Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 29 tháng 10 năm 2017

Chúa Nhật XXX Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 22, 34-40


Khi ấy, những người biệt phái nghe tiếng Chúa Giêsu đã làm cho những người Sađốc câm miệng, thì họp nhau lại, đoạn một người thông luật trong nhóm họ hỏi thử Người rằng: "Thưa Thầy, trong lề luật, giới răn nào trọng nhất?"

Chúa Giêsu phán cùng người ấy rằng: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Đó là giới răn thứ nhất và trọng nhất. Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. Toàn thể Lề luật và sách các Tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXX Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 22, 34-40


Chi Tiết Hay:
• Luật Do thái có tất cả 613 điều răn. Tất cả đều phải tuân giữ, nhưng các thầy rabi thường tranh luận với nhau đến bất tận về tầm mức quan trọng của mỗi luật để chia ra thành điều răn "lớn" và điều răn "nhỏ".
• Hai điều răn Đức Giêsu trích dẫn là từ sách Thứ Luật 6:5 và sách Lêvi 19:18. Có thể suy ra là Ngài là người đầu tiên liên kết hai điều răn này với nhau. Ngài đặt kính yêu Thiên Chúa trước tiên, và sau đó là thương người; chúng ta chỉ có thể thương người khi chúng ta kính yêu Thiên Chúa. Ngài nhắc nhở rằng các điều răn Thiên Chúa truyền ban là để cho con người kết hợp với Thiên Chúa.
• Thứ Luật 6:5 là điều răn căn bản và chính yếu của Do thái giáo. Cho tới bây giờ, điều răn này được dùng để mở đầu mỗi buổi lễ của người Do thái, và đây cũng là luật đầu tiên các trẻ em Do thái phải nhớ. Lòng kính yêu Thiên Chúa phải là hoàn toàn, bao gồm mọi suy xét, cảm kích, và là nguyên động cho cuộc sống.
• Theo văn hóa của người vùng Địa trung hải, yêu thương là hoàn toàn quyến luyến với nhau.

Một Điểm Chính:
Điều răn trọng nhất là phận sự đối với Thiên Chúa và nhân loại: kính yêu Thiên Chúa, và rồi thương người là tạo vật Thiên Chúa đã dựng nên theo hình ảnh Ngài.

Suy Niệm:
1. Trước khi thương ngưòi chúng ta phải kính yêu Thiên Chúa. Từ muôn đời Thiên Chúa đã thương yêu con người, và Ngài ao ước chúng ta đáp lại. Nhìn lại những kinh nghiệm sống của chúng ta, khi chúng ta mở lòng cho tình yêu Thiên Chúa phát triển, thì tình yêu ấy giúp chúng ta thế nào để thương người chung quanh, kể cả những người chúng ta không mấy ưa thích? Kính yêu Thiên Chúa là điều chính yếu cho đời sống nội tâm? Thương người có phải là tác động cần thiết để đo lường sự trung thực của lòng kính yêu Thiên Chúa của chúng ta?
2. Kính yêu Thiên Chúa có dễ dàng hơn thương người không? Suy niệm lời giảng dạy: "Kính yêu Thiên Chúa trước tiên, rồi thương người".
3. Suy niệm về lòng kính yêu Thiên Chúa của chúng ta. Phân tách lòng kính yêu Thiên Chúa bằng cách nhận định cách chúng ta thường đáp lại tình yêu của Thiên Chúa - theo ý ta hay theo ý Chúa?
4. Đức Giêsu dạy chúng ta một cách để thương người: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần làm như thế cho một trong những người anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy" (Mt. 25:40). Làm thế nào chúng ta có thể tìm thấy Chúa Giêsu trong các người chung quanh, kể cả những người chúng ta không ưa thích?

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XXX Thường Niên (A)


(Xuất hành 22:20-26; T.vịnh 17; I Thêxalônica 1:5c-10; Mátthêu 22:34-40)


Trước tiên tôi muốn nói về bài sách Xuất Hành, vì đó là một bài đáp lại lời Chúa Giêsu truyền dạy trong phúc âm hôm nay về thương yêu tha nhân. Chúa Giêsu nói tình thương của chúng ta đối với Thiên Chúa được thi hành và thử thách qua cách chúng ta thương yêu tha nhân. Bài đọc thứ nhất cho biết ai là "tha nhân" của tình thương của chúng ta.

Bài trích sách Xuất Hành cho thấy khung cảnh của dân Israel. Họ sống lưu đày và bị áp bức nơi đất nước xa lạ là Ai Cập. Hãy chú ý đến việc họ không được ai giúp đỡ. Thiên Chúa lập Giao Ước với họ và giúp đưa họ về Đất Chúa Hứa. Đáp lại ơn huệ đó dân chúng phải tỏ ra sự hiểu biết, và lòng tri ân với điều gì Thiên Chúa đã làm cho họ bằng cách họ phải sống đời sống tôn giáo chân chính và trung thành. Họ phải tuân giữ luật, không phải vì bị áp bức vâng lời, nhưng qua một cuộc sống trung thành được diễn tả bằng sự hợp nhất của họ với Thiên Chúa. Giữ lề luật tôn giáo không đủ, và phải có ảnh hưởng vào đời sống xã hội. Thiên Chúa đầy lòng nhân ái và công chính phải được thể hiện trong đời sống của chúng ta, bằng không việc giữ đạo của chúng ta chỉ là những điều vô nghĩa.

Bài trích sách Xuất Hành cũng nói đến những đòi hỏi về xã hội nơi dân sống trong Giao Ước. Điều đòi hỏi được diễn tả trong cách đối xử với những người trong xã hội cần được giúp đỡ: Những người nghèo khó và yếu hèn theo luật pháp, người ngoại kiều, người bị ngược đãi và bị áp bức... Mẹ góa con côi, các người bị ức hiếp... người không được xử như chủ nợ. Nếu những điều đó không xảy ra thì chắc không cần phải có luật. (Người ngoại kiều là người thuộc đất nước khác sống giữa dân Israel. Họ không được che chở như người dân Israel nên họ bị áp bức).

Hãy chú ý cách trình bày lạ lùng của lề luật này: luật được ban ra rồi chi tiết của luật được trình bày sau. Dân Israel phải nhớ rằng "Họ đã có lần là ngoại kiều nơi đất Ai Cập". Thiên Chúa để ý đến những người ngoại kiều. Thiên Chúa đã làm như vậy khi người Israel bị lưu đày ở Ai Cập. Và Thiên Chúa tiếp tục che chở người ngoại kiều và nghười nghèo khó sống giữa dân Israel. Chúng ta chỉ có thể kết luận là Thiên Chúa không hề thay đổi thái độ Ngài về các dân tộc. Ngài không bỏ qua những ngoại kiều, những góa phụ và con côi hay người nghèo khó. Ngài không buông rơi họ nhưng lắng nghe lời kêu than của những người cần được giúp đỡ. Sự thử thách của "một dân tộc sống dưới quyền của Thiên Chúa" là Ngài sẽ xem dân tộc đó làm gì cho những người nghèo khó, những người không hợp pháp sống giữa dân tộc đó. Ông Abraham Hesched có lần nói "việc ức hiếp người nghèo đối với chúng ta là một thái độ vô luật pháp, nhưng đối với Thiên Chúa là một tai họa".

Trong phúc âm hôm nay, một người thông luật, người Pharisêu ở trong một "nhóm", đưa ra những câu hỏi thách đố quyền uy của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đang ở trong hoàn cảnh bị chống đối. Đây không phải là một câu hỏi về tôn giáo, nhưng là một cạm bẫy. Tuy vậy, Chúa Giêsu đáp lại. Bài phúc âm hôm nay có một lời chú thích quan trọng và có thể bị coi thường "Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi". Chúng ta có thể nói "tôi biết điều này và hãy cứ tiếp tục". Trong Ngũ Thư có tất cả 613 lề luật. Chúng ta có thể hiểu là có người muốn rút gọn vào những lề luật chính để chỉ còn những chỉ thị cho đời sống và phụng vụ hằng ngày. (Đến đây người giảng hãy cẩn thận, không nên nghĩ là những người Do thái sùng đạo là những người quá ư theo lề luật và việc giữ luật bên ngoài). Người ta thường hỏi các lãnh đạo tôn giáo là hãy tóm tắt các điều răn trong việc dạy dỗ. Câu trả lời của các lãnh đạo sẽ cho thấy giá trị điều răn nào quan trọng hơn hết và họ cho đó là căn bản của Do thái giáo.

Đối với Chúa Giêsu, Ngài có nhiều cơ hội. Nhưng ngài chọn 2 điều răn trong các lời dạy xưa. Điều răn thứ nhất là luật căn bản của đức tin mà các người Do thái ngoan đạo đọc hằng ngày, sáng và tối, gọi là lời "Sh'ma " trong sách Đệ Nhị Luật (Tl 6, 5) "Hãy yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, hết lòng, hết sức anh em". Điều răn thứ hai cũng giống điều răn thứ nhất, hướng về vấn đề xã hội theo luật pháp (Lv 19, 18) "Ngươi phải yêu đồng loại như chính mình". Người thông luật hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, trong sách Luật Môsê, điều răn nào là điều răn trọng nhất?" Chúa Giêsu ngừng một chút rồi nói: Điều răn thứ hai bằng điều răn thứ nhất. Rồi Ngài lại nói tiếp là Thiên Chúa đã mạc khải tất cả các lề luật và các ngôn sứ tùy thuộc vào "hai điều răn này". Vì có nhiều điều răn, Chúa Giêsu chọn hai điều răn này liên hệ với nhau để diễn tả lời hướng dẫn căn bản của Ngài. Đời sống của chúng ta cũng phải được hướng theo tình thương. Phúc âm tình thương này không phải một điều mà tự nhiên người ta nghĩ đến. Phải có ý định muốn tìm lợi ích cho người khác như tìm lợi ích cho chính mình.

Ai là người thân cận của chúng ta? Hãy để ý sự liên hệ bài đọc thứ nhất và bài phúc âm trong Chúa Nhật hôm nay. Chúng ta thấy rõ ràng trong bài đọc thứ nhất, người thân cận của chúng ta là gồm những người ở giữa chúng ta: người ngoại kiều, người góa phụ và con côi, người nghèo nàn trong hàng xóm, Năm 2000 tháng 11 Hội Đồng Giám Mục ở Hoa Kỳ viết một bức thư cho giáo dân: ĐÓN TIẾP NGOẠI KIỀU Ở GIỮA CHÚNG TA: SỰ ĐỒNG NHẤT TRONG SỰ KHÁC BIỆT. Trong bức thư đó các Đức Giám Mục nhắc nhở chúng ta là tổ quốc chúng ta gồm biết bao người từ các văn hóa khác nhau đến. Điều đó thử thách chúng ta nên thay đổi để giáo hội là dấu chỉ sự hiệp nhất giữa các sự khác biệt đó.

Sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001, có nhiều bàn cãi về sự an toàn trong xã hội Hoa Kỳ. Điều đó làm tăng cường thái độ chống đối người di cư đến đất nước chúng ta. Và đó cũng là điểm quan trọng trong các cuộc bầu cử Tổng Thống, và vấn đề này còn tiếp tục mãi. Nhất là trong việc giới hạn số người được chấp nhận di cư vào Hoa Kỳ từ một số nước đặc biệt. Năm vừa qua Hoa Kỳ chấp nhận 85,000 người di cư, trong lúc đó Đức Quốc chấp nhận một triệu người di cư. Đây là những lúc không dễ dàng. Như sách Xuất Hành thách đố Israel đón nhận ngoại kiều sống giữa họ, và đối đãi một cách thông cảm với họ. Các Giám Mục ở Hoa Kỳ nhắc chúng ta hãy đón nhận những người di cư ở giữa chúng ta với lòng thông cảm và với sự công chính.

Trong những ngày vào cuối thu này, nhiều người di cư làm việc gặt hái ở thôn quê đã gần xong. Phần đông họ không được lãnh lương công chính, và họ không được che chở trên đất nước chúng ta. Một cách mà chúng ta có thể thực hiện để đáp lại bài đọc hôm nay là nên ủng hộ những ứng cử viên muốn thêm công việc xã hội, tăng tiền lương cho đầy đủ, thêm việc chăm sóc sức khỏe và giáo dục cho người di cư. Tháng 11 là tháng tốt để làm những việc này trong lúc sửa soạn mừng lễ Tạ Ơn. Các giáo xứ có thể liên lạc vói các cơ quan phân phát thực phẩm và tìm cách chống nạn đói. Các ngân hàng thực phẩm luôn luôn cần tiền, thực phẩm và người tình nguyện. Lúc này cũng là lúc nên nhớ đến mọi người ở các quốc gia trên thế giới không có đủ lương thực và có nhiều trẻ con thiếu ăn.

Một nơi mà chúng ta có thể "yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn" là phụng vụ Thánh Thể. Vậy thì trong phụng vụ này chúng ta tìm cách thực hiện tình yêu thương người lân cận. Và đến đây chúng ta tìm thấy ngoại kiều trong nhóm phụng vụ của chúng ta, trong những chương trình văn hóa và giáo dục. Sự hiện diện của các anh chị em ở nơi khác đến là một ơn huệ cho giáo xứ chúng ta. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô Đệ Nhị nói trong bài giảng về ngày di cư trên thế giới năm 2000 là Giáo Hội nghe lời than vản của những ai sống xa quê hương của họ, những gia đình bị tan rã, những ai vì sự thay đổi mau chóng hiện nay không tìm được một nơi sống an toàn. Giáo hội nghe những lời ai oán của những người không có năng quyền, đời sống không an toàn, phải chịu đựng áp bức, và Giáo Hội nâng đỡ họ trong sự đau khổ này.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP