Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 3 tháng 9 năm 2017

Chúa Nhật XXII Thường Niên (A)


Phúc Âm: Mt 16, 21-27


Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, sẽ bị giết và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: "Lạy Thầy, không thể thế được! Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu". Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: "Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người".

Bấy giờ Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Nếu ai muốn theo Thầy, thì hãy từ bỏ mình đi, và vác thập giá mình mà theo Thầy. Vì chưng, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai đành mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được sự sống. Nếu ai được lợi cả thế gian mà thiệt hại sự sống mình, thì được ích gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi được sự sống mình? Bởi vì Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ trả công cho mỗi người tuỳ theo việc họ làm".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật XXII Thường Niên (A)
Phúc Âm: Mt 16, 21-27


Chi Tiết Hay:
• (cc.21-23) Việc tiên báo đầu tiên về sự thương khó đã xóa tan những hiểu lầm về Chúa Giêsu người được sai đến trong vinh quang và chiến thắng, nhưng để chịu đau khổ và chịu chết theo chương trình của Chúa Cha.
•Những giải thích lầm lạc về sứ vụ của Chúa đều là những cám dỗ của thần dối trá. Thái độ của Phêrô đã bị thẳng thắn quở trách như một chướng ngại trên đường Chúa đi và hoàn toàn mang tính chất phàm trần.
•(c.24) Mối tình môn sinh của thập giá liên kết vận mệnh của môn đệ với vận mệnh của chính Chúa Giêsu.
•(cc.25-26) Tự do và hạnh phúc chỉ đến khi con người biết từ bỏ chính mình và để Thiên Chúa hướng dẫn.
•(cc 27) Phán xét về những hành vi con ngưòi đã làm là ý tưởng thánh Mathêu yêu thích. Ý tưởng này cũng được tìm thấy nơi thánh Phaolô (Rom 14:12; 1Cor 4:5).

Một Điểm Chính:
Là những môn sinh của Chúa Giêsu, chúng ta đi theo bước chân Ngài: bước đầu là từ bỏ và vô hữu hóa chính mình để được đổ đầy thánh linh và tình yêu, bước tiếp mới có thể tiếp nhận khổ đau và cái chết theo kế hoạch và tình yêu của Chúa Cha.

Suy Niệm:
1. Người ta thường nói hỏa ngục được lót bằng những ý hướng tốt. Bạn có thể nghĩ về một vài thành công đáng ca ngợi của mình, động lực thúc đẩy là gì? Những động lực này liệu có hoàn toàn phàm tục chăng?
2. Thập giá nào bạn đang vác trên vai? Bạn vác với thái độ nào? Liệu có cách nào để biến những đau khổ thành tình yêu: tình yêu cho Chúa và cho nhau?
3. Có phải bạn là thập giá cho những người khác không? Tại sao bạn làm thế?

_______________________________________________________________________________


LẮNG NGHE VÀ THỰC THI Ý CHÚA


(Giêrêmia 20:7-9; t.vịnh 62; Rôma 12:1-2 ; Mátthêu 16:21-27)


Nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc tình nguyện trong các giáo xứ, hay trong các cỏ quan giúp ngủỏ̀i khác có lần nói: "Tôi không ngỏ̀ việc tình nguyện đòi hỏi nhiều thì giỏ̀ và sủ́c lụ̉c nhủ thế này". Nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc lãnh lủỏng trong giáo xứ cũng có lần nói vỏ́i tôi nhủ vậy. Có ngủỏ̀i làm việc bán thỏ̀i gian lại thủỏ̀ng làm đến 40 giỏ̀ hay nhiều hỏn nủ̃a. Nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc trọn thỏ̀i gian đôi khi phải làm nhiều giỏ̀ hỏn hợp đồng đòi hỏi. Rồi còn nhủ̃ng ngày nghỉ cuối tuần. Hình nhủ không ai đủọ̉c lãnh lủỏng nhủ nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc cùng nghề ỏ̉ các cỏ quan khác. Vì sao họ lại làm nhiều giỏ̀, lãnh lủỏng ít, hay không đủ?

Vì họ cảm thấy họ đủọ̉c gọi để làm nhủ̃ng việc đó. Và vỏ́i nhủ̃ng ngủỏ̀i tình nguyện làm việc nhiều nhủ thế, phần đông họ không muốn tìm việc gì khác. Họ thích việc họ làm mặc dù đau đầu, mệt nhọc (lẽ cố nhiên họ không tủ̀ chối việc tăng lủỏng). Nếu nhủ̃ng ngủỏ̀i này nghĩ đến bài sách ngôn sủ́ Giêrêmia hôm nay, họ có thể nói nhủ ngôn sủ́ "Ngủỏ̀i đã dụ dỗ tôi, lạy Đức Chúa, và tôi đã để mình bị dụ".

Bài đọc 1 hôm nay là một trong nhủ̃ng bài "thú tội" của Giêrêmia (xem đoạn 15:10-21 và đoạn 17:12-18). Nhủ̃ng đoạn sách này cho chúng ta biết một ít về đỏ̀i sống và tính phàm nhân của ngôn sủ́. Hãy nhỏ́ khi ông ta đủọ̉c Thiên Chúa gọi làm ngôn sủ́, ông ta chống lại: "Ôi, Lạy Đủ́c Chúa; này tôi đâu có biết nói, vì tôi chỉ là một đủ́a trẻ!" (Gr 1:6). Nhủng Đức Chúa phán bảo: "Ngủỏi đủ̀ng sọ̉, vì có Ta ỏ̉ vỏ́i ngủỏi để dụ̉t thoát ngủỏi"(Gr 1:8). Ông Giêrêmia chấp nhận trách nhiệm. Nhủng mặc dù Thiên Chúa tả bổn phận của ông ta là "nhổ và lật đổ, hủy và phá, xây và cấy trồng" (Gr 1:10), chúng ta tụ̉ hỏi Giêrêmia có nghe phần xây và cấy trồng, ông ta có nhỏ́ là Thiên Chúa cũng bảo ông ta là sẽ nhổ và lật đổ hay không? Hay ông ta nghĩ là Thiên Chúa ò̉ vỏ́i ông ta trong nhiệm vụ làm ngôn sủ́ để ông ta làm việc dễ dàng hay không?

Hôm nay xem đoạn sách này thì nhiệm vụ làm ngôn sủ́ của Giêrêmia không dễ dàng, và ông ta không ngần ngại nói lên lỏ̀i than vản: "Lạy Đủ́c Chúa, Ngủỏ̀i đã dụ dỗ tôi, và tôi đã để mình bị dụ". Thật ông ta cả gan. Nghe nhủ ông ta đổ l̀ỗi Thiên Chúa đã dụ dỗ ông ta. Giống nhủ các ngủỏ̀i làm việc tình nguyện trong xủ́ đạo tụ̉ hỏi nếu họ nhận thêm việc làm họ có còn đủ hăng hái giúp ngủỏ̀i ta hay phục vụ trong nhà xủ́ hay không. Tôi chắc rằng, chúng ta, nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc trong "vủỏ̀n nho" lâu năm, đôi khi nghĩ nhủ Giêrêmia, nhất là nhủ̃ng lúc chúng ta cần chống đối vỏ́i nhủ̃ng việc bất công, hay nhủ̃ng ngủỏ̀i dùng quyền uy áp bủ́c ngủỏ̀i yếu hèn và vô tội. Cũng nhủ Giêrêmia, chúng ta có thể cảm thấy chúng ta còn trẻ, và thiếu kinh nghiệm, mặc dù không kể đến tuổi tác, khi chúng ta bắt đầu làm việc tình nguyện.

Vậy các bậc phụ huynh có biết thật sụ̉ nhiệm vụ của họ khi họ vủ̀a bắt đầu có con hay không? Đôi vọ̉ chồng có ý niệm gì về việc hôn nhân hay không? Các tu sĩ có biết gì về nhiệm vụ của họ khi họ khấn hủ́a trọn đỏ̀i lúc tuổi 20 hay không? Nhủ̃ng ngủỏ̀i sống độc thân, không muốn lập gia đình có nghĩ rằng họ sẽ sống cô đỏn hay không? Các giáo chủ́c có bao giỏ̀ nghĩ là họ sẽ đủ năng lụ̉c để tiếp tục việc dạy học đến cuối cùng hay không? Nhủ̃ng ngủỏ̀i làm việc cho hòa bình, hay tình nguyện giúp đỡ ngủỏ̀i nghèo đói có biết việc của họ đôi khi chán nản hay không?

Chúng ta không khác gì ngôn sủ́ Giêrêmia. Chắc là đôi khi chúng ta gặp nhủ̃ng lúc chúng ta quay về Thiên Chúa với ít nhiều chán nản, vì chúng ta không gặp đủọ̉c thành quả tốt, hay vì mệt mỏi và nói "Lạy Đủ́c Chúa, Ngài đã dụ dỗ tôi, và tôi đã để mình bị dụ".

Ngay tủ̀ lúc ban đầu, Giêrêmia đã chống lại ỏn gọi, nhủng đến bây giỏ̀ thì đã muộn rồi. Thiên Chúa bảo ông ta la lối lên tin "hành hung và bủ́c hiếp" vỏ́i dân tộc của ông ta mà ông ta biết và thủỏng mến. Việc khó thật. Điều tệ hỏn là dân tộc ông ta không chấp nhận tin đó, vì dù sao đi nủ̃a họ là dân tộc Thiên Chúa chọn. Thiên Chúa sẽ không bao giỏ̀ bỏ rỏi họ, hay để một dân tộc nào khác đánh bại họ. Bỏ̉i thế họ nhạo báng Giêrêmia.

Giủ̃a nhủ̃ng chống đối, chế nhạo đó, Thiên Chúa không tỏ gì là an ủi cho ngủỏ̀i tôi tỏ́ thất bại. Và Giêrêmia đáp lại là quyết định không nói nhân danh Thiên Chúa nủ̃a. Nhủng, hãy nhỏ́, Lỏ̀i của Thiên Chúa đã ỏ̉ trong lòng ông ta nhủ lủ̉a bủ̀ng bủ̀ng, bị dồn ép trong xủỏng cốt ông ta. Ông ta không sủ́c nào chống đối đủọ̉c: "Tôi hết sủ́c nén lại, nhủng không tài nào nén đủọ̉c". Giêrêmia là dụng cụ của Thiên Chúa. Ông ta không thể nào chống lại Lỏ̀i Thiên Chúa đã dồn ép trong lòng ông ta, mặc dù lắm ngủỏ̀i nhạo báng mà ông phải chịu đụ̉ng khi ông thi hành nhiệm vụ ông phải làm.

Chúng ta có thể tủỏ̉ng tủọ̉ng việc Giêrêmia chống đối ỏn gọi. Làm sao ông ta có thể hoàn tất nhiệm vụ khi ông ta cảm thấy Thiên Chúa phản bội ông ta. Thật ra Giêrêmia cảm thấy bị Thiên Chúa đẩy ông ta vào nhiệm vụ của mình."...Ngủỏ̀i đã uy hiếp tôi, và đã thắng.." Giêrêmia không tài nào thắng đủọ̉c và tụ̉ hỏi mình "Làm sao, bỏ̉i đâu mà tôi vủỏn vào hoàn cảnh này vậy?"

Không có câu trả lỏ̀i nào dễ dàng trong đoạn sách này. Nhủng chẳng phải đó là việc an ủi và mỏ́i mẻ nghe lỏ̀i Giêrêmia táo bạo than phiền vỏ́í Thiên Chúa phải không? Thiên Chúa của ông ta là Thiên Chúa thật sụ̉ đủ để ông ta cảm thấy phải lên tiếng la lỏ́n. Chúng ta nhủ nhủ̃ng khán giả xem một trận ̣đấu vật lộn và biết chắc là ai sẽ thắng.

Chúng ta biết câu chuyện sẽ kết thúc ra sao. Giêrêmia sẽ trung thành vỏ́i ỏn gọi làm ngôn sủ́, mặc dù việc ấy nặng nhọc đến đâu đi nủ̃a. Gủỏng mẫu trung thành của ông ta là điều chúng ta muốn đủọ̉c trong đỏ̀i sống chúng ta, và vì thế chúng ta tiếp tục trung thành vỏ́i ỏn gọi của mỗi ngủỏ̀i trong chúng ta khi chúng ta chịu phép rủ̉a tội là ỏn gọi làm "linh mục", làm "ngôn sủ́", và nên "con chúa". Hình nhủ ỏn gọi làm ngôn sủ́ là nhiệm vụ khó nhất, nên Giêrêmia là gủỏng mẫu. Tuy vậy, đỏ̀i sống ông ta mặc dù rất khó khăn, đã đủọ̉c Thiên Chúa nâng đỏ̃ nhủ Ngài đã nói khi ông ta còn trẻ "Này Ta đặt lỏ̀i lẽ của Ta trong miệng ngủỏi" (Gr 1:9). Điều gì Thiên Chúa đặt trong chúng ta, Thiên Chúa sẽ vun trồng cho đến thành tụ̉u.

Tôi nhỏ́ nhủ̃ng lỏ̀i tôi đã nghe trong dòng chúng tôi. Chúng tôi nhận ba anh vào tập sụ̉ trong dòng. Đến khi họ tập sụ̉ sắp xong, cha bề trên tỉnh dòng nhận họ và nói "Xin Thiên Chúa, Đấng đã bắt đầu việc tốt lành trong anh em tiếp tục giúp anh em cho đến thảnh quả". Điều này đúng thật cho các tập sụ̉ viên, đúng cho Giêrêmia, và đúng cho chúng ta nủ̃a. Thiên Chúa sẽ đủa đến thành quả việc làm khó khăn mà Ngài đã ban cho chúng ta. Chúng ta cầu xin đủọ̉c thấm nhuần ỏn gọi trong đỏ̀i sống chúng ta, và chúng ta cũng cầu xin trong Thánh Lễ hôm nay cho đủọ̉c thấu hiểu, để biết khi nào chúng ta cần bủỏ́c ra một bên để Thiên Chúa tỏ ra Ngài là Thiên Chúa của chúng ta.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên,OP