Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 4 tháng 6 năm 2017

Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống (A)


Phúc Âm: Ga 20, 19-23


Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do Thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con!" Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống (A)
Phúc Âm: Ga 20, 19-23

_______________________________________________________________________________


LỄ CHÚA THÁNH THẦN HIỆN XUỐNG


(Công vụ 2:1-11; T.vịnh 103; I Côrintô 12:3b-7, 12-13; Gioan 20:19-23)


Câu chuyện quen thuộc nhất về ơn Chúa Thánh Thần được diễn tả trong sách Công vụ Tông đồ. Trong đó thánh Luca cho biết các tín hữu tiên khởi làm sao được năng lực sau khi Chúa Giêsu sống lại và lên trời. Trọng tâm của câu chuyện là ý chính về sự hiểu biết thông thường và sự hiệp thông: cộng đoàn với nhau, có thể nói với đám đông quần chúng khác nhau. "Họ từ các dân thiên hạ trở về", và những người nghe các người rao giảng hăng hái, chấp nhận Chúa Giêsu là Đấng Mesia.

Có biết bao nhiêu dấu chỉ lạ lùng trong ngày lễ Chúa Thánh Thần đầu tiên. Những đấu chỉ chiếu sáng như một ngọn đèn, và đặt câu hỏi cho chúng ta, những tín hữu thời nay. Sự khác biệt của đám đông quần chúng không phải là lý do của sự chia rẽ hay tranh chấp nhau, nhưng là cả một cơ hội để chấp nhận sự hiệp nhất. Như thế không phải là ánh sáng chiếu soi cho cộng đoàn giáo hội và xã hội chúng ta đang sống hay sao? Những khác biệt giữa các người trong xã hội chúng ta, và ngay cả trong số các Kitô hữu thường có thể chia rẽ và làm cho chúng ta trở nên riêng biệt từng nhóm.

Thánh Gioan nói khác sách Công vụ Tông đồ về việc Chúa Thánh Thần hiện xuống trên các môn đệ. Trong phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu ban Chúa Thánh Thần ngay sau khi Ngài sống lại (vào chiều ngày thứ nhất trong tuần), nhưng trước khi Chúa Giêsu được vinh quang, là khi Ngài trở về với Chúa Cha. Trong giáo hội tiên khởi, có nhiều chỗ khác cho những kinh nghiệm khác về một sự kiện xảy ra.

Lễ Chúa Thánh Thần trước kia là lễ mừng đến mùa gặt hái của người Do Thái. Lễ đó thay vào lễ ban Lề Luật trên núi Sinai. Lễ này lôi cuốn dân chúng về Giêrusalem. Vì thế có rất đông người "từ các dân thiên hạ trở về" thành Giêrusalem.

Lễ Chúa Thánh Thần là một lễ trong quá khứ và cũng là một lễ trong hiện tại. Trong lễ đó Chúa Giêsu thực hiện lời Ngài hứa là năng lực sẽ tuôn tràn xuống cho các môn đệ. Thật là một sự an ủi, khi biết Chúa Giêsu không quên ban năng lực đó cho giáo hội thời chúng ta. Khi chúng ta nghe ban ơn Chúa Thánh Thần, chúng ta có tin rằng năng lực Chúa Thánh Thần có thể thực hiện cho chúng ta hôm nay không? Quyền Năng của Chúa Thánh Thần tỏ ra cho tín hữu lúc này như thế nào? Cộng đoàn chúng ta có chứng tỏ là có được năng lực nhờ Chúa Thánh Thần ban cho hay không?

Một dấu chỉ hồng ân của Chúa Thánh Thần đang tuôn tràn trong cộng đoàn chúng ta là sự đón tiếp niềm nở những người mới tới và những người xa lạ để cùng chúng ta thực hành việc phụng vụ. Một cộng đoàn đầy tràn ơn Chúa Thánh Thần cũng có thể là một thử thách cho xã hội bên ngoài để đón tiếp người láng giềng mới, trong thành phố và trong đất nước chúng ta.

Trong sách Công vụ Tông đồ, hình lưỡi lửa tản ra đậu xuống trên từng người một. Ân huệ đó có hiệu quả ngay và các môn đệ ra khỏi phòng và nói với quần chúng bằng tiếng nói của họ. Sau khi Adong và Evà phạm tội, câu chuyện trong Kinh Thánh về loài người cho thấy một xã hội gồm những người khác nhau nói những thứ tiếng khác nhau khi dân chúng xây tháp Babel. Dấu chỉ sự thay đổi những khác biệt của loài người chứng tỏ trong ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống. Khi Chúa Thánh Thần gửi các môn đệ từ trong phòng trên ra đi khắp cùng thế giới để rao giảng Tin Mừng cho khắp các chủng tộc, các đất nước, và bằng các thứ tiếng khác nhau.

Chúa Thánh Thần đến được diễn tả trong phúc âm thánh Gioan. Đó là cung cách thường nhật của người Do thái khi chào đón nhau như các môn đệ thường làm "bình an cho anh em". Đó không phải là một lời chào thường tình, nhưng đó là một lời chúc phúc, chúc sức khỏe, chúc thịnh vượng và tất cả những điều tốt lành cho người kia. Đó cũng là một lời cầu, mong đợi Thiên Chúa đến để thực hiện hy vọng của người Do thái mong được sống trong một đất nước tự do. Chúa Giêsu chúc bình an là lời báo những gì dân chúng mong đợi đã đến với Ngài - mặc dù có những điều không như họ mong đợi. Chúa Giêsu không lật đổ các đất nước, nhưng sẽ đem bình an và hòa hợp dân chúng lại với nhau.

Chúa Giêsu lập lại lời chúc bình an lúc này trong khi Ngài ban ơn Chúa Thánh Thần trên các môn đệ. Chúa Giêsu chúc lành và thổi hơi trên họ, như việc Thiên Chúa thổi hơi sự sống cho Adong. Đó là hơi sự sống bởi Đấng ban cho người khác cần. Không ai cần phải nói với chúng ta sự quan trọng của hơi thở của chúng ta. Nếu hơi thở ngừng là chúng ta chết. Đó là hơi thở của thể xác. Chúa Giêsu không chỉ ban hơi thở thể xác đó để ban sự sống cho một người nào bị đứng tim và không thở được. Chúa Giêsu đã thắng sự chết. Và sự sống của Ngài là sự sống lại. Và chính Ngài thổi hơi thở đó cho các môn đệ đã bị đau tim nặng, tim họ đã tan vỡ khi Chúa Giêsu đã bỏ họ ra đi vì sự chết của Ngài.

Chúa Giêsu thổi hơi thở sức sống mới trên các môn đệ. Trước tiên là chào họ "bình an cho anh em", là lời hòa giải sau những ngày sống thất bại. Rồi Ngài lại chúc bình an cho họ lần nữa, và Ngài bắt đầu tạo sự sống mới bởi hơi thở sống lại của Ngài - là Thần khí. Họ được lãnh nhận nhiệm vụ ra đi hòa giải đem bình an mà họ đã lãnh nhận để loan báo cho toàn thế giới.

Như một người giảng bình luận về Thánh Kinh, tôi muốn xem xét nhiều điểm: trước tiên, làm sao loài người được chọn. Ngay khi chỉ có một người trong câu chuyện, tôi biết người đó đại diện tất cả chúng ta. Những chiến đấu, những nhu cầu và hy vọng của họ là gì? Hiện nay loài người trong câu chuyện đang sợ sệt. Một cộng đoàn bị lay chuyển vì sự chết của Chúa Giêsu. Họ lo lắng vì sự thất bại của họ và tinh thần họ bị xáo trộn, họ không biết sẽ làm gì. Thí dụ như trong thánh Luca, về việc hai môn đệ trên đường đi Emmau. Các môn đệ vội vàng ra đi khỏi Giêrusalem để trở về đời sống thường ngày của họ. Sau khi nói đến những nhu cầu của họ trong câu chuyện, tôi tìm hiểu những nhu cầu trong thế giới hiện tại: sự chán nản, sự thất bại và mất hy vọng ở đâu, mà chúng ta, những người đang kinh nghiệm như hai môn đệ trên đường đi Emmau.

Rồi tôi tìm hiểu Thiên Chúa đã làm gì về những nhu cầu đặc biệt diễn tả trong câu chuyện. Hôm nay Chúa Giêsu đến nơi các môn đệ đang hội họp với nhau trong phòng đóng cửa kín và đang sợ sệt. Lời Ngài nói diễn tả sự sự gì sẽ xảy ra "bình an cho anh em", những ai nghe Ngài, chấp nhận lời Ngài, và lãnh nhận bình an. Đây là sức mạnh của ơn sủng: điều gì giúp chúng ta, những phàm nhân không làm được. Thiên Chúa ban cho chúng ta. Khi chúng ta nghe Chúa Giêsu ban bình an trong phúc âm, Ngài cũng ban bình an đó cho chúng ta. Chúng ta đã làm gì để xứng đáng lãnh nhận ơn bình an đó. Sự thật, nhiều điều trong đời sống chúng ta chưa xứng đáng với ân huệ Ngài ban cho chúng ta. Dù vậy, "bình an cho anh em" là điều Chúa Giêsu ban cho chúng ta. Trong Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã làm mọi sự nên bình an với chúng ta. Chúng ta không xứng đáng lãnh những điều Thiên Chúa đã làm cho chúng ta. Nhưng, chúng ta nên nhớ đó là một ân huệ. Chúng ta biết chúng ta cần ân huệ đó, và chúng ta đã được lãnh nhận.

Nhưng, đó không phải là kết thúc câu chuyện. Qua hơi thở, Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta một Thần Khí mới. Chúng ta được tạo dựng lại với hơi thở của sự sống. Thở hơi ban một đời sống mới trên chúng ta, Chúa Giêsu gửi chúng ta ra đi đem hơi thở của Ngài cho thế giới - tạo dựng nên những người mới - nhờ Thần Khí của Ngài qua chúng ta.

Tóm lại, người giảng hãy xem xét các nhu cầu của loài người được diễn tả trong đoạn sách, và bản tính Thiên Chúa đã được thể hiện như thế nào trong Chúa Giêsu. Và làm sao chúng ta có được năng lực để đáp lại lời mời gọi Thiên Chúa, để đem ân huệ đến cho kẻ khác.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP