Bạn Đang Xem:   Suy Niệm Lời Chúa Hằng Tuần


Ngày 22 tháng 4 năm 2018

Chúa Nhật IV Phục Sinh (B)


Phúc Âm: Ga 10, 11-18


Khi ấy, Chúa Giêsu phán: "Ta là mục tử tốt lành. Mục tử tốt lành thí mạng sống vì chiên. Kẻ làm thuê không phải là chủ chiên, và các chiên không phải là của người ấy, nên khi thấy sói đến, nó bỏ chiên mà trốn. Sói sẽ bắt chiên và làm chúng tản mát. Kẻ chăn thuê chạy trốn, vì là đứa chăn thuê, và chẳng tha thiết gì đến đàn chiên. Ta là mục tử tốt lành, Ta biết các chiên Ta, và các chiên Ta biết Ta. Cũng như Cha biết Ta và Ta biết Cha, và Ta thí mạng sống vì đàn chiên. Ta còn những chiên khác không thuộc đàn này; cả những chiên đó Ta cũng phải mang về đàn; chúng sẽ nghe tiếng Ta. Và sẽ chỉ có một đàn chiên và một chủ chiên. Vì lẽ này mà Cha yêu mến Ta, là Ta thí mạng sống để rồi lấy lại. Không ai cất mạng sống khỏi Ta, nhưng tự Ta, Ta thí mạng sống. Ta có quyền thí mạng sống và cũng có quyền lấy lại. Đó là mệnh lệnh Ta đã nhận nơi Cha Ta".

_______________________________________________________________________________


CHIA SẺ VÀ SỐNG LỜI CHÚA


Chúa Nhật IV Phục Sinh (B)
( Phúc Âm: Ga 10, 11-18 )

Chi Tiết Hay:
• (c.11) Trong tiếng Hy Lạp, có hai từ có nghĩa là "tốt":
- Agathos: nói về phẩm chất luân lý;
- Kalos: nói về tính cách hấp dẫn làm cho phẩm chất tốt kia trở thành dễ thương.
• Vậy khi Chúa Giêsu nói "mục tử nhân lành" thì Người không chỉ nói đến một người chăn chiên cần mẫn và trung tín, nhưng Người muốn sử dụng từ "nhân lành" theo ý nghĩa kalos. Theo ý nghĩa ấy, vị mục tử này dễ thương, mạnh mẽ và uy quyền.
• (c.11) Hình ảnh "mục tử nhân lành" là hình ảnh rất quen thuộc trong Cựu Ước: Amốt (3:12), Xuất Hành (22:13), 1 Samuen (17:34-36), Isaia (31:4). Tuy nhiên, Chúa Giêsu nói "mục tử nhân lành hy sinh mạng sống mình vì chiên" thì lại là một điều hoàn toàn mới mẻ. Người là mục tử nhân lành, đặc biệt vì Người tự nguyện và rất sẵn sàng hy sinh mình cho con chiên.
• (c.14) Mục tử nhân lành biết từng con chiên và gọi tên từng con chiên bằng một tên riêng. Còn chiên thì quen tiếng chủ nên nhận ra chủ qua tiếng nói của ông. Mỗi ngày vào lúc bình minh, người chăn chiên sẽ mở cửa chuồng và gọi chiên ra. Quen tiếng nói của chủ, chiên sẽ quây quần chung quanh rồi theo chủ ra khỏi chuồng và đến đồng cỏ.
• (c.12-13) Có sự tương phản giữa người chăn chiên tốt và người chăn chiên xấu, giữa người chăn chiên trung tín và bất trung. Kẻ làm việc vì tiền công thì chỉ nghĩ đến tiền. Còn kẻ làm việc vì tình yêu thì chỉ nghĩ đến những người họ đang phục vụ.
• (c.14-15) Đối với người Do Thái, biết một người có nghĩa là biết qua sự hiểu biết và lòng yêu mến . Việc "quen biết nhau" này là một quan hệ đời sống giữa Chúa Giêsu và các môn đệ Người, nhờ đó họ được chia sẻ với những gì Chúa Giêsu lãnh nhận được từ Chúa Cha.
• (c.16-18) Có ba chân lý qua những câu này:
- Chỉ trong Chúa Giêsu Kitô thế giới mới có thể hiệp nhất trở nên một;
- Sự hiệp nhất thể hiện qua sự kiện người ta hết thảy lắng nghe, đáp lại và tuân phục một đấng chăn chiên, chứ không phải là bị ép buộc nhập vào một đàn chiên. Đó là sự hiệp nhất do trung thành với Chúa Giêsu Kitô.
- Giấc mơ của Chúa Giêsu còn tùy thuộc vào chúng ta. Chính chúng ta mới là những người giúp Người làm cho thế giới trở thành một đàn chiên dưới sự dẫn dắt của Người.

Một Điểm Chính:
An lành trong tay Chúa.
Là mục tử nhân lành, Chúa Giêsu đã chết cho con chiên của Người. Hình ảnh Chúa Giêsu là mục tử nhân lành và hình ảnh Chúa chịu đóng đinh trên thập giá đều nói lên cùng một chân lý: Người đã hy sinh mạng sống mình cho chúng ta. Cánh cửa cứu rỗi đã mở rộng đón mời mọi người. Ơn cứu chuộc là dành cho tất cả những ai nghe và trung thành theo tiếng gọi của vị Mục tử nhân lành. Đáp lại, Chúa Giêsu hứa sẽ chăm sóc và bảo vệ đàn chiên của Người. Do đó, nơi an toàn nhất của chúng ta chính là trong tay Chúa.

Suy Niệm:
1. Chiên nhận ra chủ nhờ tiếng nói của ông. Vậy bạn có thể nghe tiếng Chúa Giêsu không? Trong đời sống hằng ngày, làm sao bạn có thể nhận ra và nghe theo tiếng Chúa giữa những tiếng nói chung quanh bạn? Bạn có nghĩ là bạn đang an toàn trong bàn tay Chúa không?
2. Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta giúp thế giới hiệp nhất. Đó là giấc mơ mỗi người có thể giúp Người thực hiện. Bạn hãy nghĩ tới gia đình, người thân, bạn bè và những người chung quanh. Bạn có thực sự muốn giúp họ nghe, đáp lại và tuân phục một "một chủ chiên duy nhất" không? Bạn coi lời kêu gọi này như "một phương thế để phục vụ" hay như một "kế sinh sống"?
3. Hình ảnh mục tử nhân lành còn gợi cho chúng ta hình ảnh về Hội Thánh. Vatican II dạy "Hội Thánh là một chuồng chiên với cửa độc nhất và thiết yếu là Đức Kitô." Bạn hãy nghĩ về những thách đố Hội Thánh đang phải đương đầu hôm nay và hãy tự hỏi bạn có thể làm gì để đáp lại lời gọi của Hội Thánh.
4. Hãy chiêm niệm lời thánh Phaolô:
"Càng thấy Người rõ hơn,
chúng ta càng biết Người sâu xa hơn,
và càng trở nên giống như Người hơn."

_______________________________________________________________________________


Chúa Nhật IV Phục Sinh (B)


(Cv 4:8-12; T.vịnh 117; 1Ga 3:1-2; Gioan 10:11-18)


Tôi sống nơi một thành phố lớn, và chưa bao giờ gặp một người chăn chiên nào cho đến khi tôi đến tiểu bang West Virginia. Phía nam tiểu bang đó có nhiều cộng đoàn dân Chúa. Một lần có một vị mục tử ở đó hỏi đứa bé ở thành phố lớn này: "Nếu có 100 con chiên trong chuồng ở vùng đồng bằng mà có một con nhảy rào ra ngoài thì còn lại mấy con?" Thật là một câu hỏi đố mẹo cho đứa bé này, tôi nói nó sẽ trả lời: "Còn lại 99 con". Người mục tử nói "sai rồi”, sẽ không còn lại con chiên nào cả. Vì chiên ngu lắm, chúng nhảy theo con chiên nhảy qua hàng rào".

Trong khi chúng ta không phải là "chiên ngu", nhưng chúng ta vẫn có thể làm những việc ngu dốt, và trong đời chúng ta đã có những việc làm khiến chúng ta bực mình. Khi chúng ta suy ngẫm về những việc chúng ta đã làm, chúng ta phải chấp nhận chúng ta cần một vị mục tử đồng hành và hướng dẫn chúng ta. Và lẽ cố nhiên, không phải chúng ta cần một mục tử bình thường, nhưng là một mục tử tốt lành, một vị không bỏ rơi chúng ta khi chúng ta gặp khó khăn, và bị chó sói khác săn đuổi như: lúc bất hạnh; lúc ganh tỵ về của cải; lúc cô đơn; lúc bị nghiện ngập; lúc bất mãn; lúc những an toàn giả dối quyến rũ; và những lúc bám theo mục đích sai lầm.

Suốt Phúc âm thánh Gioan, Chúa Giêsu có nói vài lần "Ta là" để diễn tả bổn phận về sứ vụ của Ngài như: cánh cửa; cây nho; là bánh và nước. Trong Kinh Thánh Do thái thường tiếp theo lời "Ta là" (ego eimi) có sự Thiên Chúa mặc khải. Như trong sách Xuất Hành (3, 14): "Thiên Chúa phán với ông Môsê 'Ta là Đấng Hiện Hữu' Người phán: 'Ngươi nói với con cái Israel thế này 'Đấng Hiện Hữu sai tôi đến nói với anh em'". Trong sách ngôn sứ Edekien (24, 15) Thiên Chúa tức giận vì các lãnh đạo và thầy tư tế không biết chăn dắt dân Israel, nên Ngài nói: "Chính Ta sẽ chăn dắt chiên của Ta. Chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ...". Lời hứa Thiên Chúa: tự Ngài sẽ chăn dắt những con chiên lạc đường được thực hiện trong Chúa Giêsu Kitô, người mục tử nhân lành. Nên Chúa Giêsu nói về Ngài với lời: "Tôi chính là Mục Tử Nhân Lành". Chúa Giêsu là Mục Tử Nhân Lành vì Ngài sẵn sàng hy sinh mạng sống Ngài cho đoàn chiên. Đó là hy sinh thân mình cho những người mình săn sóc.

Hai lần Chúa Giêsu nói về Ngài là người mục tử nhân lành. Lần thứ nhất Ngài cam đoan là Ngài sẽ hy sinh mạng sống Ngài cho đoàn chiên. Ngài sẽ che chở chúng ta và Giáo hội chống lại "chó sói". Những "chó sói" đây có thể là những người dạy dỗ gian dối làm cho đoàn chiên chạy tán loạn vì sự sai lầm trong việc dạy dỗ. Lần thứ hai Chúa Giêsu nói: "Tôi là Mục Tử Nhân Lành". Ngài nói đến đời sống bên trong của Giáo hội. "Tôi biết chiên của tôi và chiên của tôi biết tôi". Ngài là một trong chúng ta và Ngài sẽ không buông thả chúng ta. Ngài cũng giao cho chúng ta nhiệm vụ của Ngài: là hãy tìm đến những "chiên khác" là người ngoại.

Chúng ta thường nói đến các Giám mục là mục tử của đoàn chiên. Trong thi hành Phụng vụ Giám mục cầm cây gậy của người chăn chiên để tượng trưng nhiệm vụ Giám mục là Mục tử. Trong nhiều nhiệm vụ của Giám mục, các ngài phải nói đến những người nghèo, những người bất hợp pháp, và phải làm gương và thách thức chúng ta trong chức năng làm mục tử của các ngài. Chúng ta được chịu phép Rửa tội để trở nên "tư tế, ngôn sứ và vương đế", và mỗi người trong chúng ta có một vai trò chăn dắt rất độc đáo và cộng tác phục vụ cho Giáo hội. Đặc biệt hơn, chúng ta cũng muốn các Giám mục có tiếng nói nhân lành của vị mục tử cho những ai bị bách hại vì Giáo hội của họ. Trong những năm vừa qua có vài Giám mục đã gặp những chỉ trích gắt gao về những việc họ đã làm hay không làm.

Thời buổi này, đoàn chiên có nhiều kiến thức hơn thời trước, và họ muốn tiếng nói của họ được lắng nghe, được kính trọng và được nâng đỡ trong việc thực thi mục vụ của Giáo hội. Chính vì thế mà sau truyền phép Thánh Thể có lời kinh, nhất là lời cầu bầu cho Đức Thánh Cha là Giám Mục ở Rôma, các Giám mục địa phương và hàng Giáo phẩm phải không? Thí dụ như trong Kinh Thánh Thể thứ IV tất cả chúng ta được nêu lên vì chúng ta là những người đã chịu phép Rửa và cũng trở nên người chăn dẫn. "Những ai dự phần vào việc dâng lễ, những giáo dân hiện diện ở đây trước mặt Chúa, tất cả các con dân của Ngài và những người với lòng thành tâm tìm đến Chúa".

Lẽ cố nhiên chúng ta cần lời cầu xin để được sống một đời sống Kitô hữu lớn mạnh hơn. Nhưng, hãy để ý, chúng ta được nêu lên trong lời kinh với các mục tử của chúng ta trong đức tin. Có phải điều đó nói lên phần việc chúng ta cũng là mục tử hay sao? Chẳng phải tất cả những người được chịu phép Rửa cũng cần được cầu bầu để thi hành ơn gọi là mục tử, để lời nói của chúng ta; cũng như người mục tử nhân lành; cho những ai cần dẫn dắt, cần che chở, cần được hướng dẫn và cần được thử thách hay sao?

Trong những ngày này, tình hình của Giáo hội, với số giáo dân bớt dần, với những gương xấu, với những nghi thức phụng vụ khác như chống lại sự thay đổi v.v... Chúa Giêsu cam đoan với chúng ta là Ngài không hề từ bỏ chúng ta. Chúng ta không bị bỏ rơi đi lang thang vì Phúc âm hôm nay nhắc chúng ta là Chúa Giêsu lo lắng cho các môn đệ Ngài, và Ngài cũng lo lắng cho chúng ta, ngay đến phải hy sinh mạng sống Ngài. Trong khi có vài lãnh đạo và Giáo chức bỏ chúng ta để theo "những đồng cỏ xanh tươi hơn" là những ban thưởng bên ngoài, hay khi gặp khó khăn họ không tận hiến đời sống họ để phục vụ các môn sinh, sự liên kết yếu đuối dần và chỉ biết lo cho chính họ mà thôi.

Nhưng đây không chỉ nói đến những người bỏ đoàn chiên thôi. Chúng ta, những người được ơn gọi lãnh nhận chức thánh, hay các giáo dân có nhiệm vụ trong Giáo hội, có thể như ở với đoàn chiên, nhưng thật ra thái độ dấn thân có thể chỉ có bề ngoài trong khi chúng ta giữ bàn tay chúng ta trong sạch và thái độ an toàn. Đức Thánh Cha Phanxicô thách thức mỗi chúng ta nên sống với đoàn chiên mà chúng ta đã được gởi đến, sống như thế nào để vẫn có được mùi chiên.

Trong bài trích sách Công Vụ hôm nay, thánh Phêrô mạnh dạn loan báo trước những vị lãnh đạo tôn giáo, là dấu chỉ Chúa Giêsu đang chăn dắt một đoàn chiên nhỏ bé. Phêrô nói như thế nào? Câu trả lời là trong lời mở đầu: "Bấy giờ, ông Phêrô được đầy Thánh Thần liền nói với họ...". Giáo hội lúc đó đã gặp những trở lực, nhưng, Chúa Giêsu người Mục Tử Nhân Lành, trung thành với lời hứa của Ngài và dẫn dắt chúng ta qua Ân sủng của Chúa Thánh Thần.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP