Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 1 tháng 4 năm 2018

Chúa Nhật Lễ Chúa Phục Sinh (B)


Phúc Âm: Ga 20, 1-9


Ngày đầu tuần, Maria Mađalêna đi ra mồ từ sáng sớm khi trời còn tối và bà thấy tảng đá đã được lăn ra khỏi mồ, bà liền chạy về tìm Simon-Phêrô và người môn đệ kia được Chúa Giêsu yêu mến, bà nói với các ông rằng: "Người ta đã lấy xác Thầy khỏi mồ, và chúng tôi không biết người ta đã để Thầy ở đâu". Phêrô và môn đệ kia ra đi đến mồ. Cả hai cùng chạy, nhưng môn đệ kia chạy nhanh hơn Phêrô, và đến mồ trước. Ông cúi mình xuống thấy những khăn liệm để đó, nhưng ông không vào trong. Vậy Simon-Phêrô theo sau cũng tới nơi, ông vào trong mồ và thấy những dây băng nhỏ để đó, và khăn liệm che đầu Người trước đây, khăn này không để lẫn với dây băng, nhưng cuộn lại để riêng một chỗ. Bấy giờ môn đệ kia mới vào, dù ông đã tới mồ trước. Ông thấy và ông tin, vì chưng các ông còn chưa hiểu rằng, theo Kinh Thánh, thì Người phải sống lại từ cõi chết.

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật Lễ Chúa Phục Sinh (B)
(Phúc Âm: Ga 20, 1-9)

Chi Tiết Hay:
• Tường thuật ngôi mộ trống này khởi đầu phần cuối của Phúc Âm Gioan, tức chương 20. Phần này gồm: Đức Giêsu phục sinh (câu 1-10) và hiện ra với
a) Maria Mác-đa-la (11-18)
b) Các môn đệ không kể Tôma (19-23)
c) Các môn đệ và cả Tôma (24-29).
• Trong câu 19:41 của đoạn ngay trước, Đức Giêsu được mai táng trong ngôi mộ tại một thửa vườn. "Ngôi mộ" này có lẽ giống một cái hang, có cửa ra vào cao khoảng một thước; vì thế môn đệ kia đã phải cúi xuống để nhìn vào trong (c.5).
• Thi thể của Đức Giêsu đã không được liệm vào hòm nhưng có lẽ đặt trong một cái "arcosolia", một cái khe hình bán cung, được cắt vào ngang vách hang như một chiếc giường, sâu khoảng một thước.
• Thi thể được ướp dầu thơm và có băng vải cuốn bọc, mặt thì che bằng tấm khăn nhỏ. Sự sắp xếp các băng vải và khăn che mặt cho thấy thi thể không bị mất cắp vì kẻ trộm không cởi băng và khăn, xếp gọn gàng, rồi mang cái xác đi không.
• Tường thuật này có những điểm khó hiểu, ví dụ như việc bà Maria Mác-đa-la ra mộ một mình nhưng lại nói với Phêrô là "chúng tôi" (c.2). Ngoài ra trong đó còn nhiều chi tiết khác biệt với những tường thuật phục sinh Nhất lãm.
• Câu 9 trong bản dịch mà chúng ta đang dùng của nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ có thể bị hiểu lầm vì nó ám chỉ từ đó "hai ông" đã hiểu Kinh thánh. Cha Thuấn (và các bản Anh ngữ) dịch là: "Là vì họ chưa hiểu lời Kinh thánh là Ngài phải sống lại từ cõi chết." Dịch như thế cho thấy họ vẫn chưa hiểu Kinh thánh. Ngoài ra, đại từ "họ" chính xác hơn "hai ông" vì nó có thể bao gồm cả Maria Mác-đa-la nữa.
• Xét theo bản dịch của Cha Thuấn, câu 8 ("ông đã thấy và đã tin") xem ra trái nghĩa câu 9 ("họ chưa hiểu lời Kinh thánh"). Giải thích dễ hiểu nhất là người môn đệ nhìn thấy những chứng tích trong ngôi mộ, chứ không dựa theo Kinh thánh, mà tin Đức Giêsu đã sống lại.

Một Điểm Chính:
Sự phục sinh là vinh quang cao cả nhất của Đức Giêsu. Đó là sự chiến thắng trên sự chết. Đó là nền tảng của Đức tin Kitô.

Suy Niệm:
1. Hình dung bạn đang đứng trước ngôi mộ trống, nhìn vào đó, bạn thấy gì? Ngửi thấy gì?
2. Đặt mình vào chỗ của Phêrô: cắn rứt vì phản bội Thầy, đau khổ vì cái chết của Thầy, và bây giờ ngay cả xác Thầy cũng không còn! Bạn có cảm nghiệm mất Thầy chưa?
3. Người môn đồ Đức Giêsu thương mến nhìn thấy băng vải và khăn và đã tin. Bạn đã có dấu vết bằng chứng cụ thể nào trong đời, để giúp bạn tin vào Đức Kitô Phục sinh?

_______________________________________________________________________________


Lễ Chúa Phục Sinh (B)


(Cv 10:34a, 37-43; T.vịnh 117; Côlôssê 3:1-4; Gioan 20:1-9)


Hôm nay là lễ Phục Sinh sau một Mùa Chay dài. Nhưng không phải là đến cuối cùng. Mùa Chay thúc đẩy đến ngày Phục Sinh, và chúng ta đã đến nơi. Chúng ta cảm thấy chúng ta ở đâu và ra sao? Có phải đây là một bước bắt đầu mới cho chúng ta hay không? Mặc dù chúng ta đã mừng nhiều lễ Phục Sinh, nhưng năm nay không phải là một lễ cũ như trước. Lễ năm nay là một bước đầu mới trở lại. Cũng như khi chúng ta dùng máy vi tính. Chúng ta tắt đi rồi lại mở ra trở lại, và chúng ta thấy tất cả các dấu hiệu như còn mới. Đó là một thí dụ sơ sài, nhưng Chúa Kitô đã làm điều đó cho chúng ta là Ngài mở lại mới cho chúng ta. Chúng ta bị ứ đọng và bây giờ chúng ta bắt đầu trở lại mới. Chúng ta không còn trong chương trình cũ, và mọi sự sẽ mới cho chúng ta. Theo ngôn ngữ Kinh Thánh, chúng ta là một "tạo vật mới". Hôm nay thánh Phao lô dùng một hình ảnh mới để diễn tả chúng ta: chúng ta là "một khối bột mới". "Men cũ" đã bỏ đi và chúng ta mừng lễ với "bánh không men là lòng tinh tuyền và chân thật".

Tôi cảm thấy giảng ngày lễ Phục Sinh rất khó. Nhưng không phải thế phải không? Lễ Phục Sinh là trọng tâm của đức tin chúng ta như thánh Phaolô nói: "Mà nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hảo huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em" (1Cr 15, 17). Không phải là tôi không tin sự sống lại, nhưng là tôi không biết chắc để nói gì về điều đó nữa. Bài Phúc âm hôm nay là một thách đố cho thầy giảng. Tuy là Chúa Nhật Phục Sinh, nhưng câu chuyện của thánh Gioan lại không nói về kinh nghiệm Chúa Kitô sống lại. Không có sự hiện ra, hay sự gặp gỡ với Đấng đã sống lại.

Chúng ta, các cha thuyết giảng đã ở đó rồi. Là lễ Phục Sinh, và chúng ta có một câu chuyện đơn giản. Tuy không có bằng chứng nhưng tin loan ra là "Chúa Kitô đã sống lại". Đó là điều chúng ta đã tin rồi phải không? Chúng ta có tìm gì mới để nói về nguồn gốc đức tin của chúng ta hay không? Chúng ta có cần hình ảnh như bông hoa ngoài nhà thờ, bướm bay tủ nhộng kén ra, và hình như các hình ảnh đó chứng tỏ đức tin của chúng ta phải không?

Ở bắc bán cầu; vào mùa xuân; đất đai đâm trồi nảy lộc một sự sống mới xuất hiện và chúng ta cũng mong đợi điều đó trong mỗi năm. Nhưng sự phục sinh lại hoàn toàn khác hẳn. Chúng ta mong đợi đời sống mới khi xuân về, không ai lại mong đợi sự sống lại cả. Bà Maria cũng thế, không ra mộ thăm viếng, và cũng không chờ đợi Chúa Kitô sống lại hiện ra. Bà Maria ra mộ Thầy đã quá cố để ướp xác Thầy hay để khóc than. Chúng ta hãy cũng đi với bà Maria ra một ngôi mộ trống.

Các bạn đừng thêm thắt vào câu chuyện trong phúc âm hôm nay. Đoạn sách tiếp theo nói là bà Maria chờ đợi ở ngôi mộ, và ở đó Chúa Kitô hiện ra với bà ta. Nhưng đó không phải là câu chuyện hôm nay. Thật ra thì câu tiếp theo (câu 10) nói "Sau đó, các môn đệ lại trở về nhà", câu này không thuộc về bài phúc âm hôm nay. Họ để lại ngôi mộ trống như họ đã thấy, và câu hỏi là: Vậy thì xác Chúa Giêsu ra sao?

Chúng ta hãy ngồi ở ngôi mộ trống một chút, vì bài phúc âm hôm nay nói về ngôi mộ trống. Đối với chúng ta, các ngôi mộ trống ở đâu và lúc nào? Ngôi mộ trống có làm chúng ta nhớ những nơi và những hoàn cảnh trong đời sống chúng ta như không có sự sống và trống rỗng bên trong phải không? Như: những mối liên hệ đã tan rã, hay đã phai nhạt; những cố gắng và ham muốn bị hủy hoại; những tin tưởng sai lầm vào những điều không quan trọng và không đưa đến thành quả; những mơ ước cố gắng gây nên cảm hứng nồng nàn lúc chúng ta còn thơ ấu mỗi khi chúng ta đến nhà thờ mừng lễ Phục Sinh. Tất cả những cảm hứng đó đã mất đi rồi phải không? Vậy chúng ta cảm thấy chúng ta ở đâu khi chúng ta ở nơi ngôi mộ trống với những hình ảnh xa xưa, và chúng ta tự hỏi chúng ta sẽ làm gì bây giờ? Chúng ta có nhún vai vì chán nản, hay chúng ta cùng với người môn đệ Chúa thương nhìn vào các đồ vật trong ngôi mộ trống với cặp mắt đức tin, mặc dù không hiểu nhiều trong lúc ấy hay không? Chúng ta có thể bỏ qua những gì đã xảy ra ngay trong lúc này khi chúng ta không thấy dấu chỉ gì cho biết là mọi sự việc sẽ ra sao hay không?

Đến đây, chúng ta chỉ biết có một ngôi mộ trống, và các môn đệ hoang mang. Thánh Gioan nói là các ông "Chưa hiểu rằng theo Kinh Thánh là Đức Giêsu phải trỗi đậy từ cõi chết". Làm sao các ông có thể hiểu Kinh Thánh được? Và Kinh Thánh nào đã giúp các ông hiểu về sự việc đang xảy ra, về sự tan rã mục vụ, về sự thương khó, và sự chết của Đức Giêsu?

Bà Maria Mácđala ra thăm ngôi mộ vào sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần "lúc trời còn tối". Trong phúc âm thánh Gioan, bóng tối ám chỉ thiếu đức tin, không trông thấy được. Đó là lúc trời bắt đầu một ngày mới, nhưng đối với bà Maria và các môn đệ là trời còn tối. Bà Maria vội vàng chạy về gặp ông Phêrô và ông Gioan để nói tin bà đã biết. Hai môn đệ đó liền cùng chạy ra mộ. Không có sứ thần từ trời chờ đợi gặp các ông khi các ông đến mộ. Các ông chỉ thấy những băng vải liệm còn ở đó, và khăn che đầu cuốn lại xếp riêng ra một nơi.

Bà Maria nói có đúng không? Có ai đã lấy mất xác Đức Giêsu? Nhưng nếu có người lấy cắp xác Đức Giêsu thì sao họ lại cuốn khăn che đầu. Có phải họ là người đánh cắp chu đáo không? Bà Maria nghĩ không đúng. Không hề có người đánh cắp nào gọn gàng đến thế. Chắc có điều gì khác đã xảy ra. Người môn đệ yêu dấu cũng trông thấy những điều mà ông Phêrô và bà Maria thấy, nhưng người môn đệ đó lại tin. Sau đó các môn đệ khác cũng tin khi các ông đã gặp Chúa Kitô sống lại. Nhưng, thật là một điều bất thường trong phúc âm là có người tin mà không thấy dữ kiện. Chúng ta cũng như người môn đệ yêu dấu, chúng ta biết có ngôi mộ trống ở Giêrusalem và chúng ta tin.

Sau đó, thánh Gioan và các môn đệ khác sẽ gặp Chúa Kitô sống lại. Rồi họ sẽ hiểu Kinh Thánh về sự thương khó và sự sống lại của Chúa Giêsu từ cõi chết. Có lẽ vì thế mà chúng ta trông thấy Chúa Kitô sống lại. Chúng ta không trông thấy Ngài, chúng ta tin Ngài ở giữa chúng ta. Chúng ta gặp Ngài khi chúng ta cùng cử hành phụng vụ với những người khác đã là nhân chứng về đời sống của Chúa Giêsu. Khi lời Kinh Thánh đọc lên, chúng ta nghe tận trong thâm tâm và chúng ta mở mắt để nhìn thấy Chúa Kitô sống lại. Chúng ta được biết Chúa Giêsu khi bẻ bánh và rót rượu. Chúng ta cũng gặp Ngài ở những nơi Ngài nói Ngài sẽ ở là trong những kẻ thiếu thốn, người bị loại bỏ, người xa lạ, người tù tội, người di cư, và người bị áp bức. Chúng ta không có dữ kiện theo khoa học. Nhưng với chúng ta, những môn đệ yêu dấu cùng nhau đến cầu nguyện, chúng ta được trông thấy điều giúp đức tin chúng ta và cam đoan với chúng ta là Chúa Kitô thật sự đã sống lại.

Vừa rồi tôi nghe một câu nói mới "người Công Giáo C&E" Đó là những người Công Giáo đến nhà thờ ngày lễ Giáng Sinh (Christmas) và lễ Phục Sinh (Easter) rồi thì không thấy họ đâu nữa. Tôi tự hỏi ngôi mộ trống nào trong đời sống của họ mà họ nhìn vào. Họ đi đâu để tìm hiểu và được hướng dẫn? Có phải họ quá bận rộn với các hoạt động cuối tuần hay không? (Có một thầy dạy về thể thao của cháu tôi tổ chức tập luyện vào 10 giờ sáng ngày Chúa Nhật). Tôi đoán ông ta nghĩ là phần đông các học sinh của ông ta không đi lễ ngày Chúa Nhật, bằng không ông ta phải tổ chức tập luyện vào giờ khác. Vậy chúng ta làm sao chào đón những người Công Giáo chỉ đi nhà thờ 2 lần một năm thôi? Chúng ta nên làm chứng đức tin chúng ta vào Chúa Kitô sống lại với sự niềm nở chào đón hay không? Vậy thì đó là một sự bắt đầu mới.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP