Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 15 tháng 1 năm 2017

Chúa Nhật II Thường Niên (A)


Phúc Âm: Ga 1, 29-34


Khi ấy, ông Gioan thấy Chúa Giêsu tiến về phía mình liền nói: "Đây Chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá tội trần gian. Này tôi đã nói về Ngài: Một người đến sau tôi, nhưng đã có trước tôi, vì Ngài cao trọng hơn tôi. Và tôi, tôi đã không biết Ngài, nhưng để Ngài được tỏ mình ra với Israel, nên tôi đã đến làm phép rửa trong nước". Và Gioan đã làm chứng rằng: "Tôi đã thấy Thánh Thần như chim bồ câu từ trời đáp xuống và ngự trên Ngài. Về phần tôi, tôi đã không biết Ngài. Nhưng Đấng sai tôi làm phép rửa trong nước phán bảo tôi: 'Ngươi thấy Thánh Thần ngự xuống trên ai, thì đó chính là Đấng làm phép rửa trong Chúa Thánh Thần'. Tôi đã thấy và tôi làm chứng: chính Ngài là Con Thiên Chúa".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Thường Niên (A)
Phúc Âm: Ga 1, 29-34


Chi Tiết Hay:
• Trong các sách Phúc Âm, chỉ có Phúc Âm thánh Gioan nói tới chức hiệu "Chiên Thiên Chúa" hai lần (Jn 1:29 và Jn 1:36), đó là lời Gioan Tẩy Giả khẳng định khi ông nhìn thấy Chúa Giêsu. Chức hiệu này có thể ám chỉ những hình ảnh sau đây:
- Chiên tế lễ mà người Do Thái đã dùng máu chiên trong lễ Vượt Qua để được cứu thoát (Ex 12).
- Chiên chiến thắng tội lỗi trần gian trong sách Khải Huyền (Rv 5-7).
- Báo hiệu Chúa Giêsu sẽ bị đóng đinh trên thập giá vào chiều trước lễ Vượt Qua là lúc các thầy tư tế giết chiên làm lễ tế.
- Người tôi trung đau khổ của Thiên Chúa bị hành xử như một con chiên để chịu tội cho chúng ta (Is 53). Chúa Giêsu đưọc diễn tả như một con chiên, không những để chịu tội mà còn xóa bỏ tội cho chúng ta.
• Thần Khí ngự xuống và "ở" cùng Người. Thần Khí ở cùng Chúa Giêsu nhấn mạnh sự liên hệ vĩnh cữu giữa Chúa Cha và Chúa Con, giữa Chúa Con và Kitô hữu. Chúa Giêsu là Đấng luôn tràn đầy Thánh Thần.

Một Điểm Chính:

CHIÊN THIÊN CHÚA, ĐẤNG XÓA TỘI TRẦN GIAN

Gioan Tẩy Giả hầu như không biết Chúa Giêsu là ai, nhưng ông là người đầu tiên đã làm chứng và tuyên xưng Chúa Giêsu là Chiên Thiên Chúa, Đấng có uy quyền xóa tội trần gian. Gioan đã minh chứng qua những điều ông thấy và diễn tả là Thần Khí ngự xuống và ở cùng Chúa Giêsu.

Suy Niệm:
1. Những người tới với thánh Gioan Tẩy Giả bên bờ sông Jordan, một số lớn xin được thanh tẩy, một số có mặt vì sự tò mò hiếu kỳ hay do bạn bè lôi kéo, còn một số nhỏ đi theo để tra hỏi bắt bẻ. Khi tôi tham gia những hoạt động trong xứ đạo, trong gia đình Đồng Hành, tôi thuộc lớp người nào bên bờ sông Jordan?
2. Gián đoạn nghi thức rửa tội, tự đặt mình thấp bé và dồn sự chú ý của dân chúng về một nhân vật khác, Gioan Tẩy Giả đã táo bạo vượt qua cái tôi của mình và ông đã hành động theo sự hướng dẫn của Thánh Linh. Ông biến chính mình thành dụng cụ của Thánh Linh. Động lực nào thúc đẩy tôi trong các hành động?
3. Gioan Tẩy Giả chọn một nơi cạn nước nhất, chỗ dân muôn xứ có thể qua lại buôn bán du lịch. Vì thế chung quanh thánh nhân hôm nay, không phải chỉ có những người Do Thái, nhưng có thể có nhiều màu da khác nhau, nhiều văn hóa khác nhau, nhiều trình độ trí thức, giàu nghèo. Có phải sự nhiệt thành tông đồ của tôi chỉ để cho một mình tôi, một mình gia đình tôi hay một mình nhóm của tôi?

_______________________________________________________________________________


THÁNH HÓA BẢN THÂN VÀ CỘNG ĐOÀN

ĐỂ NÊN GIỐNG CHIÊN THIÊN CHÚA


(Isaia 49:3, 5-6; T.vịnh 40; 1 Côrintô 1:1-3; Gioan 1:29-34)


Trong 6 tuần sắp đến chúng ta sẽ nghe đọc bài trích thư thứ nhất của thánh Phaolô gửi cho giáo hữu thành Corintô. Có thể đọc cách đoạn. Nhiều vị diễn giảng đi ngay đến phúc âm trong bài giảng. Trong những tuần kế tiếp, hãy nên chọn ít nhất một lần giảng về bài trích thư thánh Phaolô vậy, được không?

Bài đọc hôm nay là phần mở đầu thư thánh Phaolô. Phaolô thường dùng cách mở đầu thư của người Hy lạp: trước hết là tác giả tự giới thiệu mình, rồi đến những người sẽ đọc thư đó, rồi đến lời chúc lành. Nhưng, hôm nay Phaolô không theo thói thường đó. Mở đầu Phaolô chứng tỏ đức tin của mình vào đức Kitô. Và đây là dấu chỉ điều quan trọng trong thư.

Những người thường đọc Kinh Thánh đều biết sự căng thẳng trong giáo hội ở Corintô. Vài câu tiếp theo nói sự cảm tạ của Phaolô với Thiên Chúa về sự sung mãn của ân huệ Chúa Kitô đã ban cho cộng đoàn Corintô. Nhưng, trong những tuần sắp tới, chúng ta sẽ thấy cộng đoàn có nhiều nan giải như: trong việc lập gia đình; luân lý về vấn đề nam và nữ giới; phụ nữ trong giáo hội; tổ chức cách phụng vụ; đời sống cá nhân riêng; quà ban cho nhau vì tình thương; và lẽ cố nhiên vấn đề sự sống lại. Trong khi chúng ta nghe những bài sách này, chúng ta có thể nhận thấy sự tương đương giữa những vấn đề của giáo hội thế kỷ thứ nhất và giáo hội chúng ta trong thế kỷ thứ 21 này. Lời Phaolô viết để hoà giải sự chống đối trong cộng đoàn Corintô, có thể giúp hoà giải cho cộng đoàn chúng ta nữa. Vậy bây giờ chúng ta hãy lắng nghe lời của tác giả.

Phaolô gửi lời chào cộng đoàn, xác nhận và bởi đó nhắc anh em là họ đã được "thánh hoá trong Chúa Giêsu Kitô" (nghĩa là họ đã được gọi là 'thánh'). Phaolô nhấn mạnh là ông ta luôn gọi như thế, và xác nhận là Thiên Chúa và Chúa Giêsu là nguồn gốc của các ân huệ. Các cụm từ "Thiên Chúa", "Đức Giêsu Kitô", và "Chúa Giêsu Kitô", được viết đến 8 lần trong các câu đầu của bức thư. Thiên Chúa là nhân vật chính trong việc tiếp tục thánh hoá chúng ta. Ngài cũng là nguồn gốc sự kêu gọi của Phaolô. Ngài đã kêu gọi và thánh hoá giáo hội Corintô - và cả chúng ta nữa.

Trong cộng đoàn Corintô có những người đặt vấn đề về việc có đáng tin cậy Phaolô hay không. Vì thế mà Phaolô phải đặt sự đáng tín nhiệm của ông ta ngay từ đầu. "Tôi là Phaolô, bởi ý Thiên Chúa được gọi làm Tông đồ của Đức Giêsu Kitô". Tôi tưởng tượng khi sự việc trở nên khó khăn, và Phaolô phải chiến đấu với sự chống đối trong các hội đường; về sự cấu xé của các cộng đoàn tín hữu, và khi ông bị bắt, bị giam, và bị án tử hình bởi người La mã, thì những điều đó đã làm cho Phaolô thêm sức mạnh và sự cam đoan để nhớ đến nguồn gốc của việc ông ta được gọi làm Tông đồ không phải là bởi quyền của trần thế mà bởi chính ngay quyền của Thiên Chúa.

Nếu chúng ta nghĩ Phaolô là một anh hùng trong cộng đoàn Corintô, và lời nói của ông ta đã được chấp nhận, chúng ta chỉ cần xem các thư của ông viết để biết chúng ta nghĩ gì về ông ta. Có một nhóm người tổ chức chống đối Phaolô. Phaolô không thắng được nhiều người với lời rao giảng của ông ta. Có người gọi Phaolô là không có đủ khả năng, người nịnh bợ, và không thành thật.

Những ai trong chúng ta đã có nhiệm vụ tổ chức phụng vụ và các việc khác trong giáo xứ, chúng ta biết chỉ có một số ít người hưởng ứng, hay gặp chống đối với những cố gắng tiếp tục hay bị loại bỏ vì chúng ta là những thành phần mới đến trong giáo xứ, hay hoặc vì chúng ta là những người "khác" với linh mục trước hay khác với một thành phần của ban lãnh đạo, nên bị chống đối cứng rắn mỗi khi nói về những vấn đề công chính - đều biết chút ít về việc Phaolô đã phải gặp thường lệ, và có thể nhận ra phần nào sự chiến đấu của Phaolô. Chúng ta cũng có thể hưởng được năng lực và cố gắng tiếp tục dấn thân. Mỗi khi chúng ta cũng như Phaolô, nhớ đến lời Phaolô "là Phaolô được gọi làm Tông đồ của Đức Giêsu Kitô bởi ý Thiên Chúa".

Trong các thơ khác của Phaolô cũng có dấu cho chúng ta thấy sâu đậm hơn những chiến đấu và sự sẵn sàng bên trong của Phaolô. Giáo hội Corintô chứng tỏ ân huệ thương yêu của Chúa Thánh Thần. Bởi thế nên không bị ảnh hưởng mạnh do người mới đến với sự yếu đuối của họ. Nhưng, sự yếu đuối của Phaolô là dấu chỉ kín đáo chứng tỏ cơ hội để Thiên Chúa bày tỏ sự hiện diện của Ngài qua Phaolô. Vì sự yếu đuối của Phaolô, thì đâu là nguồn gốc để sự chứng minh mạnh mẽ cho Chúa Kitô được phải không? Không ai làm được, ngoại trừ Thiên Chúa vậy.

Qua các thư thánh Phaolô chúng ta học cách thức để đương đầu với những khó khăn chúng ta gặp trong việc mục vụ. Phaolô mở đầu thư này nói đến tình thương yêu của ông với cộng đoàn Corintô. Phaolô gửi cho họ lời chúc lành của ông, ngay cả cho những người đối nghịch. Trong những lúc khó khăn, Phaolô cần nhớ lại lý do gì mà Phaolô phải làm như vậy: là vì Thiên Chúa đã gọi Phaolô, và bởi đó Ngài sẽ tiếp tục ban năng lực cho Phaolô, nhất là những khi Phaolô phải đối phó với sự yếu hèn của chính mình. Phaolô không phải chỉ là một người đã được Thiên Chúa gọi. Như chúng ta nghe Phaolô nói với tín hữu Corintô, chúng ta cũng nghe Phaolô nói chúng ta nữa: tất cả chúng ta đều được kêu gọi nên thánh. Chúng ta cũng đã được thánh hoá trong Chúa Kitô bởi Thần Khí của Ngài.

Trong bài phúc âm hôm nay, thánh Gioan Tẩy Giả gọi Chúa Giêsu là "Chiên Thiên Chúa". Và đó là một trong nhiều chức hiệu dành cho Chúa Giêsu trong đoạn thứ nhất. Ông Buran Phillips trong sách "Feasting On the Gospel: John, vol. I" đặt câu hỏi khi ông Gioan nói về Chúa Giêsu "Đây là chiên Thiên Chúa, đây Đấng xoá bỏ tội lỗi trần gian" nghĩa là gì. Làm sao việc Chúa Giêsu chết trên cây thập giá xoá bỏ tội lỗi trần gian? Tân ước liên kết sự chết của Chúa Giêsu với sự tha thứ tội lỗi, nhưng bằng cách nào? ông Phillips đã có kinh nghiệm 24 năm về công việc trong giáo xứ, cố gắng dựa vào kinh nghiệm đó để trả lời câu hỏi của ông ta.

Câu trả lời của thánh Anselm là một trong những câu trả lời chúng ta học trong lớp giáo lý. Sự công chính của Thiên Chúa bị tội loài người xúc phạm, và chỉ có sự chết của Con Thiên Chúa mới có thể đáp lại sự đòi hỏi của Thiên Chúa. Và đó là thuyết "làm hài lòng". Một Đấng tối cao bị xúc phạm chỉ được hài lòng bởi sự chết của một Đấng tối cao ngang hàng.

Phillips cũng đưa ra một lý thuyết khác là "thuyết ảnh hưởng luân lý". ông Peter Abelard là một trong những người nêu lên thuyết đó và dạy rằng sự chết của Chúa Giêsu là sự chứng tỏ tuyệt đối của tình thương yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta - đó là tình thương yêu làm thay đổi chúng ta và toàn thế giới.

Phúc âm thánh Gioan cho chúng ta một giải quyết khác có thể gọi là "thuyết nhập thể" để đền tội. Trong cốt lõi của phúc âm thánh Gioan, sự nhập thể: là sự kết hợp của bản tính thiên chúa và bản tính loài người trong Chúa Giêsu. Bởi thế, sự cứu chuộc được thành tựu vì bản tính thiên chúa nhập vào bản tính loài người và kết quả là một đời sống mới được thành tựu cho chúng ta. Đức tin cho chúng ta bước vào đời sống mới đó.

Không phải Thiên Chúa gây đau khổ và sự chết nơi Chúa Giêsu cho chúng ta. Con chiên được dâng làm của tế lễ không phải là vật gì ngoài Thiên Chúa, nhưng chính là Thiên Chúa ban chính mình Thiên Chúa, chịu chết, để mở mắt chúng ta về Thiên Chúa. Chúa Giêsu chết vì tội chúng ta. Ánh sáng đã vào trong thế gian, và đã xoá bỏ bóng tối âm u về phần thiêng liêng của chúng ta. Bây giờ chúng ta trông thấy được, và điều chúng ta tin về sự chết của Chúa Giêsu là tình yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa cho chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP