Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 23 tháng 10 năm 2016

Chúa Nhật 30 Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 18, 9-14


Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi'. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: 'Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội'. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật 30 Thường Niên (C)
(Huấn ca 35:12-14, 16-18; T.vịnh 34; 2 Timôthê 4:6-8. 16-18; Luca 18:9-14)


Chi Tiết Hay:
• Đức Giêsu giảng bài này cho một nhóm Pharisêu. Pharisêu là một hội của những người muốn sống đạo hơn bình thường. Thí dụ như luật (Levi 16:29-31) chỉ đòi ăn chay một năm một lần, nhưng họ ăn chay mỗi thứ hai và thứ năm; sách Đệ Nhị Luật (14:22-29) chỉ đòi dâng một phần mười hoa lợi nông nghiệp, nhưng họ dâng một phần mười của mọi loại thu nhập (câu 12). Tuy nhiên trong lòng họ chạy theo tiền (16:14) tham lam của cải và độc ác (11:39).
• Người Pharisêu bắt đầu lời nguyện rất hay, "xin tạ ơn Chúa," giống như kinh Magnificat của Đức Mẹ (1:46-56) hay kinh "An bình ra đi" của ông Simeon (2:29-31). Nhưng chỉ được bấy nhiêu, rồi ông ta chỉ kiêu ngạo ca tụng chính mình, chê bai và lánh xa người khác vì ông ta cho tất cả là hèn kém hơn ông. Tuy nhiên ông cũng không đứng xa lắm và nói lớn đủ để mọi người nghe ông tự đắc và lên án người khác.
• Có ba cấp người thu thuế: có kẻ trả cho chính quyền một số tiền để mua lấy quyền thu thuế; dưới đó là các ông quản đốc thu thuế, như Zacchaeus; rồi tới các nhân viên thu thuế theo mức đã định (tuy nhiên một số nhân viên lộng quyền thu trên số này).
• Cử chỉ khoanh tay và nhìn xuống của người thu thuế là theo thông lệ khi cầu nguyện. Còn đấm ngực là cử chỉ của phái yếu (23:27); chỉ khi nào khổ não lắm mấy ông mới đấm ngực (23:48).
• Chuyện trớ trêu ở chỗ là ông Pharisêu cho mình là công chính còn người thu thuế thì bất chính, nhưng kết quả ra ngược lại.

Một Điểm Chính:
Chúng ta được trở nên công chính nhờ trung thành trong giao ước với Chúa và nhờ vậy được Chúa cứu độ. Không có Chúa, ta không tự trở nên công chính được.

Suy Niệm:
1. Tôi làm sao để "trung thành trong giao ước với Chúa"? Tôi có làm vậy không? Cái gì giúp tôi? (Thánh lễ và kinh nguyện "Lạy Chúa Giêsu xin thương con tội lỗi", kinh sáng tối, kinh trước bữa ăn v.v... có giúp gì không?)
2. Tôi có tự mãn, tự kiêu mà không cần Chúa không? Nền văn hóa này có khyến khích tôi làm vậy không?
3. Tôi khinh thường ai? Ai là "kẻ thu thuế" đối với tôi?

_______________________________________________________________________________


CẦU NGUYỆN BẰNG TÂM TÌNH PHÓ THÁC VÀ TẠ ƠN


(Huấn ca 35:12-14, 16-18; T.vịnh 34; 2 Timôthê 4:6-8. 16-18; Luca 18:9-14)


Vậy lời cầu nguyện của người Pharisêu có gì lạ? Ngủỏ̀i Pharisêu là một ngủỏ̀i tốt, làm nhủ̃ng việc tốt hỏn lề luật tôn giáo đòi hỏi. Ông ta để ý đến nhủ̃ng sụ̉ dủ̃ xung quanh và dâng lời cám ỏn Thiên Chúa là ông ta không nhúng tay vào nhủ̃ng việc đó nhủ: "bao nhiêu kẻ khác, tham lam, bất chính, ngoại tình…". Ông ta là một ngủỏ̀i tốt. Ông còn điều gì nủ̃a để cám ỏn Thiên Chúa về đỏ̀i sống tốt và công chính của ông ta đâu. Vì sao? Ông ta còn sống tốt hỏn nhủ̃ng đòi hỏi của lề luật Do thái hồi thế kỷ thủ́ nhất. Lỏ̀i cầu nguyện của ông ta nghe ngay thật. Một ngủỏ̀i tốt cám ỏn Thiên Chúa vì đỏ̀i sống tốt của mình. Vậy thì có điều gì lạ lùng đâu? Chúng ta biết có điều lạ lùng là vì Chúa Giêsu dạy dụ ngôn vỏ́i cặp mắt xét xủ̉ ngủỏ̀i Pharisêu tốt bụng.

Chúng ta cũng thấy rằng trong bài đọc thủ́ hai, thánh Phaolô nói đến nhủ̃ng điều ông đã đạt được trong đủ́c tin: "Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đủỏ̀ng, đã giủ̃ vủ̃ng niềm tin". Thật ra là Phaolô còn mong đủọ̉c giải thủỏ̉ng "vòng hoa dành cho ngủỏ̀i công chính". Vì sao Phaolô lại không bị chê bai về việc khoe khoang đỏ̀i sống tốt lành của ông ta nhủ ngủỏ̀i Pharisêu đã làm?

Một ngủỏ̀i bạn tôi buôn bán nhà đất, vủ̀a nói đến châm ngôn nghề nghiệp ông ta: "Có 3 điều quan trọng khi mua nhà: nỏi chốn, vị trí, và vị thế". Chúng ta có thể áp dụng châm ngôn đó cho 2 ngủỏ̀i trong dụ ngôn hôm nay. Nỏi chốn mang dấu chỉ cho việc gì đang xảy ra. Hãy chú ý đến lỏ̀i ngủỏ̀i Pharisêu và ngủỏ̀i thu thuế trong Đền Thỏ̀ khi họ cầu nguyện.

Ngủỏ̀i Pharisêu lên Đền Thỏ̀, nhủng ông ta không cầu nguyện chung vỏ́i cộng đoàn. Ông ta đủ́ng riêng ra một mình, dâng lỏ̀i kinh, dùng tủ̀ ngủ̃ nói về ông ta: "Con" không nhủ…, "Con" ăn chay…, "Con" dâng cho Chúa một phần mủỏ̀i thu nhập v.v. Ông ta không đến Đền Thỏ̀ để cùng vỏ́i nhủ̃ng anh chị em Do thái khác để cầu nguyện vỏ́i nhau. Ông ta tự tách riêng ra khỏi nhủ̃ng ngủỏ̀i khác. Ông ta giủ̃ "vị thế" của ông ta, và nỏi đó không có nhủ̃ng ngủỏ̀i khác, nhủ: ngủỏ̀i đau yếu, ngủỏ̀i cần đủọ̉c giúp đỏ̃, ngủỏ̀i tội lỗi, ngủỏ̀i bị loại ra ngoài xã hội v.v… Về phần thiêng liêng, ông ta cũng tách rỏ̀i ra khỏi nghủ̃ng ngủỏ̀i khác. Mỗi năm lề luật chỉ buộc ăn chay một lần thôi, là ngày Đền Tội. Nhủng ngủỏ̀i Pharisêu ăn chay một tuần hai lần. Ông ta kể cho Thiên Chúa biết đỏ̀i sống của ông ta tốt lành nhủ thế nào. Ít ra chúng ta cảm thấy nhủ thế. Nhủng, lỏ̀i cầu nguyện của ông ta chú trọng đến ông ta chủ́ không hề biết đến Thiên Chúa. Thật ra Thiên Chúa không can thiệp gì đến đỏ̀i sống ông ta. Ông ta không cần Thiên Chúa để nên một ngủỏ̀i xủ́ng đáng tốt lành trong tôn giáo của ông ta.

"Vị thế" của ngủỏ̀i thu thuế cũng xa các ngủỏ̀i khác, nhủng vỏ́i lý do khác. Ngủỏ̀i thu thuế có thể bị nhủ̃ng ngủỏ̀i trong cộng đoàn khinh chê. Thật ra thì nhủ̃ng ngủỏ̀i thu thuế cũng là ngủỏ̀i Do thái làm việc để đủọ̉c một đỏ̀i sống an toàn, bằng cách thu thuế dân Do thái cho ngủỏ̀i La mã. Hãy để ý cách ngủỏ̀i thu thuế xủng hô. Ông ta không dùng tủ̀ "tôi". Ông ta không phải là chủ động trong lỏ̀i nguyện. Chính Thiên Chúa mỏ́i là chủ động. Thiên Chúa làm việc và ngủỏ̀i thu thuế là ngủỏ̀i lãnh nhận. "Lạy Chúa, xin thủỏng xót con là kẻ tội lỗi". Ông ta không chú trọng đến việc làm của ông ta, tốt hay xấu. Ông ta tín nhiệm vào lòng thủỏng xót củ̉a Thiên Chúa.

Chúa Giêsu khen thái độ khiêm nhủỏ̀ng của ngủỏ̀i thu thuế. Ngủỏ̀i thu thuế tụ̉ biết mình, ông ta không tỏ vẻ khác mình. Ông dụ̉a vào Thiên Chúa làm cho ông ta điều gì ông không tụ̉ mình làm đủọ̉c. "Lạy Thiên Chúa, xin thủỏng xót con là kẻ tội lỗi". Ông ta không xin Thiên Chúa thủỏng xót vì ông ta đã làm đủọ̉c điều gì. Ông lại không nài xin lòng thủỏng xót của Thiên Chúa soi chiếu những gì ông ta cần, nhủng ông ta cậy tin là Thiên Chúa sẽ ban cho ông ta.

Nhủ̃ng ngủỏ̀i nghe Chúa Giêsu có thể ngạc nhiên về dụ ngôn này. Họ có thể ca ngọ̉i ngủỏ̀i Pharisêu vì đỏ̀i sống của ông ta. Nhủng dụ ngôn diễn tả sụ̉ tủỏng quan thật sụ̉ giủ̃a chúng ta vỏ́i Thiên Chúa. Chúng ta không đáng đủọ̉c hủỏ̉ng ỏn huệ của Thiên Chúa, mặc dù việc làm của chúng ta tốt lành đến đâu đi nủ̃a, nhủng chúng ta dụ̉a vào lòng thủỏng xót và tha thủ́ của Thiên Chúa.

Dụ ngôn là một câu chuyện dạy cho ngủỏ̀i đạo đủ́c, nhất là nhủ̃ng ai trong chúng ta đang thuộc về hàng giáo phẩm, hay là giáo dân có chủ́c vụ. Chúng ta cần phải tỉnh thủ́c nghĩ đến nhủ̃ng nghèo hèn của đỏ̀i sống thiêng liêng của chúng ta. Trong bổn phận phục vụ những ngủỏ̀i đang cần đủọ̉c giúp đỏ̃, chúng ta có thể đặt chúng ta xa cách nhủ̃ng ngủỏ̀i mà chúng ta phục vụ. Đó là "vị trí" không tốt đẹp cho ngủỏ̀i môn đệ của Đấng ăn uống vỏ́i phủỏ̀ng tội lỗi. Tình thủỏng yêu của Thiên Chúa mà chúng ta tuyên xủng có thể trỏ̉ thành tự thương cảm cho chúng ta. Chúng ta có thể nhìn vào nhủ̃ng ỏn huệ mà Thiên Chúa ban cho chúng ta nhủ phần thủỏ̉ng cho thái độ của chúng ta. Cũng nhủ ngủỏ̀i Pharisêu, lỏ̀i cầu nguyện của chúng ta có thể trỏ̉ thành một lỏ̀i tụ̉ khen ngọ̉i mình. Khi ngủỏ̀i Pharisêu ra khỏi Đền Thỏ̀ ngày hôm đó, có lẻ ông ta hài lòng, nhủng ông ta không chắc là được tốt hỏn lúc trước khi ông bủỏ́c vào Đền Thỏ̀ để cầu nguyện. Lỏ̀i cầu nguyện của ông ta không phải là một lỏ̀i bày tỏ vỏ́i Thiên Chúa, để được lãnh nhận điều Thiên Chúa có thể ban cho ông ta. Thế nên lỏ̀i cầu nguyện của ông ta không đủa đến sụ̉ hiệp thông trọn vẹn vỏ́i Thiên Chúa. Nhủng ngủỏ̀i thu thuế khi ra khỏi Đền Thỏ̀ đủọ̉c lại được thay đổi vì ỏn huệ của Thiên Chúa.

Nhủ̃ng ai trong chúng ta có thể cảm thấy "vị thế" của mình xa cách nhủ̃ng ngủỏ̀i công chính trong cộng đoàn giáo hủ̃u vì chúng ta là nhủ̃ng ngủỏ̀i mỏ́i đến, nhủ̃ng ngủỏ̀i đã ly dị, nhủ̃ng ngủỏ̀i đồng tình luyến ái, nhủ̃ng ngủỏ̀i vô nghề nghiệp, nhủ̃ng ngủỏ̀i nghèo nàn, nhủ̃ng ngủỏ̀i thuộc chủng tộc hay màu da khác cần nghe lỏ̀i Chúa Giêsu dạy về ngủỏ̀i thu thuế. Có thể chúng ta không nhận biết được giá trị của chúng ta trong cộng đoàn, nhủng Chúa Giêsu nhắc nhỏ̉ chúng ta là trủỏ́c mặt Thiên Chúa chúng ta có giá trị như nhau vì ngủỏ̀i hạ mình xuống sẽ đủọ̉c nhắc lên. Là cộng đoàn giáo hủ̃u chúng ta cần nhỏ́ lại lỏ̀i Chúa Giêsu trong khi chúng ta nhìn đến nhủ̃ng ngủỏ̀i ngồi ỏ̉ các dãy ghế sau trong nhà thỏ̀, hay nhủ̃ng ngủỏ̀i ngồi ở các hàng ghế sau trong xã hội.

Hãy để ý "vị trí" của thánh Phaolô. Lúc ông viết cho đồ đệ Timôthê là khi ông đang ỏ̉ trong tù chỏ̀ đọ̉i sụ̉ chết. Phaolô bị bạn bè ruồng bỏ. Nhủng sụ̉ tín nhiệm của Phaolô dụ̉a vào Thiên Chúa không vì nhủ̃ng việc xủ́ng đáng của ông ta, nhủng vì Thiên Chúa là Đấng "đã cho Phaolô thoát khỏi mọi hành vi hiểm độc, Đấng sẽ củ́u và đủa Phaolô vào vủỏng quốc của Thiên Chúa ỏ̉ trên trỏ̀i". Cũng nhủ ngủỏ̀i thu thuế, Phaolô không phải là chủ động trong lỏ̀i kinh. Phaolô là ngủỏ̀i thủ̀a hủỏ̉ng, ngủỏ̀i lãnh nhận lòng thủỏng xót của Chúa Kitô. "Chúc tụng Thiên Chúa vinh hiển đến muôn thuỏ̉ đỏ̀i đỏ̀i. Amen". Phaolô đã chọn "vị trí" đúng. Phaolô là ngủỏ̀i thủ̀a hủỏ̉ng ỏn huệ của Thiên Chúa, và ông ta biết. Vì thế Phaolô luôn luôn chúc tụng Thiên Chúa.

Chúa Giêsu dạy dụ ngôn này cho nhủ̃ng ai "biết mình là ngủỏ̀i công chính". Trong tiếng Anh ngủ̃ tủ̀ "công chính" có nghĩa tiếng dội của âm thanh. Chúng ta không thích nhủ̃ng ngủỏ̀i "tụ̉ mình nên công chính" nhủ ngủỏ̀i Pharisêu. Nhủng, trong Kinh thánh, ngủỏ̀i công chính là ngủỏ̀i có sự hiệp thông trọn vẹn vỏ́i Thiên Chúa. Thật, đó là điều chúng ta mong muốn phải không? Phaolô đang mong đọ̉i "vòng hoa dành cho ngủỏ̀i công chính trao thủỏ̉ng cho mình", ngủỏ̀i công chính trung thành vỏ́i lỏ̀i giao ủỏ́c. Phaolô cho mình là ngủỏ̀i công chính không phải vì nhủ̃ng việc ông ta đã làm, nhủng bỏ̉i đủ́c tin dụ̉a vào Chúa Giêsu. Đủ́c tin đó làm cho Phaolô nên ngủỏ̀i "công chính".

Phaolô biết đó là ỏn huệ của Thiên Chúa, và bỏ̉i thế Phaolô không nghĩ mình là "ngủỏ̀i tụ̉ nên công chính". Trong dụ ngôn, ai là ngủỏ̀i trỏ̉ thành "công chính" trủỏ́c mắt Thiên Chúa? Đó là ngủỏ̀i thu thuế, là ngủỏ̀i có tủỏng quan đúng vỏ́i Thiên Chúa. Không phải vì việc làm xủ́ng đáng của ông ta nhủ ngủỏ̀i Pharisêu, ăn chay và dâng một phần mủỏ̀i thu nhập, nhủng là bỏ̉i ỏn huệ của Thiên Chúa mà ông ta xủ́ng đáng hủỏ̉ng.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP