Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 12 tháng 11 năm 2017

Chúa Nhật XXXII Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 25, 1-13


Hôm ấy, Đức Giê-su kể cho các môn đệ nghe dụ ngôn này: “Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình ra đón chú rể. Trong mười cô đó, thì có năm cô dại và năm cô khôn. Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo. Vì chú rể đến chậm, nên các cô thiếp đi, rồi ngủ cả. Nửa đêm, có tiếng la lên: “Kìa chú rể, ra đón đi!” Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy, và sửa soạn đèn. Các cô dại nói với các cô khôn rằng: “Xin các chị cho chúng em chút dầu của các chị, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!” Các cô khôn đáp: “Sợ không đủ cho chúng em và cho các chị đâu, các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn.” Đang lúc các cô đi mua, thì chú rể tới, và những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: “Thưa Ngài, thưa Ngài! mở cửa cho chúng tôi với!” Nhưng Người đáp: “Tôi bảo thật các cô, tôi không biết các cô!” Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.”

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXXII Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 25, 1-13

Chi Tiết Hay:
• Theo tục lệ của người Do Thái thì đám cưới là một cơ hội đặc biệt. Toàn thể dân cư trong làng sẽ cùng đi bộ với cô dâu chú rể đến nơi cư ngụ mới của họ. Ngay cả những thầy Do Thái vào thời đó cũng đồng ý bỏ qua những giờ học luật để tham gia ngày hội.
• Không giống như văn hóa tây phương, đi hưởng tuần trăng mật là chuyện không bao giờ nghe nói tới. Thay vào đó thì đôi vợ chồng mới sẽ ở nhà trong vòng một tuần để chung vui với khách mời và chỉ có những người bạn tuyển chọn mới được phép tham gia.
• Trước khi nghi lễ bắt đầu, chú rể phải thương lượng với gia đình cô dâu; không có lời tuyên bố nào cho biết là bao giờ cuộc thương lượng mới chấm dứt.
• Cuối cùng khi chú rể tới, thông thường thì sẽ có một người đến và nói "Hãy sẵn sàng, chú rể đang tới!" Việc đó có thể xảy ra bất cứ lúc nào, có khi xảy ra ngay vào lúc nửa đêm. Vì thế, phía nhà gái phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng ra nghênh đón chú rể.
• Khi trời tối, không ai được phép đi ra ngoài mà không cầm theo đèn. Sau khi chú rể tới, các cửa sẽ được đóng lại ngay lập tức. Những khách đến trễ sẽ không được vào. Người Do Thái cho rằng làm khách mà đến trễ thì đó là một sự sỉ nhục.

Một Điểm Chính:
Giờ Chúa đến thì không thể đoán trước được. Không có một trường hợp ngoại lệ nào cho những ai không chuẩn bị cho ngày Nước Trời đến.

Suy Niệm:
1. Tại sao có năm cô trinh nữ khờ dại và năm cô trinh nữ khôn ngoan? Phải chăng điều đó ám chỉ rằng chỉ có một nửa thế giới của chúng ta sẽ được lên Thiên Đàng? Như vậy phải chăng sẽ không có bao nhiêu người trong chúng ta sẽ được lên Thiên Đàng? Hay là có thể năm cô trinh nữ khôn ngoan kia có khả năng chia sẻ dầu thắp đèn cho năm cô trinh nữ khờ khạo nhưng lại không chịu làm như vậy vì nước Trời thì quá xa để mà làm bất sự mạo hiểm nào khác.
2. Có khi nào chúng ta không chịu chuẩn bị cho điều gì mà chúng ta biết trước là chúng ta nên chuẩn bị, thí dụ như chuẩn bị chu đáo cho một kỳ thi kiểm tra trong lớp? Giả dụ kỳ thi được chấm điểm một cách nghiêm minh và chúng ta bị điểm thấp. Chúng ta sẽ tự trách mình hay đi trách thầy giáo?
3. Hãy lắng đọng và suy nghĩ xem chúng ta đã và đang chuẩn bị cho ngày tái lâm của Chúa Giêsu ra sao? Hay có khi nào chúng ta suy nghĩ đến chuyện đó hay không? Những gì chúng ta đang làm liệu có đủ chưa? Những gì chúng sẽ phải chuẩn bị cho nước Trời như là một cá nhân, như là một cộng đoàn, và như là một thế giới.

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XXXII Thường Niên (A)


(Phúc Âm: Mt 25, 1-13)


Thường ở miền nam ấm áp, lá đỏ và vàng chói với mùa thu. Cảnh vật trông rất ngoạn mục. Đối với phần đông trong chúng ta, đốt pháo bông là điều rất thích thú. Mùa đông giá lạnh chưa đến, gió mạnh chưa thổi làm lá vàng rụng xuống. Ánh mặt trời vàng cuối mỗi ngày đệm thêm vào ánh sáng của lá vàng đỏ. Ánh sáng cuối cùng của mặt trời lặn gây một cảm nhận yên tĩnh cuối ngày. Chúng ta gắng tập thả bộ trong chốc lát trong ánh sáng đủ màu của những ngày cuối mùa thu.

Nhưng, chúng ta biết điều gì khác trong lúc này. Những màu sắc rực rỡ trong cảnh vật rồi cũng sẽ tàn úa. Màu sức lá có nghĩa là lá đã chết trên cành cây và rồi sẽ rụng xuống. Rồi phải cào lá trên sân chơi lại để bỏ vào thùng rác. Đông chắc sẽ đến và kết thúc một năm trên miền bắc. Người lớn tuổi và bệnh hoạn rất sợ mùa này, vì lúc này là lúc họ phải có thời gian ở trong nhà lâu dài trong khi chờ đợi tuyết và băng đá tan để họ có thể ra ngoài lại.

Mùa Phụng vụ cũng đi đôi với cảnh vật bên ngoài. Đến cuối mùa Phụng vụ, 3 tuần trước Mùa Vọng, lời cầu nguyện của chúng ta cũng đưa đến cuối năm. Chúng ta được khuyên bảo không những chỉ nghĩ đến cuối thời gian là sự chết, nhưng cũng nên nghĩ đến những kinh nghiệm cuối cùng của đời sống. Các bài sách Kinh Thánh đọc trong những tuần cuối này khuyến khích chúng ta suy nghĩ đến những gì lâu dài và vững chắc trong đời sống chúng ta, và những gì sẽ qua đi- không đáng để năng lực quý hóa của chúng ta chú trọng vào đấy. Điều gì đáng chú trọng trong đời sống chúng ta? Điều gì có thể quên đi? Điều gì chúng ta có sẽ ở lại với chúng ta và gìn giữ chúng ta qua cơn sóng gió cuộc đời?

Tác giả sách Khôn Ngoan nhắc chúng ta là chúng ta chỉ có một sự hiện diện vững chắc để hướng dẫn đời sống là sự Khôn Ngoan. Đức Khôn Ngoan "sáng chói và không hề tàn tạ". Trong khi chúng ta, người phàm, đặt bao nhiêu tín nhiệm vào những gì phai lạt và qua đi. Khi đời sống chấp nhận sóng gió của mùa đông và không được tin vui- điều gì chúng ta cần dựa vào trở lại, điều gì trong đời sống chúng ta "sáng chói và không hề tàn tạ", và có thể dẫn dắt chúng ta trong giá lạnh và tăm tối?

Chúng ta có thể đáp lại bài đọc thứ nhất trong Thánh Thể bằng cách mời gọi Đức Khôn Ngoan đến và ở lại với chúng ta. Chúng ta được khuyến khích nên canh chừng và hy vọng cho Đức Khôn Ngoan, vì Đức Khôn Ngoan sẽ "bước đi trước mà tỏ mình cho chúng ta biết". Bài sách có ý nói là tất cả những ai tìm kiếm Đức Khôn Ngoan thì Đức Khôn Ngoan sẽ cho gặp, và sẽ lãnh nhận ơn này bởi Thiên Chúa. Điều cần thiết là phải tìm kiếm với một lòng thành thật. Ở nơi khác trong Kinh Thánh, chúng ta được biết là Đức Khôn Ngoan mà người tìm kiếm thì người đó sẽ đạt được "một tâm hồn biết lắng nghe, để cai trị dân Chúa, và phân biệt phải trái" (1V3, 9). Trong khi mọi sự đều qua đi, Đức Khôn Ngoan sẽ dẫn dắt chúng ta đến những gì không phai lạt, vì Đức Khôn Ngoan cũng như Thiên Chúa rất toàn năng và vĩnh cửu (Kn 7, 22-27). Bài sách đọc hôm nay đưa ý là nếu khởi sự tìm kiếm là sẽ gặp được Đức Khôn Ngoan. Đó là ơn huệ hơn là cố gắng chiếm hữu. Sự cố gắng đến từ một đời sống trung thực theo đường lối Đức Khôn Ngoan đã chỉ cho chúng ta.

Vì đối với người Kitô hữu, Chúa Giêsu là hiện thân của Đức Khôn Ngoan. Những ai tìm kiếm Ngài trong đời sống hằng ngày họ sẽ gặp ánh sáng "chói lòa và không hề tàn lụi". Trong phúc âm hôm nay, chúng ta ngồi dưới chân Chúa Giêsu và học hỏi khôn ngoan từ Ngài để chúng ta có thể nên khôn ngoan theo đường lối của Thiên Chúa, để không bị thất vọng vì những gì trước kia lôi kéo chúng ta và qua đi.

Trong khi chúng ta bước vào dụ ngôn hôm nay, chúng ta gặp phong tục của một thế giới và một không gian khác. Theo lệ thường cô dâu và các người phụ dâu đợi ở nhà để chú rể đến rồi vào bữa tiệc. Vì sao chú rể có thể đến trễ? Theo phong tục cưới hỏi thời đó, chú rể phải bàn thảo với người cha và gia đình cô dâu. Bà Patricia Sanchez trong sách (Chúng ta mừng năm A) nói là sự bàn thảo với gia đình cô dâu có thể kéo dài suốt đêm, hay suốt nhiều ngày. "Bàn cãi lâu dài là việc đáng khen và là dấu hiệu nói lên cô dâu là người đáng quý trọng". Sau cùng chú rể và gia đình đi theo để rước cô dâu về nhà. Một khi gia đình chú rể đến là bữa tiệc bắt đầu. Và tiệc rượu lễ lạc như thế có thể kéo dài trọn tuần hay hơn nữa. Thế nên Chúa Giêsu có thể dùng một chút việc xảy ra trong đời sống hằng ngày như là hình bóng của Nước Thiên Chúa thình lình báo đến. Mặc dù chúng ta biết lúc sự việc đến, chúng ta có thể xao lãng và không sẵn sàng.

Tôi nghĩ là lời cuối cùng của dụ ngôn đến một cách bất ngờ. "Rồi người ta đóng khóa cửa lại". Không phải chỉ đóng cửa, mà khóa lại. Điều gì đã được mở ra và mời khách vào, bây giờ đã khóa lại. Chúng ta có thể nghe tiếng cửa đóng rồi khóa lại. Việc này nhắc tôi nhớ tiếng cửa lao tù đóng khóa lại sau khi người tù bước vào bên trong. Nhưng đây không phải là lao tù. Những người ở bên trong đã vui vẻ vì chờ đợi lâu. Họ đến đây để dự tiệc. Những người ở bên ngoài phải ở bên ngoài mãi mãi. Thật là một dịp họ mất đi vì họ mất thì giờ làm việc họ không sẵn sàng là dự trữ "dầu". Thật là một điều rất đáng tiếc. Nếu họ sẵn sàng trong lúc chờ đợi chàng rể, nếu họ biết họ phải dự trữ dầu thì làm gì họ đã không đến lúc bực tức như vậy.

Trong lúc tôi viết bài này, một người bạn tôi gọi cho biết là người láng giềng anh ta có một người con trai 45 tuổi ngã chết trong lúc chạy bộ. Người đó để lại một vợ và hai con còn nhỏ, và gia đình bạn bè thương tiếc. Một người thể thao không ngờ buổi chạy bộ buổi trưa mùa thu lại là việc cuối cùng anh ta làm trong đời anh ta. Chúng ta hy vọng đèn của anh ta sẵn sàng và anh ta có đủ dầu để châm thêm, và anh ta nghĩ đến lời anh ta muốn nói trong tình yêu thương cho người nào và lời tha thứ cho kẻ khác. Chúng ta hy vọng anh ta đã chọn điều khôn ngoan trong đời sống, và những người quen biết anh ta nhiều hay ít đã thấy lòng thương xót nơi anh ta, và anh ta là một người sẵn đó để đưa tay giúp bạn, cho lương thực cho người đói, cho nước uống cho kẻ khát. Mong anh ta đón tiếp người xa lạ, cho quần áo những người nghèo, thăm viếng người đau ốm và người trong lao tù. (trong phúc âm của 3 tuần cuối năm, Ngày lễ Chúa Kitô là Vua, chúng ta được biết đó là những việc Đấng Con Người sẽ xét xử chúng ta).

Dụ ngôn hôm nay chỉ là một lúc, không phải lúc cánh chung, nhưng là ngay bây giờ. Dụ ngôn gọi chúng ta hãy lợi dụng thời cơ trong đời sống chúng ta theo sự khôn ngoan mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta qua Chúa Kitô. Chúng ta chưa thấy Chúa Kitô đến. Điều chúng ta cảm nghiệm là những bận rộn của việc làm ăn, của chương trình học tập và thể thao, các bữa cơm ăn vội vàng, xem truyền hình, nghe tin tức trong xe hơi, mua bán, thăm viếng bà con lớn tuổi, bạn bè và gia đình, đi nhà thờ v.v... Những việc đó chúng ta biết trước được. Nhưng thói quen có thể thay đổi vì những đòi hỏi thình lình trong đời sống của chúng ta và những người thân thương. Chúng ta có sẵn sàng để đáp ứng hay không? Việc đó tùy dầu chúng ta dự trữ. Nếu chúng ta không chú ý đến điều đó mà bỏ mất cơ hội, thì chúng ta sẽ tìm đến điều gì giúp đỡ trong lúc khó khăn. Có thể chúng ta chỉ còn nghe tiếng đóng cửa và khóa lại, thì đó là trễ lắm rồi.

Nhưng, bạn biết là không trễ đâu. Dụ ngôn nói về cửa khóa lại chưa xảy ra đâu. Chúa Giêsu nhắc chúng ta bây giờ là lúc chúng ta còn thì giờ mà Thiên Chúa luôn sẵn sàng chờ đón chùng ta để ban ơn Khôn Ngoan, để chỉ cho chúng ta điều gì chúng ta còn phải làm để giữ số dầu dự trữ đầy đủ. "Đức Khôn Ngoan dễ dàng cho chiêm ngưỡng". Trong Bí tích Thánh Thể này chúng ta nhận biết chúng ta cần giúp đỡ và dựa vào Thiên Chúa. Chúng ta ao ước và tìm kiếm Đức Khôn Ngoan. Đức Khôn Ngoan được ban cho chúng ta trong Kinh Thánh và trong lương thực soạn sẵn nơi bàn tiệc trước mắt chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP