Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 18 tháng 6 năm 2017

Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa (A)


Phúc Âm: Ga 6, 51-58


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng dân Do Thái rằng: "Ta là bánh hằng sống từ trời xuống; ai ăn bánh này, thì sẽ sống đời đời. Và bánh Ta sẽ ban, chính là thịt Ta, để cho thế gian được sống". Vậy người Do Thái tranh luận với nhau rằng: "Làm sao ông này có thể lấy thịt mình cho chúng ta ăn được?" Bấy giờ Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Nếu các ngươi không ăn thịt Con Người và uống máu Ngài, các ngươi sẽ không có sự sống trong các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời, và Ta, Ta sẽ cho kẻ ấy sống lại ngày sau hết. Vì thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì ở trong Ta, và Ta ở trong kẻ ấy. Cũng như Cha là Đấng hằng sống đã sai Ta, nên Ta sống nhờ Cha, thì kẻ ăn Ta, chính người ấy cũng sẽ sống nhờ Ta. Đây là bánh bởi trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa (A)
Phúc Âm: Ga 6, 51-58


Chi Tiết Hay:
• Đức Giêsu ban tặng thịt của chính mình (c.51) ám chỉ sự chết của Ngài. Từ hy sinh qua cái chết đẫm máu trên thập giá khởi đầu một giao ước mới.
• Những chữ "ăn - thịt, uống - máu" lặp đi lặp lại nhấn mạnh sự bổ dưỡng của bí tích Thánh Thể, là nguồn lực sự sống đời đời mà Con Người đã ban cho.
• "Bánh từ trời" (Ex 16:4,15,32-34) là món quà của Chúa, chứ không phải của Môsê như người Do Thái vẫn tin. Bánh mana từ trời rơi xuống, giống như những hạt rau mùi màu trắng và mùi vị như bánh miến với mật ong (Ex 16:31). Có lẽ cũng tương tự như một khoáng chất thiên nhiên vẫn còn tìm thấy chút ít trên bán đảo Sinai. Người Do Thái đã dùng bánh manna này trong 40 năm trên đường về đất hứa (Ex 16:35).
• Đoạn Phúc Âm này là bài giảng của Chúa Giêsu trong hội đường của người Do Thái tại Capernaum. Bài giảng cắt nghĩa những đoạn kinh thánh để áp dụng trong đời sống. Người Do Thái cãi nhau bởi vì họ lấy nguyên văn từng câu của Chúa Giêsu, họ đã từng được dạy là Chúa không muốn thịt lẫn máu, huống hồ gì là ý tưởng uống cả máu.
• Phúc Âm theo Thánh Gioan dùng chữ "thịt" thay vì "mình" như trong Phúc Âm nhất lãm và trong thơ của Thánh Phaolô.

Một Điểm Chính:
Đoạn phúc âm này diễn đạt Chúa Giêsu thiết lập phép Thánh Thể. Ăn thịt và uống máu Người mang lại ơn cứu độ, nhờ đó chúng ta có sự sống hiện tại (c.53), có sự sống đời đời (c.54), và được liên kết với Chúa (c.56).

Suy Niệm:
1. Khi tôi Rước Lễ, đó có phải là thịt và máu thánh Chúa không? Điều gì làm tôi tin như vậy?
2. Tôi vẫn thường ăn uống để sống, vậy tôi dùng gì để được sống đời đời?
3. Người Do Thái đã đặt câu hỏi với Chúa Giêsu về thức ăn thức uống đặc biệt này. Có bao giờ ai đã hỏi tôi về đức tin "Chúa là bánh hằng sống?" Tôi phản ứng và trả lời ra sao?

_______________________________________________________________________________


THÁNH THỂ, LƯƠNG THỰC THẦN LINH


(Đệ Nhị Luật 8:2-3, 14b-16a; T.vịnh 146; 1 Côrintô 10:16-17; John 6:51-58)


Anh ngữ là một ngôn ngữ rất hay, nhưng có người cho là khó học. Thí dụ như bạn đang học tiếng Anh, bạn nghe nói "there" bạn không biết đó là "there" hay “their”. Nếu bạn nghe nói "sale", bạn có biết đó là "sale" hay “sail" hay không? Vì thế bạn cần khung cảnh chung quanh từ đó để hiểu ý nghĩa của nó.

Hôm nay, trong bài sách Đệ Nhị Luật, chúng ta cũng cần khung cảnh để hiểu bài sách đó. Chúng ta thường nghĩ đến phần thiêng liêng của chúng ta là "Thiên Chúa và tôi". Bài dạy tiếng Anh không giúp chúng ta hiểu bài này, nhưng khi nghe ông Môsê muốn nói về một người thôi khi ông ta lại nói "đoạn đường đi của bạn", "ý nghĩ của bạn", "một thức ăn bạn không biết". Nhưng, với khung cảnh, bạn sẽ hiểu được những lời đó. Ông Môsê muốn nói về một cộng đoàn, cộng đoàn dân Israel. Sau 40 năm đi qua sa mạc, ngay khi họ sửa soạn vào Đất Chúa Hứa.

Khi họ ra đi khỏi đất bị lưu đày ở Ai Cập, họ là một nhóm người chạy trốn khỏi những chủ độc ác giam giữ họ trong đày ải. Họ vẫn chưa biết Thiên Chúa là Đấng cứu họ. Họ không biết phải thờ phượng Thiên Chúa như thế nào. Họ không biết Thiên Chúa đó muốn họ sống như thế nào. Việc đầu tiên là họ theo sự dẫn dắt sủa ông Môsê chạy khỏi ách lưu đày của người Ai Cập.

40 năm sau, họ đi trong sa mạc hoang địa, qua bao nhiêu khổ cực với nhau và bây giờ họ là một cộng đoàn. Việc đó xảy ra như thế nào? Họ chịu cực khổ với nhau và bị thử thách chung với nhau trên đường đi. Trong những năm đó họ đã phải làm việc với nhau để sinh sống. Cuối cùng họ biết nhau và biết Thiên Chúa của họ qua những khổ cực của họ. Việc đó đã xảy ra như thế nào? Ông Môsê nhắc họ nhớ việc Thiên Chúa đã luôn luôn làm cho họ. Vì thế mới rõ ràng là khi ông Môsê dùng từ "bạn", ông ta không chỉ nói về một người, nhưng ông ta nói về cộng đoàn mới thành lập. Họ không thể có cách nào sống được, hay họp nhau thành một cộng đoàn được, nếu không có Thiên Chúa luôn luôn nâng đỡ họ. Và bây giờ họ sửa soạn vào Đất Chúa Hứa, ông Môsê muốn họ nhớ là Thiên Chúa đã giúp họ sống thành một cộng đoàn của những người có đức tin.

Và Thiên Chúa đã làm gì? Trong khi họ vẫn gặp bao nhiêu khó khăn trên chặng đường đi qua sa mạc, Thiên Chúa nuôi dưỡng họ hằng ngày với manna, và dẫn dắt họ qua "sa mạc rộng lớn và khắc nghiệt". Thiên Chúa giúp họ thoát khỏi rắn lửa và bọ cạp, và cho họ nước uống phun ra từ hòn đá cuội. Và hơn nữa, Lời Thiên Chúa nuôi dưỡng họ hằng ngày trên chặng đường họ đi. Đó là một lương thực mới mà họ chưa hề biết. Bài Thánh Vịnh tóm tắt "Hãy ngợi khen Đức Chúa vì Người tốt lành. Đức Chúa tái tạo Giêrusalem". Nhớ đến việc Thiên Chúa làm vô cùng tốt lành, Giêrusalem, dân của Thiên Chúa hãy ngợi khen Đức Chúa.

Nhưng tiếc thay, dân chúng chạy khỏi nơi lưu đày, sợ sệt những sự bách hại vẫn tiếp tục cho đến ngày nay. Chúng ta nên nhớ lại tin tức đêm vừa qua về những hình ảnh của hàng trăm ngàn người di cư sống trong trại lều, hay chen lấn nhau trên chiếc thuyền mong manh vượt qua Địa Trung Hải. Thiên Chúa của ông Môsê và của Chúa Giêsu ở với những người di cư chạy trốn, với những người đói khát và bị thương tích. Chắc chắn những nước trên thế giới, nhất là đất nước chúng ta có thể giúp những người di cư này nhiều hơn để cho họ có thể làm nhà ở và sống thành cộng đoàn.

Theo bài sách Đệ Nhị Luật, tình yêu thương của Thiên Chúa đổ vào những người bị lưu đày, bị di cư và chạy thoát. Và tấm lòng chúng ta cũng nên đổ vào những người đó như Thiên Chúa đã làm. Thế nên ông Môsê không nói về một người nào khi ông ta dùng từ "bạn", như khi ông ta nói về một cộng đoàn mới thành lập và được Thiên Chúa che chở. Ông Môsê kêu gọi họ nhớ đến những việc Thiên Chúa đã làm cho họ khi họ yếu đuối cần được giúp đỡ. Sau đó, ông Môsê kêu gọi họ đáp lại bằng cách đón tiếp những người xa lạ và lo lắng cho những người đó như Thiên Chúa đã lo lắng cho họ. "Vậy các ngươi sẽ yêu mến khách ngụ cư, vì các ngươi đã là khách ngụ cư ở đất Ai Cập" (Đnl 10, 1).

Chúng ta, một cộng đoàn do Thiên Chúa lập ra bởi lời cứu thoát của Ngài, và được nuôi dưỡng bởi Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta hãy làm như vậy cho những người ngụ cư xa lạ. Đó là điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, và là một cách để chúng ta "nhớ" để tỏ lòng cảm tạ. Chúng ta, những người được Thiên Chúa chúc phúc cùng với các bậc tiền bối đã ăn manna trong sa mạc và hãy cùng với họ "ca ngợi Thiên Chúa, hỡi Giêrusalem".

Như chúng ta đã biết lời Chúa Giêsu nói về Mình Ngài là lương thực và Máu Ngài là của uống, đã gây nên phản ứng chống lại của những người nghe Ngài, và bây giờ cũng sẽ như thế. Như với những người cùng thời đại với Chúa Giêsu "thịt và máu" là từ ngữ cho loài người. Áp dụng vào Chúa Giêsu, lời đó chứng tỏ việc nhập thể của Ngôi Lời thành "thịt và máu" xác định Ngài đã làm người thật.

Một cách chúng ta được nuôi dưỡng là ăn thịt và uống máu, nghĩa là chấp nhận và tin tưởng là Chúa Giêsu ban cho chúng ta đời sống đời đời. Trong phúc âm thánh Gioan, đời sống đời đời bắt đầu ngay từ bây giờ cho người tín hữu. Chúa Giêsu đã có đời sống đó bởi Chúa Cha, và Ngài ban đời sống đó cho những ai cùng chia sẻ bữa ăn mà Ngài ban cho là bữa ăn của chính Ngài. Và trở thành lương thực cho chúng ta ăn. Nên khi ăn thịt Chúa Giêsu là kết hợp chúng ta với Ngài trong tương quan mật thiết, là Ngài "ở trong" chúng ta. Ý Chúa muốn "ở trong" là ngự trị trong chúng ta là điểm chính trong phúc âm thánh Gioan. Manna là lương thực vật chất tạm thời. Người ăn manna đã chết. Nhưng, chúng ta, những người ăn thịt Chúa Giêsu được sống đời đời, bắt đầu ngay từ bấy giờ.

Những người nghe Chúa Giêsu rất ngạc nhiên về lời Ngài đã nói. Nghe như ăn thịt là cử chỉ của những dân tộc dã man trong rừng rú. Và điều đó đã làm cho họ chú ý thật sự. Điều đó đã phải làm cho họ nghĩ đến sự hiện diện của Thiên Chúa trong đời sống họ một cách mới. Họ được mời gọi nhìn Chúa Giêsu như nguồn gốc của tất cả những điều quan trọng trong loài người chúng ta. Chúa Giêsu đã nói với họ Ngài là gạch nối giữa chúng ta với Thiên Chúa; Chính Ngài là Đấng đã ban cho chúng ta sự sống "cũng như Chúa Cha là Đấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ Chúa Cha như thế nào, thì kẻ ăn tôi cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như vậy".

Hôm nay, chúng ta được nhắc nhở nghĩ đến hồng ân Thiên Chúa đã ban cho chúng ta qua Chúa Giêsu Kitô. Bây giờ chúng ta chia sẻ sự sống của Chúa Giêsu khi chúng ta rước Thánh Thể, qua hình bánh và rượu. Chúng ta lãnh nhận lương thực này và chúng ta được trở thành Chúa Giêsu. Đối với chúng ta, những người thường đi nhà thờ, đến nhà thờ rước Thánh Thể là một thói quen mà chúng ta thường không nghĩ đến. Nên chúng ta cũng có thể quên để ý hay suy nghĩ về những người cùng chia sẻ bàn tiệc với chúng ta.

Chúng ta cũng có thể quên như những người Israel trong sa mạc, là chúng ta được dẫn dắt, được thêm năng lực, được chữa lành và được họp nhau thành một cộng đoàn trong khi chúng ta cùng nhau đi qua những vui vẻ và thử thách ở đời. Chúng ta không phải chỉ là những cá nhân đến nhà thờ để đọc kinh, lãnh nhận bí tích Thánh Thể rồi về nhà sống đời sống hằng ngày của chúng ta. Chúng ta là một dân tộc đã được cứu thoát khỏi sự cô đơn trong cuộc sống từng cá nhân, và được lập thành một cộng đoàn lo lắng cho nhau và nghĩ đến những người khác đang tìm đường lối, tìm năng lực và tìm cộng đoàn cho đời sống của họ.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP