Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 7 tháng 5 năm 2017

Chúa Nhật IV Phục Sinh (A)


Phúc Âm: Ga 10, 1-10


Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: "Thật, Ta bảo thật cùng các ngươi, ai không qua cửa mà vào chuồng chiên, nhưng trèo vào lối khác, thì người ấy là kẻ trộm cướp. Còn ai qua cửa mà vào, thì là kẻ chăn chiên. Kẻ ấy sẽ được người giữ cửa mở cho, và chiên nghe theo tiếng kẻ ấy. Kẻ ấy sẽ gọi đích danh từng con chiên mình và dẫn ra. Khi đã lùa chiên mình ra ngoài, kẻ ấy đi trước, và chiên theo sau, vì chúng quen tiếng kẻ ấy. Chúng sẽ không theo người lạ, trái lại, còn trốn tránh, vì chúng không quen tiếng người lạ". Chúa Giêsu phán dụ ngôn này, nhưng họ không hiểu Người muốn nói gì. Bấy giờ Chúa Giêsu nói thêm: "Thật, Ta bảo thật các ngươi: Ta là cửa chuồng chiên. Tất cả những kẻ đã đến trước đều là trộm cướp, và chiên đã không nghe chúng. Ta là cửa, ai qua Ta mà vào, thì sẽ được cứu rỗi, người ấy sẽ ra vào và tìm thấy của nuôi thân. Kẻ trộm có đến thì chỉ đến để ăn trộm, để sát hại và phá huỷ. Còn Ta, Ta đến để cho chúng được sống và được sống dồi dào".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật IV Phục Sinh (A)
Phúc Âm: Ga 10, 1-10

Chi Tiết Hay:
• Trong đoạn Phúc Âm này, Đức Giêsu là cửa ràn, còn đoạn Phúc Âm sau (Gioan 10:11-16) mới nói tới Đức Giêsu là mục tử nhân lành.
• Vậy ở đây ai là người mục tử? Đó là những người chăn dắt Hội Thánh.
• Người chăn chiên thường đi sau đàn chiên để hối thúc chiên đi tới, nhưng cũng có người lại đi trước đàn chiên và dùng tiếng hú đặc biệt để gọi chiên đi theo vì các con chiên nhận ra tiếng hú này.
• Trong sách Dân Số 27:17 Môsê đã xin Chúa cho dân một người lãnh đạo để dân khỏi bị như chiên không người chăn dắt.

Một Điểm Chính:
Chúa Giêsu là cửa chuồng chiên.
Thời đó mỗi gia đình đã có một đàn chiên, nhưng mỗi gia tộc thường giữ chiên của các gia đình chung vào một ràn. Một người giữ cửa ràn phải biết hết mọi người trong gia tộc. Người mục tử tốt dẫn đàn chiên vào và ra khỏi cửa này.

Suy Niệm:
1. Hãy tưởng tượng tình trạng của một chuồng chiên với Chúa Giêsu như là người giữ cửa ràn và những môn đệ yêu thương trung tín của mình như là những người chăn chiên tốt. Tôi giữ vai trò nào trong chuồng chiên đó mà là cộng đoàn?
2. Khi tôi tham gia vào các hoạt động của Giáo Hội, tôi nhập thông qua Chúa Giêsu và hành động vì tình yêu, hay tôi tham gia cho sự tự kiêu, gây ra xung đột và thù hận?

_______________________________________________________________________________


MỤC TỬ BIẾT TÊN TỪNG CON CHIÊN


(Cv 2: 14a, 36-41; T.vịnh 22; 1 Phêrô 2: 20b,-25; Gioan 10:1-10)


Sau khi Chúa Giêsu Phục Sinh thì chúng ta ở trong mùa lễ Phục Sinh phải không? Vậy thì sao bài phúc âm hôm nay lại nói về đời sống Chúa Giêsu trước khi Ngài phục sinh? Sao lại không có nhiều câu chuyện về Ngài sau khi Ngài phục sinh? Và chắc là những câu chuyện đó sẽ hợp với mùa lễ này phải không?

Các câu chuyện về Chúa Giêsu phục sinh không phải chỉ là những câu chuyện mà chúng ta cho là "thích hợp" với đời mới của Chúa Giêsu cho chúng ta. Nên nhớ là các phúc âm và toàn bộ sách Tân Ước là tất cả những điều về sau phục sinh. Giáo Hội Tiên Khởi mừng Chúa Giêsu Phục Sinh và đời sống mới của Ngài ban từng ngày cho từng giáo dân thời đó. Các bài trong Tân Ước đều có điều gì nói về cộng đoàn giáo hội chúng ta về Chúa Kitô sống lại và sự chia sẻ của chúng ta với đời sống mới của Ngài. Bởi thế, điều chúng ta nghĩ là hình như trở về quá khứ vào những năm Chúa Giêsu mục vụ, thì đều là những câu chuyện về sau Phục Sinh.

Có một điều không rõ ràng là, ai là thính giả của những câu chuyện đó? Chúa Giêsu nói đến những ai là "người lạ"? Ai là "kẻ trộm cướp" đến lúc trước? Họ có phải là nghững ngôn sứ giả; hay là những lãnh đạo Do thái đối phó với Chúa Giêsu và việc mục vụ của Ngài; hay là những người trong các cộng đoàn Kitô hữu khác?

Trong Cựu Ước có rất nhiều thí dụ về mục tử xấu (Ez 22, 22-27; Zeph 3, 3; Zech 10, 2-3 v.v...). Thiên Chúa chán ngán với những lãnh đạo suy đồi, nên Thiên Chúa sẽ tìm một Vua David thật sự cho dân Ngài (Ez 34, 23-24). Những người theo Chúa Kitô gọi là chiên (Ga 21, 16-17), bởi thế trong Tân Ước có nhiều đoạn nói về nhà Israel không có mục tử (Mc 6, 34; Mty 9, 36). Chúa Giêsu nói là các lãnh đạo Do thái và các người Pharisêu đã đui và điếc với lời Thiên Chúa. Những lúc Thiên Chúa nói "Tôi là", Ngài muốn nói Ngài không chỉ là mục tử, nhưng Ngài là cửa cho chiên ra vào. Những người nào thật sự theo Ngài thì sẽ nghe và thực hành Lời Ngài. Họ không nghe những người Thiên Chúa không gửi đến cho họ.

Chúng ta có thể cảm thấy chúng ta không xứng đáng tự chúng ta đến với Thiên Chúa - nhất là những khi chúng ta không chọn điều phải trong đời sống chúng ta; hay là những lúc chúng ta tìm ánh sáng ở nơi nào khác giả dối. Nhưng, chúng ta không sống một mình chúng ta. Chúa Giêsu nói là Ngài là cửa mà chúng ta biết chắc sẽ đưa chúng ta đến với Thiên Chúa "Amen, Amen, thật tôi bảo các ông: Tôi là cửa chuồng cho chiên ra vào... Ai qua Tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ". Hãy chú ý đến hai tiếng Amen, đó là dấu chỉ lời nói này là lời quan trọng, chúng ta có thể đặt đời sống chúng ta vào lời đó. Và chúng ta đồng ý phải không? Chúng ta tin tưởng là, mặc dù chúng ta tội lỗi, chúng ta sa ngã hay sơ lở, chúng ta vẫn luôn luôn được vào sự hiện diện của Thiên Chúa. Vì, qua phép rửa tội, chúng ta đã qua Chúa Giêsu là cửa.

Chúa Giêsu là cửa, và Ngài mở cửa cho người nghèo và người yếu đuối. Như vậy chúng ta có phải là một cộng đoàn cho những người tìm kiếm đi vào hay không? Hay chúng ta là một cộng đoàn của một số người đăc biệt, trong sạch ở trong ràn đóng cửa không cho người ngoài vào, hay ít nữa là một số người ngoài? Đức Thánh Cha Phanxicô miêu tả giáo hội như là một "bệnh viện dã ngoại" săn sóc những người đi lạc hướng và bị thương tích. Thánh Gioan nói rõ, Thiên Chúa thương yêu thế gian biết bao (Ga 3, 16), nghĩa là chúng ta phải làm hết sức chúng ta để giữ cửa ràn chiên mở ra để đón nhận những người bị lạc lối và bị thương tích.

Bài trích sách Tông Đồ Công Vụ kết thúc bài giảng của thánh Phêrô nhân ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống. Phêrô giảng cho một đám rất đông người Do thái. Vì họ là người Do thái nên họ hiểu điều thánh Phêrô nói: Chúa Giêsu là Đức Chúa - đây là tiếng Hy lạp về Thiên Chúa; và Chúa Giêsu là Đấng Kitô - Ngài là Đấng Mêsia, Đấng đã được xức dầu. Dân chúng nghe lời thánh Phêrô buộc tội là họ đã dùng bàn tay kẻ dữ đóng đinh Đức Chúa và Đấng Mêsia.

Thính giả nghe lời thánh Phêrô, và họ chấp nhận việc họ đã làm cho Chúa Giêsu chết. Cách đây một tháng, chúng ta nghe những bài về sự Thương Khó, có thể chúng ta đã kết thúc sai lầm là tất cả các người Do thái đã cứng lòng. Phêrô mời gọi đám đông dân chúng hãy sám hối và chịu phép rửa. Vì, mặc dù họ và chúng ta đã làm việc gì, Thiên Chúa cũng sẽ tha thứ, và chúng ta sẽ được vào qua Chúa Giêsu là cửa như phúc âm đã nói. Sám hối là hoàn toàn thay đổi tâm linh, và sẽ bắt đầu một đời sống hoàn toàn mới. Phép rửa là dấu chỉ sự thay đổi tự thâm tâm đáy lòng, và phép rửa sẽ giúp chúng ta có thể hoàn toàn thay đổi.

Phêrô đã dùng lời rao giảng của thánh Gioan Tẩy Giả về sự sám hối. Nhờ ân huệ Chúa Giêsu Phục Sinh và phép rửa nhân danh Ngài, đám đông dân chúng đã chấp nhận lời thánh Phêrô, và họ sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần, và Phêrô nói "thật vậy, đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em". Chúa Thánh Thần sẽ giúp thay đổi tất cả những gì sự thay đổi tâm linh đòi hỏi. Những người Do thái nghe thánh Phêrô, đã quen thuộc với các lời hứa của các ngôn sứ nói về Chúa Thánh Thần sẽ đến. Và Phêrô cam đoan với họ là "lời hứa" ân huệ Chúa Thánh Thần đã sẵn sàng cho tất cả mọi người, và không chỉ riêng biệt cho một nhóm người đã được chọn lựa, nhóm đã được xức dầu làm vua chúa.

Phêrô giảng vào ngày Chúa Thánh Thần hiện xuống. Chúng ta sẽ sửa soạn mừng lễ Chúa Thánh Thần và được nhắc nhở rằng tất cả những người đã được chịu phép rửa đều được ân huệ Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần mà Phêrô đã hứa không phải chỉ là một lần thôi. Nhưng Chúa Thánh Thần ở với họ và con cái họ, ngay cả những người không thuộc về cộng đoàn "những người ở xa".

Thánh Gioan tả sự liên hệ của chúng ta với vị mục tử một cách thâm sâu. "Người giữ cửa mở cửa cho anh ta (mục tử) vào, và chiên nghe tiếng của anh; anh gọi tên từng con một rồi dẫn chúng ra". Người mục tử gọi "tên" từng con chiên và chúng nghe tiếng của mục tử. Trong Cựu Ước Thiên Chúa biết tên từng người Ngài đã chọn. Khi Thiên Chúa có việc làm mới, hay bắt đầu liên hệ với một người nào, Ngài thường đổi tên người đó để chứng tỏ sự liên hệ mới.

Trong Kinh Thánh, biết tên một người nào là biết người đó là ai. Biết tên một người nào là có quyền trên người đó. Và có thể dùng tên người đó để chúc lành hay nguyền rủa. Hơn nữa, lấy tên mình cho một người khác là dấu chỉ tín nhiệm và tin tưởng người đó. Chúa Giêsu đã gọi tên từng người một trong chúng ta. Ngài biết chúng ta nhiều, biết những năng lực và những yếu đuối của chúng ta. Như một mục tử biết tên từng con chiên và "dẫn chúng ra", thì chúng ta cũng được dẫn cho đến nơi lần tiếp Ngài gọi chúng ta phục vụ nhân danh Ngài. Ngài biết tên chúng ta, và khi nào chúng ta cần đến Ngài chúng ta cũng có thể gọi tên Ngài nữa.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP