Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 28 tháng 5 năm 2017

Lễ Chúa Giêsu Lên Trời (A)


Phúc Âm: Mt 28, 16-20


Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi. Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: "Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật VII Phục Sinh (A)


Phúc Âm: Ga 17, 1-11a


Nói thế xong, Đức Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện: "Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha. Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giêsu Kitô.

Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm. Vậy, lạy Cha, giờ đây, xin Cha tôn vinh con bên Cha: xin ban cho con vinh quang mà con vẫn được hưởng bên Cha trước khi có thế gian. Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha. Họ thuộc về Cha, Cha đã ban họ cho con, và họ đã tuân giữ lời Cha. Giờ đây, họ biết rằng tất cả những gì Cha ban cho con đều do bởi Cha, vì con đã ban cho họ lời mà Cha đã ban cho con; họ đã nhận những lời ấy, họ biết thật rằng con đã từ Cha mà đến, và họ đã tin là Cha đã sai con.

Con cầu nguyện cho họ. Con không cầu nguyện cho thế gian, nhưng cho những kẻ Cha đã ban cho con, bởi vì họ thuộc về Cha. Tất cả những gì của con đều là của Cha, tất cả những gì của Cha đều là của con; và con được tôn vinh nơi họ. Con không còn ở trong thế gian nữa, nhưng họ, họ ở trong thế gian; phần con, con đến cùng Cha.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Lễ Chúa Giêsu Lên Trời (A)
Phúc Âm: Mt 28, 16-20


Chi Tiết Hay:
• (c.17) Tương tự như trong các Phúc Âm của thánh Luca, Máccô và Gioan, ta nhận thấy một số chi tiết giống nhau: sự nghi ngờ của các tông đồ, sự thờ lạy Chúa Giêsu, và sứ mạng Chúa trao cho các ông.
• (c.18-20) Khi còn sống ở dưới thế, Chúa Giêsu đã thực thi ba nhiệm vụ: Tư Tế, Tiên Tri và Vương Giả. Giờ đây khi chia tay với các môn đệ, Ngài ủy thác lại cho họ cả ba nhiệm vụ này:
- Tư Tế: Tiếp tục tưởng nhớ sự hy sinh của Ngài, và quyền tha tội
- Tiên Tri: Rao giảng cho muôn dân và dạy họ tuân giữ các giới răn của Ngàị
- Vương giả: Nhận lấy vương quốc của Ngài, và được quyền buộc tội hoặc tha tội
• (c.20) "Thầy sẽ ở với các con". Chúa Giêsu là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng tạ (Mt 1:23), Ngài hiện diện với dân của Ngài trong lúc họ cầu nguyện, trong khi họ cử hành các nghi lễ, trong những lúc họ cần phải tính toán, quyết định một việc gì.

Một Điểm Chính:
Chúa Giêsu trao phó cho các tông đồ nhiệm vụ và quyền rao giảng cho muôn dân những gì họ đã được mắt thấy, tai nghe từ nơi Ngài để tiếp tục sứ mạng rao giảng của Ngài cho đến ngày tận thế.

Suy Niệm:
1. Tôi đang đáp trả như thế nào lời mời gọi của Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng của Ngài cho muôn dân?
2. Nếu tôi hỏi Chúa Giêsu tôi cần làm gì để đáp lại lời mời gọi đó thì Ngài sẽ nói gì với tôi?

_______________________________________________________________________________


LỄ CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI (A)


(Công vụ 1:1-11; Thánh vịnh 47; Ephêsô 1:17-23; Matthêu 28:16-20)


Sách Công Vụ tông Đồ mở đầu với lời Chúa Kitô Phục Sinh bảo các môn đệ không được rời khỏi Jerusalem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi. Tôi tự hỏi, những người thích hoạt động trong cộng đoàn có cảm thấy chán nản vì lời Chúa Kitô bảo hay không? Chúng ta thấy các ông đã sẵn sàng ra đi, và đó là điều sai lầm. Chính câu hỏi của họ chứng tỏ họ hiểu sai: "Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục Vương Quốc Israel không?". Thật thế, họ chỉ hiểu về việc chính trị bên ngoài vương quốc chính trị và binh bị của Israel. Không đâu, họ phải chờ đợi phép rửa trong Thánh Thần, rồi họ sẽ biết họ sẽ làm nhân chứng cho Chúa Giêsu bằng cách nào và ở đâu.

Chúa Giêsu muốn các ông không nghĩ gì đến ý định hẹp hòi của họ, và không nói đến quan niệm sai lầm và sự hiểu biết sai về đời sống của Chúa Giêsu. Ngài lại còn muốn thêm nữa là các ông sẽ phải làm nhân chứng cho Ngài ở những nơi xa xôi, ra khỏi ranh giới nước Israel. Chúa Giêsu nói là họ sẽ là "chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari, và cho đến tận cùng trái đất". Để làm được những việc ấy, các ông cần được giúp đỡ, nên các ông phải biết là các ông dựa vào Thiên Chúa và chờ đợi đến chừng nào Thiên Chúa muốn tuôn đổ sự trợ giúp đó trên các ông.

Chúng ta thường không muốn chờ đợi. Chúng ta mệt mỏi và không đạt được thành quả nhanh chóng. Như, đứng sắp hàng chờ đợi, như đợi cho đèn giao thông trở thành xanh, như chờ đợi con cái đi lễ hội về, như chờ đợi cùng với cha mẹ già trong phòng mạch của bác sĩ. Những lúc này, chúng ta chán nản và mệt mỏi chờ đợi hòa bình ở các nước Trung Đông: Syria, Iraq, và Afghanistan, và bao nhiêu nơi khác đang sôi nổi trên thế giới. Chờ đợi là một điều chúng ta không quen làm. Vì sao chờ đợi lại chán nản như thế? Vì chờ đợi có nghĩa là một người nào khác, hay một quyền lực nào khác điều khiển sự việc chứ không phải chúng ta. Và khi chúng ta không điều khiển được, và chịu áp lực của người khác hay của quyền uy khác, chúng ta nhớ là chúng ta khẳng định và còn yếu đuối.

Chúa Giêsu nói với các môn đệ "phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa". Các ông không nên đi ra mà loan báo tin về sự sống lại của Ngài. Các ông là một cộng đoàn nhỏ bé, sợ sệt, không có quyền lực gì nơi họ. Như phúc âm cho biết, họ thường hiểu sai lời Chúa Giêsu dạy. Lại còn nữa là họ trốn chạy khi sự việc xảy ra có tính bạo lực. Nếu họ sống tự họ thì họ sẽ sai lầm, và có thể làm những việc không thuộc về Chúa Giêsu. Chúng ta, những Kitô hữu. chắc cũng đã có những lỗi lầm lớn lao về lời Chúa Giêsu dạy và về việc Ngài làm phải không? Trong lịch sử của giáo hội có nhiều chuyện về việc truyền giáo như việc bắt buộc người ta chịu phép rửa tội, về việc xâm phạm đến phẩm giá con người và đến văn hóa của nhiều đất nước. Chúng ta, cũng như các môn đệ đã mất can đảm, đã sợ sệt, những khi chúng ta cần phải can đảm để hành động.

Bởi thế các môn đệ và chúng ta phải "giữ cương ngựa lại", phải kiềm hãm chúng ta để chờ đợi lời hứa của Thiên Chúa được thực hiện. Còn việc nữa là sự thực hiện lời Thiên Chúa hứa sẽ đến tùy thời gian Thiên Chúa định liệu, chứ không phải tùy thời gian của chúng ta chọn. Chúng ta là những người chỉ muốn hoạt động phải không? Chúng ta có dự định và chương trình, và chúng ta muốn thi hành các điều đó. Mặc dù khi dự định và chương trình của chúng ta cao cả và có mục đích phục vụ tốt đẹp, thì Thiên Chúa nghĩ gì trong những dự định và chương trình đó? Chúng ta có biết không? Chúng ta có hỏi không? Chúng ta có đợi câu trả lời, hay lời hướng dẫn không? Có thể chúng ta “vội vả chờ đợi" không chỉ đứng đó thôi, hãy làm việc gì chứ! Chờ đợi Chúa Thánh Thần là điều trái với thói thường chúng ta làm việc cơ mà.

Ngay khi Chúa Kitô nói với các môn đệ về việc mục vụ của các ông "cho đến tận cùng trái đất", thánh Luca muốn nói rõ là chúng ta không nên quên điều gì đã xảy ra ở Giêrusalem. Chúng ta nhớ câu chuyện hai môn đệ trên đường đi Emmau; hai người tỏ vẻ buồn rầu về hy vọng của họ. Họ nói với người lạ mặt "phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng...". Điều họ hy vọng là theo ý họ muốn vinh quang thắng lợi cho Chúa Giêsu và cho họ nữa. Nhưng Chúa Giêsu phải nhắc họ nhớ qua những lời trong Thánh Kinh "bắt đầu từ ông Môsê và qua tất cả các ngôn sứ" là sự đau khổ là phần đời sống và sứ vụ của Ngài. Trong đoạn Công vụ Tông đồ đọc hôm nay, thánh Luca nhắc chúng ta một lần nữa là sự liên hệ giữa sứ vụ của Chúa Giêsu và sự đau khổ khi thánh Luca nói là Chúa Kitô "lại còn dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các ông thấy là Người vẫn sống sau khi đã chịu khổ hình". Xác định Chúa Giêsu và bây giờ các môn đệ không thể tránh khổ hình là điều liên hệ đến sự trung kiên với lời giảng dạy. Ngay cả trước sự hiện diện của Chúa Phục Sinh, các ông không xa gì với sự thật của đau khổ. Bởi thế, đối với các môn đệ là những người sẽ phải sống để loan báo Tin Mừng, khổ hình là giá các ông và chúng ta phải trả cho đức tin và sứ vụ của chúng ta.

Chúng ta cần phải chờ đợi ơn huệ của Chúa Thánh Thần, là ơn sẽ nâng đỡ chúng ta khi chúng ta gặp khó khăn. Chúng ta sẽ là những nhân chứng cho Chúa Giêsu qua đời sống trung kiên của chúng ta, qua sự dấn thân chúng ta theo đường lối của Chúa Giêsu. Nếu chúng ta trung thành với những gì Thần Khí dạy bảo chúng ta trong việc làm, trong gia đình, nơi trường học, và nơi trường chính trị v.v ., thì sẽ có đau khổ. Hay tệ hơn nữa, là chúng ta bỏ qua, quên không nghĩ đến đó là sự thật, và cho đó là những quan niệm lạc quan không thể xảy ra được. Chúng ta sẽ cần ơn Chúa Thánh Thần và nên chờ đợi ơn quan trọng đó.

Trong bài giảng ngày lễ Thăng Thiên, vị thuyết giảng Thomas Troeger của giáo hội Presbyterian, ông ta nhắc sự chán nản của các môn đệ trong giáo hội tiên khởi, trong khi họ chờ đợi sự thực hiện của Triều Đại Thiên Chúa. Ông ta nói, chúng ta cũng vậy chúng ta biết sự chán nản đó. Sau khi chúng ta đã dấn thân theo Chúa Giêsu Kitô, chúng ta không cảm thấy vinh quang, nhưng là một sự xáo trộn vinh quang với thất bại. Vậy có gì thay đổi hay không? Đức tin của chúng ta có gây nên điều gì khác hay không? Ông ta tự hỏi "khi nói đến sự việc chung tất cả với nhau" thì sao? Rồi ông chú thích các câu văn thơ của thi sĩ Yeats để diễn tả thế giới của chúng ta:

"Mọi sự đều sụp đổ, trung tâm không đứng vững; Chỉ toàn sự xáo trộn trên thế giới, Làn sóng đẫm máu lan tràn mọi nơi.

Lễ lạc về sự vô tư lợi bị chìm đắm; Điều tốt không được nhấn mạnh, trong khi điều tệ hại tràn đầy với bao sức mạnh" (trích trong sách Sự trở lại lần thứ hai).

Chúng ta mệt mỏi chờ đợi. Với thi sĩ Yeats chúng ta lên tiếng mong mỏi "Chắc rồi mạc khải sẽ đến, chắc rồi sự trở lại lần thứ hai sẽ xảy ra". Đó là lời ai oán, lời kinh cầu khi cần được giúp đỡ và được nương tựa. Chúng ta cần được giúp đỡ và chúng ta không tự làm cho chúng ta được. Ông Troeger mời gọi chúng ta nghe lại điều gì giáo hội tiên khởi nghe trong sự lo lắng và mong đợi "không phải anh em có thể biết thì giờ và mùa nào Chúa Cha sẽ đặt quyền uy của Thiên Chúa. Thật là một việc rất khó khăn cho chúng ta nghe những lời đó trong khi chúng ta sống giữa những sự việc chúng ta thấy và nghe trong tin tức ban tối- những hình ảnh và tiếng động của hàng chục ngàn người di cư vì chiến tranh và khủng bố. Ông Troeger nhắc chúng ta nhớ là điều gì chúng ta có là sự tin tưởng là Chúa Kitô đang trị vì, và Ngài sẽ gửi Chúa Thánh Thần để giúp chúng ta sống như chúng ta phải sống. Chúng ta không thể buộc tay Chúa Thánh Thần. Đó là ân huệ luôn luôn tuôn tràn xuống cho chúng ta, và chúng ta cần phải chờ đợi ân huệ đó.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng yên, OP

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật VII Phục Sinh (A)


(Cv 1:12-14; T.vịnh 26; I Phêrô 4:13-16; Gioan 17:1-11a)


Tuần này là tuần cuối cùng của mùa Phục Sinh. Thật thời gian qua mau thật! Trong những tuần mùa Phục Sinh, chúng ta nghe những câu chuyện về Chúa Giêsu sống lại hiện ra cho các môn đệ. Chúng ta vừa mừng lễ Thăng Thiên, và bây giờ chúng ta chờ đợi lời hứa Đấng Bảo Vệ. Chúng ta cũng như các môn đệ, Đức Maria và các phụ nữ họp nhau trong phòng trên cầu nguyện và chờ đợi Chúa Thánh Thần sẽ đến ban cho chúng ta một đời mới và sẽ gửi chúng ta ra đi mục vụ.

Dù vậy, hôm nay, theo phúc âm thánh Gioan, chúng ta cùng ngồi nơi bàn tiệc. Cùng với các môn đệ chúng ta nghe Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha cho các môn đệ là những người theo Ngài. Trong các phúc âm Nhất Lãm có nhiều lần nói về Chúa Giêsu cầu nguyện. Nhưng, trong phúc âm thánh Gioan chúng ta được nghe lời cầu nguyện dài của Chúa Giêsu. Theo phúc âm Nhất Lãm, đến đây nơi bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu và mười một môn đệ ra đi lên Vườn Cây Dầu. Chúa Giêsu đã tiên đoán là các môn đệ sẽ bỏ Ngài. Nhưng, trong phúc âm thánh Gioan, đến lúc này trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu cầu nguyện.

Trong khi Chúa Giêsu biết các môn đệ sẽ bỏ Ngài, lời cầu nguyện của Chúa Giêsu chứng tỏ là Ngài không ở một mình vì Ngài tương quan mật thiết với Thiên Chúa. Mặc dù các môn đệ bỏ Chúa Giêsu, việc đó chỉ trong một thời gian thôi chứ không mãi mãi. Các ông sẽ trở về, và với ơn Chúa Thánh Thần, cộng đoàn sẽ làm chứng cho Chúa Giêsu. Ngài không nghĩ sự chết của Ngài là kết thúc những năm sứ vụ Ngài làm, hay là một thất bại cho các môn đệ. Chúa Giêsu nói "Con không còn ở trong thế gian nữa". Chúa Giêsu về với Chúa Cha, dù vậy Ngài vẫn sẽ ở với những người của Ngài đang ở lại thế gian bằng một cách mới. Thánh Gioan viết "Đức Giêsu ngước mắt lên trời...". Điều này có thể cho chúng ta biết là Chúa Cha ở trên cao xa. Nhưng, hình ảnh đó cho chúng ta biết là Chúa Giêsu đang tương quan mật thiết nói chuyện với Cha Ngài, và chúng ta được ân huệ nghe lời Ngài nói. Chúng ta lại được nghe thêm về bản tính Chúa Giêsu, và chúng ta làm sao được chia sẻ với Chúa Giêsu để thi hành chương trình của Thiên Chúa.

Lời cầu nguyện hôm nay được gọi là "Lời Cầu Nguyện Tối Cao của chủ tế", hay là “Lời Cầu Nguyện Thánh Hóa". Trong lời cầu nguyện đó, Chúa Giêsu là thầy cả đang dâng lời cầu cho các môn đệ và thánh hóa Ngài và và các ông trong hiến lễ sẽ dâng lên bởi Ngài và các ông. Điều gì làm lời cầu nguyện này có ý nghĩa là sự mật thiết liên hệ giữa Chúa Cha và Chúa Con.

Hãy chú ý, trong một lúc lời cầu nguyện trong đoạn văn 17 này và lời cầu nguyện của Chúa Giêsu trong các phúc âm Nhất Lãm. Lời cầu nguyện bắt đầu với "Lạy Cha" vọng lại lời cầu "Lạy Cha". Cả hai lời cầu chứng tỏ sụ tương quan của Chúa Giêsu với Chúa Cha. Kinh "Lạy Cha" xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển. Trong phúc âm thánh Gioan Chúa Giêsu nói "Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất". Kinh "Lạy Cha" nói "Triều Đại Cha mau đến". Còn trong phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu nói "xin Cha tôn vinh con Cha". Trong kinh "Lạy Cha" xin Cha cho chúng con lương thực hằng ngày. Trong thánh Gioan Chúa Giêsu là "bánh hằng sống". Còn nhiều lời song song nữa giữa kinh Lạy Cha và lời cầu nguyện tối cao của thầy cả trong thánh Gioan. Nhưng những lời đó có thể đưa chúng ta ra khỏi đề tài hôm nay.

Đối với những người cùng thời đại với Chúa Giêsu thì đới sống của Ngài là một thất bại và bị chấm dứt quá bi thảm. Chúa Giêsu chắc cũng đã biết là đến đây dân chúng không chấp nhận lời rao giảng của Ngài nữa. Tuy vậy, trong lời cầu nguyện của Chúa Giêsu, không có dấu chỉ Ngài bị chán nản. Ngài đang kết thúc công việc Thiên Chúa giao cho Ngài, và vì thế Ngài đã tôn vinh Thiên Chúa. Thói thông thường thì người ta chết với sự hối hận là đã không thực hiện được những việc gì họ đã mong muốn. Như họ nói "nếu tôi chỉ được..." hay "ước gì tôi được...". Nhưng Chúa Giêsu đã làm việc Thiên Chúa gửi Ngài đến làm và bây giờ Ngài sẵn sàng chết: "Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm". Trên cây thánh giá Ngài sẽ nói "thế là đã hoàn tất". Lời này không phải chỉ nói về đời sống của Ngài sẽ chấm dứt, nhưng là nói việc của ngài đã hoàn tất.

Phần đông chúng ta không biết rõ cách chúng ta chết là đã hoàn tất mọi sự việc. Sự chết thường đến một cách bất ngờ, không định trước, hay từ từ đến sau một thời gian đau khổ. Chúng ta không biết chúng ta được bao nhiêu thời gian, và khi thời gian đến chúng ta vẫn còn bao nhiêu việc chưa hoàn thành. Nhưng, đáng lẽ so sánh đời sống chúng ta với thành quả thâu nhận, lời cầu nguyện Chúa Giêsu tối hôm đó giúp chúng ta tự xét xem: chúng ta đã thực hiện được bao nhiêu công việc mà Thiên Chúa đã giao cho chúng ta, để yêu thương người khác như Chúa Giêsu đã yêu thương chúng ta? Chúng ta đã làm chứng Thiên Chúa cho kẻ khác như Chúa Giêsu đã làm chứng Thiên Chúa cho chúng ta vậy? "Những kẻ Cha đã chọn từ giữa thế gian mà ban cho con, con đã cho họ biết danh Cha".

Mọi sự sẽ bắt đầu sụp đổ với Chúa Giêsu và các môn đệ. Họ sẽ đi lên vườn cây dầu. Chúa Giêsu sẽ cầu nguyện ở đó. Ông Giuđa phản bội Ngài, các môn đệ sẽ bỏ chạy và ông Phêrô sẽ chối không biết Ngài. Tuy vậy, trước khi Chúa Giêsu chịu chết, lời cầu nguyện của Ngài diễn tả sự tín nhiệm vào Thiên Chúa, và không tưởng tượng được là Ngài còn tín nhiệm vào các môn đệ. Họ là một nhóm người yếu đuối, thiếu can đảm, nhưng lời cầu nguyện của Chúa Giêsu diễn tả họ thật sự thuộc về Chúa Cha.

Chúa Giêsu tin tưởng là công việc của Ngài sẽ tiếp tục. Nhưng, các môn đệ không thể tự họ làm được công việc của Ngài ở giữa thế gian. Nhưng họ không làm một mình họ. Và chúng ta cũng vậy. Tuần sau chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Thánh Thần, sự thực hiện lời hứa của Chúa Giêsu là Ngài sẽ gửi Thần Khí Ngài cho chúng ta. Sự thực hiện lời hứa đó sẽ làm mọi sự thay đổi cho chúng ta là những người được giao việc loan truyền tin mừng của Chúa Giêsu qua lời nói và việc làm của chúng ta.

Bài trích sách Tông đồ Công vụ cho biết các môn đệ, Đức Maria và các phụ nữ họp nhau ở trong phòng trên sau khi Chúa Giêsu lên trời. Họ đang cùng cầu nguyện, và chắc là họ đang chờ đợi Chúa Giêsu thực hiện lời hứa của Ngài là sẽ gửi Thần Khí Ngài đến cho họ. Bài sách cho thấy cộng đoàn đang nóng lòng chờ đợi. Họ cùng nhau trở về Giêrusalem và họp nhau trong phòng trên. "Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí chuyên cần cầu nguyện...".

Thư thánh Phêrô cho biết kinh nghiệm của giáo hội tiên khởi khi họ được ơn Chúa Thánh Thần. Hình như họ bị thử thách nhiều. Phêrô khuyên các tín hữu hãy vui mừng là họ được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô. Và Phêrô cam đoan với họ là mặc dù họ bị sỉ nhục vì danh Đức Kitô, họ thật là có phúc bởi Thiên Chúa. Nhưng, làm sao có thể vui mừng được khi bị đau khổ, và làm sao được ơn phúc ngay cả khi bị sỉ nhục? Có thể được vì do ơn Chúa Giêsu ban cho họ phải không? Chính Thần Khí Ngài đã thể hiện khi Ngài tôn vinh Thiên Chúa, không phải trong đời sống Ngài mà là trong đau khổ và cả sự chết nữa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP