Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 28 tháng 5 năm 2017

Lễ Chúa Giêsu Lên Trời (A)


Phúc Âm: Mt 28, 16-20


Khi ấy, mười một môn đệ đi về Galilêa, đến núi Chúa Giêsu đã chỉ trước. Khi thấy Người, các ông thờ lạy Người, nhưng có ít kẻ còn hoài nghi. Chúa Giêsu tiến lại nói với các ông rằng: "Mọi quyền năng trên trời dưới đất đã được ban cho Thầy. Vậy các con hãy đi giảng dạy muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Cha, và Con và Thánh Thần, giảng dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho các con. Và đây Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Lễ Chúa Giêsu Lên Trời (A)
Phúc Âm: Mt 28, 16-20


Chi Tiết Hay:
• (c.17) Tương tự như trong các Phúc Âm của thánh Luca, Máccô và Gioan, ta nhận thấy một số chi tiết giống nhau: sự nghi ngờ của các tông đồ, sự thờ lạy Chúa Giêsu, và sứ mạng Chúa trao cho các ông.
• (c.18-20) Khi còn sống ở dưới thế, Chúa Giêsu đã thực thi ba nhiệm vụ: Tư Tế, Tiên Tri và Vương Giả. Giờ đây khi chia tay với các môn đệ, Ngài ủy thác lại cho họ cả ba nhiệm vụ này:
- Tư Tế: Tiếp tục tưởng nhớ sự hy sinh của Ngài, và quyền tha tội
- Tiên Tri: Rao giảng cho muôn dân và dạy họ tuân giữ các giới răn của Ngàị
- Vương giả: Nhận lấy vương quốc của Ngài, và được quyền buộc tội hoặc tha tội
• (c.20) "Thầy sẽ ở với các con". Chúa Giêsu là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng tạ (Mt 1:23), Ngài hiện diện với dân của Ngài trong lúc họ cầu nguyện, trong khi họ cử hành các nghi lễ, trong những lúc họ cần phải tính toán, quyết định một việc gì.

Một Điểm Chính:
Chúa Giêsu trao phó cho các tông đồ nhiệm vụ và quyền rao giảng cho muôn dân những gì họ đã được mắt thấy, tai nghe từ nơi Ngài để tiếp tục sứ mạng rao giảng của Ngài cho đến ngày tận thế.

Suy Niệm:
1. Tôi đang đáp trả như thế nào lời mời gọi của Chúa Giêsu đi rao giảng Tin Mừng của Ngài cho muôn dân?
2. Nếu tôi hỏi Chúa Giêsu tôi cần làm gì để đáp lại lời mời gọi đó thì Ngài sẽ nói gì với tôi?

_______________________________________________________________________________


Luôn chờ đợi để đón nhận

Chúa Thánh Linh trong cuộc sống


(Công vụ 1:1-11; Thánh vịnh 47; Ephêsô 1:17-23; Matthêu 28:16-20)


Tôi đã nghe người ta cầu nguyện với Chúa Giêsu lớn tiếng. Tôi không nói những dịp cầu nguyện chung của một nhóm người, nhưng là những lời cầu nguyện khi người ta gặp những lúc đặc biệt trong đời họ như: trước khi thi, hay khi gặp khó khăn chẳng hạn. Tôi có một người cô bị bệnh phổi và từ từ đau đến chết. Nhiều khi cô tôi thở không được, và cầu nguyện rất cực khổ “Lạy Chúa, còn bao lâu nữa Chúa ơi?” Cách đây vài tuần một chiếc tàu chở người Lybia di cư bị lật vì gió lớn trong Địa Trung Hải. 600 người bị chết chìm. Có người trông thấy tin đó trên truyền hình và cầu nguyện “Còn bao lâu nữa, Chúa ơi?!” Lại một tin nữa về các linh mục xâm phạm tình dục, tôi lớn tiếng cầu nguyện khi nghe tin đó trên sóng phát thanh trong lúc tôi đang lái xe “còn bao lâu nữa, Chúa ơi!” Chúng ta cầu nguyện như thế vì chúng ta cảm thấy bị giới hạn ở giữa hai quảng thời gian: thời gian giữa lúc Chúa Giêsu ra đi để lại các môn đệ, và lúc Ngài hứa sẽ trở lại. Chúng ta mong Chúa mau trở lại, nhất là khi đời sống đè nặng trên chúng ta, hoặc trên những người xung quanh chúng ta.

Các môn đệ họp với Chúa Giêsu lúc Ngài sắp ra đi. Họ cầu nguyện cách khác: “Thưa Thầy, có phải bây giờ là lúc Thầy khôi phục lại vương quốc Israel không?” Ai có thể bảo là các ông nóng lòng chờ đợi nên đặt câu hỏi ấy? Các ông muốn Chúa Giêsu hoàn tất công việc. Các ông không thể có Chúa Giêsu ở gần các ông trong 40 ngày sau khi Ngài sống lại như đã xảy ra. Các môn đệ và chúng ta còn phải chờ đợi đến khi Chúa Giêsu trở lại để hoàn tất điều Ngài đã định cho chúng ta.

Nói thì dễ mà làm thì khó. Chính lúc chờ đợi giữa hai khoảng thời gian đó là lúc đức tin, niềm hy vọng, tình yêu thương của các môn đệ và chúng ta được thử thách, và những thế hệ sau này trong đức tin. Giáo hội, cho đến ngày nay luôn cầu nguyện trong những lúc khó khăn: “Còn bao lâu nữa, Chúa ơi?!” Chúng còn còn phải chịu đựng sự cực khổ từ bắt bớ bên ngoài và từ tội lỗi của chúng con tất cả “bao lâu nữa, Chúa ơi?”

Chúa Giêsu đã gây một đời sống mới, nhưng chúng ta vẫn chưa cảm nhận đời sống đó trong lúc chúng ta chờ đợi, mong mỏi và cầu nguyện. Người môn đệ không dám hỏi Chúa Giêsu bao giờ Ngài sẽ “khôi phục lại vương quốc Israel”. Hình như chẳng có lý do gì để hỏi Chúa Giêsu câu đó. Sách Tông đồ công vụ viết là “Những người đang tụ họp ở đó hỏi Chúa Giêsu...” Đó là câu hỏi của Giáo hội. Cộng đoàn tín hữu đặt câu hỏi đó và bây giờ vẫn còn đặt câu hỏi đó. “Bao giờ Thầy sẽ hoàn tất công việc Thầy đã làm? Chúng con còn đợi bao lâu nữa để Thầy hoàn tất việc đó?”

Chúa Giêsu không trả lời các môn đệ về việc bao giờ Ngài sẽ trở lại để hoàn tất điều các môn đệ chờ đợi. Điều đó sẽ đến, nhưng bây giờ Chúa Giêsu sẽ ra đi. Trong lòng các môn đệ chắc họ có cảm tưởng chán chường! Chúa Giêsu bảo các môn đệ tiếp tục thi hành sứ vụ của Ngài trong lúc Ngài vắng mặt. Chắc các ông cảm thấy bổn phận đang ràng buộc các ông.

Tôi đang xem phim tài liệu về đoàn người sửa soạn leo lên đỉnh Everest. Cuộn phim cho thấy họ phải tập luyện kỹ càng trước khi đặt bước chân để leo lên núi. Họ phải có quần áo đặc biệt, mang ống khí oxy, lều vải, dây, hệ thống liên lạc, bản đồ, cây cuốc chim và lẽ cố nhiên là có người Sherpas hướng dẫn, giúp đỡ và chỉ dẫn cho họ cách len lên và leo xuống núi Everest. Người leo núi phải tập luyện sẵn sàng, và sẵn sàng chấp nhận những điều không thể ngờ trước được đó là những điều chắc chắn sẽ xảy ra. Tôi đoán chắc điều tốt nhất cho họ là có những người Sherpas có đủ kinh nghiệm dẫn họ lên núi. Chúng ta đều muốn có sự giúp đỡ của người khác mạnh hơn chúng ta để giúp chúng ta vượt qua quảng đời của người Kitô hữu. Như Chúa Giêsu đã hứa sẽ giúp đỡ các Kitô Hữu tiên khởi.

Chúa Giêsu biết trách nhiệm lớn lao Ngài đã giao cho họ. Ngài cũng biết họ đã yếu đuối thế nào, đã tranh luận với nhau thế nào, và đã bỏ Ngài chạy trốn trong lúc Ngài chịu khổ hình. Họ sẽ cần sự giúp đỡ để có thể đối phó với bao nhiêu đố kỵ, và vấn nạn của thế gian chung quanh họ. Chúa Giêsu cũng biết trước là họ sẽ đối mặt với các chống đối và chia rẽ ngay trong nhóm của họ. Bởi thế Chúa Giêsu hứa sẽ gởi cho họ Chúa Thánh Linh. Chúa Thánh Linh sẽ giúp họ thêm năng lực, thêm can đảm trong mọi hoàn cảnh để họ có thể làm nhân chứng cho Chúa Giêsu “ở Giê-ru-sa-lem và suốt vùng Giu-đê và Sa-ma-ria và cho đến tận cùng thế giới”.

Câu chuyện Chúa Giêsu lên trời trong sách Tông đồ Công vụ là kết thúc những lúc Chúa Giêsu hiện ra cho các môn đệ sau khi Ngài Phục Sinh. Luca viết Chúa Giêsu sống lại, hướng dẫn cho các môn đệ biết về Nước Trời. Và bây giờ sau khi Ngài ra đi, các ông sẽ là nhân chứng cho Ngài. Các ông sẽ nói và sẽ làm thay Ngài về Nước Trời. Nhưng, trước hết các ông phải chờ đợi Thần Khí Chúa Giêsu xuống trên các ông để các ông có thể ra đi rao giảng tin mừng đời sống mới mà Chúa Kitô đã khai sáng cho các ông.

Chúng ta đang sống trong khoảng “thời gian chờ đợi” – giữa lúc Chúa Giêsu đến lần thứ nhất và ngày Ngài sẽ trở lại. Thật là một thời gian chờ đợi lâu dài! Mỗi thế hệ đều có thể gặp khó khăn, và giáo hội trong lúc chờ đợi có thể bớt lòng hăng hái, và sự sốt sắng dành cho Chúa Kitô, vì hình như Ngài vẫn còn trong quá khứ. Chúng ta có thể nhớ lại quá khứ. Giáo hội chúng ta không thể là nơi khóc nhớ một vị lãnh đạo đã ra đi từ trước xa xưa. Trên đỉnh Tabor lời thiên thần nói với các môn đệ đang nhìn vị lãnh đạo của họ ra đi về trời, cũng như với chúng ta là chúng ta không nên gặp nhau để ngưỡng mộ người trong quá khứ.

Trái lại, như Chúa Giêsu đã hứa, chúng ta được ơn Thần khí mạnh mẽ của Ngài không những trong những lúc Ngài rao giảng và chữa bệnh cho người ta, mà cả trong những lúc Ngài chịu khổ hình và chịu chết nữa. Cũng ơn Thần khí đó giúp chúng ta không ngồi yên, tò mò nhìn về dĩ vãng đã qua. Vì ơn Thần khí đó mà dân chúng không xem chúng ta là “những người kỳ lạ? những người có tín ngưỡng và làm việc quá cổ điển!” Nhờ ơn Chúa Thánh Linh chúng ta được đầy năng lực làm nhân chứng hiện tại cho việc Chúa Kitô đang sống thực trong chúng ta, và đang dùng chúng ta để gây dựng một đời sống mới như khi Ngài đang còn sống – là rao giảng tin mừng, chữa người bệnh hoạn, và đem dân chúng trở về với Thiên Chúa.

Các bạn còn nhớ những người leo núi đã chịu khó tập luyện để sẵn sàng leo núi Everest chứ? Chúa Giêsu đã chăm sóc và sửa soạn rất kỹ cho các môn đệ; để các ông có đủ hành trang cần thiết khi gặp thử thách trong đời sống và trong sứ vụ của họ. Khi mọi sự đã chu toàn, Ngài sẽ gởi ơn Thần Khí của Ngài cho họ. Các môn đệ và chúng ta làm sao ra đi khắp cùng thế giới rao giảng, làm nhân chứng nếu không có ơn Chúa Thánh Linh.

Luca không viết là Chúa Thánh Linh đến ngay sau khi Chúa Giêsu ra đi. Các môn đệ phải tin tưởng vào lời hứa của Chúa Giêsu và chờ đợi. Điều đầu tiên mà Chúa Giêsu bảo các ông phải làm là chờ đợi và cầu nguyện. Vì thế các ông cùng Đức Maria và các môn đệ khác cùng nhau cầu nguyện trong lúc chờ đợi trong phòng trên.

Chủ Nhật tuần sau chúng ta sẽ mừng lễ Chúa Thánh Linh khi Chúa Thánh Linh mà Chúa Giêsu đã hứa hiện xuống trên các môn đệ đang tụ họp. Chúng ta và toàn giáo hội luôn luôn cần ơn Chúa Thánh Linh ban cho chúng ta đời sống mới. Chúng ta có thể không được gọi đi khắp cùng thế giới để làm chứng nhân cho Chúa Giêsu, nhưng chúng ta có thể làm nhân chứng ở gần nhà – ngay trong gia đình, nơi sở làm, nơi trường học v.v... Và chúng ta được gọi đi để đem cho mọi người một đức tin sống thực nhờ bởi Chúa Thánh Linh.

Trong tuần lễ tới đây, chúng ta làm lại điều Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ Ngài là chờ đợi. Trong lúc chờ đợi, chúng ta cầu nguyện, xin được ơn đổi mới đức tin trong Chúa Kitô Phục Sinh. Chúng ta cũng cầu nguyện cho những người đã mất sự hiệp thông với cộng đoàn giáo hội, và những ai đang bị thử thách vì cô đơn, nghèo khổ, bạo lực, và bệnh hoạn v.v...

Chúng ta cầu nguyện “Lạy Chúa, còn bao lâu nữa, Chúa ơi?!” và chúng ta sẽ nghe Chúa Kitô luôn sẵn sàng ban ơn Thần Khí Ngài trên chúng ta “Thầy sẽ ban ơn ngay”.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng yên, OP

_______________________________________________________________________________


HÃY CHÚC TỤNG VINH QUANG THIÊN CHÚA


(Cv 1:12-14; T.vịnh 26; I Phêrô 4:13-16; Gioan 17:1-11a)


Cách đây không lâu, thân phụ một người bạn của tôi qua đời. Ông là người chồng, người cha mẫu mực và là trụ cột vững chắc trong gia đình. Ông lâm trọng bệnh một thời gian và bạn tôi nghĩ bố mình vẫn còn trăn trở, lo lắng về gia đình, đặc biệt là vợ mình hay đau yếu. Liệu rằng bà ấy có được chăm sóc sau khi ông qua đời hay không? Bạn tôi nghĩ bố anh cần sự đồng ý và lời hứa (của người thân) để có thể ra đi. Vì thế, trong một đêm bên cạnh bố, bạn tôi đã nói với ông rằng: “Thưa bố, chúng con hứa sẽ chăm sóc cho mẹ. Giờ đây bố có thể yên tâm ra đi.” Sáng hôm sau, bố anh qua đời.

Đôi khi, những người đang hấp hối cần được đồng ý để họ bình an ra đi. Một số người cố níu kéo cuộc sống do sợ hãi những điều còn ở phía trước. Một số khác, nhìn những người thân yêu đang vây quanh, lại vẫn chưa muốn rời bỏ họ mà đi. Đôi khi, giống như điều bạn tôi nghĩ về thân phụ anh, có những người còn lo lắng cho tình trạng sức khỏe của người thân. Ai sẽ chăm lo cho những người này sau khi tôi qua đời?

Mối dây yêu thương liên kết chúng ta với những người thân một cách bền chặt. Chúng ta tin rằng thời gian đổi thay, nhưng tình yêu thì còn mãi, vượt trên cả sự chết. Chúng ta cầu nguyện cho những người quá cố, và tin tưởng rằng họ cũng cầu nguyện cho chúng ta. Làm sao họ không thể cầu nguyện cho chúng ta bởi vì tình yêu luôn trường tồn và là một nhân đức mạnh mẽ cơ mà? Chúng ta vẫn biết rằng những quan hệ máu mủ không phải lúc nào cũng liên kết chúng ta được. Các sợi dây liên kết như thế cũng có thể xuất hiện giữa bạn bè với nhau, giữa thầy/cô giáo và học sinh, giữa những vị thầy tâm linh và những môn đệ, v.v..

Vào lúc lâm chung, Thánh Đa Minh, Đấng sáng lập Dòng Anh Em Giảng Thuyết, đã khuyên các anh em đang vây quanh ngài đừng đau buồn, vì ngài sắp đi đến một nơi, ở đó ngài có thể làm được nhiều điều hơn cho các anh em trước nhan Chúa. Có cùng một âm hưởng như vậy, Tin Mừng hôm nay nói đến những thời khắc và những lời trăn trối cuối cùng. Đức Giêsu không ra đi trên giường bệnh, nhưng cái chết đối với Người không còn xa nữa. Đức Giêsu không lo cho chính mình, nhưng lo lắng cho những bạn hữu đang đồng bàn với Người. Ngay giờ phút thân mật và trang trọng này, Người cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Chúng ta được diễm phúc lắng nghe những lời của Người.

Người cầu nguyện rằng: “Lạy Cha! Giờ đã đến, xin tôn vinh Con Cha, để Con Cha tôn vinh Cha…” Có gì là vinh quang trong cái chết của ông Giêsu lành thánh này? Có điều gì để vui mừng và hân hoan đây? Có lẽ, bởi trong cái chết của Đức Giêsu, người ta nhận thấy Người đã hoàn toàn tín thác vào Thiên Chúa. Người luôn trung tín dù phải chịu đau khổ và phải chịu chết. Đây chẳng phải là niềm hân hoan sao! Xin tôn vinh Thiên Chúa!

Trong cái chết của Đức Giêsu, người ta hiểu được Thiên Chúa yêu thương Người đến dường nào, hiện diện bên cạnh Người và tăng sức cho Người. Đây chính là một lời hứa cho chúng ta: Thiên Chúa cũng yêu thương và hiện diện bên cạnh chúng ta trong đau khổ và thất vọng. Đây chẳng phải là điều đáng vui mừng hay sao! Xin tôn vinh Thiên Chúa! Sau khi Đức Giêsu chịu chết, Thiên Chúa không bỏ rơi Người nơi huyệt mộ, nhưng đã nâng Người lên một đời sống mới. Đây cũng là một lời hứa cho chúng ta: Thiên Chúa sẽ không rời bỏ chúng ta trong sự chết, nhưng sẽ nâng chúng ta lên một đời sống mới. Đây chẳng phải là điều đáng vui mừng hay sao! Xin tôn vinh Thiên Chúa!

Lời cầu nguyện của Đức Giêsu trong bữa Tiệc Ly đã được hoàn tất. Vinh quang Thiên Chúa chiếu toả nơi Đức Giêsu. Thiên Chúa chứng tỏ sự tin tưởng, thuỷ chung và mạnh mẽ trong đau khổ và cái chết của Đức Giêsu. Ngoài Thiên Chúa ra, ai có thể khuất phục hoàn toàn và đánh bại sự chết? Nếu Thiên Chúa đã chinh phục được sự chết, thì không ai phải sống mà không có niềm hy vọng. Sẽ chẳng còn một hoàn cảnh hay nơi nào vượt khỏi tầm với của Thiên Chúa; chẳng một ai lạc hướng mà Thiên Chúa lại không trao ban sự sống cho họ. Đây chẳng phải là điều đáng vui mừng hay sao! Xin tôn vinh Thiên Chúa!

Các cuộc chiến thắng và những khoảnh khắc vinh quang trong cuộc sống chỉ là nhất thời. Năm trước, đội Red Sox đã thắng giải World Series trên sân Fenway. Những người hâm mộ đội bóng rất phấn kích và ăn mừng chiến thắng trong nhiều ngày. Đây là vinh quang của năm ngoái. Nhưng năm nay, họ thắng 20 trận và để thua 21 trận. Vinh quang thế gian thật chóng qua! Từ nơi Đức Giêsu, chúng ta học biết rằng vinh quang Thiên Chúa biểu lộ chính là việc Người hiện diện bên cạnh chúng ta ngay cả trong thất bại, và hứa ban cho chúng ta sự sống mới. Thiên Chúa có thể giúp chúng ta bắt đầu lại khi mọi sự dường như không thể. Chúng ta có thể sử dụng một từ để miêu tả tất cả điều này, tóm gọn vinh quang Thiên Chúa, đó là “Phục sinh”

Chúng ta tôn vinh sự phục sinh không chỉ trong Lễ Phục Sinh hoặc những tuần sau lễ này, nhưng là mỗi khi chúng ta qui tụ nơi đây để thờ phượng. Chúng ta tôn vinh điều sứ thần Gabriel nói với Đức Maria: “Đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể.”

Đôi lúc, thật khó để giữ lấy niềm hy vọng: dù đã biết lường trước hết mọi cách, nhưng mọi việc vẫn cứ rạn nứt ở những nơi vết thương sắp lành; khi khả năng của lý trí cám dỗ chúng ta hãy từ bỏ và thúc giục chúng ta: “Hãy quên đi”; khi chúng ta dồn hết tâm lực vào một vấn đề khó khăn nào đó, và chúng ta không chắc mình có thể thành công hay không. Chúng ta cần những điều đã mang đến cho Đức Giêsu, đó là sức mạnh, hy vọng và niềm tin tưởng vào Thiên Chúa. Tắt một lời, chúng ta cần Thánh Thần.

Trong bữa Tiệc Ly, Thiên Chúa đã hứa với các tông đồ rằng Người sẽ không để các ông mồ côi, cũng chẳng để chúng ta lẻ loi một mình, nhưng sẽ sai Thần Khí đến với chúng ta. Và Người đã giữ lời hứa.

Tuần sau, chúng ta sẽ mừng kính Thần Khí ngự đến. Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống không chỉ là một trong những ngày lễ lớn của Giáo hội. Đó là lễ chúng ta chúc tụng vinh quang Thiên Chúa: Thiên Chúa chúng ta, Đấng luôn quý trọng chúng ta, Đấng không bỏ rơi chúng ta trong những lúc khó khăn, và khi chúng ta thấy mình như đã chết, thì Đấng ấy lại ban cho chúng ta sự sống mới.

Giờ đây, liệu rằng đội Red Sox sẽ chiến thắng trong mùa giải khác, sẽ giành giải World Series một lần nữa và mang vinh quang về cho Boston hay không? Trừ phi họ cải thiện những cú đánh bóng và ném bóng!

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh Em HV. Đaminh Gò Vấp