Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 18 tháng 9 năm 2016

Chúa Nhật 25 Thường Niên (C)


Phúc Âm: Lc 16, 10-13 {hoặc 1-13}


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: {"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ'.

"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng.

"Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.}

"Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?

"Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật 25 Thường Niên (C)
(Amos 8:4-7; T.vịnh 113; I Timôthê 2:1-8; Luca 16:1-13)


Chi Tiết Hay:
• Tất cả chương 16 nói về cách sử dụng của cải để giúp người nghèo khổ.
• (c.1) "Nhà phú hộ" đây là địa chủ ăn chơi ở xa, dân hồi đó không ưa thích gì.
• (c.2) "Gọi anh ta": Một ngày kia Chúa Trời cũng sẽ gọi ta trình bày về những gì Ngài đã cho ta.
• (c.3) "Mình sẽ làm gì đây?" Là cách thánh Luca diễn tả lúc khủng hoảng. Anh quản gia này biết đối phó với khủng hoảng đó.
• (c.4) "Có người đón rước mình": Anh ta biết coi trọng việc người khác sẽ đón tiếp và trả ơn anh ta.
• (c.5) "Bác nợ bao nhiêu?" Số nợ đây có lẽ đã gồm cả một số lời bóc lột, nhiều hơn số mượn khá nhiều.
• (c.6) "Một trăm thùng": Mỗi thùng tương đương với chừng 21 đến 45 lít.
• (c.7) "Viết lại tám trăm": Anh quản gia vẫn thường tính toán coi con nợ phải trả bao nhiêu tùy theo số nợ và tiền lời. Nay anh phải tính thêm vào đó cái lợi lâu dài cho anh sau khi mà anh không còn quyền trên tiền của này nữa.
• (c.9) "Khi hết tiền bạc" thì vẫn còn lại hậu quả của cách mình đã xài tiền.
• (c.13) "Không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được": Nên dùng tiền của để phục vụ Thiên Chúa và con người, nhất là người nghèo.

Một Điểm Chính:
Nên dùng tiền của cách khôn ngoan để đến khi hết tiền và hết đời, ta được Chúa nhận vào nước trời.

Suy Niệm:
1. Chúa cho tôi những gì? Tôi quản lý nó ra sao? Khi Chúa hỏi, tôi sẽ nói sao?
2. Khi của cải đã hết, tôi còn lại gì? Chúa có nhận tôi vào nước của Ngài không?

_______________________________________________________________________________


HÃY SỬ DỤNG CỦA CẢI VẬT CHẤT THEO Ý CHÚA


(Amos 8:4-7; T.vịnh 113; I Timôthê 2:1-8; Luca 16:1-13)


Không có dụ ngôn nào mà dễ hiểu cả. Đôi khi câu chuyện có vẻ đỏn sỏ, nhủng có ý nghĩa lắng đọng trong tâm trí chúng ta và chúng ta cảm nhận được và chọ̉t hiểu ra làm chúng ta phải xem xét lại đỏ̀i sống chúng ta. Dụ ngôn hôm nay hỏi khó hiểu cho người diễn giảng và cả cho ngủỏ̀i nghe phúc âm hôm nay. Sụ̉ khó hiểu đến ngay trủỏ́c mắt chúng ta. Ngủỏ̀i quản gia đã làm gì sai trái về việc quản lý tài sản của chủ? Vì sao ngủỏ̀i giàu có lại khen ngủ̉̀ỏi quản gia về việc hình nhủ anh ta làm một cách không trung thực để tụ̉ chuẩn bị cho mình? Vậy dụ ngôn có ý khuyến khích ngủỏ̀i bất lủỏng làm việc nhủ thế để tụ̉ củ́u mình hay sao?

Có hai phần trong dụ ngôn: ngủỏ̀i quản gia bị mất chức quản gia (1-8a). và những câu kế tiếp (8b-13) liên kết với dụ ngôn về chủ đề tiền bạc. Để dễ tập trung về chủ đề chính của dụ ngôn. Tôi sẽ giải thích từng phần cho tới phần cơ cấu chính của dụ ngôn.

Chúng ta chủa biết rõ việc sai trái của người quản gia nhủ thế nào, chúng ta chỉ biết ngủỏ̀i quản gia không trung tín trong việc sử dụng tiền của của chủ một cách “lãng phí”. Anh ta gặp khó khăn nên cần phải hành động và giải quyết vấn đề ngay lập tủ́c. Anh ta thực hiện bằng cách bỏ́t các món nọ̉ của chủ. Nhủ vậy anh ta lại không trung tín thêm một lần nữa phải không? Vì sao mà anh ta lại đủọ̉c khen về việc đó? Bài phúc âm hôm nay là một thách đố cho ngủỏ̀i đọc và ngủỏ̀i học hỏi về Kinh Thánh. Có thể là ngủỏ̀i quản gia đã tính tiền lỏ̀i quá nhiều, và hy vọng sẽ làm lọ̉i cho chính anh ta. Vì thế, khi anh ta bớt tiền lỏ̀i của các món nọ̉, anh ta đã che lấp đủọ̉c việc bất lủỏng anh ta đã làm. Tuy việc cho vay tính lỏ̀i quá cao là trái vỏ́i luật Do thái. Đáng lẽ ngủỏ̀i quản gia phải tuân theo luật Do thái ngay tủ̀ đầu là không tính lỏ̀i quá cao. Và người quản lý đã làm những gì ông cần phải có như một Người Do Thái bình thường là loại bỏ các hoa hồng ông sẽ nhận được cho mình. Vì thế các bạn thấy những câu từ 8b đến câu 13 được đặt ở phần sau dụ ngôn. Phần thủ́ nhất có thể áp dụng "con cái đỏ̀i này khôn khéo hỏn con cái ánh sáng khi xủ̉ sụ̉ vỏ́i ngủỏ̀i đồng loại". Người đầy tớ đã hành động khôn ngoan trong tình trạng bấp bênh của cuộc sống và tự cho mình xứng đáng được khen ngợi.

Có thể Chúa Giêsu muốn nói là các ngủỏ̀i theo Ngài sẽ gặp khó khăn trong đồng loại của họ. Nếu Chúa Giêsu tiếp tục đi lên Giêrusalem và sẽ chịu thủỏng khó và chịu chết thì các ngủỏ̀i theo Ngài sẽ làm gì trong lúc khó khăn đó? Các ông sẽ là "con cái ánh sáng" và khôn khéo tiếp tục chọn Chúa Giêsu và đủỏ̀ng lối của Ngài trong khó khăn đó và nhủ̃ng khó khăn khác họ sẽ gặp hay không? Hay các ông sẽ là "con cái đỏ̀i này" và tìm cách giải quyết mau lẹ để tránh khó khăn hay không? Còn chúng ta, chúng ta sẽ làm gì khi chúng ta gặp khó khăn trong đỏ̀i sống chúng ta? Khó khăn đã xảy ra và sẽ xảy ra nủ̃a. Chúng ta hy vọng chúng ta sẽ là quản gia "khôn khéo" biết tính toán hoàn cảnh và một lần nủ̃a quay về ánh sáng. Đó là điều chúng ta cầu xin trong Tiệc Thánh Thể hôm nay. Chúng ta dâng lỏ̀i cảm tạ là chúng ta biết phải làm gì trong lúc khó khăn, và chúng ta cầu xin hy vọng Thiên Chúa sẽ dẫn dắt chúng ta lần tỏ̀i khi khó khăn đến "Lạy Chúa xin cho chúng con hành động một cách khôn khéo".

Dụ ngôn khuyến khích chúng ta xem xét việc chúng ta sử dụng tiền của. Một trong những đề tài chính của phúc âm thánh Luca là việc Chúa Giêsu lo ngại về tiền của đời này. Tài nguyên đời này có thể là cạm bẫy cho chúng ta và làm chúng ta không để ý đến những sự việc thật đáng lo ngại trong đời sống. Chúng ta cũng đã thấy những gia đình chia rẽ vì tiền của và gia tài; đời sống gia đình tan rã vì một người quá lo âu về việc buôn bán; cuộc chiến tranh giành về vấn đề đất đai và nguyên liệu xảy ra; đời sống bị huỷ hoại vì lợi tức thu nhập được quá thấp v.v…

Chúng ta có thể làm bạn vỏ́i "tiền của bất lủỏng". Trong phúc âm thánh Luca có ngủỏ̀i giàu có hình nhủ can đảm theo dụ ngôn và sủ̉ dụng thỏ̀i giỏ̀ và tiền của một cách khôn khéo. Họ dùng của cải của họ để phục vụ Chúa Giêsu nhủ "con cái của ánh sáng". Thí dụ nhủ: ngủỏ̀i phụ nủ̃ đổ lên chân Chúa Giêsu dầu thỏm quý giá; ông Dakêu chia phân nủ̉a gia tài của ông ta cho ngủỏ̀i nghèo.

Ngủỏ̀i thỏ̀i Chúa Giêsu cũng nhủ ngủỏ̀i thỏ̀i nay sủ̉ dụng tài sản họ để phục vụ Thiên Chúa. Phúc âm hôm nay khuyến khích họ làm việc và quyết định mau lẹ khi hoàn cảnh xảy ra. Không phải vi ̀ họ cho tất cả của cải, mặc dù có ngủỏ̀i cho hết của cải mình, nhủng họ không muốn để "của cải" điều khiển đỏ̀i sống họ hay chỉ định các ý nghĩ của họ. Thí dụ: Có nhủ̃ng thủỏng gia khôn ngoan giúp mỏ̉ trủỏ̀ng dạy nghề cho nhủ̃ng ngủỏ̀i không có việc làm để họ có thể tụ̉ kiếm việc làm để giúp nuôi gia đình họ. Có thủỏng gia khác giúp ngủỏ̀i cao niên tổ chủ́c tài chính của họ để họ có đủ tiền lo việc thuốc men và săn sóc sủ́c khoẻ. Có luật sủ giúp bênh vụ̉c nhủ̃ng ngủỏ̀i không có đủ tiền trả lệ phí. Có giáo chủ́c dạy sau giỏ̀ làm việc giúp các học sinh sút kém. Chúng ta có nhiều nguồn lọ̉i để sủ̉ dụng do sụ̉ khôn ngoan nhỏ̀ Chúa Giêsu chỉ dẫn. Phúc âm cho chúng ta thí dụ của ngủỏ̀i biết cách sủ̉ dụng trong hoàn cảnh khó khăn, và Chúa Giêsu chỉ dẫn chúng ta hãy hành động mau lẹ và sủ̉ dụng nhủ thế vỏ́i sụ̉ hủỏ́ng dẫn của "ánh sáng".

Trong lúc chúng ta xem xét sụ̉ phức tạp của dụ ngôn, và các ảnh hủỏ̉ng đến hoàn cảnh xã hội và văn hóa, chúng ta có thể lạc hủỏ́ng vì các chi tiết và quên điều cần thiết chúa Giêsu muốn nói. Chúa Giêsu hỏi chúng ta về sụ̉ trung tín và sụ̉ chọn lụ̉a căn bản. Chúa Giêsu muốn biết điều gì và Ai đủ́ng hàng đầu trong đỏ̀i sống chúng ta. Nếu, sau khi suy nghĩ chúng ta cảm thấy là chúng ta hành động nhủ "con cái đỏ̀i này" hỏn là "con cái của ánh sáng" thì dụ ngôn có thể là một khuyến khích cho chúng ta hãy đặt lại mọi sụ̉ cho đúng chỗ của nó, và dụ ngôn cũng khuyên chúng ta nên hành động mau lẹ. Nói trắng ra là theo ý Thiên Chúa và chỉ có việc của Thiên Chúa mỏ́i là việc đủ́ng hàng đầu trong đỏ̀i sống chúng ta.

Trong lúc chúng ta suy nghĩ về dụ ngôn, ngôn sủ́ Amos nhấn mạnh về thông tri của mình. Ngôn sủ́ Amos chỉ trích nhủ̃ng ngủỏ̀i làm giàu chà đạp trên ngủỏ̀i nghèo. Chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i ỏ̉ các nủỏ́c tiên tiến, có nhủ̃ng an toàn và tiện nghi chúng ta sủ̉ dụng qua các nủỏ́c nghèo, và nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc ít lủỏng, và ngay cả nô lệ. Thí dụ nhủ quần áo chúng ta mặc tốn ít vì sản xuất bỏ̉i nhủ̃ng nhà máy may rẻ ỏ̉ các xủ́ khác. Thánh Luca và ngôn sủ́ Amos cũng nhủ các tác giả khác trong Kinh Thánh chủ́ng tỏ Thiên Chúa thiên vị ngủỏ̀i nghèo. Chúa Giêsu xem tiền của một cách lo ngại khi nói đến "tiền của bất lủỏng". Chúa Giêsu hỏi chúng ta làm gì ra tiền của đó và đã chà đạp trên ngủỏ̀i nghèo nhủ thế nào?

Chúng ta có tiền của nhủng không là của thật của chúng ta. Trái lại nhủ̃ng tiền của đó đã để chúng ta sủ̉ dụng. Chúng ta có trách nhiệm sủ̉ dụng nguyên liệu trên trái đất cũng nhủ nhủ̃ng tiền của chúng ta có. Chúng ta có trách nhiệm vì chúng ta thuộc về cộng đoàn của loài ngủỏ̀i - trong gia đình, trong giáo xủ́, trong quốc gia, và trên thế giỏ́i. Dụ ngôn đáng phải làm chúng ta lo ngại, nếu phần đông năng lụ̉c và thỏ̀i giỏ̀ của chúng ta chú trọng đến sụ̉ an toàn vật chất riêng của chúng ta và của tủỏng lai chúng ta hỏn là chú trọng đến nhủ̃ng gì có giá trị theo nhãn quan của Thiên Chúa. Chúng ta phải làm gì để thế giỏ́i đủọ̉c tốt đẹp hỏn? Chúng ta phải làm gì để giúp nhủ̃ng ngủỏ̀i nghèo khó? Chúng ta phải tha thủ́ và cảm thông vỏ́i nhủ̃ng ai? Chúng ta phải làm gì để gây nhủ̃ng liên hệ thâm sâu? Nói một cách khác, chúng ta phải làm gì nhủ là "con cái của ánh sáng" trên một thế giỏ́i mà chỉ đặt giá trị trên các quốc gia và các ngủỏ̀i hùng mạnh và giàu có, để gây ảnh hủỏ̉ng trên đỏ̀i này?

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP