Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 21 tháng 5 năm 2017

Chúa Nhật VI Phục Sinh (A)


Phúc Âm: Ga 14, 15-21


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu các con yêu mến Thầy, thì hãy giữ giới răn Thầy. Và Thầy sẽ xin Cha, và Người sẽ ban cho các con một Đấng Phù Trợ khác, để Ngài ở với các con luôn mãi. Ngài là Thần Chân Lý mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết được Ngài; còn các con, các con biết Ngài, vì Ngài sẽ ở nơi các con và ở trong các con. Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi: Thầy sẽ đến với các con. Một ít nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần các con, các con thấy Thầy vì Thầy sống và các con cũng sẽ sống. Trong ngày đó, các con sẽ hiểu biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, và các con ở trong Thầy, và Thầy ở trong các con. Ai nhận các luật Thầy truyền và giữ các luật đó, thì người ấy là kẻ mến Thầy. Và ai mến Thầy sẽ được Cha Thầy yêu mến, và Thầy sẽ yêu nó, và sẽ tỏ mình ra cho nó".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật VI Phục Sinh (A)
Phúc Âm: Ga 14, 15-21


Chi Tiết Hay:
• Đoạn Phúc Âm này là phần kết luận khi Đức Giêsu trả lời câu hỏi của Philiphê: "Xin tỏ cho con thấy Chúa Cha." Câu đầu (c.15) "yêu mến Thầy, giữ điều răn của Thầy" và câu cuối (c.21) "giữ điều răn của Thầy, yêu mến Thầy" lập lại cùng một ý nhưng lời đảo ngược.
• Đấng Bảo Trợ (c.16) còn có nghĩa là đấng an ủi, đấng hòa giải, đấng chuyển cầu, đấng giúp đỡ, người bào chữa, người bênh vực. Ở đây, một Đấng Bảo Trợ khác và vĩnh viễn tương phản với sự ra đi của Đức Giêsu. Đấng Bảo Trợ tiếp tục sứ mạng của Chúa Giêsu ở thế gian qua các môn đệ.
• Thần Khí Sự Thật (c.17) là sức mạnh của luân lý mà Chúa đã ban cho mỗi người, trái ngược với sự gian dối (Gioan 8:44).
• "Thầy sống và anh em cũng được sống" (c.19) nói lên sự cùng sống với Chúa Giêsu liên kết qua phép Thánh Thể (Gioan 6:56).
• "Ngày đó" (c.20) ám chỉ cả thời gian sau khi Chúa sống lại.

Một Điểm Chính:
Đức Giêsu hứa cùng những kẻ tin là Người sẽ tiếp tục hiện diện qua Đấng Bảo Trợ, qua Thần Khí Sự Thật và trong Thánh Thần (c. 26 kế tiếp). Thế gian sẽ không nhận biết món quà này và sẽ chống lại sự hiện hữu của nó. Phần thưởng chỉ dành cho những ai yêu Chúa và giữ giới răn của Người là thương yêu lẫn nhau.

Suy Niệm:
1. Có khi nào tôi cảm nhận được Chúa sống thật trong tôi không? Làm thế nào tôi nhận ra sự sống ấy và phản ứng của tôi lúc ấy ra sao?
2. Lý do gì làm tôi tiếp tục gian dối thay vì luôn luôn nói sự thật?
3. Nếu tôi mồ côi, tôi cảm thấy thế nào? Lúc ấy tôi cần gì nhất? Và tôi phải làm gì?

_______________________________________________________________________________


Tha thứ: Ân sủng của Chúa Thánh Thần

làm liên kết chúng ta


(Cv 8:5-8, 14-17; Tv 66; 1 Pr 3:15-18; Ga 14:15-21)


Bài sách Tông Đồ Công Vụ hôm nay làm tôi rất ngạc nhiên, tại sao người Samaritanô lại nhận Philiphê rao giảng cho họ rồi họ lại nhận Phêrô và Gioan đến thăm họ, vì các tông đồ này đã đến xem tình hình ở Samaria ra thế nào. Người Samaritanô và người Do Thái rất đố kỵ nhau, nhưng người Samaritanô sao lại chấp nhận người từ Giêrusalem đến rao giảng tin mừng Đức Kitô.

Hãy tưởng tượng các cộng đoàn Kitô Hữu Do Thái đầu tiên đã phải chấp nhận Kitô Hữu người Samaritanô trong cộng đoàn của họ. Nhờ trước kia có lần hai môn đệ Gioan và Giacôbê hỏi Chúa Giêsu sao không gởi lửa bởi trời xuống để đốt cháy làng Samaritanô vì họ đã từ chối đón nhận Chúa Giêsu (Lc 9:54). Câu chuyện trong Tin mừng này nói lên việc các kẻ đối nghịch đã hoà hợp với nhau trong đức tin vào Đấng Kitô. Tha thứ và hoà giải là kết quả của sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong các Kitô Hữu tiên khởi – Nhưng, rất mong không chỉ có ở “thời trước” thôi mà cả bây giờ nữa.

Người Samaritanô là người ngoại lai, ngoài cộng đoàn người Do Thái, nhưng Thiên Chúa nhất quyết ban ơn thánh sủng cho những người trước kia đã bị loại ra ngoài cộng đoàn. Và bây giờ người bên ngoài không còn ở bên ngoài nữa. Tất cả mọi người đều có thể lãnh nhận ơn cứu độ, và tất cả là anh chị em với nhau qua phép rửa tội. Điều Chúa Giêsu đã hứa đã được thể hiện trong phúc âm đọc hôm nay – “Đấng Bảo trợ và Thần Khí Sự Thật” đã được gởi xuống cho chúng ta. Bây giờ chúng ta tất cả là anh chị em với nhau trong Đức Kitô – chúng ta không cô đơn, không có người sống ngoài cộng đoàn nữa, và không ai là giáo dân loại hai trong cộng đoàn giáo hội.

Hãy nhìn lại cộng đoàn trong sáng nay, ai đã phải gọi là người Samaritanô? Ai là người nhỏ bé nhất trong cộng đoàn phụng vụ hôm nay? Nhưng đây, họ là những người mà chúng ta không thể quên được. Nhất là khi họ chứng tỏ họ cũng đã được ơn Thần Khí. Chúng ta chào mừng và đón nhận nhau, không ai là người nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa, và nhất là trước mặt chúng ta. Phêrô kêu gọi “anh em hãy ăn ở ngay thẳng trong Đức Kitô”. Hãy sống như Kitô Hữu trung thực trước sau như vậy cùng hoà hợp nhau trong cộng đoàn của môn đệ Đức Kitô?

Trong bài Tông Đồ Công Vụ đọc ngày hôm nay có chuyện làm giáo dân thường thắc mắc. Đó là câu chuyện trong phần thứ hai (8:14-17) nói về phép rửa tội và ơn Chúa Thánh Linh. Có Kitô Hữu đòi hỏi phép rửa tội phải có Chúa Thánh Linh để hoàn tất phép rửa tội. Các Kitô Hữu tiên khởi đã trông thấy ơn Chúa Thánh Linh rất rõ ràng như nói nhiều tiếng lạ, các cử chỉ lạ lùng v.v... Và vì thế những Kitô Hữu sau này cũng muốn được trông thấy các dấu hiệu chứng tỏ sự hiện diện của Chúa Thánh Linh. Thánh Phaolô phải tìm cách đối phó với giáo hữu thành Côrintô về sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong cộng đoàn. Phaolô mừng vì những ơn của Chúa Thánh Linh, nhưng Phaolô cũng muốn tránh sự ganh tị chia rẽ giáo hội. Trong thơ gởi giáo hữu thành Côrintô, Phaolô nhấn mạnh “Hiện nay đức tin, đức cậy, đức mến, cả ba đều tồn tại, nhưng cao trọng hơn cả là đức mến” (1Cr. 13:13). Trong truyền thống giáo hội chúng ta có thể thấy các tông đồ đặt tay lên người Samaritanô và cầu xin Chúa Thánh Linh xuống hiện trên họ như khi Đức Giám Mục đặt ta trên người chịu phép thêm sức.

Bài phúc âm hôm nay có chọn một phần trong “diễn từ chia tay” với các tông đồ đêm trước khi Chúa Giêsu chịu nạn. Chúa Giêsu sửa soạn cho các ông biết Ngài sẽ ra đi. Ngài bảo các ông, nếu các ông mến Ngài thì các ông hãy giữ các điều Ngài dạy. Đó là điều chúng ta mong đợi ở người lãnh đạo tôn giáo trước khi ra đi. “Đâu là lời di chúc của Thầy” hay “đây là những lời trối cuối cùng, đừng quên nhé!” Nhưng tôi muốn hỏi, sách ghi điều dạy của Chúa Giêsu để lại ở đâu? Chúng ta hãy mở sách đó ra xem chúng ta đã ăn ở thế nào.

Thật là sai lầm khi chúng ta nghỉ rằng; trước khi Chúa Giêsu ra đi, Ngài để lại một số điều dạy cho các môn đệ. Đó là cách Chúa Giêsu đã sống với các môn đệ. Chúng ta không có một sách về các điều dạy của Chúa Giêsu. Lúc chúng ta còn nhỏ học ở tiểu học có thế chúng ta có những điều phải theo. Và bây giờ ở sở làm có thể chúng ta cũng có những điều luật phải tuân theo nếu chúng ta muốn giữ công việc của chúng ta. Chúng ta biết Chúa Giêsu muốn chúng ta phải: thương yêu nhau như Ngài đã thương yêu chúng ta; chúng ta nên tha thứ cho nhau và hy sinh mình để giúp đỡ người khác; ngay cả những người không đáng được giúp đỡ; như Chúa Giêsu đã tha thứ, hy sinh để giúp chúng ta. Chúng ta làm sao viết tất cả những điều đó trong sách các điều răn dạy? Chúa Giêsu muốn chúng ta làm nhiều hơn những luật lệ thường tình. Luật lệ quy định hẹp hòi khiến chúng ta hành xử giới hạn. Nhưng tình thương yêu của Chúa Giêsu vượt qua các luật lệ hẹp hòi đó và muốn chúng ta từ đó thương mến tất cả, ngay cả những kẻ thù của chúng ta.

Trong lúc tôi viết bài này, người Hoa Kỳ mừng cái chết của ông Osama Bin Laden. Ông là người rất độc ác đã làm hàng chục ngàn người đau khổ. Những người đó đã có bao nhiêu người thân yêu bị giết vì chiến tranh, ví dụ khủng bố ngày 11 tháng 09 ở Nữu Ước. Giáo xứ chỗ gia đình tôi ở có 25 người chết. Cha James Martin, dòng Tên, vừa viết một bài báo ngày 02/05/2011, chia sẻ những ký ức của ông về những việc giúp đỡ gia đình có người bị chết, cộng tác với những người tình nguyện và nhân viên y tế gần hai toà nhà trung tâm thương mại ở Nữu Ước. Cha có viết là ngay khi ngài “không quên nghĩ đến cái chết do những điều mà ông Bin Laden gây nên” cha cũng không quên nghĩ đến chúng ta là Kitô Hữu mừng lễ Phục Sinh khi Chúa Kitô, một người vô tội chịu tử hình, và rồi sống lại. Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta phải tha thứ “không phải chỉ 7 lần mà 70 lần 7”. Nói cách khác là hãy năng tha thứ mà không cần phải mấy lần, cũng không phải chỉ tha thứ cho một số người, mà không tha thứ cho những kẻ khác.

Tha thứ là một nhân đức rất khó, nhưng là một bổn phận thật sự của tất cả các Kitô Hữu. Ông Bin Laden bị giết cùng ngày phong Chân Phước cho Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Sau khi Đức Giáo Hoàng ở nhà thương về vì bị bắn, ngài đến nhà tù chỗ giam người bắn ngài, anh Mehmet Ali Agca, để tha thứ cho anh ta. Bức hình chụp khi ngài ở trong tù nói chuyện với anh Mehmet, là một bức hình chứng tỏ lòng tha thứ đối với tất cả những người thuộc tất cả các tôn giáo khác.

Chúng ta cảm thấy nhẹ người vì ông Bin Laden không còn là kẻ đe doạ những người vô tội, nhưng cha Martin nhắc chúng ta là vì chúng ta là Kitô Hữu, chúng ta cần phải cầu nguyện cho ông ta và tha thứ cho ông ta. Đó là một điều không phải dễ làm. Chính Chúa Giêsu cũng đã bị bạo lực, nhưng Ngài tha thứ cho những người đã bách hại Ngài. Chúa Giêsu biết Ngài đòi hỏi các môn đệ điều gì. Còn chúng ta, có khi nào chúng ta không thực hiện lời dạy của Chúa Giêsu, nhất là lời dạy về sự tha thứ.

Nhưng hôm nay Chúa Giêsu không phải nói là Ngài sẽ ra đi và sẽ trở lại để xem chúng ta đã giữ những điều Ngài dạy dỗ thế nào. Trái lại, Ngài nói với các môn đệ là “Thầy không để các anh em mồ côi. Thầy sẽ đến cùng anh em” Chúa Giêsu hứa sẽ gọi “Đấng Bảo Trợ khác”. Trong phúc âm thánh Gioan Chúa Giêsu là Đấng Bảo trợ thứ nhất Thiên Chúa đã gọi cho chúng ta. Và bây giờ Chúa Giêsu nói đến một Đấng bảo trợ khác sẽ đến với các môn đệ. “Đó là Thần Khí sự thật”, đó là Chúa Thánh Linh; Ngài sẽ đem Chúa Giêsu đến với chúng ta. Ngài cũng sẽ giúp chúng ta hiểu biết lời Chúa Giêsu và sẽ có thể sống như Chúa Giêsu đã sống, như là con cái yêu mến của Thiên Chúa như Chúa Giêsu đã mạc khải cho chúng ta.

Tình yêu thương đã mời gọi và giúp đỡ chúng ta theo chân Chúa Giêsu. Chúa Thánh Linh mà Chúa Giêsu sẽ gởi đến cho chúng ta sẽ ban tràn ơn sủng tình thương yêu của Thiên Chúa trên chúng ta làm tràn ngập tâm hồn chúng ta san sẻ cho những người xung quanh chúng ta, ngay cả đến những kẻ thù của chúng ta. Người khác sẽ nhìn thấy hình ảnh Chúa Thánh Linh trong đời sống của chúng ta. Đó là cách mà họ giải thích tình thương yêu và lòng tha thứ trong lối sống của chúng ta.

Tuần sau chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Giêsu lên trời. Sự ra đi mà Chúa Giêsu đã sửa soạn cho các môn đệ sẽ xảy đến. Thoạt tiên họ sẽ cảm thấy thiếu thốn sự hiện diện của Ngài. Sau khi Ngài ra đi, họ sẽ bận rộn và sẽ sống theo cách mà Chúa Giêsu đã dạy họ để họ lãnh nhận ơn Đấng Bảo Trợ mà Chúa Giêsu đã hứa. Trong phúc âm thánh Gioan điều này xảy đến khi Chúa Giêsu hiện ra trong phòng khi Ngài vừa sống lại. Mỗi người trong chúng ta đều ý thức được là chúng ta cần Chúa Thánh Linh nếu chúng ta muốn đem hình ảnh Chúa Giêsu phục sinh cho toàn thế giới. Bởi thế, trong lúc chờ đợi lễ Chúa Thánh Thần, Chúng ta hãy cầu nguyện cho chúng ta và cho cả Giáo hội "Lạy Chúa Thánh Thần xin ngự đến".

Chúng ta tất cả các Kitô Hữu nhất là người Công Giáo, thường hay muốn tránh những cụm từ “giảng đạo”, “làm nhân chứng”, “chứng nhân” v.v... Những cụm từ ấy luôn âm ỉ thể hiện trên mặt chúng ta. Đó là những cụm từ mà chúng ta nghĩ chỉ có những giáo phái cực đoan khác dùng thôi. Dù sao đi nữa, sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong chúng ta đã làm cho chúng ta trở nên chứng nhân cho đời sống, cuộc chịu nạn và sự chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu. Tôi nghĩ; lời khuyên của thánh Phêrô cho các giáo hội không phải là Do Thái rất hữu ích cho chúng ta hôm nay “Hãy luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em. Nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng...”

Phêrô biết Chúa Giêsu sẽ giữ lời hứa của Ngài để gởi Chúa Thánh Linh, vì khi Phêrô viết, ông ta biết sự hiện diện của Chúa Thánh Linh trong các giáo hội tiên khởi không thuộc Do Thái. Lời khuyên của Phêrô cho các giáo hội đó và cho chúng ta, là hãy sống lối sống thế nào của chúng ta khác hẳn với lối sống kẻ khác để họ phải đặt câu hỏi về chúng ta. Và câu trả lời là hãy sống hiền hoà và với sự kính trọng người đặt câu hỏi.

Vậy thì, khi ông Bin Laden bị giết, và khi chúng ta được người khác hỏi về điều đó thì chúng ta sẽ trả lời thế nào? Tôi nghe một phụ nữ được phỏng vấn ở Luân Đôn hôm nay. Bà ta có mặt trong vụ nổ bom ở trên tàu điện ngầm ở Luân Đôn đã giết hơn 50 người trong năm 2005. Bà nói là bà rất mừng vì những người khác đã tránh khỏi khủng bố như vậy, một khủng bố kinh khủng mà bà ta đã gặp phải... Nhưng, bà nói, tất cả các sinh mạng đều đáng quý trọng, ngay cả sinh mạng của ông Bin Laden. Vì thế, bà không thể vui mừng vì cái chết của một người khác, ngay cả cái chết của ông Bin Laden. Thật là một câu trả lời đầy thách đố. Tôi nghe trong đó như có “Thần khí của sự thật”. Thần khí mà Chúa Giêsu đã hứa gởi đến để dẫn dắt chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP