việc đều chống đối chị ta. Tôi nghĩ đến vài người bị án tử hình mà tôi biết, vì họ quá nghèo không mướn được luật sư giỏi, nên phải ở nhiều năm trong lao tù. Họ hy vọng có người xét lại hồ sơ của họ, cho thử DNA, và đưa trường hợp họ xin xét xử lại. Người phụ nữ bị buộc tội, chỉ còn có một điều là xử tử chị ta. Thân phận chị ta đã bị quyết định. Tuy vậy tôi vẫn ngạc nhiên về lời mở đầu của bài sách Isaia: lời của Đức Chúa "Đấng đã mở đường xuyên qua Biển, một lối đi trong làn nước oai hùng...". Đó là lỏ̀i nói về sự di cư ra khỏi Ai Cập. Dân của Thiên Chúa đã đủọ̉c che chỏ̉. Bây giỏ̀ bị bắt chận không tủỏng lai. Nhủng Thiên Chúa "mỏ̉ đủỏ̀ng" cho họ. Ngôn sủ́ nhắc các ngủỏ̀i nghe ông ta đang bị lưu đày một lần nủ̃a và lần này ỏ̉ Babylon, là Thiên Chúa của họ có thể làm lại việc Ngài đã làm trủỏ́c kia là giúp họ thoát cảnh lưu đày và đem họ ra khỏi cảnh ràng buộc không tài nào giải quyết đủọ̉c.

Isaia bảo dân chúng hãy nhìn về quá khủ́, về việc Thiên Chúa đã làm cho họ và coi đó không phải là chuyện đã xảy ra tủ̀ lâu trủỏ́c, nhủng hãy tin tủỏ̉ng là Thiên Chúa sẽ làm lại cho họ lần nủ̃a. Thật ra, việc họ nhìn về quá khủ́ không phải là việc nhỏ́ đến nhủ̃ng chuyện đã xảy ra trong trí nhỏ́: Thiên Chúa sẽ làm lại việc đó cho họ "đủ̀ng nhỏ́ tiếc nhủ̃ng cái ban đầu, nhủ̃ng chuyện xa xủa, đủ̀ng còn ôn lại. Này Ta đang gầy dụ̉ng một điều mỏ́i. Kìa nó hé rạng rồi, dễ gì các ngủỏi lại không hay không biết?" Ngủỏ̀i phụ nủ̃ bị buộc tội nhủ dân Israel đã bị lúc xủa, và ngủỏ̀i phụ nủ̃ đó cần đủọ̉c giải thoát. Thiên Chúa cần phải làm điều gì mỏ́i cho chị ta.

Khi dân chúng nhỏ́ đến lúc khó khăn thuỏ̉ trủỏ́c, họ thủỏ̀ng nói "Tôi chắc đã không thể đủọ̉c giải thoát nếu Thiên Chúa đã không giúp tôi, và ban năng lụ̉c cho tôi". Chỉ sau khi gặp nhủ̃ng điều rất đỗi khó khăn chúng ta mỏ́i nhìn lại sau thỏ̀i gian bị thủ̉ thách và mỏ́i thấ́y bàn tay Thiên Chúa đã giúp đỏ̃ chúng ta. Thánh vịnh 22, mà mọi ngủỏ̀i ai cũng thích, diễn tả sụ̉ hiện diện mạnh mẽ hủỏ́ng dẫn chúng ta là "côn và gậy" của Thiên Chúa ỏ̉ vỏ́i chúng ta. Thật thế, ngôn sủ́ Isaia cũng kêu gọi chúng ta nhỏ́ là Thiên Chúa đã ỏ̉ vỏ́i chúng ta và hãy tin tủỏ̉ng là trong bất củ́ mọi trủỏ̀ng họ̉p nào chúng ta bị bắt buộc hay sẽ bị bó buộc trong tủỏng lai, Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta "vủọ̉t lên". Thật đấy, Isaia bảo chúng ta hãy nhìn kỹ lại Thiên Chúa đang làm điều gì cho chúng ta ngay cả trong "chốn hoang vu khô cháy".

Vậy trủỏ̀ng họ̉p của chị phụ nủ̃ bị bắt vì ngoại tình có phải nhủ thế hay không? Chị ta đang ỏ̉ trong chốn hoang vu khô cháy của tội lỗi, bao vây bỏ̉i các dã thú đang muốn giết hại chị ta. Hỏn nủ̃a, chị ta bị lọ̉i dụng để gài bẫy Chúa Giêsu. Chắc chị ta cảm thấy quá ủ cô đỏn. Nhủng, chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i có đủ́c tin, có thể trông thấy là chị ta không thấy là Thiên Chúa "đang làm điều gì mỏ́i". Chúa Giêsu đang ỏ̉ vỏ́i chị ta. Thánh Kinh không cho chúng ta biết Chúa Giêsu đang viết gì trên mặt đất. Suốt lịch sủ̉ có bao nhiêu ngủỏ̀i ngoan đạo và ngủỏ̀i thông thạo Kinh Thánh phỏng đoán điều gì Chúa Giêsu viết không phải là điều chính. Nhủng khi Chúa Giêsu yên lặng có tiếng nói đến nhủ lỏ̀i nói của Thiên Chúa, Đấng Tạo Dụ̉ng trong sách Sáng Thế lay chuyển bóng tối vỏ́i ánh sáng và quyền lụ̉c tạo dụ̉ng.

Phúc âm của thánh Gioan liên kết chặt chẽ vỏ́i sách Sáng Thế: Sách Sáng Thế mỏ̉ đầu vỏ́i việc tạo dụ̉ng, phúc âm của thánh Gioan cũng mỏ̉ đầu nhủ thế: "Lúc khỏ̉i đầu...". Thánh Gioan trình bày Chúa Giêsu là Ngôi Lỏ̀i và sụ̉ Khôn Ngoan của Thiên Chúa, tạo dụ̉ng lại loài ngủỏ̀i đã bị tan vỏ̃ vì tội lỗi. Isaia nhắc chúng ta nhỏ́ là suốt lịch sủ̉ của dân Thiên Chúa, Thiên Chúa luôn luôn làm việc tạo dụ̉ng trỏ̉ lại. Thiên Chúa sẵn sàng tha thủ́ cho chúng ta vì tội lỗi đã xóa nhòa hình ảnh Đấng Tạo Dụ̉ng trong chúng ta, và Ngài làm chúng ta nên một tạo vật mỏ́i không có tỳ tích sụ̉ phá hoại của tội lỗi. Sụ̉ tha thủ́ đó và đỏ̀i sống mỏ́i là điều mà ngủỏ̀i phụ nủ̃ cảm nghiệm vỏ́i lỏ̀i của Chúa Giêsu.

Mặc dù trong Mùa Chay việc giủ̃ chay của chúng ta có thành đạt hay không, chúng ta hãy nhìn nhận các bài sách đọc hôm nay thúc đẩy chúng ta dâng lỏ̀i cảm tạ Mùa Chay trong phép Thánh Thể này. Bài thánh vịnh vỏ́i bài đọc thủ́ nhất giúp chúng ta biết cầu nguyện hôm nay. Ngay cả khi chúng ta nhỏ́ việc lỏ́n lao Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, chúng ta dùng lỏ̀i khuyên bảo của ngôn sủ́ Isaia để đủa mắt nhìn tủ̀ quá khủ́ đến hiện tại, rồi đến tủỏng lai. Lúc chúng ta nhìn về quá khủ́ và nhìn thấy bàn tay của Thiên Chúa giúp chúng ta nhủ̃ng lúc chúng ta cần Ngài và suy ngẫm việc củ́u độ Thiên Chúa đã làm qua Chúa Giêsu, chúng ta có thể nói vỏ́i tác giả thánh vịnh 125 "lỏ́n lao thay việc Đức Chúa đã làm cho chúng tôi, nên chúng tôi mủ̀ng rỏ̉ hân hoan". Chúng ta cảm tạ vì Thiên Chúa ỏ̉ vỏ́i chúng ta khi chúng ta bị "Lưu đày", khi chúng ta gieo "trong nủỏ́c mắt", và khi chúng ta gặt hái vỏ́i "tiếng reo vui". Trong lỏ̀i kinh cảm tạ chúng ta cũng chủ́ng tỏ hy vọng vủ̃ng vàng là Thiên Chúa sẽ dẫn đủa chúng ta ra khỏi bất kỳ cảnh hoang vu khô cháy nào hiện có bây giỏ̀ và trong tủỏng lai chúng ta sẽ gặp.

Làm sao ngôn sủ́ Isaia lại biết "việc mói" Thiên Chúa dụ̉ định cho chúng ta là Chúa Giêsu? Phúc âm hôm nay diễn tả Chúa Giêsu là đất màu mỏ̃ trong cảnh hoang vu khô cháy của chị phụ nủ̃. Chúa Giêsu làm cho cách sống mỏ́i của lề luật Thiên Chúa đủọ̉c thụ̉c hiện, không dụ̉a vào lề luật và phép giủ̃ bên ngoài, nhủng dụ̉a vào đỏ̀i sống mỏ́i của Thần Khí ban cho chúng ta trong phép rủ̉a tội là "nủỏ́c trong sa mạc". Chúa Giêsu cho ngủỏ̀i phụ nủ̃ khỏi bị gài bẫy bỏ̉i các ngủỏ̀i buộc tội chị ta, và khỏi cả tội lỗi của chị ta. Ngài nói "Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu. Thôi, chị củ́ về đi, và tủ̀ nay đủ̀ng phạm tội nủ̃a". Cũng nhủ vỏ́i chị phụ nủ̃, Chúa Giêsu giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi trong quá khủ́, gây lại hình ảnh Thiên Chúa mỏ́i trong chúng ta, và giải thoát chúng ta giúp chúng ta có thể vủọ̉t qua tội lỗi. Chị phụ nủ̃ nhủ là ngủỏ̀i đã chết và đã đủọ̉c sống lại "đỏ̀i mỏ́i" qua lỏ̀i Chúa Giêsu giải thoát. Vỏ́i chúng ta, trong Mùa Chay này cũng thế: chúng ta thú nhận tội lỗi trủỏ́c mắt Thiên Chúa, và lỏ̀i Chúa Giêsu giải thoát chúng ta ban cho chúng ta một đỏ̀i sống mỏ́i. Ngôn sủ́ Isaia nói Thiên Chúa đã gầy dụ̉ng "một điều mỏ́i" cho chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX. Trọng Yên, OP