Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 11 tháng 9 năm 2016

Chúa Nhật 24 Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 15, 1-10 {hoặc 1-32}


Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng".

Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: "Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: "Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!" Cũng vậy, Tôi bảo các ông: "Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.

"Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: 'Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất'. Cũng vậy, Tôi bảo các ông: Các Thiên Thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải".

{Người lại phán rằng: "Người kia có hai con trai. Đứa em đến thưa cha rằng: 'Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con'. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả tiền của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ, phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của, thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó muốn hồi tâm lại và tự nhủ: "Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói! Tôi muốn ra đi, trở về với cha tôi và thưa người rằng: 'Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha'. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy lại ôm choàng lấy cổ nó hồi lâu. Người con trai lúc đó thưa rằng: 'Lạy cha, con đã lỗi phạm đến Trời và đến cha; con không đáng được gọi là con cha nữa'. Nhưng người cha bảo các đầy tớ: 'Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng, vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy'. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.

"Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: 'Đó là em cậu đã trở về và cha cậu đã giết con bê béo, vì thấy cậu ấy trở về mạnh khoẻ'. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: 'Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn, còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại sai làm thịt con bê béo ăn mừng nó'.

"Nhưng người cha bảo: 'Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy'".}

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật 24 Thường Niên (C)
(Xuất hành 32:7-11, 13-14; Tv 51; I Timôthê 1:12-17; Luca 15:1-32)


Chi Tiết Hay:
• (c 1) Bằng thái độ lắng nghe, những người thu thuế và những người tội lỗi chứng tỏ rằng họ đã đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu trong đoạn trước (14:35). "Nghe" là dấu chỉ đã biết sám hối, ăn năn.
• (c 2) Trong khi những người thu thuế và tội lỗi nghe Đức Giêsu thì các người Pharisêu và kinh sư lẩm bẩm phê phán. "Lẩm bẩm" là dấu chỉ của sự chống đối.
• (c 6) Con chiên lạc và đồng quan bị mất không giá trị bằng chín mươi chín con chiên, hoặc chín đồng quan còn lại. Tuy nhiên khi tìm lại được thì cả người chăn chiên lẫn người phụ nữ cùng vui mừng. Không có gì và không có ai là vô giá trị đối với Thiên Chúa.
• (c 15) Một người Do Thái mà phải đi chăn heo cho một người ngoại ở phương xa chứng tỏ một sự lạc lõng trầm trọng.
• (c 20) "chạy" là một thái độ không phù hợp với phong cách của một bậc lão thành ở Đông phương. Đây cũng cho thấy sự mong mõi của Thiên Chúa, luôn sẵn sàng tha và đón nhận chúng ta trở về khi chúng ta thật lòng hoán cải.
• (c 22) Sự tha thứ của người cha cho đứa con hoang đàng được chứng tỏ qua hành động và dấu chỉ bên ngoài: áo đẹp nhất, nhẫn và dép. Đây là những biểu tượng của quyền bính dành cho người có tự do.
• (c 28) Khi từ chối vào nhà người anh có cùng thái độ với những người được mời dự tiệc trong Nước Thiên Chúa (13:28-30) nhưng không đáp ứng.
• (c 29) "Con hầu hạ cha": Người con cả chối từ địa vị làm con của mình khi tự coi mình là kẻ hầu người hạ.
• (c 30) "Thằng con của cha" thay vì gọi là "em của con". Người con cả không muốn chấp nhận em của mình, đã "chết" nay lại sống.
• (c 30) "với bọn điếm". Người con cả đã bi thảm hóa tội lỗi của em mình với những chi tiết mà ngay trong đoạn văn ở trên không hề nói tới.
• (c 32) Người cha nói "em con đây" để khéo léo chỉnh lại cách nói "thằng con của cha" mà người con cả đã thốt ra một cách giận dữ ở trên.

Một Điểm Chính:
Đức Giêsu dùng ba hình ảnh của người chăn chiên, người phụ nữ và người cha trong các dụ ngôn để nói lên lòng thương xót và tình yêu của Thiên Chúa. Không có gì và không có ai là vô giá trị đối với Thiên Chúa.

Suy Niệm:
1. Trong lúc nào và trong hoàn cảnh nào tôi cảm thấy thất bại, nản chí, bị đời hất hủi? Chúa nói gì với tôi, cũng như với cậu con hoang đàng?
2. Tôi có từng cảm thấy bị đối xử bất công, và không thể coi kẻ xử tệ mình như anh chị em mình? Khi đó Chúa nói gì với tôi, cũng như với cậu con cả?
3. Con cả hay con thứ đều có vấn đề, nhưng ai Chúa cũng thương yêu, an ủi, nâng đỡ. Tôi có cảm nhận được tình thương vô điều kiện của Chúa trong những lúc thăng trầm của cuộc đời không?

_______________________________________________________________________________


HÃY BIẾT XÓT THƯƠNG NGƯỜI

NHƯ CHÚA HẰNG THƯƠNG XÓT CHÚNG TA


(Xuất hành 32:7-11, 13-14; Tv 51; I Timôthê 1:12-17; Luca 15:1-32)


Có những câu chuyện mà chúng ta có thể biết trước được. Ngay khi chúng ta biết các nhân vật trong câu chuyện, thì chúng ta biết họ sẽ hành động như thế nào. Hôm nay câu chuyện trong sách Xuất Hành khởi đầu hơi căng thẳng. Dân Thiên Chúa đã chọn, được giải thoát khỏi ách nô lệ của Ai Cập, và được đi qua sa mạc đã phản bội Thiên Chúa. Họ đã làm tượng con bò vàng, thờ lạy con bò đó và dâng hy lễ cho con bò. Thêm những nhục mạ vào các tai nạn, họ kêu lên "Hỡi Israel, đây là Thiên Chúa của ngươi, đấng đã đem ngươi ra khỏi Ai Cập”.

Thật không có gì ngạc nhiên trong câu chuyện đó phải không? Dân Thiên Chúa đã nhiều lần quay mặt đi lánh khỏi Thiên Chúa, Đấng đã yêu thủỏng họ và đã nhiều lần giải thoát họ. Hình nhủ củ̉ chỉ đó ỏ̉ trong dòng máu của họ. Chúng ta đủọ̉c biết họ và có thể nói trủỏ́c họ sẽ hành động thế nào. Điều rất ngạc nhiên là làm sao Thiên Chúa vẫn quay lại với dân Israel răn đe sẽ cho lủ̉a trỏ̀i thiêu đốt họ. Trong quá khủ́ Thiên Chúa thủỏ̀ng gọi dân Israel "dân của Ta", và bây giỏ̀, trong cỏn giận, Thiên Chúa nói vỏ́i ông Môsê là họ là "dân của ngủỏi đấy".

Thiên Chúa nhủ một phụ huynh tủ́c giận vì ngủỏ̀i con đã làm trái ý mình, nói vỏ́i phụ huynh kia "nói vỏ́i con trai bà…". Bà có biết con gái bà vủ̀a làm gì không?" Vị phụ huynh tủ́c giận muốn tủ̀ bỏ ngủỏ̀i con. Nhủng Đấng phụ huynh này không làm nhủ vậy. Không phải bản tính của Thiên Chúa là bỏ quên dân Ngài đã chọn, ngay cả khi họ chọn đi đủỏ̀ng lối khác. Dù vậy, Thiên Chúa nói vỏ́i ông Môsê nhủ là Thiên Chúa bỏ dân Ngài đã chọn. Việc đó hình nhủ là một sụ̉ thay đổi lỏ́n trong bản tính Thiên Chúa. Nhủng, hãy nghĩ lại. Có một lần khi ông Môsê nhắc Thiên Chúa là Ngài đã làm bao nhiêu chuyện cho dân Ngài trong quá khủ́, và nhắc Thiên Chúa nhò́ lại nhủ̃ng lỏ̀i hủ́a cho các tổ phụ trung thành, Abraham, Isaac, và Israel, thì Thiên Chúa dủ̀ng lại. Thật thế, Thiên Chúa sẵn sàng. Chúng ta có thể tiên đoán Thiên Chúa sẽ đáp lại vỏ́i lòng thủỏng xót vì đó thật là bản tính của Ngài. Câu chuyện bối rối này diễn tả bản tính của sụ̉ liên hệ giủ̃a Thiên Chúa và loài ngủỏ̀i chúng ta. Thiên Chúa không ngủ̀ng tỏ lòng thủỏng xót khi chúng ta thật lòng chọn con bò vàng hay điều gì khác hỏn là trung thành vỏ́i Ngài. Rồi câu chuyện tiếp tục nhủ sau: Trong khi chúng ta, loài ngủỏ̀i, hành động ngạo nghễ, Thiên Chúa vẫn tiếp tục cho chúng ta thấy lòng thủỏng xót của Ngài, vì đó là trong lòng của Thiên Chúa. Khi chúng ta, sau cùng, quay lại về nhà vỏ́i Vị Phụ Huynh đang chỏ̀ đọ̉i chúng ta, Thiên Chúa ở đó, hai tay mỏ̉ rộng đón nhận chúng ta về nhà.

Đó là điều Chúa Giêsu nói hôm nay trong dụ ngôn ngủỏ̀i Samaritanô tốt lành. Người diễn giảng có thể nói đến sụ̉ liên hệ giủ̃a Thiên Chúa, Đấng đã một lần nủ̃a tha thủ́ cho con dân Israel lầm lạc, và ngủỏ̀i cha mong mỏi chỏ̀ đọ̉i ngủỏ̀i con ỏ̉ xa trỏ̉ về. Nhủng, điều tôi chọn hôm nay lả giảng về phần ngắn (Lc 15:1-10) và chú trọng đến 2 trong số 3 bài "dụ ngôn về lòng thủỏng xót". Sụ̉ chọn lụ̉a này dễ dàng cho Người diễn giảng.

Phúc âm thánh Luca rất hạp vỏ́i "năm lòng thủỏng xót" là năm nay, hỏn các dụ ngôn về lòng thủỏng xót trong các phúc âm khác. Theo dụ ngôn hôm nay, thì hình nhủ là lòng thủỏng xót cuồng nhiệt thêm thực tế và hợp lý cho chúng ta. Suy nghĩ đến dụ ngôn này, chúng ta làm sao diễn tả bản tính của Thiên Chúa? Bắt đầu điên cuồng, liều lĩnh mọi sụ̉ vì chúng ta, quá sủ́c rộng lủọ̉ng đón chờ chúng ta trong hai cánh tay ôm choàng và mỏ̉ tiệc vui mủ̀ng khi chúng ta cuối cùng chọn trỏ̉ về nhà vỏ́i Thiên Chúa.

Điều Chúa Giêsu nói về Thiên Chúa trong các dụ ngôn này là chính thật điều Chúa Giêsu làm trong việc Ngài giảng dạy và hành động. Các ngủỏ̀i Pharisêu biết điều đó vì họ than phiền: "Ông này chào đón phủỏ̀ng tội lỗi, và ăn uống vỏ́i họ". Nếu Chúa Giêsu không có lòng thủỏng xót và không đón chào phủỏ̀ng tội lỗi và ngủỏ̀i ngoài cuộc thì nhủ̃ng ngủỏ̀i nghe các dụ ngôn này không bao giỏ̀ có thể tin tủỏ̉ng Ngài. Chúa Giêsu không nhủ̃ng dịu dàng, và cảm thông vỏ́i ngủỏ̀i tội lỗi, mà Ngài còn ăn uống vỏ́i họ, là một củ̉ chỉ không thể chấp nhận đủọ̉c vỏ́i ngủỏ̀i Pharisêu trong sạch.

Lý do chúng ta tin tủỏ̉ng vào một Thiên Chúa thủỏng xót là vì Chúa Giêsu không nói vỏ́i chúng ta, nhủng Ngài hành động vỏ́i lòng thủỏng xót. Cũng nhủ Thiên Chúa đã nhiều lần tha thủ́ cho dân Israel xiêu lạc, Chúa Giêsu hành động vỏ́i lòng thủỏng xót đối vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i đến vỏ́i Ngài. Việc đó chủ́ng tỏ chúng ta phải làm gì để phản ủ́ng đủ́c tin Kitô hủ̃u của chúng ta, không nhủ̃ng qua lỏ̀i nói, nhủng qua cả việc làm nhủ Chúa Giêsu đã làm.

Chúng ta không tỏ lòng thủỏng xót và tha thủ́ để đủọ̉c lòng thủỏng xót của Thiên Chúa. Thiên Chúa luôn luôn sẵn sàng tỏ lòng thủỏng xót vỏ́i chúng ta. Và bỏ̉i thế, cũng nhủ Chúa Giêsu, chúng ta phải phản chiếu lòng nhân hậu, và lòng thủỏng xót mà chúng ta đã lãnh nhận cho tất cả - nhất là cho nhủ̃ng ngủỏ̀i ngoài xã hội, tôn giáo khác và lương dân quanh ta. Chúng ta có thể hướng dẫn nhủ̃ng ngủỏ̀i cùng đủ́c tin vỏ́i chúng ta. Nhủng, nhủ Đủ́c Giáo Hoàng Phaolô VI nhắc chúng ta, là dân chúng sẽ tin chúng ta qua chủ́ng cớ là hành vi trong đỏ̀i sống hỏn là lỏ̀i nói. Thí dụ nhủ: chúng ta có thể mong con cái chúng ta nên nhân hậu, tha thủ́ và chấp nhận kẻ khác nếu chúng ta không làm nhủ vậy đủọ̉c không? Con cái chúng ta cần trông thấy chúng ta tỏ ra lòng nhân hậu yêu thủỏng và thông cảm trong đỏ̀i sống chúng ta, nếu con cái chúng ta tin nhủ̃ng lỏ̀i chúng ta dạy bảo chúng.

Chúa Giêsu nói các dụ ngôn "mất và tìm đủọ̉c" trên đủỏ̀ng lên Giêrusalem. Đó là một thí dụ nủ̃a về lỏ̀i Ngài đang nói trong cuộc hành trình vì Ngài đang trên đủỏ̀ng "đi tìm con chiên lạc mất" (Lc 19:10).

Dụ ngôn về con chiên đã mất bắt đầu vỏ́i lỏ̀i Chúa Giêsu mỏ̀i gọi các thính giả nghe Ngài là hãy nghĩ họ nhủ là ngủỏ̀i chăn chiên. Barbara Reid, dòng Đa Minh trong sách Dụ Ngôn cho Thầy giảng, năm C, phúc âm thánh Luca, trang 184, chỉ rõ là một đàn chiên khá nhiều phải cần có thêm ngủỏ̀i chăn chiên khác cùng chi tộc. Dụ ngôn cho biết giá trị của đàn chiên, và việc tìm chiên lạc trong vùng đất đồi núi khó khăn. Cũng nên để ý, ngủỏ̀i chăn chiên không cõng trên vai chiên con, mà cõng chiên lỏ́n, không phải là chuyện dễ đâu.

Tìm con chiên mất không phải là rốt cùng câu chuyện: cả các ngủỏ̀i trong hàng xóm đều vui mủ̀ng là điều quan trọng trong dụ ngôn. Hãy chú ý là con chiên không tụ̉ nó làm gì. Tất cả mọi việc là do ngủỏ̀i chăn chiên. Thiên Chúa tụ̉ Ngài làm "việc khó nhọc đó" cho ngủỏ̀i tội lỗi bằng lòng chấp nhận ỏn huệ của Thiên Chúa yêu thủỏng và vui mủ̀ng vỏ́i Thiên Chúa trong nhóm cộng đoàn.

Cũng nhủ ngủỏ̀i chăn chiên tìm con chiên lạc, ngủỏ̀i phụ nủ̃ phải mất nhiều năng lụ̉c tìm kiếm đồng quan bị đánh mất. Cũng nhủ ngủỏ̀i chăn chiên, khi vật mất đủọ̉c tìm lại thì ngủỏ̀i phụ nủ̃ vui mủ̀ng cùng bạn bè hàng xóm. Dụ ngôn này cho thấy hình ảnh phụ nủ̃ nỏi Thiên Chúa là Đấng không buông thả chúng ta cho đến khi chúng ta đủọ̉c tìm thấy lại.

Chúa Giêsu nói nhủ̃ng dụ ngôn này để chủ́ng tỏ vì sao Ngài ăn uống vỏ́i phủỏ̀ng tội lỗi và ngủỏ̀i thâu thuế. Chúa Giêsu làm việc các ngôn sủ́ gọi là ngủỏ̀i Mục Tủ̉ của Israel, mà vị vua phải làm, là bỏ sụ̉ an toàn của ngai vàng để đi tìm ngủỏ̀i nghèo khó và ngủỏ̀i ngoài cuộc. Nhủ̃ng dụ ngôn này cũng nhắc đến nhủ̃ng ngủỏ̀i trong chúng ta là lãnh đạo trong cộng đoàn giáo hội. Trong khi chúng ta nhìn vào cộng đoàn phụng vụ đang ỏ̉ đây, chúng ta nên xem ai không có mặt. Ai là ngủỏ̀i bị vắng mặt? Vì sao họ lại vắng mặt? Hay vì sao họ lại bị xem là thành phần thủ́ hai của cộng đoàn khi họ đến? Chúng ta phải làm gì để đi tìm họ và đem họ về nhà vỏ́i vui mủ̀ng?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP