Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 24 tháng 9 năm 2017

Chúa Nhật XXV Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 20, 1-16a


Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: "Nước trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông. Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng". Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.

Đến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: "Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?" Họ thưa rằng: "Vì không có ai thuê chúng tôi". Ông bảo họ rằng: "Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta".

Đến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: "Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết." Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng.

Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn, nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Đang khi lãnh liền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: "Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao"? Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: "Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?" Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXV Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 20, 1-16a


_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật XXV Thường Niên (A)


(Isaia 55:6-9; T.vịnh 144; Philipphê 1:20c-24, 27a; Mátthêu 20:1-16)


Phần đông trong chúng ta là những người hăng say làm việc phải không? Chúng ta cố gắng làm mọi việc cho tươm tất. Người ta thường nói "nếu việc không gọn ghẽ thì không đáng để làm". Chúng ta không phải là những người lười biếng không đủ sức làm việc phải không? Sáng sớm chúng ta thức dậy đi làm, và nếu cần thì ở lại quá giờ để làm cho xong công việc đã bắt đầu. Có thể, chúng ta làm việc vất vã để mong được để ý, và được cất nhắc lên được giao việc cao hơn và lương bổng cao hơn.

Phần đông chúng ta đều được rửa tội lúc còn bé, nghĩa là chúng ta sống đạo đã lâu rồi. Hôm nay chúng ta đến nhà thờ để chứng tỏ chúng ta sống đạo thực sự như thế nào. Chúng ta không đi nhà thờ chỉ vì đó là luật bắt buộc, hay có ai xem xét chúng ta. Chúng ta đến nhà thờ vì chúng ta muốn. Và đó cũng là phần làm việc đắc lực của bản chất chúng ta là làm điều phải và ngay thật. Tóm lại: chúng ta làm việc đắc lực, cố gắng sống nên người tốt, thường đi nhà thờ, cố gắng dạy dỗ con cái và cầu nguyện.

Rồi lại có dụ ngôn làm xáo trộn đời sống, tôn giáo của chúng ta, và những điều chúng ta mong mỏi: là những người hăng hái cần được đối đãi như thế nào trong đời sống này và đời sống ngày sau. Chúng ta tưởng chúng ta đã biết lề luật làm sao nên thắng lợi trong đời sống. Dụ ngôn này như là cách ném các con bài lên cao rồi để chúng tự rơi xuống bất kỳ chỗ nào. Hay, nói một cách khác, nếu dụ ngôn này là sự thật, thì đất dười chân chúng ta cũng không vững vàng như chúng ta nghĩ.

Nói một cách tệ hơn là dụ ngôn không phải là điều đặc biệt không thuộc về lề luật. Nếu đúng là như thế thì chúng ta có thể bỏ qua. Nhưng Chúa Giêsu đưa vào dụ ngôn bằng cách nói lên cách xử lý sự kiện của Thiên Chúa như thế nào, và Thiên Chúa hành động ra sao. "Nước Trời là như..." theo cách diễn đạt của dụ ngôn thì cách nói như hôm nay là điều mà Chúa Giêsu đã nói trong suốt phúc âm. Thật ra thì ngay trước bài dụ ngôn hôm nay, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ "nhiều kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót, và nhiều kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu" (19, 30) Chính dụ ngôn diễn tả điều Chúa Giêsu nói và những điều Ngài đã làm trước, từ lúc Ngài bắt đầu ra đi thực hiện sứ vụ.

Thính giả của thánh Mátthêu cũng như những người làm việc trong câu chuyện. Trong cộng đoàn này có nhũng người có thể có từ lúc Chúa Giêsu thực hiện sứ vụ, hay họ có thể biết Ngài "họ là những người đến trước". Và cũng có những thành phần mới là những người ngoại mới trở lại. Vậy có sự tranh luận bởi những người đến trước và tự xem họ là những người xứng đáng ở trong cộng đoàn hay không? Nói cho cùng, họ có phải là những người vất vã ngoài trời, làm lụng như môn đệ và cố gắng chịu bách hại lâu hơn những người vào cộng đoàn trong giờ chót hay không?

Những người nghe dụ ngôn này và các dụ ngôn khác lần thứ nhất, như dụ ngôn 'Người Con Trai Hoang Đàng', có thể ngạc nhiên vì sao Thiên Chúa lại không đối xử với những người làm lụng vất vã trong vườn nho đã lâu giờ lại không được phần thưởng nhiều hơn những người đến sau? Vậy Thiên Chúa của chúng ta là ai? Dụ ngôn trả lời: Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa rộng lượng và công chính, không bênh ai, bỏ ai, nhưng luôn luôn mời gọi chúng ta vào làm việc trong vườn nho của Ngài và Ngài sẽ đối xử bằng nhau. Hay, nói cách khác, chúng ta tất cả là những người được Chúa yêu thương. Chúng ta không có thể đòi hỏi Thiên Chúa đối xử với chúng ta một cách khác biệt. Thật ra thì Thiên Chúa ban thưởng cho tất cả chúng ta với lòng rộng lượng của Ngài "trả tiền lương mỗi ngày". Theo hình ảnh đó thì "bữa ăn hằng ngày" là ân huệ mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta nên "lương bổng hằng ngày" đủ để nuôi dưởng và ban thêm năng lực cho chúng ta ngày hôm nay trong khi chúng ta phục vụ dân của Ngài.

Phải chăng dụ ngôn nói đến những người vào làm việc trong vườn nho bất kỳ lúc nào là những người được phước đáp lại lời kêu gọi hay không? Có người làm việc trong vườn nho lâu giờ, có người làm không lâu giờ. Dù vậy chúng ta đều làm việc đúng chỗ, và đúng việc, đáp với lời gọi khi nào và lúc nào chúng ta nghe.

Ngôn sứ Isaia đưa ra một thách đố khẩn cấp cho chúng ta: chúng ta phải nghe và đáp lại lời Thiên Chúa gọi. Isaia mời gọi tất cả chúng ta hãy tìm kiếm Thiên Chúa, và xác tín bỏ đường tội lỗi của mình và tìm kiếm Thiên Chúa là Đấng Tốt Lành. Trong lời của ngôn sứ Isaia không có chỗ để do dự: tất cả chúng ta phải tìm kiếm Thiên Chúa để thờ phượng và nên sám hối. Bài đọc này được chọn theo phúc âm. Ngôn sứ Isaia nói đến một Thiên Chúa mà "ý nghĩ của Ngài không phải là ý nghĩ của chúng ta", và đường lối của Ngài cũng không phải là đường lối của chúng ta". Tóm tắt lời ngôn sứ Isaia là "vì trời cao hơn đất bao nhiêu, cũng vậy, đường lối của Ta vượt hơn đường lối của các ngươi, và ý nghĩ của Ta vượt hơn ý nghĩ của các ngươi". Bài đọc thứ nhất đưa chúng ta đến bài phúc âm, và bởi thế chúng ta trở lại dụ ngôn.

Điều ông Isaia nói là lời dạy của một vị thầy: đường lối của Thiên Chúa cao vượt hơn đường lối của chúng ta. Thật ra, đường lối của Thiên Chúa có thể xem như không hợp ý với chúng ta, vì nghĩ lại chúng ta cố gắng làm theo ý của Thiên Chúa để cuối cùng chỉ thấy ra là chúng ta cũng lãnh phần như nhau. Mặc dù chúng ta được gọi trước hay vừa mới gọi vào vườn nho của Ngài, kết luận của dụ ngôn là lòng rộng lượng của chủ vườn nho. Người chủ vườn nho biết chúng ta tất cả đều cần một ngày lương để nuôi gia đình. Những người này là những người làm việc từng ngày, nếu họ không về nhà với đồng lương mỗi ngày thì gia đình họ không có gì để sinh sống.

Chúng ta nên sống theo bài dụ ngôn. Bài này không nói là việc chúng ta làm không quan trọng, và cũng không nói chúng ta sống như thế nào. Nếu không, thì tôi có thể nghĩ, tôi chỉ ngồi chờ, chỉ làm chút ít thôi khi tôi già yếu, và sẵn sàng nhận lãnh tiền lương. Dụ ngôn không phải là chuyện vô nghĩa đó. Thiên Chúa của dụ ngôn này là một Thiên Chúa "trọn giờ, trọn ngày làm việc", và luôn kêu gọi chúng ta vào vườn nho Ngài, nơi mà Ngài cần chúng ta.

Trong lúc tôi nghe và đáp lại lời gọi của Thiên Chúa vào vườn nho, tôi nhớ lại là việc làm không phải là một gánh nặng, và tôi cũng không so sánh việc của tôi với việc của người khác đang cùng làm việc. Chúng ta cùng phục vụ một Thiên Chúa rộng lượng, thương yêu và cao cả. Và việc làm của chúng ta không phải là một gánh nặng mà là một phúc lộc. Dụ ngôn cũng nhắc nhở chúng ta là không nên trì hoãn việc đáp lại lời gọi của Thiên Chúa. Như ngôn sứ Isaia khuyến khích "hãy tìm kiếm Chúa, khi Người còn cho gặp”.

Theo ánh sáng về Thiên Chúa diễn tả trong dụ ngôn này, chúng ta được mời gọi hãy đối xử với người khác như Thiên Chúa đã đối xử với chúng ta. Thiên Chúa đã xét và trả tiền công cho các người thợ với lòng cảm thông và nhân hậu. Bây giờ chúng ta cũng được gọi làm như thế, là vào vườn nho và hãy rộng lượng với người khác, ngay cả với những người chúng ta nghĩ họ không đáng được hưởng số tiền công đó.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP