Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Chúa Nhật IV Mùa Chay Năm C

ngày 6 tháng 3 năm 2016


Tin Mừng Lc 15:1-3, 11-32


Khi ấy, tất cả những người thu thuế và những người tội lỗi thường đến gần Đức Giê-su mà nghe Người. Còn những người thuộc phái Pha-ri-sêu và các kinh sư thì lẩm bẩm: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng.” Đức Giê-su mới kể cho họ dụ ngôn này:… “Một người kia có hai con trai. Người con thứ nói với cha rằng: "Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng". Và người cha đã chia của cải cho hai con. Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu, nên phải đi ở cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo. Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho. Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: "Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói! Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: "Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy". Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. "Anh ta còn ở đằng xa, thì người cha đã trông thấy. Ông chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để. Bấy giờ người con nói rằng: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: “Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu, rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng! Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy”. Và họ bắt đầu ăn mừng. Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa, liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì. Người ấy trả lời: “Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì được lại cậu ấy mạnh khoẻ.” Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ. Cậu trả lời cha: “Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè. Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng! Nhưng người cha nói với anh ta: “Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng và hoan hỷ, vì em con đây đã chết, mà nay lại sống, đã mất, mà nay lại tìm thấy.”

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật IV Mùa Chay Năm C ngày 6 tháng 3 năm 2016
Luca 15:1-3, 11-32


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Tin Mừng này thường được nhắc đến là dụ ngôn 'Người con hoang đàng' hay 'Người con bị lầm lạc'. Thật ra là nói về cả hai người con cùng lầm lạc trong cuộc sống. Cả hai đều được ưu đãi bởi người cha; người em đã lấy hết và phung phí không còn gì, trong khi người anh lại không biết là mình có rất nhiều nên đã không hài lòng với cách cư xử của cha.
• (c.1) Câu này cho thấy con người có khuynh hướng tự vệ bằng ranh giới giữa 'người đúng' và 'người sai. Chúng ta thường tự cho mình là đúng, bằng cách bắt bẻ, kết tội người khác qua việc làm của họ để rồi ghét bỏ, xa lánh họ.
• (c.11) Hai người con: Mục đích để so sánh hai mẫu người khác nhau.
• (c.12) Người cha làm theo sự yêu cầu của con và không thắc mắc; ông không xét đoán con cách vội vàng.
• (cc.13-16) Một chuỗi hành động sai quấy, hành động này đưa tới hành động khác. Trong khi đạo Do Thái cấm ăn thịt heo, việc đi chăn heo và ăn đồ ăn của chúng, có lẽ không là sự lựa chọn của người con mà chỉ là hệ quả của việc anh tự quyết định cho cuộc đời của mình trước đây.
• (cc.17-18) Người con đã thẳng thắn nhìn nhận thực tại của mình. Nhờ đó anh có thể sáng suốt thấy được sự hiện hữu của tình cha con, cũng như tấm lòng quảng đại của cha mình đối với cả những người tôi tớ. Anh chợt thấy một lối thoát.
• (cc.20-24) Người cha không nghĩ gì ngoài việc biết là con mình từ đàng xa. Ông cũng không phán đoán gì về những gì đã xảy ra và muốn đón nhận lại người con với đầy đủ thế giá qua biểu hiệu của áo choàng, nhẫn và giày.
• (cc.29-31) Người con trưởng trách cha đã đối xử bất công với mình; anh ta không biết rằng mình làm chủ cả cơ nghiệp và có thể tự xử theo ý mình.

Một Điểm Chính:
Như người cha trong dụ ngôn này, Thiên Chúa đã ban cho mỗi người chúng ta rất nhiều thứ kể cả tự do để lựa chọn cuộc đời mình, và Người luôn nhớ chúng ta là con cái. Khi chúng ta lầm đường và biết quay về, Người không phán đoán tội lỗi chúng ta đã phạm mà luôn vui mừng đón nhận chúng ta trong yêu thương.

Suy Niệm:
1. Để ý cách người con hoang đàng tự tìm ra lối thoát cho đời mình, tôi có thể thành thật nhìn nhận thực trạng của mình, để thấy thật rõ chính mình trong mối liên hệ với Thiên Chúa, và với mọi người? Tôi phải làm gì để cuộc đời của mình được đặt đúng chỗ, để tôi không còn thấy khổ sở nữa?
2. Người cha trong dụ ngôn này đã đón nhận người con trở về như không có gì sai quấy nơi con mình. Tôi có thể nhớ lại nhiều trường hợp trong đó tôi đã phán đoán về người khác là sai quấy vì những việc làm của họ, để rồi từ chối không yêu thương họ nữa?
3. Giống như người anh trong dụ ngôn này, có thể tôi đã phán đoán và đổ lỗi cho người khác và ngay cả Chúa, như thể họ có trách nhiệm đối với những điều tôi không hài lòng. Tôi ý thức ra sao về việc làm chủ và phải tự trách nhiệm cho cuộc đời của mình?

_______________________________________________________________________________


CHO CON ĐƯỢC CẢM NGHIỆM

VÀ TẬP THỰC HÀNH NẾP SỐNG NHÂN HẬU


(Giôsuê 5:9a, 10-12; TV. 34; 2 Côrinthô 5:17-21; Luca 15:1-3, 11-32)


Chắc chúng ta hết thảy đều quen thuộc với dụ ngôn trong phúc âm hôm nay. Chúng ta thường gọi là dụ ngôn "người con hoang đàng". Có người bình luận dụ ngôn đó và đề nghị đổi ra "người cha hoang đàng". Sau khi nói đến người cha xài phí nhiều, có người lại đề nghị là "người cha và hai người con". Dù sao đi nữa, chúng ta chọn tựa đề nào, thì dụ ngôn vẫn là câu chuyện rất quen thuộc với tín hữu và những người đọc kinh thánh và họ có thể kể thuộc lòng câu chuyện đó. Mở đầu câu chuyện ngủỏ̀i con thủ́ đòi xin cha "chia phần tài sản anh ta đủọ̉c hủỏ̉ng". Hãy tủỏ̉ng tủọ̉ng phần tài sản đó là sau khi ngủỏ̀i cha chết đi. Ngủỏ̀i con thủ́ đối vỏ́i ngủỏ̀i cha nhủ ông ta sắp chết. Thật là một đòi hỏi hơi quá đáng. Phần đông các phụ huynh cho cách dạy con của ngủỏ̀i cha đó hơi đặc biệt và họ có lý do nghĩ nhủ vậy. Nhủng, đây không phải là dụ ngôn về cách dạy con mà là dụ ngôn về cách Thiên Chúa đối xủ̉ vỏ́i chúng ta.

Chúng ta biết phần còn lại của câu chuyện. Các động tủ̀ trong câu chuyện xem vẫn hay hay: thu góp, sống phóng đảng, phung phí tài sản, đi ỏ̉ cho ngủỏ̀i dân, chăn heo, ao ủỏ́c có của ăn, hồi tâm, tụ̉ nhủ, đủ́ng lên, đi về. Cả hai hành động: đủ́ng lên, đi về, đủa ngay đến chủ điểm. Ngủỏ̀i con sa ngã và quyết định đi về. Một khi anh ta cảm thấy cảnh thiếu thốn cùng cụ̉c của anh ta (anh ta hồi tâm), anh ta chụp ngay may mắn sẽ đủọ̉c giúp đỏ̃. Mùa Chay là mùa mà chúng ta "hồi tâm" cảm thấy chúng ta đã làm nhủ̃ng việc vô dụng và không hài lòng, gây nên trống rổng trong đỏ̀i sống, và chúng ta cần nhỏ́ đến Thiên Chúa. Chúng ta "hồi tâm" và quyết định thay đổi. Cũng nhủ ngủỏ̀i con thủ́, chúng ta cầm làm việc nhanh chóng, không sọ̉ sụ̉ đón nhận khi chúng ta trỏ̉ vê. "Tôi biết tôi sẽ đủọ̉c đón nhận nồng hậu" là ý chúng ta có thể đặt tin tủỏ̉ng theo dụ ngôn. Thánh vịnh lại thúc đẩy "hãy nếm mà xem, Đức Chúa tốt lành dường bao". Trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa là dịp để cảm thấy Thiên Chúa tốt lành dủỏ̀ng nào. Thật là một dịp dụ̉a vào lòng tủ̀ bi. Ngủỏ̀i con thủ́ tin tưởng và đi về, nhủng anh ta không nghĩ mình sẽ đủọ̉c đón tiếp nồng hậu nhủ thế.

Dụ ngôn muốn thúc đẩy tin tủỏ̉ng cho nhủ̃ng ai nghe dụ ngôn: chúng ta có thể do dụ̉ trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa, nhất là khi chúng ta cảm thấy chúng ta đã làm nhủ vậy rất nhiều lần trong quá khủ́. Chúng ta có thể do dụ̉, không tin mấy vào ý nghĩ của chúng ta, vào sụ̉ thành thật muốn trỏ̉ về. Hãy xem ý nghĩ không đáng kể bao nhiêu của ngủỏ̀i con thủ́ khi anh ta định trỏ̉ về vỏ́i cha - chỉ vì anh ta đói khổ và nhỏ́ đến bao ngủỏ̀i làm công với cha anh ta đủọ̉c "cỏm dủ gạo thủ̀a". Chúng ta không cần phải lo lắng về ý định của chúng ta. Dụ ngôn khuyến khích chúng ta hãy củ́ trỏ̉ về, Thiên Chúa sẽ chạy ra đón chúng ta và làm cho việc trỏ̉ về dễ dàng. Thật ra, mỗi khi nói đến Thiên Chúa, ngay sụ̉ tụ̉ động trỏ̉ về nhà là một ỏn huệ của Thiên Chúa. Dụ ngôn có ý nghĩ là người cha có cảm nghĩ về ngủỏ̀i con trong khi anh ta gặp khó khăn vì anh ta nhỏ́ đến ngủỏ̀i cha nhân hậu ngay cả vỏ́i các ngủỏ̀i làm công. Tôi chắc là các ngủỏ̀i chủ ruộng lúc đó không rộng lủọ̉ng vỏ́i các ngủỏ̀i làm công nhủ ngủỏ̀i cha trong dụ ngôn đâu. Ngay cả thỏ̀i bây giỏ̀ không có thể có nhủ̃ng ngủỏ̀i chủ nhủ thế đâu. Và các ngủỏ̀i làm công không có "cỏm dủ gạo thủ̀a" nhủ thế đâu. Ngủỏ̀i con thủ́ nhỏ́ ngủỏ̀i cha là ỏn thúc đẩy anh ta lên đủỏ̀ng trỏ̉ về. Khi hai cha con gặp lại nhau. Khung cảnh của tình thủỏng của ngủỏ̀i cha giúp ngủỏ̀i con thú tội một cách dễ dàng.

Mỗi khi chúng ta trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa, dụ ngôn thúc đẩy chúng ta tin tủỏ̉ng vào sụ̉ đón nhận nồng hậu của Thiên Chúa. Câu chuyện có thể đủọ̉c trình bày một cách khác: tôi nghĩ hình ảnh của một bà nội hay ngoại yêu thủỏng khi chúng ta chạy đến thú tội như khi chúng ta đã đánh vỏ̃ một đĩa đồ ăn. Bà bảo chúng ta "nín đi, không sao đâu, con tỏ́i đây bà cho ăn vài cái bánh ngọt bà vủ̀a làm và uống chút nủò́c trà".

Câu chuyện có thể kết thúc ỏ̉ đây đủọ̉c không? Khi cha con ôm nhau "rồi lễ lạc bắt đầu". Nhủng, còn phần thủ́ hai nủ̃a, phần không vui của câu chuyện. Hình nhủ Chúa Giêsu nói phần thủ́ hai cho các ngủỏ̀i Pharisêu và thầy tủ tế vì họ than phiền là Chúa Giêsu đón tiếp các ngủỏ̀i tội lỗi. Họ cho là Chúa Giêsu dễ dàng vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i không sống đạo đủ́c nhủ họ. Trong lỏ̀i Chúa Giêsu giảng dạy, rõ ràng là Chúa Giêsu nghĩ đến Thiên Chúa mỏ̉ tiệc, mỏ̉ rộng củ̉a để đón một ngủỏ̀i ăn năn tội quay về vỏ́i Thiên Chúa. Trái lại các ngủỏ̀i lãnh đạo tôn giáo không chịu vào bủ̃a tiệc, mà còn chống đối nủ̃a. Họ cho Thiên Chúa không theo lề luật mà họ đã đặt ra và họ tuân giủ̃ cẩn thận.

Ngủỏ̀i con trai cả về nhà sau khi làm lụng vất vả. Phụ huynh nào lại không hãnh diện về một ngủỏ̀i con nhủ thế. Ngủỏ̀i này không giống ngủỏ̀i em. Anh ta đã vâng lệnh cha. Nhủng anh ta không học hỏi nỏi ngủỏ̀i cha (và có lẽ cả vỏ́i ngủỏ̀i mẹ) là học lòng rộng lủọ̉ng tha thủ́ bao la, vui mủ̀ng. Mặc dù ngủỏ̀i con cả phàn nàn, ngủỏ̀i cha không bỏ qua nhủ ông ta đã bỏ qua cho ngủỏ̀i con thủ́. Ngủỏ̀i cha đi ra khỏi nhà lần nủ̃a và tìm gặp ngủỏ̀i con cả. Ngủỏ̀i con cả không muốn dính líu gì vỏ́i ngủỏ̀i em và việc ngủỏ̀i cha đang làm. Ngủỏ̀i con cả có thể cảm thấy hổ thẹn khi nghe hàng xóm láng giềng nói là ngủỏ̀i cha "thiếu khôn ngoan không chịu ỏ̉ nhà". Việc đó có thể là một tụ̉a đề khác cho dụ ngôn phải không?

Chúng ta có thể có tính của cả hai ngủỏ̀i con trong chúng ta. Đã bao nhiêu lần chúng ta có tính ngủỏ̀i con thủ́ bỏ nhà ra đi vui vẻ, ngã quỵ, và ngạc nhiên cảm tạ vì đã hồi tâm trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa Đấng kiên nhẫn chỏ̀ đọ̉i chúng ta? Chúng ta cũng có tính ngủỏ̀i con cả nủ̃a. Chúng ta không phải là ngủỏ̀i tội lỗi lỏ́n lao trong thế gian. Có thể chúng ta là ngủỏ̀i giủ̃ đạo và theo lề luật. Có thể chúng ta đã đóng góp vào việc mỏ̉ mang giáo xủ́, và cộng tác vào việc giáo dục và các chủỏng trình làm việc thiện. Tuy vậy có thể có nguy hiểm là chúng ta nghĩ làm việc tốt là không bó buộc hỏn là củ̉ chỉ cảm tạ và vui mủ̀ng vì Thiên Chúa đã nồng hậu rộng lượng vỏ́i chúng ta. Chúng ta có thể cảm nghĩ nhủ ngủỏ̀i con cả là đã bao năm trỏ̀i hầu hạ cha. Riêng tôi, tôi chẳng muốn một ngủỏ̀i con có cảm nghĩ hầu hạ tôi nhủ thế. Đó không phải là tình thủỏng yêu giủ̃a cha con nhủ ngủỏ̀i con cả nói về nhủ̃ng năm hầu hạ cha. Thì ra cả hai anh em đều "hồi tâm". Vì lý do này hay lý do khác cả hai cần đi ra khỏi nhà và trỏ̉ về lại nhà cha.

Dụ ngôn diễn tả ý nghĩ tin cậy khi chúng ta bỏ đủỏ̀ng tội lỗi trỏ̉ về vỏ́i Thiên Chúa trong Mùa Chay này. Ỏn huệ của dụ ngôn khuyến khích chúng ta mong đủọ̉c Thiên Chúa đối xủ̉ nhủ một ngủỏ̀i cha chỏ̀ mong gặp chúng ta. Dụ ngôn nói đến ngủỏ̀i con cả trong chúng ta, thúc đẩy chúng ta vui mủ̀ng vì ngủỏ̀i em trong nhà đã hồi tâm. Chúng ta muốn sống gần nhủ̃ng ngủỏ̀i chúng ta biết đang cố gắng tủ̀ bỏ nghiện và nhủ̃ng ai muốn trở về lại "nhà" để sống chân thật hỏn. Chúng ta cũng muốn giúp các thiếu niên đã sống xa nhà hay xa nhà vì tình cảm. Nhủ̃ng ngủỏ̀i đó cần chúng ta nhủ̃ng gì trong lúc này? Chúng ta muốn bỏ́t xét xủ̉ họ. Nhủ̃ng ngủỏ̀i bỏ quê hủỏng đi xa vì chiến tranh hay vì kinh tế thiếu thức ăn cho gia đình, chúng ta không nên xét xủ̉ họ. Chúng ta cần gạt bỏ thái độ xét xủ̉ của ngủỏ̀i con cả đối vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i đi tìm việc làm để tìm cách sinh sống.

Ngủỏ̀i con cả có thể có lý do để nổi giận. Thật ra ngủỏ̀i cha đã đối đãi một cách bất ngỏ̀ làm ngủỏ̀i con cả quá đổi ngạc nhiên. Nếu ngủỏ̀i cha mà anh ta đã hầu hạ bỏ thái độ đối vỏ́i người con thủ́ thì làm sao ngủỏ̀i con cả có thể dụ̉a vào ngủỏ̀i cha để sống an toàn đủọ̉c? Thật khó lòng biết ngủỏ̀i cha ra sao. Làm thế nào mà biết ông ta sẽ làm gì khác nủ̃a sau này phải không? Bởi thế, bây giỏ̀ cả hai ngủỏ̀i con phải sống tin tủỏ̉ng là lòng rộng lủọ̉ng tha thủ́ đó vẫn còn mãi mãi. Mặc dù cả hai có thể hành động ngông cuồng. Cả hai đều có thể mong đọ̉i ngủỏ̀i cha sẽ rộng lủọ̉ng tha thủ́ đón chào họ. Khi nhu cầu đến ngủỏ̀i cha sẵn sàng có đó cho họ mặc dù đối vỏ́i ngủỏ̀i ngoài ngủỏ̀i cha có vẻ ngông cuồng.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX. Trọng Yên, OP


_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật IV Mùa Chay Năm A ngày 6 tháng 3 năm 2016


XIN CHÚA CHO CON

KHÔNG TRỞ NÊN MÙ LÒA TRONG ĐỨC TIN


(1 Samuen 16:1b, 6-7, 10-13a; T.vinh 24; Êphêsô 5:8-14; Gioan 9:1-41)


Một bác sĩ thần kinh bàn về người mù trong phúc âm hôm nay như sau: ông ta nói những người sinh ra đui mù mà được mổ và được trông thấy, có thể sinh hoạt bình thường. Mặc dù họ biết điện thoại, họ sẽ nhận ra ngay khi họ trông thấy máy điện thoại. Nhưng họ phải tập trông thấy bề sâu. Họ có thể đi đâm vào bức tường vì họ không biết cái đó là cái gì. Mới đầu họ có thể nghĩ là họ có thể sờ vào trụ đèn cách xa họ. Hay họ có thể hất một ly nước để gần họ vì họ tưởng ly nước ở xa.

Có người cần phải dùng gậy mà họ đã dùng trước kia lúc họ mù để tập biết các vật ở gần đầu cây gậy ra sao. Những người sinh ra mù và bây giờ được trông thấy cần phải có người giúp họ biết những gì họ trông thấy. Họ cần phải có thời giờ để tập sống với thế giới chung quanh họ. Đó là cả một phương pháp.

Người mù trong phúc âm hôm nay được chữa lành. Người đó qua một phương pháp khác. Chúng ta không biết những việc anh ta trải qua khi anh ta vừa bắt đầu trông thấy lại. Trái lại, chúng ta biết đó là một phương pháp khác. Cách diễn tả trong phúc âm là cách mà mỗi người trong chúng ta biết. Phúc âm kể người mù đó trông thấy phần thiêng liêng: anh ta biết về Chúa Giêsu và được trông thấy.

Sau khi anh ta đuợc chữa lành, anh ta trở về với khung cảnh gia đình và bạn bè. Nhưng, bây giờ Chúa Giêsu đã vào trong đời sống anh ta và anh ta đã thay đổi sang đời sống mới mãi mãi. Anh ta không trở lại với đời sống cũ nữa, mặc dù anh ta bị thử thách nhiều lần, ngay cả bị doạ nạt vì anh ta đã thay đổi. Không ai hiểu điều gì đã xảy ra cho anh ta làm cho anh ta thay đổi như thế. Anh ta đã đi đến hồ Siloê lấy nước rửa vào mắt như Chúa Giêsu đã bảo anh ta.

Người mù đó không thể trở lại như cũ. Anh ta đã đứng bên lề xã hội, mà bây giờ lại cả gan đứng ngay trước các lãnh tụ tôn giáo để tự bào chữa mình. "Một điều tôi biết là trước kia tôi mù và bây giờ tôi trông thấy". Anh ta không bị lay chuyển hay bị sợ sệt. Anh ta biết việc gì đã xảy ra cho anh ta và anh ta có kinh nghiệm trực tiếp. Anh ta không những được chữa lành về phần thể xác, nhưng sau đó Chúa Giêsu lại gặp anh ta như một người hướng dẫn và giúp anh ta hiểu việc gì đã xảy ra cho anh ta.

Trong câu chuyện chúng ta không biết tên của người mù, và đây không phải là điều ngẫu nhiên. Anh ta là đại diện cho tất cả chúng ta hôm nay. Khi chúng ta được rửa trong nước hồ Siloê là nước rửa tội, Chúa Giêsu cho chúng ta được trông thấy. Mặc dù tình trạng sự trông thấy của chúng ta ra sao đi nữa, bây giờ chúng ta được trông thấy về phần thiêng liêng như sự trông thấy của người mù trong phúc âm, và sự trông thấy đó đã thay đổi đời sống của chúng ta.

Chúa Giêsu hỏi người mù trong phúc âm thế nào thì bây giờ Ngài cũng hỏi chúng ta như thế: "Anh có tin vào Con Người không?" "Thưa Ngài. Đấng ấy là ai để tôi tin?" "Anh đã thấy Người. Chính Người đang nói với anh đây" "Thưa Ngài tôi tin".

Tất cả chúng ta họp nhau hôm nay vì chúng ta "trông thấy Chúa Giêsu". Chúng ta đã được trông thấy và tin vào Con Người là Chúa. Nhưng, trông thấy Chúa Giêsu vì được ơn Ngài cho trông thấy, không luôn luôn là việc dễ, không luôn luôn sống một đời dễ dàng, không luôn luôn mãi là đời ấm cúng. Phép rửa của chúng ta lần đầu tiên ban cho chúng ta ơn huệ được trông thấy qua đức tin, không kết thúc với việc chúng ta được ghi tên vào sổ tín hữu của giáo xứ. Cũng như người mù, chúng ta phải lội qua nước là những đối kháng của xã hội vì chúng ta trông thấy. Chúng ta có thể phải nên người bênh vực Chúa Giêsu chống lại những ý nghĩ mạnh bạo như người mù trong phúc âm đã phải đương đầu sau khi anh ta được chữa lành.

Một khi người trước kia bị mù đã tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu, mọi sự đều thay đổi cho anh ta. Anh ta sẽ trông thấy mình và thế giới chung quanh anh ta với một nhãn quan khác. Anh ta nhìn thấy với nhãn quan của một môn đệ:

- Từ hôm đấy trở đi, anh ta không còn thấy Thiên Chúa là Đấng phạt anh về những tội lỗi anh đã làm, nhưng anh ta sẽ thấy Thiên Chúa qua Chúa Giêsu là Đấng đã để ý đến anh ta và lo cho anh ta.
- Nếu anh ta có kẻ thù trong quá khứ đã áp bức anh ta làm anh ta đau khổ, hay có những người trong xã hội đã lợi dụng anh ta bây giờ anh ta sẽ trông thấy họ với nhãn quan Thiên Chúa đã ban cho anh ta.
- Anh ta sẽ trông thấy những người như trước kia anh ta gọi là vô dụng và anh ta ở trong số những người đó, anh ta sẽ đón chào họ trong đời sống mới của anh ta như Chúa Giêsu đã đón nhận anh ta.
- Anh ta sẽ phải nhìn thấy và chào đón những ai cần được giúp đỡ theo gương Chúa Giêsu đã làm cho anh ta.
- Ngay cả với những người La mã kẻ thù của anh ta, anh ta sẽ nhìn thấy họ một cách khác, và sẽ cảm thông với họ vì họ bị mù loà, như thái độ Chúa Giêsu cảm thông nhìn thấy sự mù loà của anh ta.

Câu chuyện hôm nay về người mù được trông thấy làm chúng ta nên tự hỏi riêng chúng ta: Chúng ta thấy gì? Chúng ta không thấy điều gì hay người nào? Chúng ta nghĩ gì về người khác: chúng ta xem họ là người hữu ích hay vô dụng, người đáng giá hay người cần thiết trong xã hội? Chúng ta có nhìn thấy cảnh đẹp của Thiên Chúa trong Tạo Hoá xung quanh chúng ta như điều gì chúng ta cần trân trọng gìn giữ cho con cháu chúng ta hay không? Chúng ta có trông thấy những chống đối và gánh nặng của đời sống là cơ hội để nhìn nhận năng lực và sự hiện hữu của Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta hay không?

Sau cùng, với ơn huệ trông thấy Chúa Giêsu ban cho chúng ta trong đức tin, chúng ta được nhìn thấy Thiên Chúa rõ ràng hơn. Chúng ta không còn nhìn thấy Thiên Chúa như là Đấng Tạo Hoá xa vời để chúng ta tự làm mọi việc riêng mình chúng ta. Ngài đợi xem chúng ta làm gì. Nhưng, với Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta như cho người mù, Thiên Chúa nhìn thấy những nhu cầu của chúng ta và tìm đến để giúp đỡ chúng ta phải không?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ FX. Trọng Yên, OP