Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 9 tháng 7 năm 2017

Chúa Nhật XIV Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 11, 25-30


Khi ấy, Chúa Giêsu lên tiếng nói rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. - Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con, trừ ra Cha. Và cũng không ai biết Cha, trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho.

"Tất cả hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi. Hãy mang lấy ách của Ta và hãy học cùng Ta, vì Ta dịu hiền và khiêm nhượng trong lòng, và tâm hồn các ngươi sẽ gặp được bình an. Vì ách của Ta thì êm ái, và gánh của Ta thì nhẹ nhàng".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XIV Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 11, 25-30

Chi Tiết Hay:
• Ở giữa chương nói về sự chối từ Chúa Giêsu và sứ điệp của Ngài (Mt 11-13), đoạn phúc âm này gồm ba điều mạc khải:
- Lời ngợi khen và tạ ơn Thiên Chúa đã mạc khải cho kẻ bé mọn (cc.25-26)
- Lời minh chứng sự liên hệ đặc biệt giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha (c.27)
- Lời mời gọi mọi người hãy đến với lời dạy dỗ khôn ngoan (cc.28-30).
• (c.25) "Người khôn ngoan và thông thái" chỉ những người biệt phái và Pharisêu, những người đã chối từ Đức Giêsu. Trong những áng văn Do thái thời đó, những kẻ được mạc khải phải là người khôn ngoan và thông thái. Những điều thiết yếu Thiên Chúa không tỏ cho những người này biết là các phép lạ Chúa Giêsu đã làm và sự hiện diện của nước Thiên Chúa trong sứ điệp của Ngài.
• (c.25) "Kẻ bé mọn" chỉ những môn đệ là những người tầm thường và thất học nhưng họ đã nghe và đón nhận lời Chúa tuy dầu họ thấp kém trong nấc thang xã hội và thiếu hiểu biết về tôn giáo.
• (c.27) Đức Giêsu khẳng định Thiên Chúa đã cho Ngài tự mạc khải giống như một người cha tiết lộ chính mình với người con. Sự mạc khải giữa Thiên Chúa và Đức Giêsu quá mật thiết, chỉ từ ngữ Cha và Con mới diễn tả được. Vì vậy duy chỉ Đức Giêsu mới có thể chuyển đạt được sự hiểu biết và sự khôn ngoan của Thiên Chúa cho chúng ta.
• (cc.28-30) Đức Giêsu dùng mạch văn trong sách Huấn Ca (Sir 51, 23-27) để kêu mời chúng ta làm môn đệ Người. Theo truyền thống, cái "ách" là biểu tượng cho lề luật. Đức Giêsu người có năng quyền diễn đạt lề luật, hứa sẽ cho nghỉ ngơi và bồi dưỡng trong trường khôn ngoan của Người. Gánh nặng là lối của người Pharisêu tìm đến sự khôn ngoan, gánh nhẹ là lời giảng dạy của Chúa Giêsu.

Một Điểm Chính:
Chỉ những ai được Chúa mạc khải mới tiếp nhận tin mừng cứu rỗi, tuy nhiên sự mạc khải chỉ đến với những ai mở lòng mới đón nhận còn ai kiêu ngạo thì sẽ bị chối từ.

Suy Niệm:
1. Có phải tôi luôn hành động dựa vào trí hiểu biết không thôi? Hay tôi để lòng mình hướng dẫn trong nhân hậu và khiêm nhường? Tôi thuộc loại người nào?
2. Điều gì làm mối liên hệ giữa Chúa Cha và Chúa Con Giêsu quá mật thiết? Còn liên hệ giữa tôi với Chúa có gần gũi không? Làm sao tôi có thể cải tiến mối liên hệ này?
3. Luật và lời của Chúa Giêsu thì êm ái và nhẹ nhàng "ách tôi êm ái, và gánh tôi nhẹ nhàng." Tôi đang phải mang những gánh nặng gì? Công việc, học hành, gia đình, tiền bạc, ước vọng...? Những gánh nặng có cần thiết không? Làm sao tôi có thể làm nhẹ bớt những gánh nặng này? Làm sao Chúa Giêsu có thể làm nhẹ bớt gánh nặng này.

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XIV Thường Niên (A)


(Zacaria 9:9-10; Roma 8:9, 11-13; Matthêu 11:25-30)


Câu mở đầu bài phúc âm hôm nay có lời hơi bí hiểm về mầu nhiệm khi Chúa Giêsu ngợi khen Thiên Chúa vì Ngài đã "giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết...". Chúa Giêsu muốn nói gì, và vì sao Ngài và Thiên Chúa đã làm như vậy? Chúa Giêsu vừa nói xong với các môn đệ, nghững người "bé mọn". Họ đã lãnh nhận tin mừng này và đang sẵn sàng ra đi rao giảng tin mừng đó. Phúc âm bắt đầu với câu 25. Nhưng nếu chúng ta quay lại về trước xem bối cảnh của đoạn văn thì sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn. Nhìn lại các câu văn trước đoạn văn này, chúng ta để ý thấy: ông Gioan Tẩy Giả đang ở trong tù. Và Chúa Giêsu đáp lại những lời chỉ trích Ngài với lời than phiền là thế hệ này hành động giống như những trẻ ngồi ngoài chợ gọi lũ trẻ khác làm như chúng nó muốn, không như những người khác muốn. Chúa Giêsu và ông Gioan vừa mới nói với dân chúng là điều họ mong đợi về sự cứu chuộc của Thiên Chúa không như họ tưởng tượng. Vì thế Chúa Giêsu nói cho họ biết là họ không bao giờ hài lòng: họ không chấp nhận ông Gioan, cho ông ta là người khắt khao, và họ cũng không chấp nhận Chúa Giêsu và cho Ngài là người dễ dải vì Ngài mở rộng tay đón nhận người tội lỗi, và ngồi vào bàn ăn với những người không được tôn giáo chấp nhận.

Thật rõ ràng là những người sống tôn giáo như trẻ con không chỉ có 2.000 năm về trước. (Chúng ta cũng vậy) Dân chúng hình như không bao giờ hài lòng về các việc của giáo hội và giáo xứ. Luôn luôn có nhiều điều đáng chỉ trích và chúng ta có bao nhiêu lý do không cộng tác. Mặc dù sự thật là sự cộng tác gần hơn có thể có thể giúp cộng đoàn và ban lãnh đạo mà chúng ta chỉ trích trở thành sự hiện diện tốt đẹp hơn về đời sống Kitô hữu và về phụng vụ. Hay là chúng ta bị Chúa Giêsu cho là một thế hệ cứng lòng? Thật ra thì chúng ta không có một giáo hội hay một thế giới hoàn toàn tốt đẹp. Bởi thế chúng ta phải làm gì bây giờ? Một câu trả lời là, theo đoạn phúc âm hôm nay, chúng ta phải cầu nguyện để được ơn công tác hữu hiệu hơn, và đáp lại Chúa Kitô là xin được ơn mạc khải Chúa Kitô ban cho chúng ta hôm nay. Chúng ta làm sao bớt cứng lòng và sẵn sàng lãnh nhận lời gọi "hãy đến cùng tôi...".

Chúng ta hiểu rõ hơn về bài phúc âm hôm nay với việc xét lại bối cảnh xảy ra trước đó. Chúa Giêsu đã bị người ta chống đối ở Galile bởi một thế hệ cứng lòng. Sự chống đối càng ngày càng mạnh, nhất là về phía các lãnh đạo tôn giáo. Chính những người này, nếu họ chấp nhận Chúa Giêsu, họ có thể giúp rao giảng tin mừng cho dân chúng. Chúa Giêsu hy vọng được người ta chấp nhận lời Ngài rao giảng. Thật là khó khăn cho Chúa Giêsu trông thấy chương trình mục vụ của Ngài bị ngăn chận. Từ đoạn này trở đi, trong phúc âm thánh Mathêu, rất ít người chấp nhận tin mừng Chúa Giêsu đem đến. Hình như việc mục vụ của Chúa Giêsu gặp thành quả thấp kém dần. Tuy vậy, điều gì chúng ta nghe như mầu nhiệm là Chúa Giêsu ngợi khen cảm tạ Thiên Chúa cho số ít người chấp nhận lời Ngài. Chúa Giêsu không chú trọng đến số đông chống đối Ngài, nhưng Ngài chú trọng đến số ít chấp nhận Ngài. Họ là những người mà Ngài gọi là người "bé mọn" trong tôn giáo và trong xã hội.

Trong lời kinh Chúa Giêsu, Ngài chấp nhận chương trình Thiên Chúa. Đoạn văn mở đầu với "Vào lúc ấy...". đó là lúc nào? Đó là khi Chúa Giêsu, người Galile đi thi hành sứ vụ và gặp chống đối của dân chúng về tin mừng của Ngài. Những điều này đã được "Thiên Chúa giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn". Họ là những người không biết gì về thần học và một ít điều về tôn giáo. Họ là những người bị xã hội gọi là người không trong sạch, họ là những người tội lỗi, và chính họ là những người lãnh nhận tin mừng. Họ nghe điều gì đã đưa đến với họ. Ơn thánh sủng của Thiên Chúa đến với họ qua Chúa Giêsu và họ lãnh nhận. Phường tội lỗi, người đĩ điếm và các người thu thuế là những người không biết gì về luật lệ tôn giáo, họ lại còn làm ít hơn là không giữ lề luật. Họ là những người được ơn tha thứ, và được ngồi vào bàn ăn với Chúa Giêsu.

Họ là những người "bé mọn" mà người rao giảng gặp trên đường đi. Có người có thể có học thức cao, cũng có người không có mấy học thức hay khôn ngoan về những việc về tôn giáo. Nhưng, hình như họ lãnh nhận điều chính hay tấm lòng của lời giảng dạy của Chúa Giêsu. Họ nhận được sự khôn ngoan qua kinh nghiệm đời sống như là lối sống thứ hai là biết phân biệt điều phải và điều trái; biết hăng hái đáp lại những người cần được giúp đỡ; biết hy sinh nhiều thì giờ, nhiều năng lực và tiền bạc cho gia đình và cộng đoàn, và họ đứng về phía người ngoài, người nghèo khó và người yếu đuối. Chúa Giêsu nói "không ai biết rõ người Con, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết rõ Chúa Cha trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mạc khải cho". Mỗi khi chúng ta gặp người "bé mọn" chúng ta có cảm tưởng họ biết Chúa Giêsu và Chúa Cha một cách đặc biệt và thấm nhuần. Đây là những người mà Chúa Giêsu vui vẻ đón nhận hôm nay. Họ là những người mà Thiên Chúa ban cho Chúa Giêsu trong đời sống Ngài, mặc dù Ngài có nhiều lý do chán nản trong sự đáp lại bằng các sự chống đối bởi những người cùng thời với Ngài.

Hôm nay, chúng ta cảm nghiệm sự liên hệ giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha. Khi Chúa Giêsu nói về "biết" Chúa Cha và "biết" Chúa Giêsu, Ngài nói về sự hiểu biết theo nghĩa Kinh Thánh. Khi chúng ta biết các tựa đề bởi sự học hỏi, và mặc dù chúng ta có thể biết một người trong khi đọc và tìm hiểu về người đó ,thì ý nghĩa trong Kinh Thánh là "biết" một người nào là cảm nghiệm với người đó. Bởi thế Thiên Chúa biết Chúa Giêsu là một sự hiểu biết riêng biệt và mật thiết như Chúa Giêsu biết Thiên Chúa. Chúa Giêsu nói với các môn đệ, những người "bé mọn", là khi họ biết Ngài thì họ biết Chúa Cha. Họ biết Chúa Cha qua Chúa Giêsu và Chúa Cha cũng lo lắng và yêu thương chúng ta như Chúa Giêsu đã chứng tỏ. Chúng ta cũng vậy, "biết" Thiên Chúa vì đời sống Chúa Giêsu. Ngài sống cho chúng ta và sự liên hệ Ngài ban cho chúng ta. Có sự thăng bằng giữa Chúa Giêsu và Chúa Cha. Họ biết nhau một cách mật thiết và "cùng nhau" làm việc cho sự an toàn của chúng ta.

Tôn giáo có thể là một gánh nặng cho người vô học thức, và không được dạy dỗ về những ngày của Chúa Giêsu. Còn những nông phu nghèo nàn thì lại còn chán nản hơn vì họ không có thì giờ học hỏi. Đối với những người mang gánh nặng vì đã nhiều lần phạm lỗi với lề luật tôn giáo, "ách nặng" mà Chúa Giêsu ban là "ách nặng" của Ngài. Vậy với những người ngoài tôn giáo, tâm hồn họ sẽ được nghỉ ngơi. "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi... Anh em hãy mang lấy ách của tôi". Có sách nào nói về một người muốn học và muốn theo đường lối Chúa Giêsu phải không? Sách lề luật về tôn giáo có bình luận về điều đó hay không? Họ làm sao mà theo đúng đường?

Chúa Giêsu mời gọi những người "bé mọn" đến cùng Ngài để học hỏi về Ngài. Khôn ngoan là một trong những đề tài chính trong phúc âm thánh Mátthêu bởi sách Khôn Ngoan trong Kinh Thánh Do thái. Chúa Giêsu là Thầy dạy về Khôn Ngoan. Và bài sách đọc hôm nay nhấn mạnh lúc Ngài dạy chúng ta về sự khôn ngoan. Ngài nói: "hãy đến cùng tôi, và với tôi anh em sẽ tìm thấy sự khôn ngoan thiêng liêng". Chúng ta có thể hỏi "tôi phải biết gì?" Và lời Chúa Giêsu đáp lại là: "biết tôi".

Thật là điều đáng buồn vì sự khôn ngoan của Chúa Giêsu đã bị từ chối bởi những người hiểu biết, và họ bị coi là người không hiểu biết. Đoạn sách phúc âm hôm nay kêu gọi chúng ta đến một sự khôn ngoan khác hơn là sự chỉ tìm hiểu bởi học hỏi. Sự khôn ngoan Chúa Giêsu đưa ra không phải là những điều dạy dỗ, những điều mà chúng ta có thể tìm tòi và học hỏi bởi chúng ta. Sự khôn ngoan Chúa Giêsu đưa ra không phải là sự hiểu biết bởi sách, nhưng bởi một Người, và Người đó chính là Ngài. Chúng ta được sự khôn ngoan đó qua sự theo gần Chúa Giêsu, xem xét hành động của Ngài, nghe những lời Ngài nói, bắt chước Ngài, và nhìn vào thế gian với nhãn quan của Ngài. Đó là điều mà những người "không biết" nên khôn ngoan, và những người nghĩ là họ "biết" là người ngu xuẩn. Thật là một sự thay đổi, nhưng đó là sự thay đổi của phúc âm: người khôn ngoan là người ngu xuẩn, và người "bé mọn" là người khôn ngoan. Hay nói một cách khác, người đứng trước sẽ là kẻ tới sau, và người đứng sau sẽ tới trước.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP