Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 30 tháng 4 năm 2017

Chúa Nhật III Phục Sinh (A)


Phúc Âm: Lc 24, 13-35


Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói chuyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: "Các ông có chuyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?" Một người tên là Clêophas trả lời: "Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay". Chúa hỏi: "Việc gì thế?" Các ông thưa: "Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp".

Bấy giờ Người bảo họ: "Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?" Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: "Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn". Người liền vào với các ông.

Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: "Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?" Ngay lúc ấy họ trỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: "Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon". Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật III Phục Sinh (A)
Phúc Âm: Lc 24, 13-35


Chi Tiết Hay:
• Nhìn thấy và tiếp đón: Thánh Luca hay dùng những hình ảnh thấy rõ ràng, chẳng hạn các bà nhìn thấy các thiên thần, còn các môn đệ thì không thấy Đức Giêsu tại mồ, v.v. Hai môn đệ mở mắt nhận biết Đức Giêsu chỉ sau khi họ đã có lòng hiếu khách mời Ngài ở lại.
• Việc Chúa ngồi ăn là dấu chỉ Nước Chúa đã đến bởi vì trước đây Người đã phán: "Thầy sẽ không bao giờ ăn lễ Vượt Qua này nữa, cho đến khi lễ này được nên trọn vẹn trong Nước Thiên Chúa" (Lc 22:16,18).
• Hai môn đệ đã nghe Chúa giảng, đã thấy các phép lạ Chúa làm, đã nghe báo về mồ trống. Vậy mà họ vẫn nản lòng, rời bỏ Giêrusalem và không nhận ra ngay cả Chúa Giêsu. Tại sao vậy? Bởi vì họ vẫn giữ lấy ý riêng của mình là Đức Giêsu sẽ giải phóng đất nước Do Thái.
• Hai môn đệ học lời Đức Giêsu chỉ dạy mau chóng bởi vì họ đã thông hiểu các Sách Thánh Do Thái.

Một Điểm Chính:
Làm môn đệ là một cuộc đồng hành có đến và ra đi, cùng tiến bước, cùng nối kết và có trở về.

Suy Niệm:
1. Tôi có sẵn lòng đón tiếp Chúa để Ngài ở lại trong tôi và mở mắt tôi ra không?
2. Tôi có nhận ra Chúa hay vẫn mờ mắt vì muốn Chúa làm theo ý tôi?
3. Tôi đang đồng hành về hướng Chúa gọi, hay đang bỏ đi theo ý riêng của tôi?

_______________________________________________________________________________


TRÊN ĐƯỜNG EM-MAU


(Cv 2:14,22-33; T.vịnh 15; 1 Phêrô 1:17-21; Luca 24:13-35)


Hôm nay, câu chuyện Em-mau là câu chuyện thích thú cho nhiều người. Câu chuyện này tiếp theo câu chuyện các phụ nữ đứng ngay dưới chân thánh giá cho đến khi Chúa Giêsu sinh thì. Tối các bà đi theo ông Giuse Arimathea khi ông ta đem xác Chúa chôn vào mộ.

Ngày sau ngày sa bát các bà đi ra thăm mộ mang theo dầu thơm. Họ không trông thấy xác Chúa trong mộ. Có hai người đàn ông, y phục sáng chói, đứng bên họ và nói với họ là Chúa Giêsu đã trỗi dậy rồi. Khi các bà trở về kể cho các môn đệ những sự việc ấy, các ông cho là chuyện lẩn thẩn nên chẳng tin. Phụ nữ thời đó có địa vị thấp kém nên lời nói của họ không có giá trị cho lắm.

Phêrô chạy ra mộ trông thấy những khăn vải liệm và ông ta rất đỗi ngạc nhiên. Luca không nói là thánh Phêrô tin, và cũng không nói là ông ta được biết như các phụ nữ đã biết. Đến đây trong phúc âm thánh Luca, Chúa Giêsu chưa hiện ra với các môn đệ trong phòng trên. Chưa có việc Chúa Giêsu hiện ra lúc nào cả. Sau khi câu chuyện về các phụ nữ, thánh Luca nói về câu chuyện trên đường đi Em-mau. Câu chuyện rất tầm thường theo như đã kể. Trong câu chuyện đó có bài học cho chúng ta là những người muốn tìm thấy những dấu chỉ sáng ngời về việc Chúa Kitô phục sinh xuất hiện trong khung cảnh thường ngày, trên đường đi và ở nơi bàn ăn.

Cũng như trong các câu chuyện kể trong các phúc âm khác, thánh Luca nói với chúng ta là Chúa Giêsu sống lại vào ngày thứ nhất trong tuần, và thánh Luca cũng nói về ngôi mộ trống. Nhưng, vì sao thánh Luca lại trình bày câu chuyện Chúa Giêsu hiện ra lần thứ nhất một cách đơn sơ như thế? Có lẽ là vì thánh Luca viết phúc âm cho một cộng đoàn Kitô hữu sống 50 năm sau ngày Chúa Giêsu phục sinh. Các tín hữu đó sống đã xa cách sau thời Chúa Giêsu, và họ có thể hỏi, như chúng ta cũng có thể hỏi "vậy Chúa Kitô phục sinh ở giữa chúng ta như thế nào? Chúng ta tìm thấy Ngài ở đâu?". Thánh Luca trả lời cho câu hỏi về đức tin đó là cách diễn tả Chúa Kitô hiện diện trong phụng vụ Thánh Thể, như có thể xảy ra trong thời giáo hội tiên khởi.

Câu chuyện mở đầu với các môn đệ cảm thấy chán nản xuống tinh thần về sự việc xảy ra trong đời sống và sự chết của Chúa Giêsu. "Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng..." (Lc 24, 21). Đó là lời hai môn đệ nói với người khách lạ họ gặp trên đường đi Em-mau. Sự việc đã không xảy ra như họ hy vọng trước đó. Với chúng ta cũng vậy, có bao sự việc không xảy ra như chúng ta mong muốn. Cộng đoàn phụng vụ hôm nay sẽ thấy việc phụng vụ bắt đầu với sự cần chữa lành cho hai môn đệ đang chán nản và tinh thần xuống thấp. Rồi đến lúc một linh mục giảng nói lời Chúa cho họ, giúp họ trông thấy chương trình Thiên Chúa trong những sự việc đã xảy ra. Tiếp đến là cử chỉ mà chúng ta nhận thấy trong phụng vụ hôm nay xung quanh bàn tiệc là "việc bẻ bánh". Trong phúc âm thánh Luca và sau đó trong sách Công vụ Tông đồ "việc bẻ bánh" là ám chỉ Bí tích Thánh Thể.

Hình như thánh Luca muốn nói với cộng đoàn của ông ta là "bây giờ anh em hiểu chưa?". Chúa phục sinh hiện diện với chúng ta trong Bí tích Thánh Thể khi chúng ta họp nhau để đón nhận Chúa Kitô trong Lời sách thánh. Cũng như hai môn đệ trên đường đi Em-mau, chúng ta không nhận được sự hiện diện đặc biệt lạ lùng của Chúa Kitô với các môn đệ trong phòng trên. Và Chúa Kitô cũng không hiện ra với chúng ta như với ông Tôma rồi bảo chúng ta sờ vào vết sẹo trên thân thể Ngài. Nếu được như thế thì quý hóa và nâng đỡ biết bao. Như thánh Luca đã viết, điều quý hóa và nâng đỡ chúng ta là mỗi khi chúng ta họp nhau mừng việc lớn lao Thiên Chúa đã làm qua Chúa Giêsu, chúng ta mừng vui và cảm tạ Chúa Giêsu như Ngài hiện diện với hai môn đệ trên đường đi Em-mau.

Điều làm chúng ta mừng vui và cảm tạ là Chúa Giêsu hiện diện giữa chúng ta, trong mỗi người, trong sự loan báo Lời Chúa và trong Bí tích Thánh Thể. Cũng như Chúa Giêsu hiện ra trong lúc các môn đệ chán nản, tinh thần xuống thấp, nói chuyện với nhau trên đường đi, và Ngài nói chuyện với các ông. Và chúng ta cũng mời Ngài đến nói chuyện với chúng ta trong những lúc chúng ta cảm thấy chán nản yếu đuối.

Đấy là những lúc nói những việc khó khăn: như khi chúng ta muốn tìm sự hòa giải sau một thời gian ưu tư lâu dài; khi chúng ta tranh đấu hướng dẫn con cái và các thanh thiếu niên; khi chúng ta tìm lời giải thích đức tin của chúng ta cho người khác hay cho một người đang do dự nghi ngờ; khi chúng ta cố gắng an ủi người đang buồn phiền chán nản vị tội lỗi, vì yếu đau, vì bị nghiện, hay vì bị loại trừ v.v... Trong những trường hợp như thế, là chúng ta cũng đang trên đường, bàn chuyện về những sự việc khó khăn, chúng ta mời Chúa Giêsu đi với chúng ta để chúng ta có thể nhận thấy Ngài, không phải chỉ để nhớ một thời trong quá khứ, nhưng là một sự hiện diện tại chỗ với chúng ta, trên đường chúng ta đi về quê thật mà Ngài đã sửa soạn cho chúng ta qua sự chết và sự sống lại của Ngài.

Bí tích Thánh Thể là dịp giúp chúng ta cảm tạ về những dịp Lời Chúa trở nên sống động cho chúng ta; như khi với hai môn đệ đi Em-mau tâm hồn chúng ta bừng cháy. Chúng ta cũng cảm tạ khi giữa một chặng đường tăm tối, Lời Chúa đến với chúng ta trong lúc suy ngẫm Thánh Kinh, hay trong lúc cầu nguyện phụng vụ. Đôi khi Lời Chúa nói rõ ràng, như một ánh sáng bùng phát cho chúng ta, làm chúng ta ngạc nhiên như lời nói hiện tại vẫn đem đến sự yêu thương của Chúa. Với hai người đi trên đường đến Em-mau, chúng ta mừng về sự hiện diện của Chúa hôm nay trong Lời Chúa, trong việc bẻ bánh và cùng sẻ chia với nhau chén rượu.

Các môn đệ nhận ra đức tin là một bài học cho chúng ta, và chúng ta nhận thấy ngay. Đó là việc xảy ra với suy nghĩ về Kinh Thánh, cùng đi với người khác và tìm hiểu khi chúng ta họp nhau để mừng Bí tích Thánh Thể. Thánh Luca cho chúng ta biết, về sự hiện hữu của những Kitô hữu trong lời kinh nguyện thâm sâu. Cũng như hai môn đệ trên đường đi, chúng ta thưa với Chúa Giêsu "Mời Chúa ở lại với chúng con".

Về thư thánh Phêrô, Phêrô nói với các thính giả đang nghe ông ta là họ đang sống cuộc đời "lữ khách". Và đó là sự liên kết của câu chuyện phúc âm và việc "lữ khách" của hai môn đệ trên đường đi Em-mau. Nhưng, các Kitô hữu tiên khởi không đi trên đường lên thành phố hay đi xem các dinh thự ở thế giới. Việc lữ hành của họ là việc khốn khổ vì họ đang bị bách hại vì đức tin của họ vào Chúa Giêsu.

Đoạn sách hôm nay là một phần của đoạn sách lớn nói về niềm hy vọng. Làm sao mà các Kitô hữu đó có thể sống không hy vọng được? Nếu họ và chúng ta không có hy vọng, thì sẽ bị chán nản trong tâm hồn, bị tràn ngập vì những thử thách chống đối với cộng đoàn. Trước đó trong đoạn 2 câu 11, Phêrô nhắc các tín hữu là họ là "khách lạ" và đang là "lữ khách". Chúng ta không hoàn toàn ở trong quê hương của chúng ta trong thế gian này, cho đến khi Chúa trở lại để làm mọi sự hoàn toàn đổi mới. Phêrô khuyên chúng ta trong lúc chờ đợi, chúng ta hãy sống "thánh thiện trong cách ăn ở" (Pr 1, 15). Hãy sống đời sống biết vâng phục dựa trên đức tin mà Thiên Chúa đã trả giá đắt để cứu chuộc chúng ta qua "bửu huyết của Chúa Kitô". Phêrô khuyến khích là nếu với một giá cứu chuộc (bửu huyết Chúa Kitô) đắt như thế thì không có lý do gì để phải sợ hãi những uy quyền đã gây ảnh hưởng và kiềm chế đời sống của chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP