Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 2 tháng 7 năm 2017

Chúa Nhật XIII Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 10, 37-42


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các tông đồ rằng: "Kẻ nào yêu mến cha mẹ hơn Thầy, thì chẳng xứng đáng với Thầy, và kẻ nào yêu mến con trai, con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Kẻ nào cố tìm mạng sống mình thì sẽ mất, và kẻ nào đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm lại được nó.

"Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy. Kẻ nào đón tiếp một tiên tri với danh nghĩa là tiên tri, thì sẽ lãnh phần thưởng của tiên tri; và kẻ nào đón tiếp người công chính với danh nghĩa người công chính, thì sẽ lãnh phần thưởng của người công chính. Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XIII Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 10, 37-42

Chi Tiết Hay:
• Đối với người Do Thái, gia đình rất quan trọng. Chúa Giêsu dạy phải đặt liên hệ với Ngài vào ưu tiên trên cả gia đình .
• Trong Thánh Kinh, những từ ngữ "mang Thánh Giá" được lặp lại nhiều lần.
• Người Hy lạp có thói quen mang Thánh giá như một ký hiệu của người Kitô hữu .
• Người Do Thái có phong tục bắt tội nhân vác thập giá ra pháp trường và đóng đinh họ trên chính thập giá họ đã vác. Lối xử án thế này càng đặc biệt áp dụng cho những tội nhân chống chính quyền La Mã. Do đó, các nhà thần học nghĩ rằng trong lời dạy dỗ cho các môn đệ, Chúa Giêsu có hàm ý nếu theo Chúa, chúng ta có khi phải bỏ đi tất cả lối sống thường tình.

Một Điểm Chính:
Tình thương của Chúa phải được đặt lên hàng đầu, trên cả tình yêu của gia đình và bản thân. Sự đón tiếp và giúp đỡ những người anh em trong chúng ta được coi như chính như sự đón tiếp và giúp đỡ Chúa.

Suy Niệm:
1. Tôi đặt Chúa ở vị trí nào trong đời sống?
2. Đâu là trở ngại cho tôi trên đường làm môn đệ Chúa? Tôi phải chịu những thiệt thòi nào khi theo Chúa?
3. Tôi phải làm thế nào để nhìn thấy Chúa trong mọi người xung quanh?
4. Tại sao Chúa muốn tôi từ bỏ mình để theo Chúa?
5. Thái độ của tôi thế nào đối với những người "khác biệt" với tôi trong lối sống, đức tin, văn hóa, giáo dục, v.v...?

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XIII Thường Niên (A)


(2 Các Vua 4:8-11, 14-16a; Tv. 88; Rôma 6:3-4, 8-11; Mátthêu 10:37-42)


Cả hai bài đọc và bài phúc âm đều nói về lòng hiếu khách. Đất nước chúng ta có tiếng về lòng hiếu khách đối với người nước ngoài. Khởi đi từ người Mỹ bản địa đầu tiên ở đất Hoa Kỳ đã đón tiếp người từ Châu Âu sang vì đức tin, cho đến những loạt người di cư vào thế kỷ 19 đến thế kỷ 20. Người nghèo đến gõ cửa nhà chúng ta đều được đón tiếp. Nhưng không phải ai cũng được đón nhiệt tình.

Vào giữa thế kỷ 19 về sau, người di cư từ Ái Nhĩ Lan qua gặp nhiều chống đối với những tấm bảng "Nếu là người Ái Nhĩ Lan, đừng xin việc". Người nói tiếng Đức bị truy nã trong thế chiến thứ Nhất. Người Mỹ gốc Phi Châu không được bỏ phiếu, không được đến trường học, không có việc làm, không được sống trong cộng đoàn người da trắng, không được vào rạp hát v.v... Đến giữa thế kỷ 20 có đạo luật không cho người các nước nam Châu Âu vào Hoa Kỳ vì họ bị xem là những người côn đồ tù tội nguy hiểm. Vậy bây giờ những điều đó nghe có lạ tai hay không?

Dù vậy, chúng ta vẫn nghe những lời kêu gọi thiết lập những trung tâm đón tiếp người nước ngoài phải không? Sự phục vụ là trọng tâm được ghi chú trong kinh thánh của người Do thái và Kinh Thánh của Kitô Giáo, Đức Chúa đã tiếp đón những tội nhân, những kẻ bị bỏ rơi và những người xa lạ và Ngài niềm nở thương yêu họ. Chúng ta là những người được Thiên Chúa mời gọi, chúng ta có bổn phận phải làm như vậy đối với những người xa lạ và người nước ngoài.

Có một khía cạnh khác nói về lòng hiếu khách của Kinh Thánh mà chúng ta phải để ý đến: bài đọc thứ nhất và bài phúc âm đọc hôm nay nhắc chúng ta nhớ là những người phương xa đến thường mang lại cách sống mới và năng lực mới về thế giới tri thức hay đem những món quà đến để chia sẻ với chủ nhà. Bà người Su-nêm đón tiếp ông Elisa mời ông dùng bữa. Rồi bà ta đón ông ở lại nhà và làm cho ông một phòng riêng để mỗi khi ông ta đi qua. Bà ta biết ông Elisa là một thánh nhân. Đáp lại lòng tốt của bà đó ông Elisa hứa: "Vào thời kỳ này sang năm, bà sẽ bồng bế một bé trai".

Mỗi khi người nào nghe lời một ngôn sứ, người ấy được phúc với đời sống mới. Bà người Su-nêm không những đón tiếp ông Elisa, nhưng làm như thế là một cách đón tiếp Lời của Thiên Chúa. (Có người bình luận chú thích một khía cạnh khác lạ của câu chuyện: trong văn hóa Su-nêm, người phụ nữ thường phục vụ mang tính phụ thuộc. Nhưng, trong câu chuyện này bà người Su-nêm tỏ ra thái độ tự nguyện, như làm phòng riêng, để đón tiếp ông Elisa).

Trong phần thứ nhất của phụng vụ hôm nay, chúng ta cũng đón Lời Chúa vào "nhà" chúng ta. Chúng ta để dành chỗ trong tâm hồn chúng ta cho Kinh Thánh để nhắc chúng ta. Lời Chúa sinh hoa trái trong tâm hồn chúng ta với hy vọng mang đến một đời sống mới. Phụng vụ hôm nay có thể giúp chúng ta suy ngẫm: ai là người đem Lời Chúa đến cho chúng ta? Nên nhớ là ngôn sứ không thuộc trong những người có chức vụ. Họ không bao giờ có dấu chứng nhận của một tổ chức nào. Tuy vậy, Thiên Chúa thường đến qua người khác, hay qua những người xa lạ.

Chúa Giêsu nhấn mạnh là Ngài có thể ở giữa những người đói khát, vô gia cư, người đau yếu, người tù tội và người sống bên ngoài. Vậy chúng ta đón tiếp họ như thế nào? Chúng ta nhớ là khi chúng ta đón tiếp họ, chúng ta mở lòng ra cho Chúa vào ngự trị trong đời sống chúng ta. Người xa lạ không phải chỉ là những người từ bên ngoài đến. Họ có thể ở cạnh chúng ta như một người trong gia đình cần được đón tiếp, cần lắng nghe và cần được chấp nhận.

Hôm nay Chúa Giêsu mở lời nói về cái giá phải trả khi làm môn đệ Ngài. Trong văn hóa của Chúa Giêsu, cá nhân và đời sống của mổi người xuất phát tự bởi gia đình của người đó. Một người có thể cho biết mình là ai khi nói về gia đình của mình. Bị loại ra khỏi gia đình là mất cá tính của mình, cũng như chết đi vậy. Dù vậy, các môn đệ Chúa Giêsu cần phải vui lòng rời khỏi gia đình, ngay cả cha mẹ nếu cần để đi theo Ngài. Chúa Giêsu nói rõ việc Ngài đòi hỏi các môn đệ cần phải biết giá trị của việc theo Ngài để sau này, khi họ gặp chống đối họ sẽ không chán nản. Chúa Giêsu nói trước cho các ông biết là theo Ngài họ sẽ mất nhiều. Nhưng, Ngài cũng hứa là ai bỏ sự sống mình, bỏ các chương trình, dự định, hy vọng của mình, người đó sẽ tìm thấy sự sống nơi Ngài.

Nhưng việc bỏ lại mọi thứ để theo Chúa Giêsu không bắt đầu với quyết định của chúng ta. Nhưng đó là do chính Thiên Chúa chủ động kêu gọi và chào đón chúng ta, và chúng ta đáp lời. Chúng ta có nghe tiếng gọi mời và chào đón nồng nhiệt không. Nói cách khác, giống như người phụ nữ Su-nêm đã xây dựng một căn phòng cho Êlisê, chúng ta cũng làm một căn phòng - cho Thiên Chúa trong lòng chúng ta. Thiên Chúa chấp nhận sự chào đón của chúng ta và Ngự đến sống với chúng ta. Chúa Giêsu gửi khó khăn cho chúng ta là các môn đệ của Ngài là không cho phép bất cứ ai, hay vật gì, có thể tách nơi ở của Đức Chúa ra khỏi cuộc sống chúng ta, kể cả gia đình chúng ta, hãy luôn mở ra một chỗ trong lòng chúng ta để cho Ngài ngự vào.

Hãy tưởng tượng giá trị Chúa Giêsu ban cho các người đại diện cho Ngài khi Ngài nói "Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy". Có sự liên hệ mật thiết giữa Chúa Giêsu và những người Ngài gửi đi rao giảng Lời Chúa. Thiên Chúa bắt đầu sự "gửi đi" bằng cách gửi Chúa Giêsu để mạc khải tình yêu thương của Thiên Chúa cho toàn thế giới. Rồi Chúa Giêsu chọn liên tục những người nghe và học hỏi Tin Mừng “nằm lòng”. Tin Mừng trở thành đời sống của họ và họ được sai đi loan khắp cùng thế giới để chia sẻ với người khác những gì đã thay đổi đời sống họ.

Người tín hữu đón tiếp Lời Chúa qua các ngôn sứ và họ sẽ cảm nghiệm ân huệ của đời sống mới. Bởi thế, rao giảng Tin Mừng không phải chỉ là một chương trình được tổ chức và lưu giữ ở văn phòng giáo phận, nhưng là một việc làm hằng ngày và thành quả là mọi tín hữu luôn luôn nói về đức tin của mình với người khác.

Căn bản của việc rao giảng Lời Chúa là làm thế nào chứng tỏ được sự đơn sơ của lòng hiếu khách đến với mỗi người, để họ nhận ra được sự tốt lành của môn đệ Chúa Giêsu trong chúng ta, và qua đó, họ mở lòng để tiếp nhận người rao giảng và thông điệp của lời Chúa vào cuộc sống của họ.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP