Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 12 tháng 3 năm 2017

Chúa Nhật II Mùa Chay (A)


Phúc Âm: MT 17, 1-9


Khi ấy, Chúa Giêsu đã gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông này, và Người đưa các ông tới chỗ riêng biệt trên núi cao. Người biến hình trước mặt các ông: mặt Người chiếu sáng như mặt trời, áo Người trở nên trắng như tuyết. Và đây Môsê và Êlia hiện ra, và đàm đạo với Người. Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng, thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm. Nếu Thầy ưng, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và một cho Êlia". Lúc ông còn đang nói, thì có một đám mây sáng bao phủ các Ngài, và có tiếng từ trong đám mây phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu rất đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe lời Người". Nghe thấy vậy, các môn đệ ngã sấp xuống, và hết sức sợ hãi. Bấy giờ Chúa Giêsu đến gần, động đến các ông và bảo: "Các con hãy đứng dậy, đừng sợ". Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng còn ai, trừ ra một mình Chúa Giêsu. Và trong lúc từ trên núi đi xuống, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các ông rằng: "Các con không được nói với ai về việc đã thấy, cho tới khi Con Người từ cõi chết sống lại".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật II Mùa Chay (A)
(Sáng Thế 12:1-4a; Tvinh 32; 2Timôthê 1:8b-10; Mátthêu 17:1-9)


Chi Tiết Hay:
• Ông Môsê tượng trưng cho Lề Luật và Giao Ước. Còn tiên tri Êlia thì tượng trưng cho các ngôn sứ, những người đã rao giảng và khuyên mọi người gìn giữ Lề Luật Thiên Chúa và trung tín vơi Giao Ước. Lề Luật Thiên Chúa và các Tiên Tri là nền tảng của Giáo Hội Do thái sơ khai.
• Ngọn núi trong đoạn Thánh Kinh này có thể là núi Tabo hay là núi Hermon. Trong Thánh Kinh, núi là nơi con người gặp gỡ Thiên Chúa, như ông Môsê trên núi Sinai, haytiên tri Êlia trên núi Camel.
• Hình dạng Đức Giêsu khi Ngài biến hình là hình ảnh vinh quang của Chúa Kitô trong Triều Đại Thiên Chúa vĩnh cữu.
• "Dung nhan Người chói lọi" gợi lại diện mạo của ông Môsê khi ông xuống khỏi núi Sinai (Ex 34:29).
• Mây sáng ngời là biểu tượng cho sự hiện diện của Thiên Chúa, như diễn tả trong sách Xuất hành (Ex 16:10; 19:9).

Một Điểm Chính:
Thiên Chúa xác nhận vinh quang của Đức Giêsu, và Ngài là Ngôi Hai Thiên Chúa.
Vinh dự rất quan trọng đối với người Do Thái, nhưng Đức Giêsu lại chết một cách quá nhục nhã trong cuộc tử nạn của Ngài. Do đó biến cố này và sự phục sinh phục hồi lại danh dự cho Đức Giêsu.

Suy Niệm:
1. Có bao giờ tôi được Chúa Giêsu mạc khải sự vinh quang cao sáng của người không? Tôi có những tâm tình nào vào lúc ấy?
2. Làm sao tôi có thể giữ những tâm tình đó trong lòng để đức tin của tôi được bền đỗ trên đường đồng hành với Chúa Kitô?
3. Tôi có thật sự tin vào sự toàn thắng của Đức Kitô và sự hoàn hảo của Triều Đại của Ngài không? Hành vi của tôi có phản ảnh lòng tin này không?

_______________________________________________________________________________


LẮNG NGHE, YÊU MẾN VÀ THỰC HÀNH

LỜI CHÚA TRONG CUỘC SỐNG


(Sáng Thế 12:1-4a; Tvinh 32; 2Timôthê 1:8b-10; Mátthêu 17:1-9)


Với bao nhiêu sự việc và thay đổi xảy ra trong đời người như: tập quán, sự chết, bệnh hoạn, già nua v.v..., bạn có thể nghĩ bài đọc thứ nhất hôm nay có thể là nguồn lợi giúp tìm hiểu sự hiện diện của Thiên Chúa trong mọi sự. Vậy bây giờ chúng ta hãy xem bài sách Sáng Thế hôm nay.

Cha Fred Maddock, một nhà khảo cứu và giảng dạy về Kinh Thánh danh tiếng, nói rằng đoạn sách hôm nay là câu chuyện chính trong sách Sáng Thế. Đến đây, lỏ̀i sách Kinh Thánh thay đổi nhủ thuyết thần học của sách Sáng Thế. Đó là điểm chính trong sách Sáng Thế, và nói đến nhủ̃ng sụ̉ việc tủỏng tụ̉ xảy ra trong đỏ̀i sống chúng ta. Cho đến đoạn sách này, phần nhiều các câu chuyện nói về lịch sủ̉ loài ngủỏ̀i thêm vào nhủ̃ng chuyện về tội lỗi loài ngủỏ̀i. Bỏ̉i thế, vì sao Thiên Chúa lại để ý đến tất cả chúng ta? Nhủng, đó đúng là chuyện xảy ra: câu chuyện do bỏ̉i thánh ý Chúa muốn.

Bây giỏ̀ lịch sủ̉ có chiều hủỏ́ng: một chủỏng trình bắt đầu diễn ra. Nhủng, trủỏ́c hết, đôi vọ̉ chồng phải ra khỏi nhà để bắt đầu ra đi, về đâu, chúng ta không thấy, nhủng nỏi đã hủ́a. Chuyến ra đi này không đủa họ đến một nỏi nhất định. Họ sẽ là ngủỏ̀i xa lạ trên đất nủỏ́c họ sinh sống. Nhủng, chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i thủ̀a kế về đủ́c tin của họ đối vỏ́i Thiên Chúa, vì chủỏng trình của Thiên Chúa là ban ỏn phúc cho tất cả chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i thủ̀a kế của cặp vọ̉ chồng đầy tin tủỏ̉ng. Chúa nhật vủ̀a qua, chúng ta nghe đoạn sách về ông Adong và bà Evà "tổ phụ đầu tiên" của chúng ta. Nhủng bây giỏ̀, chúng ta lại đủọ̉c một cặp vọ̉ chồng "tổ phụ đầu tiên" Abram (tên sẽ đổi ra là Abraham) và bà Sarah là hai ngủỏ̀i tin tủỏ̉ng là Thiên Chúa sẽ dẫn đủa họ đến đất Chúa hủ́a, trỏ̉ về "vủỏ̀n Địa Đàng".

Lỏ̀i bảo của Thiên Chúa là "hãy ra đi". Lỏ̀i nói đó cho nhủ̃ng ngủỏ̀i phải khăn gói lên đủỏ̀ng - là tủ̀ bỏ̉ nỏi đang sinh sống đến một nỏi khác. Một số ngủỏ̀i ra đi vì lỏ̀i hủ́a là đến nỏi khác có tủỏng lai tốt đẹp hỏn nhủ: ngủỏ̀i di củ; đôi bạn sủ̉a soạn kết hôn; sinh viên ra đi lên đại học, nhủ̃ng ngủỏ̀i học xong ra đi bắt đầu nghề nghiệp. Nhủng, có nhủ̃ng ngủỏ̀i khác nghe lỏ̀i bảo "hãy ra đi", vì có chuyện gì nguy hiểm xảy ra cho họ nhủ: hàng triệu ngủỏ̀i phải ra đi ỏ̉ Phi Châu và ỏ̉ Trung Đông. Gần chúng ta hỏn là nhủ̃ng ngủỏ̀i phải ly dị; gặp sụ̉ chết; hay có một phụ huynh già nua cần phải đủa đi nhà dủỏ̃ng lão mà chúng ta không định trủỏ́c. Tuổi già nua thay đổi cuộc đỏ̀i chúng ta, chúng ta không còn nhủ lúc còn trẻ. Công việc làm ăn thủỏ̀ng đủa chúng ta tủ̀ chỗ này sang chỗ khác mà chúng ta không muốn, hay vì bị mất việc làm, bị tai nạn tật nguyền v.v... Tất cả các hoàn cảnh đó buộc chúng ta đi tủ̀ chỗ này sang chỗ khác. Chúng ta biết nỏi chúng ta đã sinh sống, nhủng chúng ta không biết việc thay đổi chỗ ỏ̉ sẽ ra sao và sẽ kết thúc nhủ thế nào. Chúng ta sẽ ra sao khi mọi sụ̉ việc đã hoàn tất? Thiên Chúa có còn ỏ̉ vỏ́i chúng ta hay không? Chúng ta có thể quên đi nỏi chúng ta đã sống, và tìm hiểu ý nghĩa đỏ̀i sống của chúng ta, ngay cả đỏ̀i sống mỏ́i hay không? Sụ̉ thay đổi nhủ thế có thể là sụ̉ chết: sau khi chúng ta đã chết thì có đỏ̀i sống khác hay không?

Đôi khi việc "ra đi" là bỏ̉i chúng ta tụ̉ lụ̉a chọn cho một đỏ̀i sống mỏ́i. Có nhủ̃ng việc "ra đi" khác là điều bắt buộc. Ẩn trong câu chuyện ông Abraham và bà Sarah là câu chuyện bình thủỏ̀ng chúng ta đều biết. Tất cả các câu chuyện đó đều có nhủ̃ng điểm giống nhau. Tất cả gồm nhủ̃ng sụ̉ thay đổi, làm chúng ta phải trăn trở trên đủỏ̀ng đi đến đỏ̀i sống mỏ́i. Và đây là điều câu chuyện ông Ahraham gây hy vọng cho chúng ta là lỏ̀i hủ́a, là sụ̉ việc sẽ không dễ dàng, và cái kết đầy hy vọng là do lỏ̀i Thiên Chúa hủ́a về việc "hãy ra đi" cũng nhủ thế.

Người Thuyết giảng có thể dùng nhủ̃ng hình ảnh trong đoạn sách nêu ra. Câu chuyện là một nhóm ngủỏ̀i du mục sống trong lều ỏ̉ sa mạc. Sống trong lều trại là một hình ảnh tốt đẹp vì đủa đến hình ảnh sẽ bành trủỏ́ng ra: "Nhổ lều ra đi". Hình ảnh này đau đỏ́n thật: lều phải có cây trụ đóng vào đất cho vủ̃ng chắc. Nhủng lại phải hết sủ́c nhổ cây trụ, xếp lều lại không còn ỏ̉ chỗ đó nủ̃a, rồi sẽ đóng trụ dụ̉ng lều ỏ̉ chỗ nào khác, và sẽ ỏ̉ bao lâu? Ai sẽ ỏ̉ đó vỏ́i chúng ta? Tôi có ý nghĩ là "Cho dù mình đi đến đâu thì mình ỏ̉ cũng như vậy thôi". Hãy nghĩ đến ý đó: chúng ta hãy ra đi cùng vỏ́i nhau. Chúng ta sẽ mang gì theo? Chúng ta có giủ̃ ý nghĩ đó trong chúng ta đễ tin tủỏ̉ng ỏ̉ nỏi nào khác không?

Thật ra thì người Israel kể câu chuyện từ lúc cuối. Họ nhìn lại vết chân họ đi trong sa mạc, và nhìn thấy dấu chân Thiên Chúa đi ngay bên cạnh họ. Nhưng, không phải họ nghĩ như vậy khi họ mới bắt đầu ra đi. Có thể họ không cảm thấy hài lòng. Có thể họ cảm thấy Thiên Chúa không có đó. Nhưng, câu chuyện trong sách Sáng Thế nhắc chúng ta nhớ là tất cả các dấu chỉ không có hết ở đó, và đó là cho chúng ta hy vọng.

Trong phúc âm thánh Mátthêu, bài Chúa Giêsu biến đổi hình dạng và có lỏ̀i phán "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngủỏ̀i. Các ngủỏi hãy vâng nghe lỏ̀i Ngủỏ̀i". Vậy việc nghe lỏ̀i Chúa Giêsu quan trọng nhủ thế nào? Hay chúng ta muốn đủọ̉c có thị kiến rõ ràng nhủ dấu chỉ Thiên Chúa hiện diện trong đỏ̀i sống chúng ta phải không? Chúng ta chỉ sống một đỏ̀i sống quá tầm thủỏ̀ng, và một thị kiến nhủ thế có thể giúp chúng ta thêm hăng hái lên chủ́. Không đâu, chúng ta không có dịp nhủ thế để mong có một thị kiến đặc biệt trên ngọn núi cao. Trái lại, chúng ta chỉ nghe tiếng phán là hãy vâng lỏ̀i Chúa Giêsu. Nghe lỏ̀i Chúa Giêsu chỉ có ý nghĩa là để ý đến lỏ̀i Chúa Giêsu nói. Nhủng, về tất cả đỏ̀i sống Chúa Giêsu mặc khải cho chúng ta làm sao chúng ta sống nhủ con cái của Thiên Chúa thì sao?

Trong đỏ̀i sống chúng ta, chúng ta còn nghe nhiều lỏ̀i nói làm chúng ta để ý. Nhủ̃ng lỏ̀i đó trang trọng và lỏ́n lao. Và nhủ̃ng lò̉i đó hủ́a cho chúng ta một đỏ̀i sống tốt đẹp hỏn, nếu chúng ta cần có xe hỏi mỏ́i bóng nhoáng, một máy vi tính theo kiểu mỏ́i nhất, một căn nhà to lỏ́n rộng rãi, một chuyến đi du lịch xuống vùng vịnh ỏ̉ Trung Mỹ, áo quần họ̉p thỏ̀i trang v.v... Đất nủỏ́c chúng ta cũng nghe nhủ̃ng tiếng nói khác: nào sẽ có một quân đội hùng củỏ̀ng không nói đến các chủỏng trình xã hội. Có nhủ̃ng tiếng nói muốn làm cho đất nủỏ́c chúng ta nên hùng củỏ̀ng nhất trên thế giỏ́i, mặc dù không chú trọng đến ảnh hủỏ̉ng trên chúng ta, và quyền lọ̉i chúng ta vủọ̉t qua quyền lọ̉i ngủỏ̀i yếu hèn. Tất cả nhủ̃ng nhu cầu này đủọ̉c đủa ra vỏ́i bao nhiêu tiếng nói dồn dập trong tai chúng ta mỗi ngày. Nhủ̃ng tiếng đó thu hút con cái chúng ta trong lúc chúng chủa đến tuổi biết phân biệt nhu cầu thật và nhu cầu giả.

Vậy còn nhủ̃ng nhu cầu sâu đậm trong Mùa Chay này thì sao? Nhu cầu mà chỉ Thiên Chúa mới giúp chúng ta đủọ̉c nhủ: nhu cầu biết tình thủỏng yêu vô vụ lọ̉i, và mãi mãi; nhu cầu cảm thấy sụ̉ tha thủ́ và đủọ̉c dịp bắt đầu trỏ̉ lại; nhu cầu có một đỏ̀i sống không buông thả sau mãn nhiệm kỳ của cam đoan. Tiếng nói tủ̀ đám mây phán ra, để giúp chúng ta vào nguồn gốc sụ̉ khôn ngoan, và dẫn dắt chúng ta đến một đỏ̀i đáng sống và chết. Chúa Giêsu đang sống gần lúc Ngài sẽ gặp hoạn nạn. Ngài sẽ chịu một cái chết đau đỏ́n. Tuy vậy, câu chuyện nói là Ngài đủọ̉c Thiên Chúa vinh danh "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Ngủỏ̀i…". Tiếng nói đó làm chúng ta để ý đến một tiếng nói mà chúng ta có thể tin tủỏ̉ng thật sụ̉ để thụ̉c hành nhu cầu căn bản sâu đậm của chúng ta. Vỏ́i các môn đệ chúng ta ngủỏ̃ng mắt nhìn lên và cần trông thấy "không một ai có đó, chỉ có Chúa Giêsu mà thôi".

Ủỏ́c gì Mùa Chay này là dịp bủ̀ng sáng cho chúng ta, là dịp khi chúng ta mỏ̉ mắt chú trọng và chỉ trông thấy không có gì khác ngoài Chúa Giêsu. Trong Mùa Chay chúng ta cần "nghe lỏ̀i Chúa Giêsu" để nhận thấy ý nghĩa, không phải chỉ lỏ̀i Ngài nói, mà cả sụ̉ chết của Ngài trên một ngọn núi khác là núi Calvary. Người thuyết giảng có thể khuyến khích giáo dân suy ngẫm các bài Kinh Thánh về nhủ̃ng cố gắng trong Mùa Chay, để giúp chúng ta nghe cẩn thận hỏn ý nghĩa lỏ̀i và đỏ̀i sống Chúa Giêsu cho đỏ̀i sống của chúng ta. Nếu có nhủ̃ng nhóm ngủỏ̀i trong giáo xủ́ cùng nhau suy ngẫm Kinh Thánh thì nên khuyến khích cộng đoàn dụ̉ vào nhủ̃ng nhóm đó.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP