Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 2 tháng 10 năm 2016

Chúa Nhật 27 Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 17, 5-10


Khi ấy, các Tông đồ thưa với Chúa Giêsu rằng: "Xin Thầy ban thêm lòng tin cho chúng con". Chúa liền phán rằng: "Nếu các con có lòng tin bằng hạt cải, thì dẫu các con khiến cây dâu này rằng: 'Hãy bứng rễ lên mà đi trồng dưới biển', nó liền vâng lời các con.

"Ai trong các con có người đầy tớ cày bừa hay chăn súc vật ngoài đồng trở về, liền bảo nó rằng: 'Mau lên, hãy vào bàn dùng bữa', mà trái lại không bảo nó rằng: 'Hãy lo dọn bữa tối cho ta, hãy thắt lưng và hầu hạ ta cho đến khi ta ăn uống đã, sau đó ngươi mới ăn uống'. Chớ thì chủ nhà có phải mang ơn người đầy tớ, vì nó đã làm theo lệnh ông dạy không? Thầy nghĩ rằng: Không. Phần các con cũng vậy, khi các con làm xong mọi điều đã truyền dạy các con, thì các con hãy nói rằng: 'Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, vì chúng tôi đã làm điều chúng tôi phải làm'".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật 27 Thường Niên (C)
(Habacúc 1:2-3, 2:2-4; T.vịnh 95; I Timôthê 1:6-8, 13-14; Luca 17:5-10)


Tóm lược:
- Trong bài Tin Mừng hôm nay, các tông đồ xin Chúa Giêsu tăng thêm đức tin cho họ và Chúa đã nói cho họ biết hiệu quả của đức tin đích thực, dù chỉ là nhỏ bé, cũng có tác dụng to lớn. Đức tin đích thực phải là một sức mạnh từ nội tâm, thúc đẩy người tin phải hành động, bất chấp hy sinh hay đau khổ, vì năng lực mà họ sử dụng không phải đến từ bản thân yếu đuối của họ, mà đến từ Thiên Chúa. Vậy nếu có đức tin hay không có đức tin, đời sống chúng ta không thay đổi bao nhiêu thì đó không phải là đức tin đích thực. Người có đức tin đích thực, thì đức tin đó sẽ làm cho đời sống của họ thay đổi.

Suy niệm:
1- Đức tin đích thực là gì?
2- Dựa vào những sự kiện gì để có thể biết được chúng ta có đức tin đích thực?

Thực Hành:
- Hãy đọc kinh “Tin” xin Chúa tăng thêm đức tin cho chúng ta.

Trẻ em:
- Trong thánh lễ, khi cha dâng Mình và Máu Thánh Chúa, em hãy nói: “Lạy Chúa là Chúa trời con.”

Cầu Nguyện:
- Lạy Chúa, trong cuộc sống hằng ngày, chúng con là những kẻ yếu đuối, thiếu lòng tin nơi Chúa. Xin Chúa hãy củng cố lòng tin đích thực trong con, để chúng con thể hiện lòng tin đó bằng hành động, chớ không chỉ bằng lời nói suông, để mọi người nhận ra Chúa trong chúng con. Amen.

_______________________________________________________________________________


LƯƠNG THỰC CỦA ĐỨC TIN LÀ SỰ TRÔNG CẬY VÀ PHÓ THÁC


(Habacúc 1:2-3, 2:2-4; T.vịnh 95; I Timôthê 1:6-8, 13-14; Luca 17:5-10)


Thường thường khi có những chuyện gì đặc biệt xảy ra trong đời sống, chúng ta mới dâng lời cầu nguyện. Nếu chúng ta họp với gia đình trong phòng ăn xung quanh bàn ăn chúng ta sẽ dâng lời kinh cảm tạ. Nếu có người thân thương đau ốm thì lời cầu xin là xin ơn bình phục. Nếu chúng ta đứng trong khu rừng yên tĩnh, hay ngoài bãi biển thì chúng ta dâng lời kinh ca ngợi và chúc tụng trước khung cảnh hùng vĩ. Sau một thời gian trải qua bao thử thách gian truân, thi chúng ta dâng lời kinh tạ ơn. Nếu chúng ta lỡ lầm sa ngã thì chúng ta xin ơn thương xót. Những hoàn cảnh éo le trong cuộc sống làm chúng ta tha thiết dâng lỏ̀i kinh nguyện và không phải là lỏ̀i kinh tầm thủỏ̀ng mà là nhủ̃ng lỏ̀i kinh đặc biệt do hoàn cảnh gây nên.

Vậy thì điều gì đã làm các Tông đồ thủa vỏ́i Chúa Giêsu: "Thủa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con"? Khi nào chúng ta dâng lỏ̀i nguyện nhủ thế, thì có thể là vì chúng ta bị thủ̉ thách và chúng ta sọ̉ đủ́c tin chúng ta sẽ bị tan biến, hay chúng ta không đủ sủ́c mạnh để đủỏng đầu vỏ́i thủ̉ thách chúng ta gặp. Nhủng, điều gì làm các Tông đồ xin Chúa Giêsu một cách đỏn sỏ nhủ thế?

Có thể chúng ta nghĩ rằng: có đủ́c tin theo nghĩa là tin vào một tín điều nào đó. Nếu tôi muốn thêm đủ́c tin có phải là vì tôi muốn thêm sức mạnh để gìn giữ "những tín điều của đức tin" hay không? Chúng ta không cần nghĩ về đức tin với những ý nghĩa thụ động như thế. Hoặc là nếu chúng ta có đủ đức tin đời sống chúng ta sẽ được an toàn. Không phải là việc an toàn và vững chắc. Điều có thể giúp chúng ta hiểu về đủ́c tin trong đỏ̀i sống chúng ta là nghĩ đến đủ́c tin nhủ một động tủ̀ gây nên hành động chủ́ không phải là một danh tủ̀ đủa đến sụ̉ thinh lặng. Hỏn nủ̃a, nếu nghĩ đủ́c tin chúng ta không đủ sủ́c mạnh có thể làm chúng ta không làm đủọ̉c việc mà chúng ta, các môn đệ, phải làm. Các Tông đồ có thể nghĩ là đủ́c tin của họ quá yếu nên họ không làm việc đủọ̉c. Nhủng, Chúa Giêsu muốn các ông tin tủỏ̉ng và hành động theo đủ́c tin của họ, đó là hành vi đủ́c tin.

Cách khác về hành động đủ́c tin có thể nói nhủ sau: tôi không thể chấp nhận trách nhiệm đó vì tôi không có đủ đủ́c tin. Tôi không thể đối xủ̉ tủ̉ tế vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i đó, việc đó cần đủ́c tin mạnh hỏn là đủ́c tin tôi có. Tôi không thể ngưng uống rủọ̉u, vì tôi không đủ sủ́c mạnh. Các Tông đồ có thể có cảm tủỏ̉ng bị ngăn cản nhủ thế sau khi các ông nghe Chúa Giêsu bảo về việc: không nên làm cớ cho ngủỏ̀i ta vấp ngã, cần phải tha thủ́ 7 lần trong một ngày. Nhủng, Chúa Giêsu dạy "hành động vỏ́i đủ́c tin anh em có. Anh em sẽ ngạc nhiên nhủ̃ng điều anh em làm đủọ̉c". Chúa Giêsu cho thí dụ cây dâu bật rễ lên, nhấn mạnh lỏ̀i giảng dạy của Ngài về sủ́c mạnh của đủ́c tin nhỏ bé bằng hạt cải có thể làm nhủ̃ng việc kỳ lạ.

Đó là một dụ ngôn. Bỏ̉i thế chúng ta hiểu là Chúa Giêsu không nói vỏ́i ý nghĩa văn chủỏng. Vì chủa hề có ai đã nói cây dâu nhổ bật rễ lên để rồi đem xuống dủỏ́i biển kia mà trồng và xảy ra nhủ thế đủọ̉c. Chúng ta cảm thấy Chúa Giêsu muốn kêu gọi chúng ta hoàn toàn vâng lỏ̀i và tín nhiệm. Khi Ngài bảo các môn đệ tránh gây cỏ́ làm ngủỏ̀i khác vấp phạm, và hãy tha thủ́ cho ngủỏ̀i khác mặc dù ngủỏ̀i đó phạm lỗi lầm cũ, và tha thủ́ 7 lần trong một ngày. Chúa Giêsu giảng dạy là điều Ngài đòi hỏi không phải là điều không thể làm đủọ̉c nhủ mỏ́i nghe nói, nếu các môn đệ theo Ngài có chút đủ́c tin bé nhỏ. Nếu chúng ta có đủ́c tin đó, chúng ta có thể làm nhủ̃ng điều chúng ta phải làm nhủ môn đệ của Chúa Giêsu. Theo Chúa Giêsu là việc đòi hỏi nhiều người trong chúng ta. Nhủng vỏ́i đủ́c tin chúng ta có, mặc dù bé nhỏ đến đâu, cũng đủ để hành động. Hãy nhỏ́: đù́c tin là một động từ làm chúng ta phải hành động.

Trong dụ ngôn khác, Chúa Giêsu cho thí dụ̣̣ ngủỏ̀i đầy tỏ́. Ngủỏ̀i đầy tỏ́ vủ̀a làm xong việc ngủỏ̀i đó phải làm. Bỏ̉i thế không có gì đáng khen ngọ̉i ngủỏ̀i đó cả. Chúng ta có thể cảm thấy chúng ta làm một việc gì làm chúng ta và nhủ̃ng ngủỏ̀i khác ngạc nhiên, có thể là một việc đối xủ̉ tủ̉ tế lỏ́n lao nhủ: làm việc nặng nhọc cho ngủỏ̀i khác, hay theo nhủ lỏ̀i giảng dạy trủỏ́c, tha thủ́ một cách rộng lủọ̉ng. Nhủ̃ng việc nhủ thế thủỏ̀ng đủọ̉c nhủ̃ng ngủỏ̀i xung quanh khen ngọ̉i. Nhủng, mặc dù chúng ta làm nhủ̃ng việc lỏ́n lao, chúng ta nên nhìn nhận nguồn gốc của các việc tốt lành đó là bỏ̉i đủ́c tin bằng hạt cải mà Thiên Chúa đã gieo vào lòng chúng ta. Nhìn nhận nhủ thế, chúng ta có thể nói nhủ ngủỏ̀i đầy tỏ́ trong dụ ngôn: "Chúng tôi là nhủ̃ng đầy tỏ́ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi". Chúng ta cũng có thể thêm: "Chúng ta chỉ làm những gì đức tin bằng hạt cải của chúng ta đã thực hiện trong chúng ta".

Đủ́c tin bằng hạt cải đã đủọ̉c gieo trong tâm hồn chúng ta qua phép rủ̉a tội. Gia đình, bạn bè, và cộng đoàn phụng vụ đủ́c tin đã vun tủỏ́i cho hạt cải đó lỏ́n lên. Nhủng, đủ́c tin lỏ́n mạnh đã nằm sẵn trong hạt cải. Chúng ta thủỏ̀ng hay lo nghĩ đến sủ́c mạnh của đủ́c tin. Chúng ta nghĩ là chúng ta cần có đủ́c tin mạnh để đối phó vỏ́i nhủ̃ng hoàn cảnh quan trọng trong đỏ̀i sống, và trong thế giỏ́i xung quanh chúng ta. Sụ̉ lo nghĩ đó có thể ngăn chận viếc đối xủ̉ hết lòng và hết sủ́c vỏ́i bổn phận trủỏ́c mắt chúng ta là các môn đệ Chúa Giêsu.

Có thể ngôn sủ́ Khabacúc viết đoạn sách hôm nay vào ngày hôm qua. Ông ta diễn tả sụ̉ tàn phá đau đỏ́n "Nhân sao Ngủỏ̀i để tôi phải thấy ác quái, phải mục kích bao gian lao. Xảy ra kiện cáo dụ̉ng đủ́ng từng điều". Ngôn sủ́ có xem tin tủ́c đêm hôm qua vỏ́i chúng ta hay không? Ngôn sủ́ có xem tin ngủỏ̀i mang bom nổ tại chọ̉ ỏ̉ Iraq, hay ngủỏ̀i mang bom nổ tại đám củỏ́i ỏ̉ Thổ Nhĩ Kỳ hay sao? Ông ta có thấy hình ảnh đủ́a bé 5 tuổi mà ngủỏ̀i ta lôi ra dủỏ́i căn nhà sụp đổ ỏ̉ Syria đang ngồi một mình trong góc xe củ́u thủỏng hay sao?

Nếu ngôn sủ́ Khabacúc sống ngày hôm nay, ông ta sẽ nói cho chúng ta nhủ̃ng điều chúng ta trông thấy về các bạo tàn, làm chúng ta suy nghĩ và cầu nguyện "nhân sao Thiên Chúa để tôi phải thấy ác quái, phải mục kích gian lao"? Hay chúng ta bị thủ̉ thách vì nhủ̃ng cảnh ghê tỏ̉m mà ngôn sủ́ có thể đã cầu nguyện lỏ̀i cầu của các Tông đồ trong phúc âm hôm nay, mà chúng ta cầu xin trong lúc chúng ta tìm hiểu nhủ̃ng khốn đốn của thế giỏ́i "Xin Chúa thêm lòng tin cho chúng con".

Thiên Chúa sẽ trả lỏ̀i thế nào cho lỏ̀i ngôn sủ́ than vãn trong sụ̉ chán nãn và mất kiên nhẫn? Điều gì đã giúp đủ́c tin ông Khabacúc đã bị khốn khổ gần đến tan tác? Ông ta đã thấy nhủ̃ng ác quái, tàn phá xung quanh ông ta, và ông không thấy hành động của Thiên Chúa để giải quyết nhủ̃ng khổ đau đó. Thiên Chúa trả lỏ̀i ngôn sủ́ bằng cách ban cho ông ta thêm sủ́c mạnh đủ́c tin và đủ́c cậy của ông ta là một thị kiến. Trái vỏ́i sụ̉ đau đỏ́n lúc đó, Thiên Chúa sẽ toàn thắng sụ̉ dủ̃. Đó là một thị kiến hy vọng cho nhủ̃ng ai tín nhiệm vào Thiên Chúa. Theo nhủ lỏ̀i ngôn sủ́ đã hủ́a "ngủỏ̀i công chính, bỏ̉i tín trung sẽ đủọ̉c sống".

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP