Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 23 tháng 4 năm 2017

Chúa Nhật II Phục Sinh (A)

(CHÚA NHẬT VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA)


Phúc Âm: Ga 20, 19-31


Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Phục Sinh (A)

(CHÚA NHẬT VỀ LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA)
Phúc Âm: Ga 20, 19-31


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này là kết thúc Phúc Âm Thánh Gioan. Chương 21 kế tiếp là phụ trương được thêm vào sau. Câu cuối trong bài tóm lược mục đích của cả cuốn Phúc Âm là chúng ta tin nơi Đức Kitô mà được sự sống.
• Ơn gọi của một giáo trưởng hoặc một ngôn sứ (Môsê, Gideon, Jeramiah, môn đệ Đức Giêsu) thường trải qua 5 giai đoạn sau đây:
1. Dẫn Nhập: một căn nhà khóa kín cửa;
2. Đối Diện: Đức Giêsu hiện ra,Phản Ứng (các môn đệ sửng sốt) và Trấn An ("Bình an cho anh em");
3. Sứ Mạng: "Thầy sai anh em";
4. Chống Đối: như Thánh Tôma;
5. Trấn An: (Đức Giêsu hiện ra lần nữa) và Dấu Chỉ ("Hãy xem bàn tay Thầy").

Một Điểm Chính:
Đức Kitô trở lại trong vinh quang như lời đã hứa. Ngài cũng kiện toàn những lời hứa khác như mang lại niềm vui (Gioan 14:19, 16:16-24) và sự bình an (Gioan 14:27).

Suy Niệm:
1. Khi theo Chúa tôi đã trải qua những giai đoạn và bước tiến nào?
2. Những gì hoặc ai đã giúp tôi tin nơi Đức Kitô và được sống?
3. Tôi có phải là một Phúc Âm sống để người khác tin vào Chúa Giêsu mà được sống?

_______________________________________________________________________________


HÂN HOAN ĐÓN NHẬN ƠN THÁNH LINH

VÀ ƠN HOÀ GIẢI TRONG CHÚA PHỤC SINH


(Cv 2:42-47; Tv 117; 1 Phêrô 1:3-9; Gioan 20:19-31)


Trong một lớp triết lý ở đại học, tựa đề thảo luận hôm đó là: "Con người khác con vật như thế nào?" Sinh viên trong lớp trả lời là con người biết làm các dụng cụ. Thế mà trước đây Jane Wood và các nhà khảo cứu tìm hiểu hành động của loài vật đã tìm ra là các loài vật cũng biết làm dụng cụ. Vừa rồi tôi có xem một phim tài liệu về một con khỉ vót một cành nhỏ để làm dụng cụ. Con khỉ dùng dụng cụ đó để chọt vào ổ kiến, rồi đem cành vót ra dính đầy kiến. Ăn kiến xong, con khỉ lại thọt vào ổ kiến vài lần nữa để ăn thỏa thê. Con khỉ đó cũng làm dụng cụ đấy chứ.

Có sinh viên trong lớp nói con người biết cười khác với loài vật. Cách đây ít lâu có một tạp chí "New Yorker" trình bày ở trang bìa hình các hành khách nhét hành lý trên khoang phía trên chỗ các hành khách ngồi. Một hành khách cố nhét vào khoang một cái xe. Việc đấy làm chúng ta mỉm cười và con khỉ vẫn tiếp tục ăn kiến dính vào cành nhỏ.

Để chuyện này cho các triết gia tìm kết quả về việc gì làm con người khác loài vật. Nhưng, ngoài việc con người có thể cười, tôi có thể thêm vào đó là con người có thể bị xúc phạm, và có thể xúc phạm đến người khác. Loài vật có thể gây vết thương cho nhau. Nhưng loài người chúng ta gây vết thương, và đôi khi chịu đựng vết thương suốt đời. Chúng ta có trí nhớ những lúc hạnh phúc, và vui tươi, nhưng chúng ta cũng có thể nhớ những xúc phạm đến chúng ta và những xúc phạm chúng ta làm cho người khác.

Tàn bạo đã xảy đến cho chúng ta, và lời nói đã xúc phạm chúng ta như một lưỡi dao sắc bén bằng đá. Thường khi lời nói xúc phạm làm chúng ta đau đớn hơn vết thương về thể chất. Có lần hai người nói với nhau "Tôi yêu bạn". Một luật sư về ly dị đã nói với tôi là bà ta cũng đã nghe những lời nói sắc bén và hung dữ mỗi khi hai người yêu nhau rồi xúc phạm nhau.

Hãy đếm các vết thương từ nhiều nguồn đến. Thí dụ như: Thế giới đã dạy chúng ta cạnh tranh nhau, luôn cố gắng thắng cuộc trong khi bàn cãi, trong thể thao, và nơi sở làm. Vince Lombardi tóm tắt điều một số chúng ta đã học là: "Thắng cuộc không phải là tất cả mọi sự - nhưng chỉ là một sự việc thôi". Chúng ta đã được dạy bảo là vẽ đẹp tuyệt vời có thể ảnh hưởng trí óc chúng ta. Bao nhiêu bạn học cùng trường, hay các bạn lúc còn trẻ mắc phải bệnh nhịn ăn để thân hình giống như các người mẫu họ thấy trên báo chí hay trên truyền hình?

Chúng ta là con người nên chúng ta có thể cười về những chuyện khôi hài hay. Những lúc chúng ta cùng nhau ăn uống, chúng ta thường cười đùa với nhau. Nhưng lúc đó các vết thương xúc phạm được giữ kín trong lòng không để người nào biết đến, và ngay cả chúng ta cũng không muốn nghĩ đến. Dù vậy chúng ta cũng liên kết các xúc phạm với nhau, để cùng chia sẻ qua giọt nước mắt.

Cộng đoàn trong phúc âm đã gặp xúc phạm. Trong một thời gian họ được bay lên chín tầng mây cao. Họ đã được sống gần một thầy giảng tuyệt vời, và một người chữa bệnh và dạy dỗ giỏi. Có thể người đó là Vua dân Israel! Hay hơn nữa là Đấng Mêsia. Nhưng khi họ trông thấy sự dữ đánh bại người đó, hy vọng họ tan rã, mơ ước họ bị phá hủy, và họ bị xúc phạm. Và còn những vết thương khác nữa: họ nhớ đến việc họ đã phản bội người mà họ đã tuyên xưng là họ sẽ theo cho đến chết. Bao nhiêu lời hứa không giữ được.

Có một điều mà họ nhớ là: việc Chúa Giêsu đã dạy họ làm. Chúa Giêsu đã lập một cộng đoàn chung quanh Ngài và theo ý Ngài. Bởi thế, các người bị xúc phạm họp lại với nhau đủ để trở lại một cộng đoàn, một cộng đoàn sợ hãi, nhưng là một cộng đoàn, trong phòng đóng cửa kín. Trong cộng đoàn bị xúc phạm, bị thất bại, với bao ước muốn bị phá tan đó, Chúa Giêsu đã đến với lời nói tha thứ và chữa lành: "chào anh em. Bình an cho anh em".

Trong Kinh Thánh khi nào Chúa Giêsu chúc bình an, lúc đó không phải là sự thường, không phải là lời chúc của "người chia bình an" trong những thập niên 60. Khi Chúa Giêsu chúc bình an, lời nói của Ngài đem bình an thật sự đến, đem sự tha thứ, chữa lành, và sự đổi mới. Lời nói của Chúa Giêsu làm ra việc Ngài nói. Điểm chính cho các môn đệ là khi Chúa Giêsu tỏ các vết thương trên thân hình Ngài. Câu chuyện này không nói đến việc Ngài hỏi bánh và cá. Chúa Giêsu làm cho các môn đệ tin là Ngài đã sống lại và ăn. Chính các vết thương trên thân hình Chúa Giêsu làm cho họ tin đó là Ngài.

Thiên Chúa ở với chúng ta mãi mãi, không phải chỉ để dùng bữa ăn, và trò chuyện vài câu. Thiên Chúa cũng như chúng ta biết nỗi khổ khi có người thân thương qua đời. Ngài biết nỗi khổ khi lời hứa không giữ, và khi chương trình bị thất bại. Chúa Giêsu đã chịu vết thương mà mọi người nghĩ là đã kết thúc đời Ngài, vết thương của sự thất bại. Nhưng Chúa Giêsu đã thắng tất cả. Nhưng, trong câu chuyện hôm nay chúng ta được nhắc nhở là Chúa Giêsu không bao giờ quên các vết thương của Ngài, và Ngài cũng không quên các vết thương của chúng ta.

Cũng như các môn đệ, hôm nay chúng ta cùng nhau họp lại cộng đoàn. Chúng ta đem các xúc phạm trong đời sống chúng ta, các thất bại trong đời sống làm môn đệ mà Chúa Giêsu đã kêu gọi chúng ta. Nhưng, không những chúng ta đem các vết thương cùng các phần tử thương yêu đã bị xúc phạm, những người đau đớn và những người chiến đấu. Chúng ta cũng họp cùng với các người trên thế giới bị đau khổ như ở Syria, ở Ukraine, ở Trung Đông, những người bị hàng giáo sĩ xúc phạm, những người Do thái bị bắn ở Kansas, những người bị nạn vì trận bom nổ ở Boston năm vừa qua v.v...

Thật là niềm an ủi cho chúng ta vì chúng ta biết Chúa Giêsu cùng chia sẻ thân phận với chúng ta. Nhưng, còn hơn thế nữa, Chúa Giêsu đã thổi hơi Thần Khí Ngài cho chúng ta. Hôm nay chúng ta cùng nhau cầu nguyện như một cộng đoàn. Chúng ta sẽ đặt của lễ trên bàn thờ. Của lễ thay mặt cho chúng ta. Bây giờ chúng ta cùng nhau cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên lễ vật chúng ta dâng và thánh hóa lễ vật đó. Nhưng, chúng ta cũng xin Chúa Thánh Thần thổi hơi chữa lành và tha thứ cho chúng ta và cho toàn thế giới. Chúng ta xin ơn tha thứ cho các vết thương mà chúng ta đã bị xúc phạm và xin được ơn từ từ quên và tha thứ cho kẻ khác.

Các bài đọc trong mùa Phục Sinh bắt đầu giống nhau "ngày thứ nhất trong tuần”. Thí dụ như trong tuần tới sẽ nói về các môn đệ lên đường đi Emmaus vào "ngày thứ nhất trong tuần", Thường thì các phúc âm không đá động đến ngày giờ. Các câu chuyện bắt đầu "sau khi Chúa Giêsu đi". "Sáng sớm Chúa Giêsu vào Đền Thờ" v.v... Chúng ta, người thời nay thích hỏi: "Ngày nào trong tuần?", "Năm nào?","Giờ nào?". Nếu chúng ta muốn biết các chi tiết như thế trong các câu chuyện, chúng ta sẽ bất mãn. Và hình như các tác giả phúc âm nói "đó không phải là điểm chính".

Mặc dù chi tiết trong các bài sách trong mùa Phục Sinh có vẻ lộn xộn (Có hai hay một thiên thần ngồi nơi mồ? Bà Maria Magđala đi một mình hay đi với các phụ nữ khác?) Chúng ta được biết là "ngày thứ nhất trong tuần". Không phải là ngày sau ngày Sabat, không phải là ngày Chúa nhật, nhưng là "ngày thứ nhất trong tuần". Các tác giả Kinh Thánh không viết những ngày lộn xộn, nhưng họ quyết định viết đúng ngày. Họ muốn nói đến ngày thứ nhất Thiên Chúa tạo dựng ánh sáng. Bởi thế khi thánh Gioan nói ngày Chúa Giêsu hiện ra "vào chiều ngày thứ nhất trong tuần". Bây giờ ánh sáng Thiên Chúa đã chiếu tỏa vào bóng tối của ngôi mồ, chúng ta không còn phải sợ hãi sự chết nữa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP